Người Italy đang gọi Flavio Cobolli, Matteo Berrettini và Matteo Arnaldi là ba chàng lính ngự lâm ở Roland Garros năm nay. Ba tay vợt Italy góp mặt ở tứ kết Grand Slam đất nện, điều chưa từng xảy ra trong lịch sử.
Điều đáng nói là trong số đó không có Sinner hay Lorenzo Musetti, hai tay vợt hàng đầu Italy. Quần vợt Italy giờ được ví như một tập thể gồm toàn những tay vợt có thể đá chính, không có khái niệm “dự bị”. Ai cũng có thể tỏa sáng. Hơn thế nữa, chắc chắn sẽ có một tay vợt Italy vào bán kết, bởi hai Matteo sẽ đối đầu nhau trong trận “derby” ngày 3/6.
“Bằng ý chí và đẳng cấp, cả ba đều vượt qua những trận đấu cực kỳ khó khăn. Họ làm được bởi cùng sở hữu bản lĩnh thép, sự lì lợm và một trái tim đủ lớn để vượt qua mọi trở ngại”, ký giả chuyên tennis Italy, Massimo Cuto viết về những người đồng hương đang chiến đấu ở Paris.
Đây là lần đầu Cobolli tiến xa đến vậy tại một giải Grand Slam. Phía trước tay vợt 24 tuổi là cuộc đối đầu với hạt giống số sáu Felix Auger-Aliassime, sau khi anh trải qua trận đấu khó khăn cùng tay vợt Mỹ Zachary Svajda ở vòng bốn với tỷ số 6-2, 6-3, 6-7, 7-6.
Thành quả xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng của tay vợt đến từ Rome. “Ngay từ nhỏ, cậu bé Flavio đã nổi tiếng như vậy: luôn là người ở lại sân tập đến muộn nhất, luôn rủ đối thủ chơi thêm một set nữa vì “vẫn còn sớm mà”. Những tay vợt như vậy được gọi là “nghiện thi đấu”, sớm muộn cũng thành công”, Cuto viết về Cobolli hôm 1/6.
Berrettini thì đánh bại Juan Manuel Cerundolo, người loại Sinner ở vòng hai, với tỷ số 6-3, 7-6, 7-6. Với những cú giao bóng và thuận tay uy lực, tay vợt 30 tuổi tái hiện phong độ từng thể hiện ở Paris năm 2021, thời điểm anh vào tứ kết Roland Garros gặp Djokovic. Từ vị trí số 105 thế giới cách đây một tuần, giờ đây anh đã leo lên số 47 theo bảng điểm cập nhật.
Arnaldi được xem như người hùng đặc biệt của Italy, bởi trận đấu ở phiên tối kéo dài tới 5 giờ 26 phút. Anh đánh bại Frances Tiafoe với tỷ số 7-6, 6-7, 3-6, 7-6, 6-4 trong một cuộc chiến vắt kiệt sức lực của đôi bên, với thứ tennis hảo hạng. Cả người thắng lẫn kẻ thua đều nhận được lời ca ngợi công khai từ cựu vô địch Roland Garros, Alex Corretja:
Tay vợt đến từ Sanremo, người trở lại sau chấn thương bàn chân, tưởng như đã hết hy vọng ở set bốn khi Tiafoe dẫn 4-1 và có lợi thế 40-15 trong game giao bóng. Nhưng Arnaldi không từ bỏ. Anh chiến đấu và chạy không biết mệt, liên tục ghi điểm winner để thắng ngược.
Ở nhánh còn lại, ba tài năng trẻ Jakub Mensik, Joao Fonseca và Rafael Jodar cùng nhau tạo lịch sử ở Roland Garros. Lần đầu tiên trong thế kỷ 21 có ba tay vợt ở độ tuổi dưới 21 giành quyền vào tứ kết Grand Slam – đánh dấu màn chuyển giao thế hệ. Điểm chung của bộ ba này là đều trải qua những màn đua thể lực năm set với các đàn anh ở những vòng ngoài.
Fonseca và Jodar trở thành bộ đôi tuổi teen thứ năm góp mặt ở tứ kết Roland Garros trong 40 năm qua, sau Andre Agassi – Guillermo Perez Roldan (1988), Michael Chang – Goran Ivanisevic (1990), Andrei Medvedev – Hendrik Dreekmann (1994) và Carlos Alcaraz – Holger Rune (2022). Fonseca cũng là tay vợt Brazil thứ hai lọt tứ kết Grand Slam trong Kỷ nguyên Mở, sau Gustavo Kuerten.
Tại tứ kết, Fonseca sẽ đối đầu với chính Mensik lúc 1h30 rạng sáng mai 3/6 (giờ Hà Nội), còn Jodar chạm trán hạt giống số hai Alexander Zverev vào khoảng 21h hôm nay 2/6.
Làm khách trên sân Bernabeu, nhưng Bayern nhập cuộc tự tin, thậm chí dẫn 2-0 chỉ sau 46 phút. Real vùng lên mạnh mẽ trong phần còn lại, và níu kéo hy vọng bằng bàn rút ngắn của Kylian Mbappe. Kết cục còn có thể cũng khác nữa nếu thủ môn 40 tuổi Manuel Neuer không xuất sắc từ chối những nỗ lực của đội bóng Tây Ban Nha.
"Đó là lý do các bạn luôn chờ xem những trận đấu như thế này", HLV Bayern, Vincent Kompany nói sau trận.
Trước trận, khi được hỏi về mối đe dọa từ các chân sút chủ nhà như Vinicius và Mbappe, Kompany đã hỏi ngược lại, mời phóng viên nghĩ đến mối nguy từ chính các cầu thủ tấn công của Bayern. Và Real đã nhanh chóng phải đối mặt với điều đó. Cú sút đầu tiên đến chỉ sau 43 giây, từ Konrad Laimer. Chỉ sau đó bốn phút, Michael Olise đá phạt chạm hàng rào, đưa bóng đi chệch xà ngang gang tấc. Và ở lần thứ ba trong 10 phút đầu, thủ thành Andriy Lunin phải đẩy một quả phạt góc đi vọt xà từ ngay dưới xà ngang, trong một tình huống được Joshua Kimmich tính toán trước.
Cơ hội tốt nhất đến từ quả phạt góc kế tiếp. Kane đứng một mình ở cột xa, bỏ qua cơ hội dứt điểm mà chuyền vào cho Dayot Upamecano. Trong thế trống trái, hậu vệ Bayern đệm bóng đập đất thiếu lực, để Alvaro Carreras phá bóng kịp thời.
Trong nửa đầu hiệp một, Real gần như không qua được nửa sân. Nhưng sau đó, chủ nhà dần phản kháng. Thủ thành Neuer phải cản phá cú dứt điểm của Mbappe sau đường chọc khe từ Arda Guler, rồi chỉ một phút sau bay người cản cú sút của Vinicius bên rìa vòng cấm.
Càng đến gần giờ nghỉ, Bayern càng đẩy được chủ nhà lùi sâu. Trong đó, có một pha bóng tấn công dài hai phút mà Real không thể chạm bóng.
Trong thế trận đó, "Hùm Xám" chỉ chờ đối phương mắc sai lầm để tung đòn trừng phạt. Sau khi cú sút của Mbappe bị Neuer cản phá bằng tay phải, bóng tìm đến Vinicius. Nhưng do bị áp sát, anh chuyền về bất cẩn. Bóng chạm vào Olise và khiến Real lập tức bị phản đòn. Gnabry, Kane rồi Diaz âm thầm băng xuống phía sau Alexander-Arnold. Từ đường chọc khe của Gnabry, Diaz lạnh lùng dứt điểm qua thủ thành Lunin. Đây là bàn thứ 87 của bộ ba tấn công bên phía Bayern mùa này, bên cạnh 51 kiến tạo, vượt trội so với bất kỳ hàng công nào, kể cả Real hay Barca.
Chỉ 21 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, Real lại mất bóng và lĩnh hậu quả tương tự. Aleksandar Pavlovic cùng Olise phối hợp để đưa bóng đến Kane, người vẫn điềm tĩnh trong thế trận hỗn loạn, cứa lòng từ khoảng 20 mét để nhân đôi cách biệt. Đây là pha làm bàn đầu tiên của Kane tại Bernabeu, và là bàn thứ 49 trong 41 trận của anh mùa này.
Bayern sau đó tiếp tục gây sức ép. Còn với Real, hy vọng duy nhất lúc này dường như là cầm cự, không để tình hình tệ hơn và chờ cơ hội ở trận lượt về sau tám ngày.
Nhưng Real ở Champions League luôn đặc biệt. Chủ nhà vùng lên một cách điên rồ và lẽ ra đã phải ghi bàn ngay phút 60, khi đường chuyền dài của Alexander-Arnold đưa bóng đến Vinicius. Nhưng trước sức ép của Neuer, tiền đạo Real bị đẩy ra biên rồi sút vào cạnh lưới.
Khi Mbappe thoát xuống ngay sau đó từ đường chọc khe của Jude Bellingham, Neuer lại cứu thua xuất sắc. Được tiếp thêm niềm tin trong thế không còn gì để mất, gần như ngay lập tức Mbappe lại có cơ hội từ pha kiến tạo của Vinicius, nhưng cứa lòng chệch cột. Cuối cùng, nỗ lực của Real cũng được đền đáp ở phút 74. Từ đường chuyền của Alexander-Arnold, bóng cắt ngang khung thành Bayern rồi tìm đến Mbappe ở cột xa. Tiền đạo Pháp sút dội xà rồi bay qua vạch vôi, rút ngắn tỷ số xuống 1-2.
Khoảng cách chỉ còn một bàn, nên tâm lý nghiêng về Real. 15 phút còn lại trở nên quá dài với Bayern. Và cách biệt có thể được san lấp nếu Vinicius đánh bại được Neuer, nhân vật quyết định kết quả trận đấu này. Sau đó thủ môn Bayern tiếp tục cản phá cú sút của Eder Militao. Phút 89, Mbappe băng xuống rồi cứa lòng chệch cột. Khoảnh khắc gỡ hòa kỳ diệu đã không đến, và Real vẫn phải hành quân tới Munich với việc bị dẫn một bàn.
Với bóng đá thế giới ngày nay, việc cầu thủ xuất ngoại thi đấu ở các giải hàng đầu thế giới sẽ giúp ích cho đội tuyển quốc gia rất nhiều, nhất là đối với những nền bóng đá thuộc khu vực châu Á. Điển hình, theo thống kê, hiện Nhật Bản có gần 100 cầu thủ thi đấu khắp thế giới, trong đó số cầu thủ thi đấu ở các nước châu Âu có thể lập ra 2 đội hình thi đấu. Nổi bật nhất là 4 cầu thủ Endo Wataru, Kamada, Tanaka và Mitoma đang chơi cho Liverpool, Crystal Palace, Leeds và Brighton ở Premier League; Ito Hiroki (Bayern Munich), Ando Tomoya (FC St. Pauli) đều của Bundesliga; Takefusa Kubo (Real Sociedad) ở La Liga… Chính nhờ lực lượng cầu thủ chinh chiến ở các đấu trường lớn của châu Âu đã giúp đội tuyển Nhật Bản thống trị bóng đá châu Á gần 2 thập niên qua. Thậm chí, giới chuyên gia còn dự đoán đội bóng xứ mặt trời mọc sẽ ít nhất vào đến bán kết tại World Cup 2026 sắp tới, sau khi đánh bại hàng loạt đội bóng lớn của thế giới như Brazil, Anh, Ghana… trong các trận giao hữu vừa qua, điều họ chưa từng làm được trước đây.
Không chỉ Nhật Bản, các đội trong nhóm mạnh nhất châu lục như Iran, Hàn Quốc, Úc và mới nhất là Uzbekistan đều có hơn nửa đội hình đang thi đấu ở nước ngoài. Chính các cầu thủ này đã giúp đội tuyển quốc gia của mình tạo ra sự khác biệt với các nhóm còn lại của châu Á.
Các nước Đông Nam Á trong thời gian qua cũng cố gắng rất nhiều trong việc đưa cầu thủ của mình ra nước ngoài thi đấu nhằm giúp nâng tầm đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, vì nhiều hạn chế nên mỗi nước theo đuổi cách làm riêng. Ví dụ Indonesia tìm các cầu thủ có gốc gác sinh trưởng và thi đấu ở châu Âu, chủ yếu là Hà Lan, để nhập tịch. Chính sách nhập tịch này của họ bước đầu mang lại thành công nhất định khi những cầu thủ đang chơi tại Hà Lan và Bỉ đã giúp đội tuyển Indonesia vào đến vòng loại thứ 4 World Cup 2026 và giờ đây được đánh giá là đội bóng đắt giá nhất khu vực.
Trong khi đó, Thái Lan đã đưa được rất nhiều cầu thủ sang Nhật Bản thi đấu tại J-League, giải đấu được đánh giá tốt nhất châu Á. Các cầu thủ như Chanathip, Bunmathan, Dangda… từng chơi tại J-League trước đây đã giúp đội tuyển Thái Lan thống trị khu vực Đông Nam Á trong thời gian dài.
Đối với đội tuyển VN, việc các cầu thủ giỏi ra nước ngoài thi đấu cũng là mong ước của rất nhiều người, trong đó HLV Kim Sang-sik có lẽ là người mong đợi nhiều nhất. Bởi hơn ai hết, ông đã nhìn thấy việc chỉ trông chờ vào các cầu thủ nhập tịch đang chơi tại V-League là không đủ. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn sau khi đội U.23 VN giành HCĐ châu Á, ông Kim Sang-sik nói rằng ông rất mong những cầu thủ như Đình Bắc sớm ra nước ngoài thi đấu, vì điều đó sẽ giúp cầu thủ nâng cao trình độ, đồng thời giúp đội tuyển VN tiến bộ hơn nữa.
Mới đây, trang KrianBuriramv2 của Thái Lan cho biết CLB Vissel Kobe (Nhật Bản) đang rất quan tâm đến tiền đạo Nguyễn Đình Bắc. Trang này viết: "Đình Bắc có kỹ năng tốt, phong độ đang lên và sự tự tin ngày càng lớn. Việc sang Nhật thi đấu đối với anh hoàn toàn khả thi". Bài đăng trên fanpage Thái Lan đang thu hút sự quan tâm của cộng đồng người hâm mộ bóng đá khắp Đông Nam Á.
Trước đó, hồi giữa tháng 3.2025, khi chia sẻ với truyền thông, HLV Velizar Popov, thời điểm đó đang làm việc tại CLB Thanh Hóa, cho biết ông rất ấn tượng với cầu thủ Lê Văn Thuận. Theo nhà cầm quân người Bulgaria, tiền vệ này có chất lượng tuyệt vời, hoàn toàn có thể chơi ở một hạng trung bình tại châu Âu. "Tôi tin rằng Lê Văn Thuận hay Khuất Văn Khang, Nguyễn Đình Bắc hoàn toàn có thể chơi ở châu Âu. Họ chỉ cần một chút may mắn, cần có ai đó tin tưởng và cho họ cơ hội", HLV Popov, hiện đã chuyển sang dẫn dắt Thể Công Viettel, cho hay.
Rõ ràng, các cầu thủ VN vẫn có thể thi đấu tại những nền bóng đá phát triển hơn, nhưng điều này còn phụ thuộc vào quyết tâm của chính họ. Cầu thủ VN khi thi đấu ở nước ngoài phải học cách chiến đấu và tự lập riêng để thích ứng nhanh với môi trường rất khốc liệt, như nhận định của cựu danh thủ Liverpool Harry Kewell, người đang dẫn dắt CLB Hà Nội.
Tối 17.5 sẽ được CĐV và HLV Mano Polking nhớ mãi, khi đã cùng đội bóng CAHN sống trong mọi cung bậc từ hồi hộp dồn nén, kể cả đã có thời điểm chực chờ bùng nổ cho đến vỡ òa hạnh phúc.
CLB Thanh Hóa đã chứng tỏ cho tất cả thấy tại sao mình là đội bóng khó chịu bậc nhất V-League, dù chỉ còn 10 người và không còn chịu áp lực trong cuộc đua trụ hạng, nhưng đã chơi thứ bóng đá đầy quả cảm.
Trong hoàn cảnh đó, ông trời càng như muốn tạo thêm độ khó khi thử thách CLB CAHN bằng cơn mưa trắng trời trên sân Hàng Đẫy. Từng phút qua một, hơn tá cú sút của những Đình Bắc, Alan, Leo Artur… đều bị hàng thủ và thủ môn Y Êli Niê đồng lòng cản phá.
Bước ngoặt đã đến theo đúng phong cách và kịch bản mà HLV Mano Polking đã kỳ vọng xây dựng cho CLB CAHN, khi thời gian gần cạn những mũi tấn công của họ vẫn đủ tỉnh táo, tinh tế phối hợp bật nhả trong khu vực cấm địa buộc hậu vệ CLB Thanh Hóa phải phạm lỗi với Đình Bắc.
Tiếp đó là câu chuyện thú vị hơn khi Đình Bắc và Alan đều muốn thực hiện quả phạt đền. Đình Bắc muốn kéo dài chuỗi ghi bàn liên tiếp lên con số 7 và đánh dấu bàn thứ 11 nhưng Alan cũng muốn để dấu ấn và nâng số bàn thắng lên 15 để độc chiếm ngôi đầu cuộc đua Vua phá lưới.
Đình Bắc sau đó đã đá trái bóng đi còn Alan thì nóng nảy ra mặt, trước khi được Việt Anh, Quang Hải xoa dịu. Ở một góc khác, Rogerio Alves cũng động viên Đình Bắc.
Alan với cú sút căng như kẻ chỉ đã phá vỡ cục diện bế tắc, mở tỷ số cho CLB CAHN ở phút 88. Ngay sau đó, Đình Bắc tiến lại vỗ vai chúc mừng, cả 2 ôm chặt nhau như những người anh em. Chút nóng nảy còn sót lại nhanh chóng tan theo làn mưa và niềm vui chiến thắng.
Đứng trên khán đài, HLV Mano Polking chứng kiến hết tất cả, cách Quang Hải và những thủ lĩnh như Việt Anh, Thành Long thay ông kiểm soát cảm xúc của những ngôi sao một cách mượt mà hoàn hảo.
Đúng 10 phút sau đó, phút 90+8, HLV Mano Polking lại chứng kiến một bàn thắng nữa, theo đúng điều kỳ vọng vào các học trò khi Rogerio Alves tái hiện siêu phẩm của Gareth Bale ngày nào với cú bứt tốc từ giữa sân, vượt qua hậu vệ và chích bóng bằng mũi giày theo đúng phong cách Brazil làm tung nóc lưới CLB Thanh Hóa, ấn định chiến thắng 2-0 chung cuộc.
Tất cả những khoảnh khắc đó thể hiện rõ tinh thần HLV Mano Polking chiến thắng rực rỡ tại Việt Nam: tạo môi trường để các ngôi sao tấn công luôn có đủ không gian thể hiện trí tưởng tượng bóng đá của mình, trong sự hòa hợp của khát vọng và sự tôn trọng.
Và có một chi tiết ít ai để ý, nguồn thể lực dồi dào của CLB CAHN là rất ấn tượng, khi đến những phút bù giờ cuối cùng hàng công luôn vẫn có đủ những cú bứt tốc còn hàng thủ đều đặn băng lên đánh chặn chính xác. Lao động nghiêm túc trước khi thỏa sức trình diễn thứ bóng đá tấn công phóng khoáng với 55 bàn sau 23 trận (2,39 bàn/ trận).
Nếu ở Việt Nam người cũ Mano Polking thăng hoa với thứ bóng đá tấn công tuyệt vời của mình thì ngược lại tại Thái Lan người ta đang nhìn vào với sự tiếc nuối trong cuộc khủng hoảng tìm kiếm thuyền trưởng cho Voi Chiến.
Kể từ khi chia tay HLV Kiatisak, bóng đá Thái Lan vẫn loay hoay tìm kiếm HLV trưởng phù hợp để trình diễn thứ bóng đá tấn công và hiệu quả. Giai đoạn thành công nhất của họ chính là gắn liền HLV Mano Polking với 2 chức vô địch AFF Cup 2020 và 2022.
Khi nhà cầm quân mang trong mình sự kết hợp của 2 nền bóng đá Đức - Brazil rời đi, người hâm mộ xứ Chùa Tháp chứng kiến các đội tuyển quốc gia và U.23 Thái Lan lần lượt bị đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam đánh bại ở 2 trận chung kết AFF Cup 2024 và SEA Games 33 ngay tại thánh địa Rajamangala.
Quan trọng hơn, các đội tuyển Thái Lan vẫn đang loay hoay tìm kiếm thứ bóng đá phù hợp nhất với mình, khi đội tuyển trẻ Thái Lan một lần nữa bị "hít khói" khi nhìn U.23 Việt Nam đoạt HCĐ VCK U.23 châu Á 2026 và U.17 Việt Nam vào tứ kết VCK U.17 châu Á.
Trong hoàn cảnh đó, không bất ngờ khi truyền thông Thái Lan nhắc đến nỗi nhớ mang tên Kiatisak - người từng tạo ra cơn sốt bóng đá khiến các khán đài Rajamangala khí thế rực rỡ với hàng vạn CĐV mặc màu áo 3 màu của Voi Chiến.