World Cup 2026 mang nhiều đặc tính của thể thao Mỹ: đông khán giả, ồn ào, đa dạng sắc màu và nhiều bàn thắng. Trung bình 2,96 bàn thắng mỗi trận đã được ghi, là con số cao nhất sau 56 năm, kể từ 2,97 bàn tại Mexico 1970, đồng thời đứng thứ 8 trong lịch sử World Cup.
Giải đấu ở Mỹ, Canada, Mexico trở thành sân khấu cho những ngôi sao tấn công tỏa sáng. Lần đầu tiên trong lịch sử có 6 cầu thủ ghi trên 6 bàn thắng, với Harry Kane, Ousmane Dembele (6), Jude Bellingham, Erling Haaland (7), Lionel Messi (8) và Chiếc Giày Vàng Kylian Mbappe (10). Giải vô địch thế giới cần 84 năm để có cầu thủ đầu tiên ghi 16 bàn thắng là Miroslav Klose vào năm 2014, nhưng chỉ cần ba kỳ giải tiếp theo để chứng kiến Mbappe ghi 22 bàn thắng sau 22 trận.
Cuối cùng, chức vô địch World Cup 2026 lại thuộc về Tây Ban Nha, với hàng công đứng thứ 13 tại giải khi ghi trung bình 1,75 bàn mỗi trận. Họ có 14 bàn thắng, ngang bằng đóng góp của riêng Kylian Mbappe cho Pháp, gồm 10 bàn thắng và 4 kiến tạo.
Tuy nhiên, Tây Ban Nha lại sở hữu hàng thủ tốt nhấtvới chỉ với 0,125 bàn thua/trận. Chỉ một bàn thua giúp họ trở thành đội vô địch thủng lưới ít nhất trong lịch sử World Cup, vượt qua kỷ lục của chính mình năm 2010, Pháp 1998 và Italy 2006 với hai bàn thua. 16 năm trước, Tây Ban Nha còn lên ngôi ở Nam Phi khi chỉ ghi 8 bàn thắng – ít nhất lịch sử giải đấu.
“Tây Ban Nha đã chứng minh phòng ngự tốt sẽ giúp chiến thắng các giải đấu, kể cả World Cup”, Fox Sports giật tít.
Đương kim vô địch thế giới và châu Âu còn ẵm luôn ba danh hiệu cá nhân là Quả Bóng Vàng, Thủ môn và Cầu thủ trẻ hay nhất, lần lượt thuộc về Rodri, Unai Simon và Pau Cubarsi. Số bàn thắng ba cầu thủ đóng góp là 0, nhưng hai người dẫn đầu về số đường chuyền thành công tại một kỳ World Cup, còn Simon là thủ môn chơi chân hay bậc nhất thế giới lúc này.
Việc giữ và chuyền bóng đã trở thành một vũ khí phòng ngự hiệu quả. Tây Ban Nha chưa trận nào kiểm soát bóng ít hơn đối thủ, trong đó có những tên tuổi như Bồ Đào Nha, Bỉ, Pháp và Argentina. Nhà vô địch có 4.869 đường chuyền so với 2.471 của 8 đối thủ, và tỷ số dứt điểm là 140-46. Thủ thành Simon chỉ có 10 pha cứu thua cả giải, ít hơn hai lần so với Emi Martinez ở riêng trận chung kết.
“Kiểm soát bóng là yếu tố quyết định chiến thắng tại World Cup”, cựu tuyển thủ Anh Gary Neville bình luận trên ITV. “Mọi người đều bị cuốn hút bởi lối chơi ấy. Nó xuất hiện vào thời điểm mà chúng ta đều nghĩ cần chơi trực diện hơn, và đang cố gắng thay đổi phong cách. Nhưng Tây Ban Nha vẫn giữ gìn và chiến thắng”.
Cựu tiền đạo Pháp Thierry Henry thì tập trung vào cấu trúc phòng ngự của Tây Ban Nha, cùng khả năng giành lại quyền kiểm soát nhanh chóng khi mất bóng. Anh so sánh hệ thống hiện tại của Luis de la Fuente với những kinh nghiệm khi khoác áo Barca, nơi việc gây áp lực không bóng là yếu tố then chốt dẫn đến thành công.
“Đội mạnh nhất đã thắng. Ấn tượng nhất là cách họ chơi không bóng”, Henry nói trên Fox Sports. “Bạn gần như không thể thực hiện ba đường chuyền liên tiếp. Và khi bạn chần chừ, họ sẽ đoạt lại bóng. Không có bóng, bạn không thể ghi bàn”.
Rodri kiểm soát bóng ở phần lớn tuyển giữa, phía sau đã có Aymeric Laporte. Và nếu vượt qua, Unai Simon sẵn sàng băng ra ngoài vòng cấm, với 22 lần sau 8 trận. Tây Ban Nha cũng biến Argentina trở thành đội đầu tiên không có pha dứt điểm trong hai hiệp chính, và không dứt điểm trúng đích tại chung kết.
Rodri đã đoạt Quả Bóng Vàng World Cup – danh hiệu cho cầu thủ hay nhất giải, đồng thời trở thành một trong bảy cầu thủ giành đủ bốn danh hiệu lớn gồm World Cup, Euro hoặc Copa America, Champions League và Quả Bóng Vàng. Nhưng giống như Euro 2024, thành công của Tây Ban Nha không thể dựa vào một cá nhân duy nhất. “HLV Luis de la Fuente đã thay Rodri và Laporte khi đang hòa Argentina 0-0”, Gary Neville cho biết. “Tôi nghĩ điều đó thật đáng kinh ngạc. Một sự dũng cảm khi thay hai cầu thủ có ảnh hưởng lớn nhất lên lối chơi của đội, rồi nhận ra Eric Garcia và Martin Zubimendi vẫn hoạt động tốt”.
Mikel Merino chỉ ra sự đoàn kết là sức mạnh của Tây Ban Nha, nhưng ở nhiều đội khác, bao gồm cả Argentina cũng sở hữu phẩm chất đó một cách phi thường. “Chúng tôi còn biết rằng mình mạnh hơn về mặt kỹ thuật”, tiền vệ sinh năm 1996 nói.
Sức mạnh của tập thể Tây Ban Nha đã đánh bại những cá nhân phi thường. Đó là những Quả Bóng Vàng, những nhà vô địch Champions League và World Cup. Không một ai có thể gây khó dễ cho Tây Ban Nha.
Messi, cầu thủ được xem là vĩ đại nhất, lần đầu tiên không có cú sút trúng đích và không tạo ra cơ hội trong một trận World Cup. Ở bán kết, Mabppe – cầu thủ ghi nhiều bàn nhất World Cup mọi thời, cùng đương kim Quả Bóng Vàng Dembele và chân kiến tạo nhiều nhất một kỳ World Cup Michael Olise, đã im tiếng. Trước đó, chủ nhân 5 QBV Cristiano Ronaldo, những nhà vô địch Champions League hai kỳ liền Vitinha, Joao Neves, Nuno Mendes và cầu thủ hay nhất Ngoại hạng Anh Bruno Fernandes, cũng bất lực.
Cuối cùng, người phá lưới Tây Ban Nha lại là tiền đạo Bỉ Charles De Ketelaere, người chỉ ghi 3 bàn sau 31 trận tại Serie A 2025-2026. Đội duy nhất ngăn cản được thầy trò De la Fuente chiến thắng là quốc đảo nhỏ bé Cape Verde trong trận ra quân. Người hâm mộ và truyền thông khi ấy đã nghi hoặc và chỉ trích Tây Ban Nha như cái cách họ làm với Argentina tại Qatar 2022.
Cuối cùng, truyền thông thế giới đều công nhận Tây Ban Nha xứng đáng vô địch. Fox Sports còn cho rằng: “Màn trình diễn mang tính đột phá. Nó đặt ra cho phần còn lại của thế giới nhiệm vụ đầy thách thức là tìm cách phá vỡ hệ thống chặt chẽ này. Màn trình diễn của Tây Ban Nha đã nâng cao tiêu chuẩn về những gì cần thiết để trở thành đội bóng xuất sắc nhất thế giới”.
Tập thể Tây Ban Nha này đã giành cả chức vô địch Euro hai năm trước, tái lập thành tích của Tây Đức tại Euro 1972 và World Cup 1974, cùng Tây Ban Nha ở Euro 2008 và World Cup 2010.
Với cách chơi này, đoàn quân của De la Fuente còn có thể mơ xa hơn, là bảo vệ thành công chức vô địch Euro 2028, và trở thành đội tuyển đầu tiên trong thế kỷ 21 bảo vệ được chức vô địch World Cup vào năm 2030 – giải đấu Tây Ban Nha làm đồng chủ nhà. Khi ấy, Rodri 34 tuổi, còn những Lamine Yamal, Pau Cubarsi, Pedri, Dani Olmo vẫn còn rất sung sức.
Đúng như kỳ vọng của người hâm mộ, tuyển Việt Nam đã chơi hoàn toàn áp đảo trước tuyển Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 diễn ra trên sân Thiên Trường (Ninh Bình) tối 31/3.
Đoàn quân của HLV Kim Sang Sik đã khiến thủ thành Syihan Hazmi phải 3 lần vào lưới nhặt bóng chỉ sau 1 giờ đồng hồ và khiến các cầu thủ "Bầy hổ Malaya" gần như tuyệt vọng trong việc tìm đường vào khung thành của tuyển Việt Nam.
Tuy nhiên ở phút 77, tuyển Việt Nam bất ngờ phải nhận một quả phạt đền trong một pha đá phạt không quá nguy hiểm của đội khách bên cánh phải. Trọng tài người Hàn Quốc, Chae Sang Hyeop chỉ tay dứt khoát vào chấm 11m mà không cần phải xem lại màn hình VAR.
Tình huống quay chậm lại được phát trên truyền hình cho thấy quyết định của vị "vua áo đen" là hoàn toàn chính xác, khi hậu vệ Đoàn Văn Hậu đã có pha phạm lỗi với cầu thủ phía Malaysia trong vòng cấm khi dùng tay ngăn cản cầu thủ này bật cao đánh đầu.
Trên chấm 11m, thủ thành Nguyễn Filip dù đã đổ người đúng hướng nhưng pha đá phạt của Endrick quá khó để cản phá. Bàn thắng của Endrick cũng chính là bàn thắng duy nhất mang tính danh dự của tuyển Malaysia ở trận lượt về với tuyển Việt Nam và chấp nhận để thua chung cuộc 1-3.
Với chiến thắng này, tuyển Việt Nam đã giành vé vào VCK Asian Cup 2027 một cách thuyết phục với 6 trận toàn thắng, bỏ xa tuyển Malaysia ở vị trí thứ 2 tại bảng F tới 9 điểm cũng như duy trì chuỗi trận 7 trận toàn thắng trước "Bầy hổ Malaya" kể từ năm 2018 đến nay.
Đáng chú ý, đây là trận đấu mà tiền đạo Xuân Son tái thể hiện đẳng cấp sau thời gian nghỉ dài hạn vì chấn thương khi lập cú đúp vào lưới của tuyển Malaysia.
"Thật tuyệt vời với 2 bàn, thời gian qua nhiều người chế giễu vì tăng cân, béo. Từ việc tập luyện chăm chỉ, thành quả này là điều tốt nhất sau thời gian dài với những buổi tập vừa qua. Son cảm ơn người hâm mộ và đồng đội về chiến thắng này", tiền đạo nhập tịch gốc Brazil bày tỏ niềm vui sau khi góp công lớn trong chiến thắng của tuyển Việt Nam.
Sát cánh cùng thể thao Việt Nam với FPT Play, xem ngay tại: fptplay.vn
Pháp giao bóng và Olise lại đá về biên dọc giống như Morocco đã làm trong hiệp một.
Cựu tuyển thủ Morocco Hassan Kachloul nhận xét đội nhà không chủ động chơi quá phòng ngự. Theo ông, Morocco muốn luân chuyển bóng nhanh hơn, nhưng Neil El Aynaoui và Ayyoub Bouaddi thường xuyên lùi quá sâu. Điều đó khiến đội bóng thiếu một điểm nhận bóng ở phía trên, cách khung thành đối phương khoảng 10-15 m, làm các đợt lên bóng thiếu sự kết nối.
Mbappe đã thực hiện 80 quả phạt đền trong sự nghiệp, không tính luân lưu, ghi 65 bàn. Tỷ lệ thành công của anh là 81%. Thông số này của Cristiano Ronaldo là 84%, Lionel Messi 77%.
Hiệp một khép lại mà không có bàn thắng. Pháp tạo ra thế trận lấn lướt với chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 1,87 từ 13 pha dứt điểm hướng cầu môn. Cơ hội rõ rệt nhất đến ở phút 25, khi Noussair Mazraoui phạm lỗi với Kylian Mbappe trong cấm địa. Tuy nhiên, sau thời gian hơn 3 phút chờ VAR, đội trưởng Pháp sút phạt đền không đủ hiểm để Bono cản phá. Lucas Digne sau đó còn đưa bóng dội xà ngang bằng cú sút xa.
Bất ngờ là Morocco cầm bóng nhỉnh hơn với 51%, nhưng chỉ đạt xG 0,05, cho thấy hàng công gần như không tạo được sức ép lên khung thành Mike Maignan. Đại diện châu Phi sẽ cần cải thiện đáng kể khả năng tấn công nếu muốn tạo bất ngờ trong hiệp hai.
Morocco có cơ hội tốt nhất từ đầu trận ngay trước giải lao. Adrien Rabiot để bóng chạm tay ngay sát cấm địa, mang về quả đá phạt trực tiếp cho đại diện châu Phi. Tuy nhiên, Achraf Hakimi lại đưa bóng đi chệch khung thành khá rõ. Đó cũng là cú dứt điểm đầu tiên của Morocco trong trận đấu, nhưng họ không thể tận dụng để tạo khác biệt.
Lucas Digne suýt mở tỷ số với cú sút xa đầy bất ngờ. Bóng đi xoáy và đổi hướng khiến thủ môn Bono chỉ còn biết đứng nhìn, trước khi dội xà ngang bật ra.
Phóng viên Sam Harris của BBC Sport trên sân Boston cho rằng dù trận đấu chưa có bàn thắng, hàng công Pháp vẫn tạo ra cảm giác lo lắng thường trực trên khán đài. Mỗi khi một trong bốn cầu thủ tấn công của Pháp rê bóng trực diện về phía hậu vệ Morocco, người hâm mộ đều nín thở chờ đợi.
Ca sĩ Shakira xuất hiện trên khán đài sân Boston. Morocco hy vọng sự hiện diện của danh ca người Colombia sẽ mang lại may mắn, khi họ hướng tới chiến thắng đầu tiên trước Pháp và lần thứ hai liên tiếp vào bán kết World Cup.
Trên khán đài còn có Antoine Griezmann, nhân tố chủ chốt trong hành trình của Pháp vào chung kết World Cup 2018 và 2022. Trước hàng thủ kín kẽ của Morocco, đội bóng của Didier Deschamps có lẽ đang cần những đường chuyền sáng tạo như tiền vệ 35 tuổi từng tạo ra.
Pháp đang hoàn toàn lấn lướt về thế trận. Đội bóng của Didier Deschamps đã dứt điểm 10 lần, trong khi Morocco chưa có lần nào uy hiếp khung thành Mike Maignan. Tuy nhiên, thống kê quan trọng nhất với đại diện châu Phi lúc này vẫn là tỷ số 0-0, nhờ sự xuất sắc của thủ môn Yassine Bono và hàng thủ.
Morocco mất bóng, tạo cơ hội để Desire Doue băng xuống cấm địa. Tiền đạo trẻ Pháp sút chìm, nhưng thủ môn Yassine Bono kịp đổ người cản phá.
Pháp được đánh giá nhỉnh hơn khi gặp Morocco ở tứ kết World Cup 2026 trên sân Boston, trong màn tái đấu bán kết năm 2022. Theo siêu máy tính Opta, đoàn quân của Didier Deschamps có 62,2% khả năng thắng trong 90 phút, hướng tới lần thứ ba liên tiếp vào bán kết World Cup - thành tích trước đây chỉ Brazil và Đức từng làm được.
Pháp đang đạt phong độ cao với bảy trận thắng liên tiếp ở các giải chính thức, trong đó Kylian Mbappe dẫn đầu hàng công với bảy bàn thắng và hai kiến tạo, còn Michael Olise nổi bật với năm đường kiến tạo.
Tuy nhiên, Morocco cũng là đối thủ khó chịu khi bất bại cả năm trận đầu tiên tại World Cup 2026, nối dài thành tích tương tự ở kỳ 2022. Đại diện châu Phi kỳ vọng đòi món nợ thua Pháp tại bán kết bốn năm trước, với niềm hy vọng đặt vào Achraf Hakimi và Brahim Diaz, dù tiền đạo Ismael Saibari bỏ ngỏ khả năng ra sân vì chấn thương đùi. Nếu vượt qua Morocco, Pháp sẽ gặp đội thắng trong cặp Tây Ban Nha - Bỉ ở bán kết.
Đội tuyển Canada rời World Cup 2026 sau thất bại 0-3 trước Ma Rốc ở vòng 16 đội vào rạng sáng 5.7. Nhưng sau trận, HLV Jesse Marsch đưa ra một tuyên bố gây chú ý: Đội bóng của ông mới là bên chơi hay hơn.
HLV Marsch nói: “Chúng tôi hoàn toàn kiểm soát trận đấu. Chúng tôi là đội có nhiều khả năng thắng hơn. Xét tổng thể, chúng tôi chơi hay hơn họ”.
Nhận xét ấy lập tức vấp phải phản ứng từ HLV Ma Rốc Mohamed Ouahbi: “Phải khá gan mới nói như vậy khi thua 0-3”.
Cuộc tranh luận giữa 2 HLV phản ánh khá rõ nghịch lý của trận đấu. Canada thực sự có những giai đoạn chơi tốt, thậm chí lấn lướt đối thủ. Nhưng Ma Rốc mới là đội ghi 3 bàn và bước vào tứ kết.
Theo ESPN, Canada có hiệp 1 đầy ấn tượng. Ma Rốc dù kiểm soát bóng 65% nhưng chỉ tung ra 1 cú sút, đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 0,02 và chỉ có 11 đường chuyền ở 1/3 cuối sân, so với 38 của Canada.
The Guardian cũng chỉ ra mức độ lấn lướt của đội đồng chủ nhà: Ma Rốc chỉ có đúng 1 lần chạm bóng trong vòng cấm Canada ở hiệp 1.
Những con số ấy đủ để lý giải vì sao HLV Marsch tin rằng đội bóng của mình chơi hay hơn. Canada pressing mạnh, duy trì cường độ cao và khiến đội từng vào bán kết World Cup 4 năm trước gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng bóng đá knock-out không trao vé đi tiếp cho đội tạo ra cảm giác tốt hơn.
Sau giờ nghỉ, chỉ 1 khoảnh khắc đã thay đổi tất cả. Azzedine Ounahi tận dụng cơ hội để mở tỷ số ở phút 50. Canada sau đó không thể tìm lại thế trận như hiệp 1, trước khi Ma Rốc ghi thêm 2 bàn để khép lại chiến thắng 3-0. Diễn biến ấy cho thấy khoảng cách giữa 2 đội không nhất thiết nằm ở khả năng kiểm soát trận đấu trong suốt 90 phút. Nó nằm ở cách xử lý những khoảnh khắc quyết định.
Canada có thể pressing tốt hơn, tạo ra nhiều sức ép hơn và khiến đối thủ lúng túng. Nhưng Ma Rốc có thứ mà những đội bóng lớn thường sở hữu ở vòng knock-out: khả năng đứng vững khi chơi không tốt và trừng phạt đối thủ khi cơ hội xuất hiện.
4 năm trước, hành trình vào bán kết World Cup khiến Ma Rốc trở thành bất ngờ lớn nhất giải đấu. Nhưng đến World Cup 2026, cách gọi ấy có lẽ không còn phù hợp.
Theo ESPN, đội bóng Bắc Phi đã đối đầu sòng phẳng với Brazil ở vòng bảng, loại Hà Lan trên chấm luân lưu và giờ tiếp tục vượt qua Canada để lần thứ 2 liên tiếp góp mặt ở tứ kết World Cup. Đó không còn là chuỗi kết quả có thể giải thích đơn giản bằng cảm hứng.
Trước Canada, Ma Rốc chơi không tốt trong hiệp 1. Achraf Hakimi và Brahim Diaz mờ nhạt, khả năng triển khai bóng bị pressing bóp nghẹt, trong khi đội bóng gần như không tạo được sức ép trong vòng cấm đối phương. Nhưng họ không sụp đổ.
Đây là khác biệt đáng chú ý giữa một đội đang học cách tiến sâu và một đội đã tích lũy kinh nghiệm ở sân khấu lớn. Ma Rốc chịu đựng thời điểm khó khăn, giữ trận đấu trong tầm kiểm soát và chờ cơ hội. Khi Canada mắc sai lầm, họ lập tức trừng phạt.
Ounahi là biểu tượng rõ nhất cho phẩm chất ấy. Tiền vệ từng gây tiếng vang tại World Cup 4 năm trước ghi 2 bàn, trong khi Brahim Diaz để lại dấu ấn trong 2 pha lập công cuối trận. Những ngôi sao của Ma Rốc có thể im tiếng trong thời gian dài, nhưng chỉ cần vài khoảnh khắc để quyết định trận đấu.
Đó là thứ chất lượng mà HLV Marsch cũng phải thừa nhận. Theo ESPN, ông Marsch cho rằng Ma Rốc “có thêm một chút chất lượng ở 1/3 cuối sân”.
Một chút, nhưng ở World Cup, đôi khi đó là toàn bộ khoảng cách giữa đi tiếp và về nhà. Canada có quyền tự hào. Họ đã chứng minh mình có thể chơi sòng phẳng, thậm chí lấn lướt một trong những đội bóng mạnh của giải. Việc thiếu Alphonso Davies cũng khiến đội đồng chủ nhà mất đi một trong những cầu thủ quan trọng nhất. Nhưng tỷ số 0-3 vẫn là lời nhắc nghiệt ngã. Chơi hay trong 45 phút, pressing tốt hay tạo nhiều cơ hội hơn không tự động mang lại chiến thắng.
Ma Rốc có thể bị dồn ép. Họ có thể chơi dưới sức trong một hiệp. Nhưng họ không gãy. Sau 2 kỳ World Cup liên tiếp tiến ít nhất đến tứ kết, đã đến lúc nhìn Ma Rốc bằng một vị thế khác: không còn là hiện tượng, mà là đội bóng đủ bản lĩnh và chất lượng để chiến thắng ở vòng knock-out.