Trên sân nhà ở vòng 17 giải hạng nhất quốc gia 2025 – 2026, Trường Tươi Đồng Nai đã có chiến thắng thuyết phục với tỷ số 6-0 trước CLB Thanh Niên TP.HCM, để mừng Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc T.Ư và gia cố ngôi đầu bảng.
Từ hơn 1 tiếng trước khi bóng lăn, BTC sân Đồng Xoài đã phải ra lệnh đóng tất cả cửa vào để tránh nguy cơ vỡ sân, trước làn sóng hàng ngàn CĐV dồn về đứng bên ngoài chờ được chứng kiến trận đấu.
Bên cạnh chương trình văn nghệ tinh tế và công phu, CLB Đồng Nai “thiết đãi” người hâm mộ màn trình 3D diễn hiện đại, ấn tượng với hàng trăm drone với các chủ để làm nổi bật những nét đặc sắc văn hóa, kinh tế và những biểu tượng của TP.Đồng Nai.
Trước trận đấu này đối thủ cạnh tranh trực tiếp Bắc Ninh đã có chiến thắng sít sao 2-1 trước hiện tượng CLB ĐH Văn Hiến, để gây sức ép lên đại diện Đông Nam bộ với chỉ 3 điểm kém hơn.
Tuy nhiên, với ưu thế về lực lượng vượt trội cùng với lợi thế thi đấu trên sân nhà, CLB Đồng Nai đã nhanh chóng vượt lên dẫn trước, khi tận dụng sai lầm thiếu kinh nghiệm của hàng thủ trẻ trung đội khách.
Ở phút 16, Lê Thanh Bình đã nhanh như chớp lao vào đệm lòng khi bóng bật ra từ cú sút của Minh Vương (sau đó anh áp sát gây sức ép rất nhanh – PV) để mở tỷ số cho đội chủ nhà trong sự sung sướng vỡ òa của gần 1 vạn CĐV có mặt trên sân Đồng Xoài.
Đến phút 33, đến lượt Minh Vương thể hiện đẳng cấp của mình, trực tiếp ghi tên mình vào bản điện tử bằng pha chạy cắt mặt và vẩy mũi giày đưa bóng qua người thủ môn, nhân đôi cách biệt cho Trường Tươi Đồng Nai.
Khi đội khách chưa kịp ổn định lối chơi ở đầu hiệp 2, đến phút 51, Trường Tươi Đồng Nai đã có bàn thứ 3 từ pha dàn xếp tấn công rất ấn tượng, khi Lê Thanh Bình bấm bóng kỹ thuật giúp Alex Sandro dễ dàng ghi bàn ở thế đối mặt thủ môn.
Các bàn thắng của Quốc Lộc (phút 79 và 90) và Trọng Hiếu (phút 86) khép lại ngày hội bóng đá rộn ràng trên sân Đồng Xoài, trong ngày Trường Tươi Đồng Nai mặc chiếc áo đặc biệt có in hình TP.Đồng Nai.
Chiến thắng 6-0 giúp Trường Tươi Đồng Nai duy trì ngôi đầu và tái lập khoảng cách 6 điểm với Bắc Ninh FC, bước tạo đà hoàn hảo trước trận “chung kết” với chính đối thủ trực tiếp này ở vòng 18 tới.
Tin Gốc: Thanh Niên

World Cup 2026 sắp diễn ra và đây là giải đấu chứng kiến bộ đôi ngôi sao Lionel Messi lẫn Cristiano Ronaldo đang chuẩn bị cho màn trình diễn cuối cùng trong màu áo đội tuyển quốc gia.
Hai huyền thoại bóng đá, những người đã cùng nhau giành được tổng cộng 13 Quả bóng vàng, sẽ trở thành những cầu thủ đầu tiên trong lịch sử tham dự 6 kỳ World Cup khi chuẩn bị tham gia giải đấu diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico.
Đáng chú ý, Messi và Ronaldo là hai ngôi sao đang thi đấu duy nhất nằm trong danh sách các cầu thủ có số lần ra sân ở World Cup nhiều nhất.
6 ngôi sao ra sân 20 trận đấu
Xếp ở top 10 với những cầu thủ có 20 lần ra sân ở World Cup có tổng cộng 6 cầu thủ đều đã giải nghệ. Bastian Schweinsteiger và Philipp Lahm, những người từng là đồng đội ở CLB và đội tuyển quốc gia, đã giải nghệ thi đấu quốc tế cách nhau hai năm, trong đó Lahm là đội trưởng đội tuyển Đức tại World Cup 2014.
Sau đó, Lahm giải nghệ khỏi đội tuyển quốc gia Đức, nhường lại băng đội trưởng cho người đồng đội cũ ở Bayern Munich. Tuy nhiên, Schweinsteiger đã giải nghệ khỏi đội tuyển quốc gia trước kỳ World Cup 2018, đồng nghĩa với việc anh chưa bao giờ phá được kỷ lục của Philipp Lahm.
Hugo Lloris đã đảm nhận vai trò thủ môn chính nâng cao chiếc cúp vô địch năm 2018, nhưng phải đến khi đội tuyển Pháp vào chung kết tại Qatar, anh mới đạt cột mốc 20 lần ra sân. Điều khá bất ngờ là huyền thoại Cafu cũng chỉ đứng thứ 10, dù là cầu thủ duy nhất của Brazil từng tham dự ba kỳ World Cup liên tiếp.
Danh sách 6 cầu thủ ở top 10 tham gia 20 trận đấu tại World Cup:
Javier Mascherano (Argentina) - World Cup 2006, 2010, 2014, 2018
Cafu (Brazil) - World Cup 1994, 1998, 2002, 2006
Hugo Lloris (Pháp) - World Cup 2010, 2014, 2018, 2022
Bastian Schweinsteiger (Đức) - World Cup 2006, 2010, 2014
Philipp Lahm (Đức) - World Cup 2006, 2010, 2014
Grzegorz Lato (Ba Lan) - World Cup 1974, 1978, 1982
Huyền thoại Diego Maradona và Wladyslaw Zmuda, Uwe Seeler ra sân 21 trận đấu
Không thể phủ nhận, Maradona là một trong những huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại của bóng đá, nhưng khi còn là một thiếu niên, anh đã bị loại khỏi đội tuyển Argentina trong trận thắng trên sân nhà năm 1978 bất chấp tài năng của mình.
Anh ra mắt tại World Cup bốn năm sau đó, nhưng giải đấu đầu tiên của anh kết thúc trong thảm họa khi anh bị truất quyền thi đấu trong trận gặp Brazil.
Maradona đã chuộc lỗi hơn cả mong đợi trong chiến thắng của Argentina năm 1986, giành Quả bóng vàng, đồng thời ghi cả bàn thắng "Bàn tay của Chúa" và bàn thắng được FIFA công nhận là bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử World Cup, làm tan nát trái tim người hâm mộ Anh trên đường đến vinh quang.
Huyền thoại với 91 lần khoác áo đội tuyển quốc gia đã thất bại trong trận chung kết bảo vệ danh hiệu năm 1990, nhưng lần ra sân cuối cùng của ông vào năm 1994 lại kết thúc trong hổ thẹn sau khi bị phát hiện dương tính với chất cấm.
Danh sách 3 cầu thủ từng tham gia 21 trận đấu tại World Cup
Diego Maradona (Argentina) - World Cup 1982, 1986, 1990, 1994
Wladyslaw Zmuda (Ba Lan) - World Cup 1974, 1978, 1982, 1986
Uwe Seeler (Tây Đức) - World Cup 1958, 1962, 1966, 1970
Cristiano Ronaldo ra sân 21 trận đấu ở World Cup 2006, 2010, 2014, 2018, 2022
Cầu thủ từng 5 lần giành Quả bóng vàng này đã xây dựng sự nghiệp dựa trên việc phá vỡ các kỷ lục, vì vậy việc anh xuất hiện trong danh sách này là điều tất yếu. Trên thực tế, Ronaldo sẽ còn leo lên vị trí cao hơn nữa trong bảng xếp hạng khi anh dẫn dắt hàng công của đội tuyển Bồ Đào Nha tại World Cup 2026 ở tuổi 41.
Ngôi sao của Al Nassr thậm chí vẫn đủ điều kiện ra sân trong trận đấu đầu tiên của Bồ Đào Nha bất chấp tấm thẻ đỏ mà anh nhận được trong vòng loại hồi tháng 11.
World Cup vẫn là danh hiệu duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập cúp của Ronaldo, khi anh chưa bao giờ tiến xa hơn vòng bán kết trong lần đầu tiên tham dự giải đấu năm 2006.
CR7 đã trải qua hai vòng đấu loại trực tiếp ở vòng 16 đội, xen kẽ là thất bại ê chề ở vòng bảng năm 2014, trước khi lọt vào tứ kết tại Qatar.
Điều đặc biệt của Ronaldo là trong gần 1000 bàn thắng của anh cho đến nay, không một bàn nào được ghi ở vòng đấu loại trực tiếp tại các kỳ World Cup.
Paolo Maldini ra sân 23 trận đấu ở các kỳ World Cup 1990, 1994, 1998, 2002
Paolo Maldini được đánh giá là một trong những hậu vệ vĩ đại nhất mọi thời đại và sở hữu kỷ lục cá nhân đáng kinh ngạc tại World Cup. Trong 19 lần ra sân tại giải đấu từ năm 1990 đến 1998 cho "đội bóng áo thiên thanh", Maldini chỉ thua duy nhất một trận là trận thua 0-1 trước Ireland năm 1994.
Tuy nhiên, biểu tượng của AC Milan đã trở thành nạn nhân của loạt sút luân lưu đầy tiếc nuối, kết quả được ghi vào lịch sử FIFA với tỷ số hòa. Trong số đó, trận thua đau đớn nhất là trận chung kết năm 1994 trước Brazil trên chấm phạt đền, sau khi Maldini giúp đội nhà giữ sạch lưới suốt 120 phút.
Anh đã kết thúc sự nghiệp quốc tế sau trận thua bằng bàn thắng vàng trước Hàn Quốc ở vòng 16 đội World Cup 2002 - và thật không may cho anh khi người kế nhiệm anh làm đội trưởng cho đội tuyển Italy đã nâng cao chiếc cúp vô địch bốn năm sau đó.
Miroslav Klose ra sân 24 trận đấu ở các kỳ World Cup 2002, 2006, 2010, 2014
Được xem là ông vua ghi bàn tại World Cup, không ngạc nhiên khi Miroslav Klose ra sân nhiều ở giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh. Chân sút người Đức gốc Ba Lan, với 137 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, đã gây ấn tượng mạnh tại World Cup 2002 với 5 bàn thắng bằng đầu.
Anh đã giành được Chiếc giày vàng khi ghi được số bàn thắng tương tự trên sân nhà vào năm 2006, và người hâm mộ Anh cũng nhớ đến bàn thắng của anh trong trận thắng đậm 4-1 trước Nam Phi năm 2010.
Nhưng Klose không chỉ giành được vị trí á quân hay hai huy chương đồng khi cuối cùng cũng đoạt được chiếc cúp vô địch trong kỳ World Cup cuối cùng của mình vào năm 2014. Điều trớ trêu đó lại là giải đấu mà anh ghi ít bàn thắng nhất - nhưng hai bàn thắng đó cũng đủ để anh vượt qua kỷ lục ghi bàn trước đó của huyền thoại người Brazil, Ronaldo Nazario.
Lothar Matthaus ra sân 25 trận đấu ở các kỳ World Cup 1982, 1986, 1990, 1994, 1998
Matthaus được vinh danh là Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đầu tiên của FIFA sau khi làm đội trưởng đội tuyển Tây Đức vô địch World Cup 1990. Hơn ba thập kỷ sau, người hùng của Bayern Munich và Inter Milan vẫn là người Đức duy nhất nhận được giải thưởng danh giá này.
Ông trở thành cầu thủ ngoài vị trí thủ môn đầu tiên tham dự 5 kỳ World Cup, và được Maradona mô tả là "đối thủ xuất sắc nhất mà tôi từng có".
Với sự bền bỉ đáng kinh ngạc ở đẳng cấp cao, Matthäus đã tỏa sáng tại World Cup 1998 và sau đó được vinh danh là Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Đức một năm sau đó, ở tuổi 38.
Lionel Messi giữ kỷ lục ra sân 26 trận đấu tại các kỳ World Cup 2006, 2010, 2014, 2018, 2022
Siêu sao người Argentina đã làm nên lịch sử ở Qatar khi trở thành người có số lần ra sân nhiều nhất tại World Cup. Và cuối cùng, anh đã hoàn thành mục tiêu bằng cách nâng cao chiếc cúp vô địch ở lần thứ 5 tham dự giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh.
Huyền thoại của Barcelona đã trở thành cầu thủ trẻ nhất của Argentina ra sân và ghi bàn tại World Cup trong lần đầu tiên tham dự giải đấu năm 2006.
Đã hai thập kỷ trôi qua, Messi vẫn đang giữ kỷ lục về số lần xuất hiện nhiều nhất tại World Cup (26) và số trận đấu nhiều nhất với tư cách đội trưởng (19). Cầu thủ 39 tuổi này thậm chí sẽ vượt qua mốc 30 trận nếu La Albiceleste không bị loại sớm vào mùa hè này.
Tin Gốc: Dân Trí

FIFA từng tin rằng Trung Quốc sẽ là “mỏ vàng” mới của bóng đá thế giới, đặc biệt trong những cuộc chơi liên quan đến "World Cup" - giấc mơ và cũng là cơn ám ảnh của đất nước tỉ dân.
Nhưng chỉ vài tuần trước ngày khai mạc World Cup 2026, tổ chức quyền lực nhất bóng đá toàn cầu lại rơi vào thế bị ép giá ngay tại thị trường "mỏ vàng" của họ.
Sau nhiều tháng giằng co, FIFA cuối cùng phải chấp nhận bán bản quyền truyền hình World Cup 2026 cho China Media Group (CMG), với mức giá được truyền thông Trung Quốc tiết lộ chỉ khoảng 60 triệu USD. Con số này thấp hơn rất xa mức 300 triệu USD mà FIFA từng hét giá.
Đây được xem là một trong những thất bại thương mại đáng chú ý nhất của FIFA trong nhiều năm gần đây, đồng thời phản ánh sự thay đổi mạnh mẽ của thị trường bóng đá Trung Quốc sau giai đoạn tăng trưởng nóng.
Trong khoảng 15 năm qua, giá bản quyền World Cup tại Trung Quốc tăng liên tục theo từng kỳ. World Cup 2010 tại Nam Phi được ước tính chỉ vào khoảng 25-35 triệu USD. Đến World Cup 2014 tại Brazil, con số này tăng lên khoảng 50-60 triệu USD nhờ sự bùng nổ của Internet video, điện thoại thông minh và thị trường quảng cáo thể thao.
World Cup 2018 tại Nga đánh dấu giai đoạn cực thịnh. Khi đó, Trung Quốc đang sống trong “giấc mơ World Cup", với một dự án khổng lồ có mức đầu tư lên đến hàng chục tỉ USD.
Các tập đoàn như Wanda, Hisense, Mengniu là nhà tài trợ lớn của FIFA trong giai đoạn này. Còn tại World Cup, CCTV và các nền tảng số như Migu, Youku cùng tham gia khai thác bản quyền, đưa tổng giá trị thị trường được giới phân tích ước tính lên khoảng hơn 80 triệu USD.
Đến World Cup 2022 tại Qatar, giá trị thương mại tiếp tục đạt đỉnh. Douyin, Migu và hàng loạt nền tảng streaming lao vào cuộc chơi, biến World Cup thành một “đại chiến nội dung” trên di động. Nhiều nguồn trong ngành media Trung Quốc ước tính tổng giá trị khai thác lúc này có thể lên đến hơn 100 triệu USD.
Chính sự tăng trưởng liên tục ấy khiến FIFA tin rằng World Cup 2026 sẽ còn đắt giá hơn nhiều. Đây là kỳ World Cup đầu tiên có 48 đội, 104 trận đấu, quy mô lớn nhất lịch sử. FIFA đặt mục tiêu doanh thu 8,9 tỉ USD cho chu kỳ 2026, trong đó riêng doanh thu bản quyền truyền hình được kỳ vọng tăng thêm 33% so với năm 2022.
Theo Reuters Breakingviews, FIFA “đã đặt cược quá lớn vào tăng trưởng tại các thị trường mới nổi”. Hãng tin này nhận định Tổ chức Bóng đá thế giới đã hành xử như thể giá trị World Cup “luôn luôn tăng”, bất chấp việc sức mua và mức độ quan tâm thực tế tại nhiều thị trường châu Á đang giảm đi.
Sai lầm đầu tiên của FIFA nằm ở cách định giá Trung Quốc. Trong nhiều năm, FIFA nhìn thấy dân số 1,4 tỉ người, lượng người xem khổng lồ cùng dòng tiền tài trợ từ các tập đoàn Trung Quốc và cho rằng thị trường này sẽ sẵn sàng chi trả như Mỹ hay châu Âu. Tuy nhiên cấu trúc truyền hình tại Trung Quốc hoàn toàn khác.
Ở châu Âu, các đài truyền hình cạnh tranh quyết liệt để giành bản quyền. Nhưng tại Trung Quốc, CCTV gần như là người mua duy nhất đủ khả năng phát sóng World Cup trên quy mô toàn quốc. Điều đó khiến FIFA không thể tạo ra cuộc đấu giá cạnh tranh như họ mong muốn.
Reuters cho biết FIFA từng yêu cầu mức giá lên đến 300 triệu USD cho World Cup 2026 tại Trung Quốc. CCTV từ chối, và trong nhiều tháng liền hai bên rơi vào bế tắc.
Báo Global Times của Trung Quốc cho biết ngay khi mức giá này được đưa ra, các chuyên gia Trung Quốc đã phản đối quyết liệt, cảnh báo đất nước nên hành xử quyết liệt với FIFA.
Một yếu tố khác khiến FIFA thất bại là sự suy giảm của “cơn sốt bóng đá Trung Quốc”. Giai đoạn 2015-2019 từng tạo cảm giác Trung Quốc sẽ trở thành siêu cường bóng đá mới.
Nhưng sau đại dịch COVID-19, Chinese Super League khủng hoảng tài chính, nhiều CLB phá sản, đội tuyển quốc gia tiếp tục thất bại trong cuộc đua vòng loại và không thể góp mặt ở World Cup 2026. Các doanh nghiệp cũng bắt đầu siết chặt chi tiêu quảng cáo.
Không chỉ vậy, World Cup 2026 còn diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico, tạo ra múi giờ cực xấu với khán giả châu Á. Nhiều trận đấu sẽ diễn ra vào rạng sáng theo giờ Bắc Kinh. Điều này trực tiếp kéo giảm giá trị quảng cáo truyền hình.
AP nhận định đây là nguyên nhân quan trọng khiến FIFA “mất đòn bẩy thương mại” trong đàm phán với Trung Quốc.
Khó khăn càng lớn hơn khi Trung Quốc không giành vé dự World Cup 2026. Trong ngành truyền hình thể thao, đội tuyển quốc gia luôn là yếu tố then chốt giúp bán quảng cáo. Không có đội chủ nhà hay đội tuyển bản địa, lượng khán giả phổ thông thường giảm đáng kể.
Đến đầu tháng 5-2026, tức chỉ còn khoảng một tháng trước ngày khai mạc, FIFA vẫn chưa chốt được bản quyền tại Trung Quốc và Ấn Độ, 2 thị trường đông dân nhất thế giới.
Khi thời gian ngày càng cạn, thế trận đảo chiều hoàn toàn. FIFA từ vị thế người bán quyền lực trở thành bên chịu áp lực phải chốt hợp đồng bằng mọi giá.
Cuối cùng, ngày 15-5, FIFA xác nhận đạt thỏa thuận với CMG. Gói hợp đồng bao gồm World Cup 2026, World Cup 2030 cùng hai kỳ World Cup nữ 2027 và 2031.
Dù giá trị chính thức không được công bố, nhiều nguồn tin Trung Quốc cho biết riêng World Cup 2026 chỉ có giá khoảng 60 triệu USD.
Một cú "đại hạ giá" gây sốc, đáng nói hơn, con số FIFA thu được ở kỳ World Cup mở rộng năm nay rốt cuộc lại thấp hơn 2 kỳ World Cup trước đó.
Một trận thua nhớ đời của FIFA, đó là cách mà giới truyền thông phương Tây nhận xét về cuộc mặc cả tài chính của họ với đất nước tỉ dân.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Điển hình, pha ghi bàn bằng đầu của Mạnh Cường vào lưới đội U.17 UAE nâng tỷ số lên 3-2 ở trận cuối vòng bảng không khác gì bàn thắng Đình Bắc đánh đầu vào lưới U.23 Hàn Quốc ở trận tranh HCĐ tại giải U.23 châu Á. Cả 2 bàn thắng này đều xuất phát từ pha đá phạt góc, sau đó cả Mạnh Cường và Đình Bắc đều chạy cắt mặt khung thành đối phương đánh đầu lái bóng ghi bàn đẹp mắt. Ở cấp độ đội tuyển, trong trận VN thắng Malaysia 3-1 ở trận cuối vòng loại Asian Cup 2027, bàn mở tỷ số của Duy Mạnh cũng tương tự 2 tình huống trên khi anh chạy cắt mặt đánh đầu tung lưới đối phương từ pha đá phạt góc của Tiến Anh. Ngoài ra, pha đá phạt của Nguyễn Lực gỡ hòa 1-1 trong trận gặp UAE cũng rất giống với cú đá phạt của Đình Bắc tung lưới U.23 Hàn Quốc trong trận tranh HCĐ U.23 châu Á, giống như được lập trình từ cùng một hệ thống.
Đây chỉ là một trong số những tương đồng về cách vận hành chiến thuật của các đội tuyển bóng đá VN, bởi ngay hệ thống chiến thuật các đội, từ U.17 đến đội tuyển quốc gia đều thường dùng sơ đồ 3-4-3 khi thi đấu. Điều này cho thấy bóng đá VN đang được vận hành chiến thuật trơn tru từ hệ thống trẻ cho đến đội tuyển. Cách làm này không chỉ giúp bóng đá VN có được sự thống nhất mà còn giúp ích cho HLV Kim Sang-sik rất nhiều khi các cầu thủ từ tuyến dưới đôn lên U.23 hoặc đội tuyển VN. Lúc này ông Kim không còn phải mất công để gò các cầu thủ chơi theo hệ thống chiến thuật của mình, thay vào đó có thể dễ dàng sử dụng cầu thủ theo ý đồ của ông.
Rõ ràng, muốn làm được điều này, những người làm bóng đá VN, trong đó chủ đạo là Liên đoàn Bóng đá VN (VFF), đã phải định hướng ngay từ tuyến trẻ thông qua việc chọn lựa những HLV phù hợp và thường xuyên kết nối với HLV Kim Sang-sik nhằm tạo sự thống nhất. Chính cây bút người Thái Lan Chicharitao mới đây phải thừa nhận trên trang Khobsanam: "Nếu nhìn sâu vào cấu trúc bóng đá, đặc biệt là đào tạo trẻ, phải thừa nhận VN nghiêm túc hơn và làm tốt hơn chúng ta". Ông này thẳng thắn đánh giá VN có mục tiêu rõ ràng hơn, nên: "Họ chỉ có mục tiêu là phải đi World Cup, và cứ thế họ làm mọi cách để đạt được điều đó".
Ngược lại, ông Chicharitao cho rằng các đội trẻ Thái Lan nhiều năm qua thiếu sự liên kết và định hướng dài hạn. Ông chỉ ra rằng việc xây dựng từng lứa đội tuyển ở Thái Lan như kiểu giải quyết theo từng giải đấu, thay vì có hệ thống xuyên suốt từ đội trẻ lên đội tuyển quốc gia. Chính điều này khiến bóng đá trẻ Thái Lan liên tiếp thất bại tại các giải đấu từ cấp khu vực đến cấp châu lục, trong đó thất bại ê chề tại U.17 châu Á (chỉ có được trận hòa trước Myanmar) trong một bảng đấu được xem là dễ thở, đã minh chứng cho điều đó.
Với bóng đá VN, chiếc vé dự U.17 World Cup mới chỉ là bước khởi đầu của một hành trình gian khó phía trước, với đích nhắm là World Cup 2034 mà lãnh đạo VFF đã đặt ra. Rõ ràng, muốn đạt được mục tiêu đó, lứa U.17 này cần phải trải qua rất nhiều tôi luyện để trưởng thành. Nhưng có thể khẳng định một điều, nếu được dồn sức đầu tư đúng hướng và tiếp tục vận hành theo đúng hệ thống chiến thuật từ bây giờ, ước mơ dự World Cup của đội tuyển bóng đá nam quốc gia sẽ có ngày trở thành hiện thực.
Tin Gốc: Thanh Niên

