Ký ức về ánh sáng nơi đây trong tôi là sự nhặt nhạnh từ những nếp nhăn, những câu chuyện kể từ mỗi duyên lành tôi gặp, phận người tôi nghe.
Đêm. Ban công tầng 15 ở Gò Vấp trước sáp nhập. Sau những phút hàn huyên bên ấm trà sen, chú Tám – bạn chiến đấu của bố tôi – dẫn tôi ra ban công. Chỉ tay xuống mảng đèn vàng quạch hắt lên từ con hẻm ngoằn ngoèo dưới sâu, chú chép miệng:
Cái hồi thập niên 90 á bay, cúp điện luân phiên hoài. Đầu hẻm, nhà ông chủ chành gạo giật máy phát điện. Khói đen ngòm, âm thanh phành phạch, òng ọc suốt ngày, nhức hết cả đầu. Gió tạt cái mùi khét lẹt, khê nồng ấy thốc thẳng vào cuối hẻm – chú Tám hồi tưởng.
Chú kể với tôi về cái ngột ngạt quánh đặc trong căn nhà lợp tôn chật chội. Bóng tối đè bẹp mí mắt. Mồ hôi ròng ròng, trơn tuột trên tấm lưng trần, thấm vào mặt chiếu cói rách bươm. Tiếng đập muỗi đen đét. Tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan tưa mép trên tay người mẹ rã rời. Nhịp quạt hụt hơi, bất lực.
Từ khuôn viên nhà lầu đầu hẻm, ánh đèn nê ông hắt ra, rạch một lằn sáng xuống mặt nhựa đường lồi lõm, chia con hẻm thành hai nửa: ánh sáng và bóng tối, đầu hẻm và cuối hẻm.
Rồi đến bữa cái xóm này kéo điện vô ráo trọi, dẹp luôn cúp luân phiên… Trời đất ơi, cái máy nổ kia – nó im ắng lạ!
Giọng chú Tám khò khè, hào hứng kể về mấy cột bê tông lầm lũi cắm xuống, về mớ dây đồng giăng vắt vẻo khiến mùi khét lẹt máy phát điện được xóa sổ vĩnh viễn. Đêm thành phố được trả về sự tĩnh tại. Ánh điện vàng vọt len vào từng ngóc ngách lụp xụp, bôi xóa sạch trơn ranh giới giàu nghèo thắp bằng mỡ máy.
Đêm bình đẳng. Sự bình đẳng vĩ đại ấy tươm ra từ mồ hôi chua nồng của những người thợ áo cam lấm bùn hì hục dưới mương nước đọng.
Màn hình điện thoại tôi chợt chớp nháy. Ting ting… App ngân hàng báo trừ tự động tiền điện căn nhà ngoài Bắc. Dãy số hiển thị lạnh ngắt, sạch bong. Dòng điện trôi qua những thuật toán viễn thông mượt mà. Không tiếng động, không mùi vị.
Cái thanh âm điện tử khô khốc ấy bất giác cứa vào dòng hồi tưởng, kéo tôi trượt về khu chung cư Thanh Đa rêu phong năm 2014 – khi tôi ghé thăm bà cô họ.
Hành lang ẩm thấp ngập mùi tỏi phi quá lửa. Cô tôi ho sụ sụ, rịt tay mở cái hộc tủ xước xát, lôi ra xấp biên lai điện cũ mèm. Giấy mủn ra, rộp lên lấm tấm vệt ố vàng.
Cô kể về tiếng gõ cửa bằng khớp ngón tay khô khốc của những người đi thu tiền điện. Lóc cóc. Cửa hé. Một dáng người lầm lũi đứng đó, dưới nách kẹp cuốn sổ da nhăn nhúm, đôi giày bata xỉn màu, lùi lại nửa bước.
Cái nhìn của người nhân viên thu tiền điện dõi qua khoảng sân, rồi khựng lại. Vượt qua bờ vai gầy guộc của cô, thấy mâm cơm úp lồng bàn nhựa thủng lỗ chỏng chơ. Chút rau muống luộc thâm xì phơi mình cạnh niêu cá kho trơ mảng cháy đen dưới đáy. Góc hành lang, ông chú tôi nằm co quắp, rên hừ hừ những nhịp đứt quãng – tiếng rên của người mang bạo bệnh.
Tủi nhục bóp nghẹt thanh quản. Chữ “khất” chưa kịp thốt ra khỏi vòm họng của cô, người thợ đã vội cúi mặt. Cây bút bi bấm lạch tạch, giả bộ gạch gạch, xóa xóa gì đó vào mép cuốn sổ da, rồi ngước lên, khẽ gật đầu:
Ráng nghen cô. Tuần sau tui ghé!
Tiếng bước chân quay đi, dội bình bịch xuống nền xi măng, khuất dần sau khúc ngoặt cầu thang tối om.
Cái gõ cửa ngày ấy không mang theo sự thúc bách lạnh lùng của những con số trên mặt công tơ. Nó mang theo lòng trắc ẩn, sự nương nhẹ của những người thợ lấm tấm mồ hôi, biết cách lùi lại một nhịp trước nỗi ngặt nghèo của đồng bào mình giữa những chật vật thị thành.
Những gót giày bata mòn vẹt trên cầu thang chung cư cũ giờ đây đã khuất lấp sau kỷ nguyên của những cú chạm vuốt điện tử. Cuốn sổ thu tiền điện cũng lùi vĩnh viễn vào dĩ vãng. Nhưng lạ thay, cái triết lý “biết lùi lại” ấy của màu áo cam dường như vẫn âm ỉ chảy, vắt ngang qua những thập kỷ vươn mình của thành phố. Từ việc lùi lại để nương nhẹ một bữa cơm nghèo năm nào, họ tiếp tục chọn cách lùi sâu vào bóng tối, để nương nhẹ cho cả một vòm trời.
Mạch ngầm ấy hiển hiện rõ nhất vào cuộc “đại phẫu” ngầm hóa lưới điện lịch sử khắp khu trung tâm hơn một thập kỷ trước. Tôi vẫn nhớ như in một chiều công tác vào năm 2015. Nắng dội thẳng xuống ngã tư Trương Định – Ngô Thời Nhiệm hầm hập. Nhựa đường rịn mồ hôi, rít rắm dính chặt dưới đế giày của tôi.
Chếch bên kia đường, một gốc xà cừ cổ thụ đứng lặng. Quấn lấy nó, đè ụp lên mặt tiền căn biệt thự Pháp cổ là một khối bùng nhùng đen ngòm. Mạng nhện cáp gỉ sét, bám đầy mồ hóng. Chúng quấn xít vào nhau, siết chặt lấy mảng tường vôi vàng ệch tróc lở, bóp nghẹt khoảng không.
Một anh thợ điện vắt vẻo trên rọ cẩu. Cánh tay gân guốc sạm nắng gồng lên. Mồ hôi ướt sũng, dán chặt lớp áo cam vằn vện bùn đất vào mạn sườn. Lưỡi kìm cộng lực hả mỏ.
“Cụp…” – âm thanh kim loại nghiến nát lõi đồng vang lên khô khốc.
Khoảng không đột ngột nhẹ bẫng. Cánh cửa thời gian như vừa bị bung khóa. Mảng tường vôi vàng nhăn nheo dường như khẽ cựa mình, thở hắt ra một hơi dài rũ rượi. Lẩn khuất phía sau mớ mạng nhện gỉ sét ấy, từng cánh hoa cúc đắp nổi rêu phong ngơ ngác lộ diện dưới cái nắng rát sạt.
Dưới lòng đường, anh thợ áo cam nhảy xuống, quệt vệt mồ hôi tứa bụi đen vắt ngang trán, hì hục cuộn mớ cáp gỉ sét vừa cắt bỏ quăng lên thùng xe tải. Dấu tích của một thời mạng nhện ngổn ngang chính thức bị bóc gỡ. Ngay dưới gót giày anh, những rãnh xẻ dọc lòng đường đã được đặt cáp ngầm, lấp đất và lèn chặt.
Phố xá vẫn rùng rùng vươn lên cao, nhưng dòng điện lại chọn một thế đứng khác: Trút bỏ cái vẻ chằng chịt, giăng mắc bủa vây tầm mắt, tự nguyện thu mình lẩn khuất trong lòng đất sâu.
Tôi ngước mắt nhìn lên vòm xà cừ cổ thụ vừa được cởi trói. Ánh tà dương vàng vọt hắt xiên qua vạt lá, rọi thẳng vào những họa tiết điêu khắc trăm năm tuổi. Rạng rỡ. Thanh tĩnh.
Chiếc rọ cẩu màu cam thu cần lại, chậm chạp quay đầu. Điểm neo màu cam ấy lách qua dòng xe cộ nườm nượp, rồi nhòe dần, nhòe dần vào ráng chiều lung linh.
Nhà thờ Phước Hảo tọa lạc tại ấp Phước Hảo, xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long (trước đây thuộc ấp Hòa Hảo, xã Phước Hảo, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh) là một trong những nhà thờ lâu đời đã trải qua 2 thế kỷ gắn bó cùng vùng đất Tây Nam bộ. Còn giáo xứ Phước Hảo là một trong những giáo xứ có bề dày lịch sử lâu đời thuộc giáo phận Vĩnh Long.
Trao đổi với PV Thanh Niên, linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang chia sẻ, lịch sử nhà thờ gắn liền với thuở sơ khai mở cõi, khai khẩn đất đai của những nhóm dân cư đầu tiên. Ban đầu, vùng đất này chỉ ngập tràn cỏ năng và cây tràm. Khi đó, 4 người tiên phong gồm các ông Nguyễn Văn Nhân, Nguyễn Văn Triều, Trương Văn Vầy và Huỳnh Văn Binh đã đến đây, chọn một dải đất cao (giồng) để định cư.
"Dải giồng này vốn thuộc về một người Khmer tên là Krùm, do đó khu vực này ban đầu mang tên là Giồng ông Krùm hay gọi tắt là Giồng Rùm. Hiện nay, tổng diện tích toàn nhà thờ rộng hơn 3,3 ha", linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang cho biết thêm.
Vào khoảng năm 1856, giữa bối cảnh thời cuộc nhiều biến động, cộng đồng giáo dân tại đây từng phải tản mác khắp nơi để mưu sinh. Vượt qua những thăng trầm, người dân dần quy tụ lại.
Đến giai đoạn 1955 - 1960, dưới thời cha sở Phêrô Nguyễn Cang Thường, Tòa giám mục Vĩnh Long chính thức nâng Giồng Rùm lên thành họ đạo và đổi tên thành họ đạo Phước Hảo lấy theo tên đơn vị hành chính của xã thời bấy giờ.
Công trình nhà thờ Phước Hảo mang dáng dấp khang trang, kiên cố như hiện tại được đặt nền móng và xây dựng chủ yếu vào năm 1933 dưới thời linh mục Giuse Nguyễn Văn Bạch. Trải qua hơn 90 năm với nhiều đợt trùng tu, nhà thờ vẫn giữ trọn vẹn nét kiến trúc cổ điển với vòm trần cao vút.
Điểm nhấn trong quy hoạch cảnh quan là sự kết hợp hài hòa giữa không gian hành lễ và các công trình phụ trợ. Trong đó, khu vực Đất Thánh (nghĩa trang) với tuyến đường đưa tang được tổ chức quy cũ ngay trong khuôn viên rộng lớn. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, những âm thanh dương cầm trong trẻo thường ngân lên từ các buổi tập thánh ca, tạo nên một nét sinh hoạt văn hóa thanh bình, đặc trưng giữa vùng quê.
Từ khoảng 1.200 người vào năm 1933, đến nay, giáo xứ Phước Hảo đã phát triển mạnh mẽ với hơn 5.000 giáo dân (gồm hơn 900 hộ gia đình). Họ đạo nhận Chúa Kitô Vua vũ trụ làm bổn mạng và có sự tổ chức cộng đồng bài bản, chặt chẽ.
Cơ cấu quản lý truyền thống của họ đạo (được gọi là Ban quới chức) thể hiện rõ tính tự quản và tinh thần đoàn kết. Ban bao gồm 1 ông Trùm, 4 ông Câu và 30 ông Biện, được chia thành 10 Sở biện. Mỗi Sở biện đều có Biện sở và Biện phó trực tiếp chăm lo đời sống tinh thần cho các hộ dân. Đặc biệt, mỗi Sở biện đều được xây dựng một tượng đài riêng, trở thành nơi quy tụ sinh hoạt tín ngưỡng tại các xóm ấp nhỏ, qua đó thắt chặt thêm tình làng nghĩa xóm.
Ông Trương Quyền (45 tuổi, ngụ xã Tân Hòa) chia sẻ, có thời gian rảnh là ông đến nhà thờ để phụ giúp các công việc lớn nhỏ. Với ông, việc đóng góp chút công sức cho giáo xứ không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm vui, là cách để tìm thấy sự bình yên.
Chị Vũ Thị Huyền (36 tuổi, trưởng đoàn mục vụ đang tu học tại TP.HCM) cho biết: "Chúng tôi thường xuyên tổ chức các buổi sinh hoạt cho thiếu nhi vào dịp cuối tuần. Mục đích lớn nhất là giúp các em tìm hiểu sâu hơn về các dòng tu, từ đó hướng các em đến lối sống tốt đời đẹp đạo, biết yêu thương, chia sẻ và đặc biệt là phải luôn hiếu thảo với cha mẹ".
Nhà thờ Phước Hảo không đóng khung trong các hoạt động mà có sự tương tác, hòa nhịp rất mạnh mẽ với xã hội bên ngoài. Trải qua nhiều thế hệ, các đời linh mục quản xứ luôn chú trọng việc kết hợp tinh thần tôn giáo với văn hóa bản địa.
Nơi đây đã thực sự trở thành một "mái nhà chung" gìn giữ các giá trị đạo đức, đồng thời không ngừng lan tỏa các hoạt động thiện nguyện, sẵn sàng dang tay chia sẻ khó khăn với người dân địa phương, thắt chặt tinh thần đoàn kết lương - giáo bền vững theo thời gian.
Ngày hội việc làm xã Củ Chi lần thứ nhất năm 2026 diễn ra sôi nổi, mở ra nhiều cơ hội nghề nghiệp, kết nối cung - cầu lao động hiệu quả cho người dân và doanh nghiệp địa phương.
Phát biểu khai mạc ngày hội, ông Trần Quang Thái, Ủy viên Ban Thường vụ, Phó chủ tịch UBND xã Củ Chi, nhấn mạnh: "Sau giai đoạn sắp xếp kiện toàn bộ máy hành chính và đẩy mạnh chuyển đổi số, nhu cầu kết nối cung - cầu lao động là hết sức cấp thiết. Ngày hội việc làm không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà là nhịp cầu trực tiếp giúp người lao động tiếp cận thông tin tuyển dụng minh bạch, tìm được công việc phù hợp ngay tại quê hương".
Ông Thái cũng cho biết thêm, với đặc thù xã Củ Chi có dân số đông (xã Củ Chi có 131.833 nhân khẩu, diện tích 64,88 km²), hiện có khoảng 1.200 người chưa có việc làm ổn định. Do đó, địa phương cam kết không chỉ dừng lại ở sự kiện này mà sẽ tiếp tục duy trì kết nối qua các trang thông tin của xã và ấp để người dân, lao động tiếp cận.
"Chúng tôi sẽ định hướng đào tạo nghề ngắn hạn để nâng cao trình độ cho người dân, đáp ứng đúng nhu cầu của các doanh nghiệp trên địa bàn", ông Thái khẳng định.
Tại ngày hội việc làm, đại diện đơn vị tuyển dụng, chia sẻ doanh nghiệp luôn đặt ưu tiên mang lại lợi ích cho địa phương và người dân lên hàng đầu. Đơn vị tuyển dụng mong muốn có thêm nhiều chương trình ý nghĩa để doanh nghiệp tìm kiếm được nguồn nhân lực chất lượng, nhiệt huyết phục vụ sản xuất kinh doanh.
Ghi nhận tại đây, rất đông các bạn trẻ và lao động tự do đã có mặt từ sớm để tìm hiểu thông tin. Nhiều trường hợp đã nhanh chóng tìm được công việc ưng ý ngay trong buổi sáng.
Vừa rời bàn phỏng vấn xin việc vào một ngân hàng với gương mặt rạng rỡ, bạn Lê Trương Minh Thư (ở xã Củ Chi) chia sẻ: "Em học ngành Tài chính ngân hàng và thật bất ngờ khi tìm được vị trí nhân viên kinh doanh ngay tại địa bàn xã mình. Đây là cơ hội tuyệt vời vì em không phải đi làm xa, lại được thỏa sức khám phá công việc đúng chuyên môn ngay sau khi tốt nghiệp".
Bên cạnh những niềm vui tìm được việc ngay, ngày hội cũng là dịp để các bạn trẻ mới ra trường như Vũ Ngọc Mai (22 tuổi, vừa tốt nghiệp Trường đại học Công thương TP.HCM) đến khảo sát thị trường.
"Em đến để tìm hiểu nhu cầu của các đơn vị tuyển dụng. Tuy hiện tại vị trí văn phòng cho sinh viên mới ra trường chưa nhiều bằng lao động phổ thông, nhưng em thấy đây là kênh thông tin rất chính thống và hữu ích để những người trẻ như em nắm bắt xu hướng việc làm tại địa phương", Mai cho hay.
Dịp này, ban tổ chức cũng đã trao tặng nhiều phần quà nghĩa tình cho các hộ gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn, hướng tới kỷ niệm 51 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30.4.1975 - 30.4.2026).
Từ sáng sớm, công viên 30 Tháng 4 ở trung tâm TP.HCM đã bắt đầu nhộn nhịp. Nhiều nhóm bạn trẻ trải bạt trò chuyện, thưởng thức cà phê, các gia đình cũng tranh thủ đến tận hưởng không khí trong lành, yên bình hiếm có giữa lòng thành phố. Những tấm bạt mang theo từ nhà, đồ ăn sáng chuẩn bị sẵn cùng ly cà phê quen thuộc tạo nên một buổi sáng bình dị trong dịp lễ 30.4 - 1.5.