Ngày 25.5, Phòng CSGT Công an thành phố Huế cho biết đơn vị đã tiến hành lập biên bản xử phạt vi phạm hành chính đối với một tài xế về hành vi lắp đặt trái phép thiết bị phát tín hiệu của xe được quyền ưu tiên.
Trước đó, thông qua nguồn tin và hình ảnh phản ánh từ người dân về việc một ô tô cá nhân lắp thiết bị phát tín hiệu đèn ưu tiên trái phép, Đội CSGT đường bộ số 2 thuộc Phòng CSGT Công an thành phố Huế đã nhanh chóng vào cuộc xác minh.
Lực lượng chức năng đã mời người điều khiển phương tiện là T.V.H (41 tuổi, ở thành phố Huế) đến cơ quan công an để làm việc.
Tại đây, tài xế H. thừa nhận vào khoảng 9 giờ ngày 22.5, bản thân đã điều khiển xe ô tô con mang biển kiểm soát 75A-417.XX lưu thông trên tuyến đường tránh Huế. Dù phương tiện thuộc sở hữu cá nhân và không thuộc đối tượng được quyền ưu tiên theo quy định pháp luật, anh H. vẫn tự ý thiết lập và lắp đặt hệ thống thiết bị phát tín hiệu ưu tiên trên xe.
Tổ công tác thuộc Đội CSGT đường bộ số 2 đã lập biên bản xử phạt vi phạm hành chính đối với nam tài xế này về hành vi “Xe không được quyền ưu tiên lắp đặt thiết bị phát tín hiệu của xe được quyền ưu tiên”. Bên cạnh hình thức phạt tiền (mức phạt từ 4 đến 6 triệu đồng), cơ quan chức năng cũng tiến hành tịch thu toàn bộ thiết bị phát tín hiệu ưu tiên lắp đặt trái phép theo đúng quy định.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tối 3.4, thông tin từ ông Phạm Xuân Cường, Phó chủ tịch UBND xã Lệ Thủy (Quảng Trị), cho biết trên địa bàn vừa xảy ra vụ đuối nước khiến 1 học sinh tử vong.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 17 giờ 30 cùng ngày, em N.T.N (15 tuổi, ở thôn Tuy Lộc, xã Lệ Thủy) ra tắm sông Kiến Giang. Trong lúc tắm, N. nhảy từ trên cây xuống sông và không may bị đuối nước, mất tích.
Nhận được tin báo, lực lượng chức năng và người dân đã có mặt tại hiện trường tổ chức tìm kiếm. Khoảng 1 giờ sau thi thể em N. đã được phát hiện gần khu vực xảy ra tai nạn.
Qua xác minh, N. tử vong do đuối nước, hiện thi thể N. đã được bàn giao cho gia đình tổ chức mai táng.

Căn phòng nhỏ tầm 8 m² của anh Uyên Viễn ở gần khu cư xá Thanh Đa (TP.HCM) đầy ắp những sản phẩm gốm cũ. Người đàn ông 51 tuổi này cúi sát chiếc ấm trà vỡ, từng chút một nối lại những đường nứt, từng mảnh vỡ như khâu một vết thương. hàn gắn gốm
Không phải sửa chữa đơn thuần, công việc của anh là "tái sinh" những sản phẩm gốm tưởng chừng bỏ đi trở thành ký ức sống động, mang dấu ấn thời gian. Phía sau những sắc vàng óng ánh vừa được dát lên mỗi thứ đồ gốm ấy là một nghề lặng lẽ, công phu và đầy cảm xúc.
Nguyễn Lê Uyên Viễn rất nổi tiếng trong giới sành uống trà. Anh có hơn 30 năm sưu tập ấm trà và trà cụ (chén trà, hũ trà, khay trà, tống trà và các vật dụng liên quan). Và anh đến với nghề hàn gắn những sản phẩm gốm một cách rất tình cờ từ những lần làm vỡ chính bộ trà của mình. Anh hiểu rõ giá trị của từng chiếc ấm, chiếc chén, không chỉ ở giá tiền bạc mà còn ở câu chuyện phía sau. "Có những món đồ mình vô tình làm rơi, bể, tiếc lắm. Mà tiếc không phải vì tiền, mà vì kỷ niệm", anh tâm sự.
Ngày trước, anh từng mang những sản phẩm gốm bị hỏng ra các tiệm sửa đồ cổ ở đường Lê Công Kiều (TP.HCM). Cách làm phổ biến là bọc đồng, bọc bạc hoặc dán keo công nghiệp với những vết gắn thô, cứng, thiếu tinh tế và không bền. "Người thợ không chơi trà, không hiểu đồ trà. Họ sửa cho dùng được thôi, chứ không giữ được cái hồn", anh Uyên Viễn nói.
Chính sự hụt hẫng đó khiến anh bắt đầu tìm hiểu sâu hơn. Trong một lần ngồi thưởng trà với một nhà sư, anh biết đến nghệ thuật Kintsugi của Nhật Bản. Đó là phương pháp dùng vàng để hàn gắn gốm vỡ, xuất hiện từ thế kỷ 16. Triết lý của Kintsugi khiến anh bị cuốn hút: không che giấu vết nứt của gốm, mà biến nó thành vẻ đẹp. Những chỗ sứt mẻ của gốm sau khi được phủ vàng trở thành điểm nhấn độc nhất vô nhị. "Tức là thay vì giấu đi cái lỗi, mình làm cho nó đẹp lên", anh nói.
Tuy nhiên, Uyên Viễn không sao chép nguyên bản. Anh điều chỉnh kỹ thuật hàn gắn gốm cho phù hợp với điều kiện và thói quen sử dụng tại VN. Nếu như ở Nhật, người ta dùng sơn mài truyền thống để kết dính và phủ vàng, thì anh sử dụng keo chuyên dụng đạt tiêu chuẩn an toàn sức khỏe. Sau khi kết dính, anh phủ vàng lá. Nguồn vàng cũng rất đa dạng như vàng VN, vàng Trung Quốc, vàng Myanmar…, mỗi loại có sắc độ và độ bám khác nhau.
Trong quan niệm truyền thống, đồ vỡ thường bị nhiều người sẵn sàng bỏ đi. Nhưng trong quá trình làm nghề, anh Viễn nhận ra điều ngược lại: chính những món đồ vỡ lại mang nhiều ký ức nhất. Một lần, một khách hàng ở Đồng Tháp nhờ anh vá cái nậm rượu thời ông nội để lại bị bể nắp, sứt mẻ… Sau khi hoàn thiện, cầm lại nậm rượu, người phụ nữ ấy xúc động đến nghẹn lời. "Những cái đó mới là giá trị thật", anh Uyên Viễn chia sẻ. Không ít món đồ được gửi đến anh trong tình trạng "tan nát", vỡ thành 5 - 7 mảnh. Nhưng với anh Viễn, đó không phải là trở ngại mà là cơ hội để "tái sinh".
Tận mắt chứng kiến mới hiểu mỗi sản phẩm gốm được anh Uyên Viễn "tái sinh" là kết quả của một quá trình dài, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Trước mặt tôi là một ấm trà bị vỡ nhiều mảnh. Anh bắt đầu bằng công đoạn ráp mảnh. Anh nhẹ nhàng căn chỉnh từng mép vỡ, tra keo, rồi giữ cố định. Sau đó, chiếc ấm được đặt yên một chỗ suốt nhiều giờ. "Phải để nó nằm yên. Không được nóng vội", anh nói. Ngày hôm sau, anh kiểm tra lại. Nếu phát hiện lệch mí, dù chỉ rất nhỏ, anh sẽ tháo ra và làm lại từ đầu. "Lệch là bỏ. Không sửa kiểu chắp vá", anh khẳng định.
Sau khi kết dính các mảnh gốm với nhau và chờ "đúng quy trình" thì dùng giấy mài từng vết nhỏ. Khi bề mặt đã hoàn thiện, anh mới bắt đầu dán vàng lá. Những lá vàng mỏng đến mức chỉ cần một cử động mạnh là có thể bay đi. Dưới ánh đèn, những đường vàng dần hiện ra như mạch sống.
"Mỗi món là một cảm xúc khác nhau. Không có công thức", anh cho biết. Quả thật, có món anh xử lý tối giản chỉ một đường vàng mảnh. Nhưng có món, anh biến tấu thành những hoa văn như rễ cây, như cánh hoa... sống động, nhìn vào không còn thấy vết hỏng, mà là một tác phẩm nghệ thuật.
Một món đồ gốm đơn giản mất ít nhất 3 ngày để hoàn thiện. Với những món vỡ "tan nát", thời gian có thể kéo dài 10 ngày, thậm chí cả tháng. Chi phí cho một món đồ gốm "vá vàng" dao động từ 300.000 đồng đến vài triệu đồng, thậm chí hơn. "Nhiều khi tiền sửa còn mắc hơn mua mới", anh bộc bạch chân thành. Nhưng anh luôn nói rõ điều đó với khách. Quyết định cuối cùng không nằm ở giá trị vật chất, mà ở tình cảm. Có người chấp nhận bỏ ra số tiền lớn chỉ để giữ lại một món đồ cũ. Quan trọng là họ hiểu giá trị của món đồ đó với họ, bởi đó là kỷ vật thiêng liêng, là tình yêu...
Trong quá trình làm nghề, anh Uyên Viễn gặp rất nhiều câu chuyện ấn tượng. Một người vợ ở Hà Nội nhờ anh vá chiếc chậu sứ quý của chồng để làm quà tặng sinh nhật chồng. Có khách mang tượng Phật bị gãy, chấp nhận chi phí cao để phục chế; và anh không chỉ hàn gắn bằng vàng lá mà còn vẽ thêm họa tiết vàng, khiến pho tượng trở nên thiêng liêng hơn. Có khách nước ngoài, trong chuyến du lịch, mang theo chén trà bị nứt và yêu cầu sửa gấp trong vài ngày. "Điều mình thấy vui là họ trân trọng món đồ", anh tâm tình.
Hôm tôi đến, anh đưa một chén uống trà nhỏ xíu (thường gọi là chén mắt trâu), tiết lộ đây là chiếc chén nghệ sĩ đàn tranh Hải Phượng nhờ anh hàn gắn lại.
Rời khỏi căn phòng nhỏ, tôi vẫn nhớ những đường vàng lấp lánh trên sản phẩm gốm trầm. Chúng không chỉ là dấu vết của một kỹ thuật độc lạ, mà còn là minh chứng cho một cách nhìn khác về sự đổ vỡ. Trong một thế giới quen với việc thay mới, anh Uyên Viễn chọn cách giữ ký ức, giữ cảm xúc, và chữa lành những rạn nứt tưởng chừng không thể cứu vãn. Có lẽ vì thế, mỗi món đồ sau khi qua tay anh không chỉ được "sửa chữa", mà thực sự được sống lại với một vẻ đẹp sâu hơn, bền bỉ hơn, và cũng… con người hơn.
Anh Nguyễn Lê Uyên Viễn cho rằng quá trình hàn gắn gốm sứ... không chỉ làm cho khách vui mà cũng là chữa lành cho chính mình. "Tan nát không phải là kết thúc. Nó có thể là khởi đầu của một phiên bản khác", anh lý giải. Trong quá trình làm việc cũng là dịp anh được tĩnh tại nhìn lại bản thân và luyện chữ "nhẫn".
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Lớp yoga cho bệnh nhân nặng ở Bệnh viện Chợ Rẫy: 'Ở bệnh viện mà thấy vui'

Cứ khoảng 14 giờ mỗi chiều thứ năm, tại sảnh khoa Điều trị giảm nhẹ, Bệnh viện Chợ Rẫy lại có một lớp yoga đặc biệt dành cho bệnh nhân và người nhà. Lớp học diễn ra cách tuần, một tuần tập, một tuần nghỉ.
Khi tiếng nhạc du dương vang nhẹ, cô giáo bắt đầu hướng dẫn từng động tác chậm rãi. Những người bệnh ngồi thành hàng, chậm rãi đưa tay, xoay vai, hít vào, thở ra theo hướng dẫn. Bên cạnh đó, nhân viên công tác xã hội của bệnh viện cũng lặng lẽ hỗ trợ, chỉnh tư thế cho bệnh nhân.
Lớp học không đông bởi việc tham gia còn tùy vào sức khỏe của từng bệnh nhân trong ngày hôm đó. Có người chỉ tập được vài động tác rồi ngồi nghỉ. Có bệnh nhân đang tập nửa chừng phải dừng lại, được người nhà dìu về phòng vì mệt.
Ông Hoàng Quốc Vinh (64 tuổi, quê ở Quảng Ngãi) cùng vợ xuống sảnh khoa Điều trị giảm nhẹ từ khá sớm để tham gia lớp yoga. Ông Vinh mắc u gan, kèm sỏi thận, sỏi mật… mới nhập viện được vài ngày.
Ông Vinh kể, ban đầu ông không nghĩ trong bệnh viện lại có một hoạt động nhẹ nhàng và “vui đến vậy”. Buổi sáng nghe thông báo có lớp yoga, hai vợ chồng liền rủ nhau xuống tập. Giữa những ngày điều trị nhiều lo lắng, chính lớp yoga này khiến ông cảm thấy thư giãn hơn.
Sau buổi tập, ông cười hiền, nói tinh thần sảng khoái, cơ thể như khỏe ra đôi chút: “Các cô hướng dẫn dễ hiểu lắm. Nếu còn ở lại lâu, tôi sẽ tập tiếp. Về quê, tôi cũng ráng nhớ để tự tập”.
Bệnh nhân và người nhà hào hứng tham gia lớp yoga tại Bệnh viện Chợ Rẫy
ẢNH: HOÀI NHIÊN
Ông Dương Tấn Phát mắc ung thư phổi, đã điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy gần 2 năm. Chừng ấy thời gian, ông nhiều lần ra vào viện, từng trải qua phẫu thuật và những đợt điều trị kéo dài.
Ông nói, với căn bệnh này thì “không được rầu”. Rầu cũng không làm bệnh nhẹ hơn, nên người bệnh phải tự giữ tinh thần để có sức chống chọi. Vì vậy, khi nghe khoa có lớp yoga, ông cùng vợ xuống tham gia ngay.
Nhắm mắt tập trong tiếng nhạc du dương, ông thấy lòng mình dịu lại, tạm quên đi nỗi lo bệnh tật.
“Tập như vậy thấy vui, thấy khỏe hơn. Bệnh này không được rầu, phải lạc quan mới vượt qua được”, ông Phát nói.
Bệnh nhân Lưu Tuấn Anh (55 tuổi, ở TP.HCM) lại mang đến lớp học sự hài hước. Vừa trải qua phẫu thuật u ruột non, rồi biến chứng xuất huyết hậu phẫu, bản thân ông còn mệt nhưng luôn tạo ra tiếng cười cho các bệnh nhân khác.
"Tôi thấy tinh thần rất quan trọng đối với bệnh nhân. Cảm ơn các cô giáo, các nhân viên công tác xã hội đã giúp chúng tôi có 1 không gian để chữa lành như vậy", ông nói.
Còn ông Trần Văn Hỏi (64 tuổi, quê ở Đồng Tháp) bị viêm gan, nói vui rằng mình đã cười đến “đau cả bụng”. Ông muốn học vài động tác để về quê tự tập.
“Ở bệnh viện mà thấy vui, chứ không buồn. Tôi mong các bệnh nhân đang điều trị sớm khỏe để được sớm về nhà”, ông nói.
Ông cũng gửi lời chúc đến các bệnh nhân khác hãy giữ tinh thần lạc quan, cố gắng điều trị để sớm về với gia đình.
Cô giáo Lý Thùy Yến Phương, người trực tiếp hướng dẫn lớp yoga tại khoa Điều trị giảm nhẹ, Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết, lớp học yoga này khác với những lớp học thông thường. Ở đây, người tập không đặt nặng việc thực hiện đúng tư thế, cũng không cần có sự dẻo dai.
Theo cô Phương, bệnh nhân đang điều trị giảm nhẹ rất cần một không gian để thở chậm lại, thư giãn và được nâng đỡ tinh thần. Vì vậy, các động tác trong lớp đều được điều chỉnh nhẹ nhàng, phù hợp với thể trạng, mức độ đau, khả năng vận động và nhịp thở của từng người.
Trong lớp học, cô Phương chú trọng nhiều nhất đến hơi thở. Với yoga, hơi thở là nền tảng giúp người tập kết nối với cơ thể, đưa tâm trí trở về hiện tại, từ đó giảm căng thẳng, lo âu và cảm nhận cơn đau nhẹ nhàng hơn.
Có những bệnh nhân ban đầu rất mệt, ít nói nhưng sau vài nhịp thở cùng nhau, ánh mắt dịu lại, gương mặt bớt căng hơn. Có người nói: “Hôm nay tôi thấy mình nhẹ hơn một chút”, hoặc “phải chi ngày nào cũng được tập như vậy”. Những câu nói ấy khiến cô nhớ mãi.
Chị Văng Thị Ngọc Bích, nhân viên Phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy là người hỗ trợ bệnh nhân trong lớp yoga, từ chỉnh động tác đến dìu đỡ những cô chú còn yếu.
Chị Bích cho biết, số lượng bệnh nhân tham gia mỗi buổi không cố định, vì còn tùy tình trạng sức khỏe trong ngày. Có hôm người bệnh mệt, đau nhiều nên không thể xuống lớp. Nhưng cũng có nhiều cô chú luôn mong đến ngày tập, thậm chí ước lớp được tổ chức mỗi ngày.
Điều khiến chị nhớ mãi là hình ảnh một bệnh nhân ngồi xe lăn, tuần nào cũng nhờ người đưa xuống lớp. Sự kiên trì ấy khiến chị khâm phục và tiếp thêm động lực để chị tiếp tục các hoạt động đồng hành cùng người bệnh.
Theo thạc sĩ Lê Minh Hiển, Trưởng phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy, lớp yoga dành cho bệnh nhân tại khoa Điều trị giảm nhẹ là một hoạt động có giá trị cả về thể chất lẫn tinh thần, đặc biệt với những người bệnh ung thư đang điều trị nội trú.
Ông Hiển cho biết, việc rời giường bệnh để vận động nhẹ nhàng có thể giúp cơ thể linh hoạt hơn, hỗ trợ hô hấp và tạo cảm giác dễ chịu.
“Trong quá trình điều trị, bác sĩ đảm nhiệm phần chuyên môn, điều dưỡng chăm sóc người bệnh hằng ngày, còn công tác xã hội là một mắt xích hỗ trợ thêm cho bệnh nhân và thân nhân”, ông nhấn mạnh.
Ngoài lớp yoga, Phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy còn triển khai nhiều hoạt động đồng hành với người bệnh ung thư như: chương trình “Đồng hành cùng chiến binh K”, xe bánh nước phục vụ bệnh nhân, kệ sách, báo để người bệnh đọc tin tức, thư giãn trong thời gian điều trị...
Tin Gốc: Thanh Niên

