Nhã Trang hiện đang là thí sinh của Hãy nghe tôi hát. Còn nhớ trong đêm thi chủ đề Vọng âm xưa, nữ ca sĩ chọn thể hiện ca khúc Khi xưa ta bé với phiên bản mới mẻ hơn. Bài thi khiến danh ca Thái Châu thích thú cho điểm tuyệt đối kèm lời nhận xét: “Phiên bản Khi xưa ta bé này rất mới, hòa âm rất hay, cách hát kịch tính và đầy màu sắc. Từ đầu đến cuối tiết mục, tôi rất hài lòng. Tư duy xử lý từng đoạn, cách lên tông đều rất thông minh và thú vị”.
Trong khi đó, giám khảo Đông Đào cũng dành nhiều lời khen cho sự táo bạo của Nhã Trang. Dù thừa nhận đây không phải phong cách âm nhạc mình thường nghe, nữ ca sĩ vẫn bị thuyết phục bởi cách xử lý của thí sinh và dành tặng cô 10 điểm.
Chia sẻ với chúng tôi, Nhã Trang kể niềm yêu thích âm nhạc từ bé đã dẫn lối cô theo học tại Trường cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Nha Trang, trước khi tiếp tục hoàn thiện chuyên môn tại Học viện Âm nhạc Huế. Với nữ thí sinh, việc học bài bản không chỉ giúp hoàn thiện kỹ thuật mà còn tạo nền tảng để theo đuổi con đường nghệ thuật lâu dài.
Sau khi tốt nghiệp, Nhã Trang có 5 năm làm việc tại Nhà hát Trưng Vương (Đà Nẵng). Quãng thời gian đứng trên sân khấu chuyên nghiệp giúp nữ ca sĩ tích lũy kinh nghiệm biểu diễn, rèn luyện bản lĩnh và nuôi dưỡng ước mơ. Quyết định vào TP.HCM lập nghiệp cũng đánh dấu một bước ngoặt lớn trên hành trình làm nghề của Nhã Trang sau quãng thời gian miệt mài với nghệ thuật.
Thế nhưng, con đường này đối với cô không dễ dàng. Nhã Trang thừa nhận từng nhiều lần rơi vào trạng thái chông chênh sau các cuộc thi. Khi đó, nữ ca sĩ cảm thấy bản thân chưa đủ tốt khi đứng cạnh những giọng ca tài năng khác. “Có những lúc tôi cảm thấy lửa nghề bị chùng xuống. Tham gia nhiều cuộc thi nhưng đôi khi lại có cảm giác mình chưa đủ tốt, hát không hay bằng các thí sinh khác. Tôi từng tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục hay dừng lại”, Nhã Trang bộc bạch.
Nhưng sau mỗi lần muốn dừng bước, tình yêu dành cho âm nhạc lại kéo Nhã Trang trở về với sân khấu. Nữ ca sĩ cho rằng những thất bại không khiến mình bỏ cuộc mà ngược lại, giúp bản thân trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cách làm nghề. “Suy nghĩ lại, tôi là một người con của nghệ thuật nên không bao giờ có thể từ bỏ được”, Nhã Trang chia sẻ.
Đến với Hãy nghe tôi hát 2026, Nhã Trang xem đây là cơ hội để bước ra khỏi những giới hạn quen thuộc. Nữ ca sĩ không muốn lặp lại hình ảnh từng xây dựng trước đây mà mong muốn mang đến một diện mạo mới, đa dạng hơn trong cách lựa chọn ca khúc cũng như phong cách biểu diễn. “Tôi sẽ thể hiện những gì mình có và làm mới mình với những hình ảnh khác biệt hơn”, Nhã Trang khẳng định.
Điều đặc biệt là dù sẵn sàng thay đổi, nữ ca sĩ vẫn quyết giữ lại “chất riêng” đã theo mình suốt nhiều năm – đó là màu sắc âm nhạc mang hơi thở Tây Bắc với những giai điệu mộc mạc, giàu cảm xúc. “Đây là thế mạnh của tôi. Tôi muốn mang đến một màu giọng đậm chất Tây Bắc tươi vui, giàu cảm xúc và gần gũi với khán giả”, Nhã Trang bật mí.
Mỗi mùa giải thưởng (trong đó có Oscar), Hollywood lại chứng kiến một cái tên xuất hiện và buộc giới chuyên môn phải tự xét lại những định kiến cũ kỹ của chính mình. Năm nay, "kẻ phá bĩnh" Obsession không bước ra từ các liên hoan phim nghệ thuật danh giá, cũng chẳng phải đứa con cưng của các ông lớn. Tác phẩm ấy đến từ một YouTuber.
Theo Variety, bộ phim kinh dị Obsession của biên kịch kiêm đạo diễn Curry Barker đang tạo nên cơn "địa chấn" phòng vé chưa từng có. Bước sang tuần chiếu thứ năm, phim tiếp tục "bỏ túi" thêm 19 triệu USD. Đáng nói hơn, tác phẩm kinh phí thấp này liên tục duy trì phong độ suốt một tháng rưỡi với doanh thu các tuần sau đều vượt qua con số 17 triệu USD của tuần mở màn, một hiện tượng "ngược dòng" gần như không tưởng trong kỷ nguyên điện ảnh hiện đại.
Với 265 triệu USD "bỏ túi" trên toàn cầu, Obsession chính thức trở thành bộ phim ăn khách nhất của hãng Focus Features. Con số ấn tượng này đã xoay chuyển hoàn toàn cục diện truyền thông. Giờ đây, câu hỏi không còn là khán giả có cuồng bộ phim này hay không, mà là liệu Viện Hàn lâm điện ảnh Mỹ có dám "ngó lơ" một hiện tượng đại chúng như vậy tại đường đua Oscar?
Nhiều năm qua, phân khúc phim kinh dị nghệ thuật (art-horror) gần như bị độc chiếm bởi hãng phát hành A24 với những tác phẩm mang nặng tính triết lý, thách đố người xem. Nhưng Obsession lại chọn lối đi thực dụng hơn. Phim đậm chất giải trí, dễ tiếp cận và không ngần ngại chiều lòng số đông khán giả, những đặc tính giúp mang về khoản lợi nhuận khổng lồ mà các hãng phim nghệ thuật hiếm khi mơ tới. Đối với Focus Features, đây là cơ hội vàng để định nghĩa lại thương hiệu. Thay vì đi tìm hoặc cố "nhào nặn" ra những tác phẩm "mồi nhử Oscar" (Oscar-bait) theo công thức hàn lâm cứng nhắc, họ đã chọn cách đặt cược vào một tài năng thô mộc bước ra từ thế giới mạng.
Lộ trình này làm người ta nhớ đến bệ phóng lịch sử của Get Out (2017) do Jordan Peele đạo diễn. Từ một dự án kinh dị có kinh phí vỏn vẹn 4,5 triệu USD bị coi thường, Get Out thẳng tiến đến Oscar với 4 đề cử lớn và mang về giải Kịch bản gốc xuất sắc nhất. Nhiều chuyên gia nhận định, đạo diễn trẻ Curry Barker hoàn toàn có thể tái lập kỳ tích đó, trước mắt là tại giải thưởng của Hiệp hội Đạo diễn Mỹ (DGA) cho phim đầu tay.
Thời điểm hiện tại rõ ràng mọi thứ đang ủng hộ Obsession. Tại kỳ Oscar thứ 98 vừa qua, dòng phim kinh dị đã có màn tôn vinh xứng đáng khi "càn quét" nhiều hạng mục quan trọng. Siêu phẩm ma cà rồng Sinners của Ryan Coogler dẫn đầu với kỷ lục 16 đề cử và chiến thắng 4 giải; Frankenstein của Guillermo del Toro mang về 3 cúp vàng, trong khi nữ diễn viên Amy Madigan được vinh danh nhờ màn trình diễn xuất thần trong Weapons. Đừng quên rằng chỉ vài năm trước, người hâm mộ thể loại này từng phải đấu tranh trong vô vọng để tìm kiếm một đề cử cho Toni Collette (Hereditary) hay Lupita Nyong'o (Us).
Dù vậy, mối duyên giữa dòng phim kinh dị và Viện Hàn lâm vẫn là một dấu hỏi lớn. Lịch sử cho thấy các tác phẩm kinh dị từng đoạt giải lớn như Jaws... thường phải "khoác" lên mình tấm áo của phim phiêu lưu bom tấn hoặc tâm lý tội phạm giật gân, đi kèm với cái tên bảo chứng của các bậc thầy điện ảnh. Ngay cả chiến thắng hụt của Demi Moore với bộ phim kinh dị The Substance vừa qua cũng cho thấy gu nghệ thuật của hội đồng chấm giải Oscar vẫn rất khắt khe và bảo thủ.
Tuy nhiên, Obsession lại sở hữu những thế mạnh riêng. Nếu nhận đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất, Barker (27 tuổi) sẽ đi vào lịch sử như một trong những đạo diễn trẻ tuổi nhất từng được đứng chung mâm với các huyền thoại như John Singleton hay Orson Welles.
Bên cạnh đó, điểm sáng lớn nhất của phim chính là nữ diễn viên gốc Latinh Inde Navarrette trong vai Nikki. Mãn nhãn, táo bạo và chân thực, diễn xuất của cô hoàn toàn nói không với kỹ xảo máy tính hay trí tuệ nhân tạo (AI), một điểm cộng cực lớn trong thời điểm khán giả và giới chuyên môn bắt đầu bội thực với công nghệ số. Ở tuổi 25, nếu được xướng tên, Navarrette sẽ trở thành một trong những nữ diễn viên gốc Latinh trẻ nhất lịch sử nhận đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.
Nhìn nhận một cách thẳng thắn, rào cản dành cho Obsession vẫn rất lớn khi định kiến về một kẻ "ngoại đạo" xuất thân từ YouTube và tính thương mại vẫn còn đè nặng. Nhưng những thách thức này, cũng là những gì Get Out từng đối mặt và vượt qua. Nguồn tin nội bộ của Focus Features tiết lộ với Variety rằng một chiến dịch tranh giải Oscar quy mô lớn đang được hãng ráo riết lên kế hoạch.
Mức giá được ghi nhận trong phiên The Now & Contemporary Evening Auction của Sotheby's hôm 14/5 (giờ địa phương). Tranh ra đời năm 1981, gồm những mảng màu xanh nhạt, hồng phấn, trắng ngà trải dài trên bề mặt. Các đường nét xen kẽ, tăng dần thành bốn dải màu đa dạng, được sắp xếp không theo khuôn mẫu, không có điểm bắt đầu hay kết thúc. Theo nhà đấu giá, đứng trước tác phẩm, người xem như đắm chìm trong sự tĩnh lặng của những khoảng cách mà Martin tạo ra.
Phiên đấu giá của Sotheby's ghi nhận loạt bức vẽ cùng chủ đề của Agnes Martin có giá triệu USD. Trong đó, tranh Untitled #6 ra đời năm 1977, được gõ búa 5,24 triệu USD (khoảng 138 tỷ đồng). Đây là một ví dụ hiếm hoi về tranh lưới do Agnes Martin thực hiện khi bà chuyển đến New Mexico.
Nhà sử học nghệ thuật Barbara Haskell từng viết về các tác phẩm của bà từ sau những năm 1970: ''Những sáng tác sau năm 1974 thể hiện sự chắc chắn của Martin rằng vẻ đẹp, hạnh phúc và sự hoàn hảo hiện hữu nhưng không bị ràng buộc. Dường như lúc này bà đang cho thấy một nhận thức về sự hoàn hảo chỉ tồn tại trong tâm trí, tách biệt khỏi mọi kích thích vật chất''.
Tác phẩm Untitled #3 do họa sĩ sáng tác năm 1993, bán được 2,17 triệu USD (khoảng 57,3 tỷ đồng). Thông tin từ nhà đấu giá cho biết tranh phản ánh quá trình nghiên cứu sâu sắc và kéo dài của Martin về nghệ thuật trừu tượng, kết hợp giữa sự mạnh mẽ của bố cục lưới hiện đại và nét mềm mại trong cách họa sĩ thể hiện.
Agnes Martin (1912-2004) là họa sĩ người Mỹ gốc Canada, nổi tiếng với phong cách trừu tượng tối giản, gần như thiền định. Bà thường sử dụng nét vẽ nhẹ nhàng, hình dạng đơn giản, các gam màu như xám, xanh nhạt, trắng, hồng phấn trong tranh. Các sáng tác của họa sĩ tác động lớn đến nghệ thuật hiện đại, trở thành biểu tượng cho sự kết hợp giữa trừu tượng và tâm linh. Với nhiều người, bà là một nhân vật truyền cảm hứng, giống họa sĩ Mark Rothko, đại diện cho sự thuần khiết của nghệ thuật.
Theo The Guardian, những năm 1960, Martin từ bỏ nghệ thuật, đóng cửa studio ở New York rồi chuyển đến New Mexico. Năm 1971, bà quay trở lại hội họa. Những năm 1980, Martin tập trung sáng tạo hơn. Sotheby's cho biết bà thường bắt đầu sáng tác bằng cách ngồi một mình trong xưởng vẽ để thư giãn, chờ cảm hứng.
Trong suốt hành trình phát triển của thương hiệu Naruto, nhiều kỹ thuật từng gây ấn tượng mạnh lại hiếm khi được khai thác trở lại. Dưới đây là 3 kỹ thuật tiêu biểu từng xuất hiện đầy tiềm năng nhưng chưa được tận dụng xứng đáng, và hoàn toàn có thể "hồi sinh" trong tương lai của loạt truyện.
Một trong những kỹ thuật đáng nhớ nhất của Rock Lee lại không đến từ chakra, mà từ trạng thái say rượu. Khi kích hoạt Drunken Fist, lối đánh của Rock Lee trở nên hỗn loạn, khó lường nhưng lại cực kỳ hiệu quả, khiến đối thủ gần như không thể đoán trước.
Chiêu thức này chỉ thực sự tỏa sáng trong trận chiến giữa Rock Lee và Kimimaro ở phần Naruto gốc. Trong trạng thái mất kiểm soát, anh thể hiện sức mạnh vượt trội mà chính anh cũng không nhận thức rõ.
Tuy nhiên, vì chỉ là "tai nạn nghề nghiệp" do uống nhầm rượu, Rock Lee gần như không sử dụng lại kỹ thuật này. Sang Boruto: Naruto Next Generations, anh cũng ít xuất hiện hơn, nhường lại vai trò cho Metal Lee. Nếu Túy Quyền được tái sử dụng, đây chắc chắn sẽ là điểm nhấn thú vị cho mạch truyện.
Với vai trò Hokage Đệ Ngũ, Tsunade không chỉ nổi bật ở sức mạnh thể chất mà còn ở trình độ y thuật bậc thầy. Điều này giúp cô phát triển những nhẫn thuật phức tạp, tiêu biểu là Body Pathway Derangement (Ranshinshō).
Trong trận chiến với Kabuto Yakushi, Tsunade đã sử dụng dòng chakra mang tính chất điện để làm rối loạn hệ thần kinh đối phương, khiến hắn mất khả năng điều khiển cơ thể.
Dù mang tính chiến thuật cao và cực kỳ hiệu quả, kỹ thuật này lại hiếm khi được sử dụng lại về sau. Trong các phần Boruto, Tsunade cũng không còn giữ vai trò trung tâm. Nếu được truyền lại cho Sakura Haruno hoặc Sarada Uchiha, đây có thể là cách hợp lý để đưa chiêu thức này trở lại.
Một trong những kỹ thuật nguy hiểm nhưng ít được khai thác là Clone Great Explosion (Bakuretsu Bunshin) của Uchiha Itachi. Nhẫn thuật này tạo ra các phân thân có thể phát nổ theo ý muốn, gây sát thương lớn lên đối thủ.
Dù sở hữu nhiều năng lực mạnh mẽ từ Sharingan, Itachi vẫn cho thấy sự linh hoạt trong chiến đấu thông qua chiêu thức này. Tuy nhiên, sau khi nhân vật qua đời, kỹ thuật gần như biến mất khỏi mạch truyện.
Trên thực tế, chưa có bằng chứng cho thấy chỉ tộc Uchiha mới có thể sử dụng Bakuretsu Bunshin. Vì vậy, nếu Boruto Uzumaki học được, đây hoàn toàn có thể trở thành "át chủ bài" mới của thế hệ ninja tiếp theo.