Đó là anh Lò Tuấn Anh – đoàn viên Công đoàn Trung tâm Y tế Mường Nhé, xã Mường Nhé (tỉnh Điện Biên). Không chỉ riêng Tuấn Anh, anh Trần Đức Việt – đoàn viên Công đoàn Trung tâm Y tế Na Sang – cũng vượt hơn 50km để tham gia tập cùng đội.
Với nhiều cầu thủ của đội bóng, chuyện đi xa hàng chục, hàng trăm cây số đã trở nên quen thuộc. Dù vậy, ở một tỉnh miền núi như Điện Biên, hành trình vượt đường dài là việc không hề dễ dàng bởi địa hình hiểm trở, đèo dốc quanh co.
Năm nay, đội hình của đội bóng Công đoàn Điện Biên còn có anh Lường Văn Minh, đoàn viên Công đoàn cơ sở Công ty TNHH Phan Hải 89, hiện làm lái xe taxi. Làm nghề lái xe, anh Minh chỉ có thời gian tập luyện ít ỏi cùng đội từ 17h – 19h.
Có hôm bận việc, chỉ tập được nửa buổi, anh đã phải xin phép huấn luyện viên rời sân để tiếp tục công việc của mình, vì tầm đó là giờ cao điểm, khách gọi xe nhiều. “Tôi rất muốn tập đầy đủ cùng anh em, nhưng vì công việc, thu nhập nuôi gia đình”, anh Minh bộc bạch.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Lữ Giang Nam – Phó ban công tác Công đoàn (Liên đoàn lao động tỉnh Điện Biên), Phó trưởng đoàn bóng đá Công đoàn Điện Biên – cho biết đội năm nay gồm 14 cầu thủ, độ tuổi trung bình hơn 33.
Người lớn tuổi nhất là anh Phạm Trung Dũng (40 tuổi, Công đoàn Công ty Điện lực Điện Biên), còn nhỏ tuổi nhất là Lò Văn Tâm (21 tuổi, Công đoàn Công ty CP Cấp nước Điện Biên). Dù tuổi tác chênh lệch nhưng tất cả đồng lòng, quyết tâm tập luyện để giành kết quả cao nhất cho màu áo Công đoàn Điện Biên.
Trước đó, Liên đoàn Lao động tỉnh Điện Biên đã xây dựng kế hoạch tuyển chọn, tập luyện cho Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026 từ sớm.
Cụ thể, các vận động viên được lựa chọn từ những đơn vị có phong trào thể thao nổi bật. Đội cũng chủ động sắp xếp thời gian tập luyện để các cầu thủ vừa hoàn thành công việc chuyên môn tại cơ quan, doanh nghiệp, vừa tham gia tập luyện. Song việc duy trì lịch tập luyện gặp không ít khó khăn do lực lượng lao động phân tán ở nhiều địa bàn xa trung tâm.
“Ban ngày họ là công nhân, viên chức, người lao động đang miệt mài với công việc mưu sinh. Nhưng khi ra sân, tất cả đều cháy hết mình vì màu cờ sắc áo của đội bóng Công đoàn Điện Biên”, ông Nam nói.
Ông cũng cho biết đội bóng năm nay không đặt nặng thành tích mà hướng đến tinh thần vượt qua chính mình, như việc các cầu thủ đến từ nhiều ngành nghề khác nhau vẫn cố gắng sắp xếp công việc. “Có người vượt hàng chục, thậm chí hàng trăm cây số để hội quân, tập luyện cùng đội đã là điều rất đáng tự hào” – ông chia sẻ.
Qua các mùa giải, phong trào bóng đá trong đoàn viên, người lao động tại Điện Biên cũng phát triển tích cực. Nhiều cơ quan, doanh nghiệp bắt đầu tổ chức các giải bóng đá phong trào nhằm tạo sân chơi, nâng cao đời sống tinh thần cho người lao động sau giờ làm việc.
Đội tuyển Việt Nam từng dè dặt với người trẻ ở giai đoạn cuối vòng loại Asian Cup 2027, khi HLV Kim Sang-sik không sử dụng bất cứ nhân tố U.23 nào ở trận gặp Malaysia, bất chấp U.23 Việt Nam đạt thành tựu HCĐ châu Á và vô địch SEA Games.
Với chiến lược gia Hàn Quốc, các cầu thủ trẻ chơi tốt ở cấp độ U.23, nhưng để bước lên đội tuyển, vẫn còn cần một "bộ lọc" nữa mang tên V-League. Chỉ nhân tố nào được đá chính và khẳng định năng lực tại CLB mới đủ sức cạnh tranh tại đội tuyển quốc gia, nơi mức độ khắc nghiệt và lọc lõi lớn hơn nhiều so với cấp trẻ.
Bản danh sách sơ bộ của HLV Kim Sang-sik hé lộ những gương mặt vượt qua được tấm lưới lọc ấy. Đó là thủ môn Trần Trung Kiên, các trung vệ Nguyễn Nhật Minh, Đinh Quang Kiệt, tiền vệ Khuất Văn Khang, Ngô Đăng Khoa cùng hai tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, Nguyễn Ngọc Mỹ.
Đội tuyển Việt Nam không nhất thiết phải "U.23 hóa", bởi vốn dĩ đây là nơi tập hợp của nhiều lứa cầu thủ khác nhau. Ngay cả đội tuyển đỉnh cao trong giai đoạn 2018-2022 của HLV Park Hang-seo cũng là sự phối trộn của nhiều thế hệ, với nòng cốt U.23, kết hợp các nhân tố kinh nghiệm rải từ năm sinh 1989 đến 1993. Đội tuyển Việt Nam sẽ luôn luôn biến đổi và cần trở thành tập hợp của những cầu thủ giỏi nhất, yếu tố cốt lõi tạo nên sức mạnh thay vì những phân định già - trẻ hay nội - ngoại binh.
Tuy nhiên, khi nhìn vào kế hoạch đường dài mà ông Kim cùng Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) hướng tới, đội tuyển Việt Nam cần một bộ khung ổn định có tính tiếp nối. Một "trục dọc" có thể đá tốt trong tối thiểu ba tới năm năm là điều bắt buộc với bất cứ đội tuyển quốc gia nào, thay vì đá tới đâu, hay tới đó.
Do vậy, sự hiện diện của bảy nhân tố U.23 Việt Nam, dẫu chưa đảm bảo chắc chắn tương lai trẻ hóa đội tuyển bởi các cầu thủ còn phải cạnh tranh rất nhiều để có suất đá chính. Nhưng khi bộ trục tương lai đang dần lộ diện, ông Kim có thể tính toán tương lai lâu dài.
Cả bảy cầu thủ U.23 Việt Nam đều khó cạnh tranh ở đội tuyển quốc gia lúc này.
Đứng trước Trần Trung Kiên là những "bức tường" đầy kinh nghiệm và bản lĩnh như Lê Giang Patrik và Đặng Văn Lâm.
Đinh Quang Kiệt phải cạnh tranh với những đàn anh lão luyện như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Thành Chung, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh.
Khuất Văn Khang dù lên tuyển được bốn năm và đá được nhiều vị trí, nhưng chưa vị trí nào khẳng định vai trò số một. Tương tự, Nguyễn Ngọc Mỹ chưa chắc... trụ lại danh sách rút gọn, chứ chưa nói đá chính như Bùi Vĩ Hào cách đây hai năm tại AFF Cup 2024.
Cơ hội cạnh tranh chủ yếu dành cho hai nhân tố đang chơi cực hay ở V-League mùa này, với Đình Bắc (xếp nhì danh sách vua phá lưới nội với 10 bàn) và Khoa Ngô (4 bàn sau 14 trận).
Đình Bắc đã khẳng định năng lực tại giải U.23 châu Á và chiếm suất đá chính tại CLB CAHN. Trong khi đó, Khoa Ngô là phát hiện lớn nhất của CLB Công an TP.HCM khi trình diễn lối chơi năng nổ, hiện đại, với khả năng cày ải cường độ cao cùng đôi chân thăng bằng cực tốt dù chiều cao khiêm tốn.
Song, để đá chính, cả hai phải vượt qua ba "cửa ải" gốc Brazil gồm Đỗ Hoàng Hên, Nguyễn Xuân Son và Nguyễn Tài Lộc, chưa kể đàn anh Nguyễn Trần Việt Cường cũng chơi rất tốt ở Becamex TP.HCM mùa này với 6 bàn thắng.
Thoạt nhìn, đó chỉ là một chiếc bàn dài lớn được bày biện trong phòng ăn khách sạn. Nhưng đây lại là nơi diễn ra một phần cuộc sống tập thể của "Les Bleus" suốt hơn một tháng qua trong hành trình chinh phục cúp Vàng.
Trước giờ ra sân tập hay tham gia các hoạt động theo lịch trình, 26 tuyển thủ áo lam đều tụ họp tại đây để có bữa ăn chung đầu tiên trong ngày. Báo Pháp Le Parisien miêu tả: "Đó không chỉ là quãng thời gian giao lưu vui vẻ, mà đã trở thành một nghi thức của đội tuyển. Bởi xung quanh chiếc bàn này, không có gì là ngẫu nhiên".
Từ đợt tập trung đầu tiên, các học trò của Didier Deschamps đã tự chọn chỗ ngồi cho mình và giữ nguyên vị trí đó cho đến khi World Cup kết thúc. Thói quen dần hình thành, những hội nhóm ăn ý dần lộ diện, và tương tự trong phòng thay đồ, một "hệ thống cấp bậc" tự nhiên bắt đầu được thiết lập.
Ở đầu bàn, theo đúng truyền thống, Mbappe ngồi ở vị trí dành cho thủ quân. Sát bên anh là Ousmane Dembele và Michael Olise, tạo thành bộ ba phóng chiếu đến những pha phối hợp giữa họ trên sân. Thực tế, từ chính các bữa ăn này, tam tấu hàng công của Pháp có dịp trò chuyện, trao đổi thân tình với nhau nhiều hơn, trở thành bệ phóng cho sự kết nối ăn ý trong các trận đấu đã qua.
Ở phía đối diện, "em út" Warren Zaire-Emery được vây quanh bởi các đồng đội tại PSG là Desire Doue và Bradley Barcola. Malo Gusto cũng gia nhập nhóm "măng non" này, dễ dàng tìm thấy điểm chung khi từng là đồng đội với Barcola thời còn khoác áo Lyon. Giữa những tiếng cười thả ga và những màn bàn luận sôi nổi về các trận game PlayStation, nhóm cầu thủ Gen Z này mang đến làn gió tươi mới cho cuộc sống thường nhật của đội tuyển.
Các đàn anh gạo cội cũng không ngồi quá xa để kịp... chấn chỉnh khi cần. Lucas Hernandez giữ vai trò cầu nối giữa các thế hệ, anh ngồi gần em trai Theo, N’Golo Kante và Lucas Digne. Đối diện, Adrien Rabiot và Mike Maignan tiếp tục duy trì thói quen có từ nhiều năm trước. Cùng trưởng thành từ lò đào tạo của PSG, cả hai thường chia sẻ những thời khắc đặc biệt cùng nhau. Cách không xa là Aurelien Tchouameni và Jules Kounde, đôi bạn thân từ thuở khoác áo Bordeaux và ngày càng bền chặt qua các đợt tập trung đội tuyển, dù khoác áo hai CLB không đội trời chung (Real Madrid và Barca).
Quanh chiếc bàn lớn này, các tuyển thủ Pháp không chỉ có vị trí cố định mà còn mang theo những sở thích cá nhân và thói quen ăn uống riêng, tái tạo lại cảm giác gần gũi như đang ở nhà. Nhiều người có những món ruột được chế biến riêng tại quầy phục vụ do đầu bếp Xavier Rousseau phụ trách. Thỉnh thoảng, Ryan Cherki còn đóng vai phụ bếp. Mbappe ghé qua đây mỗi ngày và mì Ý là lựa chọn số một của anh kể từ đầu giải.
Dembele thường ăn mì gà, sốt cà chua và sốt pesto. Marcus Thuram chuộng món tôm, còn Gusto lại thích cá hồi. Trong khi, Zaire-Emery thường xuyên hướng về phía quầy buffet đồ sống để tự tay trộn salad. Ibrahima Konate khó lòng cưỡng lại món trứng cuộn ốp lết. Digne là tín đồ của những bữa xế, và Doue hầu như luôn bắt đầu bằng một lát bánh mì nguyên cám phết bơ sáp.
"Dù lịch trình hàng ngày được lên chi tiết đến từng phút, những bữa ăn này là khoảng lặng đáng giá của cả đội, cho phép thầy trò Deschamps thả lỏng để trò chuyện về mọi chủ đề trên đời", báo Le Parisien viết.
Trước đây, một vài thế hệ đội tuyển Pháp thường có xu hướng nhanh chóng lui về phòng riêng ngay sau khi dùng bữa. Ngược lại, thế hệ này lại thích nán lại bàn ăn, tăng cường trò chuyện và chuyện trò cùng nhau. Hai cầu thủ gạo cội gốc Paris là Rabiot và Maignan đặc biệt có thói quen kéo dài cuộc đối thoại ngay tại phòng ăn.
Maxence Lacroix, một trong những cái tên mới nhất lên tuyển, cũng luôn góp mặt gần đó. Trung vệ thuộc biên chế Crystal Palace này nhanh chóng hòa nhập, tương tự thủ môn thứ ba Robin Risser – người chỉ vừa biết đến việc được "ăn cơm tuyển" ngay trước thềm World Cup.
Được xếp ngồi ở giữa bàn - một vị trí "chiến lược" giúp dễ dàng giao lưu - Lacroix và Risser dần tìm được chỗ đứng của mình và trở thành một phần không tách rời của tập thể. Lacroix mới chỉ thi đấu 90 phút trước Na Uy ở lượt cuối vòng bảng, trong khi Risser ngồi dự bị toàn thời gian, nhưng cả hai không ngần ngại lên tiếng đóng góp trên sân tập.
Trong hành trình Bắc Mỹ 2026 này, thầy trò Deschamps lớn mạnh hơn qua từng chiến thắng. Và theo tờ Le Parisien, chính chiếc bàn ăn lớn này phản chiếu hình ảnh của một tập thể gắn kết hơn bao giờ hết.
Sau khi đứng đầu vòng bảng, Pháp tiếp áp đảo và giữ sạch lưới cả ba trận vòng loại trực tiếp World Cup 2026. Đoàn quân dưới trướng HLV Deschamps lần lượt thắng Thụy Điển 3-0, Paraguay 1-0, Morocco 2-0 để lần thứ ba liên tiếp vào bán kết World Cup. Trước đó, họ cùng nhau về nhì năm 2022 và vô địch năm 2018.
CLB Santos sẽ thi đấu trận gặp San Lorenzo tại giải Copa Sul-Americana ngày 21.5, và trận đấu với Gremio tại Campeonato Brasileiro ngày 24.5. Nhưng cả hai trận này, Neymar đã thông báo cho đội bóng anh không thể tham dự, vì cảm thấy khó chịu ở bắp chân vừa gặp phải trong trận thua trước Coritiba tỷ số 0-3 ngày 17.5. Đây là trận Neymar bị thay ra vì sai sót của trọng tài ở phút 68, trong lúc đang điều trị sự khó chịu bắp chân ở bên ngoài sân.
Xung quanh các diễn biến này, Neymar khẳng định mình không bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng, vẫn có thể thi đấu bình thường. Nhưng sau khi HLV Ancelotti công bố tên anh có trong danh sách 26 cầu thủ đội tuyển Brazil dự World Cup, có tin Neymar đã thông báo cho Santos rằng, anh cần điều trị để hồi phục hoàn toàn ảnh hưởng ở bắp chân. Qua đó, sẽ vắng mặt hai trận tiếp theo của CLB. Trận Santos gặp Cuenca vào ngày 27.5, có thể Neymar sẽ trở lại thi đấu và sau đó anh đến tập trung cùng đội tuyển Brazil.
Theo báo Tây Ban Nha, MARCA: "Những vấn đề chấn thương của Neymar sẽ khiến HLV Ancelotti đau đầu, sau khi ra quyết định chọn anh tham dự World Cup 2026. Neymar trở lại đội tuyển sau hơn hai năm rưỡi vắng bóng, một sự trở lại lịch sử, nhưng sẽ phụ thuộc vào một kế hoạch rèn luyện thể lực nghiêm ngặt do những chấn thương hay tái phát mà tiền đạo này đã phải luôn đối mặt".
"Ông Ancelotti đã khẳng định rõ, sự hiện diện của Neymar là rất quan trọng đối với đội tuyển Brazil. Nhưng tại World Cup, một giải đấu luôn đòi hỏi khắt khe về thể chất và thể lực cần đảm bảo xuyên suốt.
Về điều này Neymar rất khó đáp ứng, vì kể từ khi hồi phục sau chấn thương đứt dây chằng chéo trước hồi năm 2023, Neymar đã không thể thi đấu trọn vẹn 90 phút mỗi trận một cách ổn định. Việc đội ngũ y tế của Liên đoàn Bóng đá Brazil (CBF) phải đánh giá kỹ lưỡng Neymar trước khi xác nhận việc triệu tập anh, vẫn chưa có gì đảm bảo chắc chắn", theo MARCA.
"Một trong những yếu tố gây lo ngại nhất cho ban huấn luyện Selecao (đội tuyển Brazil) là liệu các khớp của Neymar có chịu đựng được cường độ của các trận đấu liên tiếp hay không. Gần đây, chính cầu thủ này đã chọn không tham gia một số trận đấu ở giải quốc nội để tránh thi đấu trên mặt sân cỏ nhân tạo.
Tại World Cup 2026, rất sân nhiều sân ở Mỹ có bề mặt sân kiểu này, và chỉ được phủ cỏ tự nhiên khoảng 2 tuần trước khi giải đấu diễn ra. Ngoài ra, việc Neymar thiếu thời gian thi đấu ở cấp độ quốc tế càng làm tăng thêm áp lực, khi cầu thủ này sẽ tham gia giải đấu mà chưa từng chơi một phút chính thức nào dưới thời HLV Ancelotti", MARCA nhấn mạnh.
Có khả năng, HLV Ancelotti sẽ phải sử dụng Neymar thi đấu một cách bắt buộc để kiểm định tình trạng của anh, trong 1 hoặc 2 trận đấu chạy đà trước thềm World Cup 2026, theo MARCA. Đội tuyển Brazil dự kiến sẽ có các trận giao hữu gặp Panama vào ngày 1.6 trên sân nhà Maracana, và trận gặp đội Ai Cập vào ngày 7.5 tại Cleveland, Ohio (Mỹ).
Đây là hai trận đấu quan trọng để Selecao kiểm tra đội hình và đánh giá thể lực của toàn đội, trước khi chọn đội hình chính thức sẽ thi đấu các trận mở màn ở bảng C vào ngày 14.6.
HLV Ancelotti cũng vạch ra một kế hoạch quản lý cụ thể cho giải đấu: Về nguyên tắc, Neymar không được lên lịch thi đấu trọn vẹn các trận, mà chỉ đóng vai trò là người thay đổi cục diện trận đấu khi bế tắc, hoặc chơi những khoảng thời gian có kiểm soát tùy thuộc vào tỷ số, MARCA cho biết thêm.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Brazil nằm ở bảng C khá nhẹ nhàng, khi họ ra quân với trận gặp đội Ma Rốc lúc 5 giờ ngày 14.6, sau đó gặp Haiti lúc 7 giờ 30 ngày 20.6, và trận cuối vòng bảng gặp Scotland lúc 5 giờ ngày 25.6.