Hợp đồng của HLV Chu Đình Nghiêm với CLB Hải Phòng kết thúc sau mùa giải 2025 – 2026. Ông sẽ không tiếp tục ký gia hạn với đội bóng đất cảng, dự định chuyển sang dẫn dắt một đội bóng lớn, có tiềm lực và tham vọng.
CLB Ninh Bình đã luôn quan tâm tới HLV Chu Đình Nghiêm từ khi lên V-League cuối năm ngoái, nhưng thời điểm đó ông Nghiêm vẫn đang dẫn dắt Hải Phòng và tôn trọng hợp đồng.
Hiện tại, HLV Chu Đình Nghiêm chưa khẳng định dẫn dắt CLB Ninh Bình. Thông tin của Tuổi Trẻ Online cho biết chiến lược gia này chỉ mới bày tỏ ý định thay đổi môi trường, muốn thử thách bản thân ở một đội bóng lớn.
Thời gian qua, CLB Ninh Bình thực hiện một loạt hành động chuẩn bị cho mùa giải 2026 – 2027, nhưng để ngỏ chiếc ghế HLV trưởng. Họ thay đổi chức danh của HLV tạm quyền Vũ Tiến Thành thành Giám đốc kỹ thuật, đồng thời thuê HLV thể lực Bae Ji Won về “đứng tên” HLV trưởng, để sẵn sàng cho trường hợp Ninh Bình có suất dự cúp châu Á.
Cho đến hết mùa, HLV Vũ Tiến Thành vẫn là người quyết định chuyên môn cao nhất CLB Ninh Bình. Nguồn tin của Tuổi Trẻ Online cho biết ông Thành sẵn sàng lui về tuyến sau để hỗ trợ HLV Chu Đình Nghiêm. Nếu mọi việc tiến triển, CLB Ninh Bình và HLV Chu Đình Nghiêm sẽ xúc tiến hợp tác.
HLV Chu Đình Nghiêm sinh năm 1972, quê Thanh Hóa. Ông là chiến lược gia có trình độ chuyên môn cao, đã khẳng định được năng lực với nhiều danh hiệu vô địch V-League nhất dưới màu áo CLB Hà Nội giai đoạn 2016 – 2022. Ông Nghiêm là người thầy đã nâng tầm lứa Quang Hải, Đình Trọng, Văn Hậu trở thành ngôi sao của bóng đá Việt Nam.
Khi chuyển sang dẫn dắt Hải Phòng, dù đội hình không mạnh, không ngôi sao, HLV Chu Đình Nghiêm vẫn xoay xở tốt, xây dựng được lối chơi tấn công khoa học, mang lại nhiều cảm xúc, thậm chí có thời điểm đua tranh top đầu Giải vô địch quốc gia.
Trên khía cạnh quản trị, HLV Chu Đình Nghiêm là người “thét ra lửa”, được rất nhiều cầu thủ tôn trọng.
CLB Ninh Bình đang đứng thứ 3 trong số 14 đội trên bảng xếp hạng V-League 2025 – 2026 sau vòng 19 với 37 điểm. Họ rất quyết tâm lấy suất á quân, hiện đang được nắm giữ bởi Thể Công – Viettel với nhiều hơn 4 điểm.
Hai bất ngờ lớn nhất lúc này là Paraguay và Morocco lần lượt thắng Đức và Hà Lan ở loạt luân lưu. Trong khi đó, Bỉ tạo nên cuộc ngược dòng khó tin ở cuối trận dù bị Senegal dẫn 2-0.
Vòng 1/16 còn 4 trận đấu nữa để xác định đủ 8 cặp đấu ở vòng tiếp theo.
Đội tuyển Thái Lan buộc phải gọi trở lại tiền đạo năm nay đã 38 tuổi Teerasil Dangda, nhằm chuẩn bị cho AFF Cup 2026. Đây là quyết định gây tranh cãi của HLV Anthony Hudson, bởi tuổi tác có thể trở thành gánh nặng cho chân sút vốn đã qua thời đỉnh cao này. Dù vậy, trong bối cảnh các tiền đạo được đào tạo ở trong nước như Suphanat Mueanta hay Supachai Jaded khi tỏ khi mời, ông Hudson còn rất ít lựa chọn về nhân sự trên hàng tiền đạo của đội bóng xứ sở chùa vàng.
Với đội tuyển Indonesia, họ cũng không yên tâm với các tiền đạo của họ, trong quá trình hướng đến AFF Cup năm nay. Đặt trường hợp các cầu thủ gốc châu Âu đang thi đấu ở "cựu lục địa" không thể trở về khoác áo đội tuyển quốc gia dự giải vô địch Đông Nam Á, Indonesia buộc phải trông mong vào nhóm các tiền đạo đang thi đấu ở trong nước như Hokky Caraka, Jens Raven, Egy Maulana… Vấn đề nằm ở chỗ các chân sút kể trên hầu như chưa ghi dấu ấn đáng kể ở các giải quốc tế.
Ở chiều ngược lại, đội tuyển Việt Nam có may mắn ở chỗ chúng ta hiện sở hữu rất nhiều chân sút chất lượng cao, đủ sức gây sức ép trước bất kỳ hàng phòng ngự nào của bóng đá khu vực. Nhiều người trong số này đã ghi dấu ấn quốc tế.
Có 3 chân sút của đội tuyển Việt Nam đang được truyền thông trong khu vực đánh giá rất cao, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Nguyễn Đình Bắc. Trong số này, Nguyễn Xuân Son là vua phá lưới AFF Cup 2024, người góp công lớn giúp đội bóng được dẫn dắt bởi HLV Kim Sang-sik vô địch giải đấu này.
Nguyễn Đình Bắc là vua phá lưới của giải U.23 châu Á 2026, là hạt nhân quan trọng hàng đầu giúp đội tuyển U.23 Việt Nam giành vị trí thứ 3 tại giải đấu nói trên. Cũng tại giải U.23 châu Á diễn ra hồi tháng 1, Đình Bắc ghi được tổng cộng 4 bàn, trong đó có đến 3 bàn anh ghi vào lưới các đội bóng cực mạnh, gồm U.23 Ả Rập Xê Út (vòng bảng), UAE (tứ kết) và Hàn Quốc (tranh hạng 3).
Nhưng bóng đá Việt Nam hiện không chỉ có 3 chân sút nói trên, chúng ta còn có thêm nhiều ngôi sao nữa đủ sức khoác áo đội tuyển quốc gia, đủ sức tỏa sáng trên sân cỏ quốc tế. Đáng kể nhất là đồng vua phá lưới AFF Cup 2022 Nguyễn Tiến Linh (ngang với thành tích ghi 6 bàn của Teerasil Dangda). Ngoài ra, bóng đá nội còn có Phạm Tuấn Hải là tác giả của bàn mở tỷ số trong trận chung kết lượt về AFF Cup 2024, có thêm Nguyễn Thanh Nhàn là hạt nhân quan trọng giúp U.23 Việt Nam vô địch SEA Games 33 năm 2025.
Những Tiến Linh, Thanh Nhàn và Tuấn Hải thậm chí không cần phải có suất thi đấu chính thức. Nếu họ được triệu tập lên đội tuyển Việt Nam tham dự AFF Cup 2026 (từ 24.7 – 26.8), FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21.9 – 6.10) và Asian Cup 2027 (từ 7.1.2027 – 5.2.2027), ông Kim Sang-sik có thể đặt họ trên băng ghế dự bị, chờ thời điểm thích hợp rồi tung họ vào sân ở những thời điểm thích hợp, tạo sự bất ngờ cho đối thủ.
Cụ thể, ở vị trí trung phong, Tiến Linh có thể không mạnh mẽ như Xuân Son, nhưng Tiến Linh không phải là chân sút kém, một khi tiền đạo đang khoác áo CLB Công an TP.HCM tìm lại được cái duyên ghi bàn của mình, anh vẫn rất lợi hại. Tương tự như thế, Tuấn Hải có thể không sánh bằng Hoàng Hên ở vị trí tiền đạo lùi, Thanh Nhàn không quá nổi bật như Đình Bắc ở vị trí tiền đạo cánh, nhưng họ vẫn biết cách tỏa sáng khi có cơ hội và khi phát hiện ra khoảng trống.
Với những "siêu dự bị", có khi chừng đó đã là đủ, đủ cho mục tiêu làm mới lối chơi của đội nhà mà HLV Kim Sang-sik muốn thực hiện, đồng thời đủ để khiến đối thủ không kịp trở tay, không kịp để lên phương án khống chế người mới xuất hiện trên sân!
Cầu thủ sút hỏng luân lưu đầu tiên trong lịch sử World Cup là một hậu vệ: Uli Stielike (Đức). Tính đến trước World Cup này, Stielike còn là cầu thủ Đức duy nhất từng sút hỏng luân lưu 11 m ở đấu trường World Cup. Dù sao đi nữa, Đức vẫn thắng Pháp ở trận bán kết World Cup 1982 - trận đấu đầu tiên trong lịch sử World Cup có màn sút luân lưu, nhờ Maxime Bossis (Pháp) sút hỏng quả 11 m cuối cùng. Bossis cũng là một hậu vệ.
Đến World Cup này thì lần đầu tiên đội tuyển Đức phải nếm mùi thất bại trong loạt sút 11 m luân lưu, chấm dứt luôn truyền thống hào hùng. Cầu thủ sút hỏng quả quyết định chính là hậu vệ Jonathan Tah. Ngoài Tah, còn có 5 hậu vệ khác sút hỏng 11 m luân lưu tại World Cup này: Lucas Herrington, Harry Souttar (Úc); Manuel Akanji (Thụy Sĩ); Fabian Balbuena (Paraguay); Davinson Sanchez (Colombia). Trong 11 quả luân lưu mà các hậu vệ thực hiện tại World Cup này, chỉ có 5 quả vào lưới (45,4%).
Vẫn biết sút hỏng quả 11 m luân lưu là chuyện thường tình. Nhưng sút hỏng nhiều hơn sút vào thì đấy là tỷ lệ khó lòng chấp nhận. Vả lại cách sút bóng của các hậu vệ nói lên vấn đề. Không ai dám bàn về tính chuyên nghiệp của Jonathan Tah hoặc Manuel Akanji. Họ đều là những cầu thủ có đẳng cấp. Nhưng bạn hãy xem lại cú sút của Tah khiến Đức về nước, khi anh sút như… phá bóng. Trong 6 quả luân lưu hỏng ăn của các hậu vệ vừa nêu, có đến 5 quả mà thủ môn đối phương thậm chí không cần làm việc. Không ít người thực sự ngạc nhiên khi Akanji bước lên sút 11 m cho đội Thụy Sĩ. Và khi anh sút bóng lên trời, cũng không ít người có ngay cảm nhận: sút vào mới lạ. Đây đã là lần thứ 3 liên tiếp anh sút hỏng quả 11 m luân lưu trong các trận đấu quan trọng. Chính anh nhìn nhận: "Tôi sẽ không bao giờ sút 11 m nữa".
Nhìn lại lịch sử EURO và World Cup, tỷ lệ sút thành công quả 11 m luân lưu của hậu vệ luôn thấp hơn so với tiền vệ và tiền đạo. Riêng tại World Cup này thì tỷ lệ sút thành công 45,4% vừa nêu là đáng báo động: các HLV phải nghĩ lại thật kỹ trước khi quyết định danh sách cầu thủ sút bóng cho đội mình.
Theo một công trình nghiên cứu, cách "xếp tài" tốt nhất là cho cầu thủ đáng tin cậy nhất sút quả đầu tiên và cầu thủ đáng tin cậy thứ hai đá quả cuối cùng. Đấy là đá luân lưu 11 m. Sút 11 m trong trận đấu thì quá đơn giản khi dĩ nhiên phải là cầu thủ tốt nhất.
Rất lạ khi ngay cả các siêu sao đình đám nhất tại World Cup này cũng đều đá hỏng quả 11 m của họ - ngay trong trận đấu chứ chưa nói đến màn đá luân lưu. Cả hai siêu sao rực rỡ nhất là Lionel Messi (Argentina) và Kylian Mbappe (Pháp) đều sút hỏng, riêng Messi sút hỏng đến 2 quả phạt đền. Harry Kane (Anh) cũng đã sút hỏng, nhưng được sút lại và thành công. Đây là kỳ World Cup có tỷ lệ sút hỏng phạt đền trong trận nhiều thứ nhì, kể từ khi có số liệu thống kê vào năm 1966. Còn nếu tính cả những loạt sút luân lưu thì đây là kỳ World Cup có tỷ lệ sút 11 m thành công kém nhất xưa nay (65%).
Quả phạt đền của Kane vào lưới Croatia ở vòng bảng là đề tài lớn liên quan đến việc đá 11 m hiện nay. Ban đầu, Kane chạy đà "trúc trắc" (thay đổi tốc độ). Thủ môn Dominik Livakovic đỡ bóng thành công, nhưng phạm quy khi di chuyển sớm. Kane được đá lại. Anh thay đổi cách sút: chạy đà nhanh, sút mạnh và thành công. Cách chạy đá "trúc trắc" có vẻ như đang phá sản tại World Cup này, với tỷ lệ sút thành công chỉ là 53%. Mbappe và Messi đều thuộc nhóm này. Các cầu thủ chạy đà bình thường sút thành công 71% - cao hơn đến gấp rưỡi so với kiểu chạy đà cầu kỳ.
Trên nguyên tắc, cách chạy đà "trúc trắc" dễ dẫn dụ thủ môn phải đổ người sớm, hoặc như trong trường hợp Kane khiến thủ môn sớm di chuyển chân (phạm quy). Đấy là trào lưu đã phát triển mạnh trong nhiều năm qua. Bây giờ, thủ môn chủ động đánh lừa ngược lại: vờ ngã sang bên này nhưng sẽ bắt bóng ở bên kia. Có thủ môn đánh lừa liên tục khiến cầu thủ sút bóng phải bối rối, sút luôn ra ngoài (như Akanji đã thừa nhận).