Phải tiếp tục ở lại làm việc trong xưởng mì ở Kanagawa khiến Thắng, 28 tuổi, quê Hà Tĩnh thất vọng.
Đầu năm 2021, bộ phận của anh tiếp nhận một quản lý mới tên Mizuma Natsuki. Cô gái người Nhật bằng tuổi Thắng chưa thạo việc nên thường phải nhờ đồng nghiệp hướng dẫn. Cô ấn tượng nhất với chàng nhân viên người Việt vì sự chủ động và chăm chỉ. Thắng luôn làm việc tận tụy mà không cần nhắc nhở, khác với một số lao động thường trốn việc khi thiếu giám sát.
“Dù lúc nào anh cũng đeo khẩu trang, tôi vẫn cảm mến giọng nói trầm ấm và đôi mắt sáng”, Natsuki kể lại.
Cô chủ động tiếp cận anh nhiều hơn. Nhiều lần thấy Thắng vẫn cặm cụi thái thịt trong bếp khi mọi người đã tan ca, cô đến nhờ anh hướng dẫn. Hôm sau, lúc anh đang rửa rau, Natsuki lại đến phụ giúp. Thấy cô gái Nhật thân thiện, Thắng mạnh dạn hỏi: “Bạn đã ăn đồ Việt Nam bao giờ chưa?”. Cô gái lắc đầu rồi rủ luôn: “Ngày mai chúng mình đi ăn nhé!”.
Buổi hẹn đầu tiên tại một quán bánh xèo Việt Nam, Thắng lần đầu nhìn rõ khuôn mặt của Natsuki khi cô tháo khẩu trang. Anh kéo ghế cho cô ngồi, hướng dẫn cách thưởng thức món mới và chủ động thanh toán. Natsuki nhớ lại: “Tôi chưa từng gặp chàng trai nào lịch thiệp như anh ấy”.
Sau lần hẹn đó, cả hai luôn mong ngóng đến ca làm để được gặp nhau. Chàng trai thường nán lại đợi cô gái cùng về khi tan ca muộn. Họ kết bạn qua mạng xã hội, nhắn tin mỗi ngày và thành đôi mà không cần lời tỏ tình.
Yêu nhau, Natsuki càng nhận ra mình đã chọn đúng người. Cùng làm ca đêm nhưng được về trước, Thắng thường đạp xe 20 phút đến phòng trọ của bạn gái, nấu sẵn những món cô thích, đặt trên bếp rồi mới về ngủ. Cuối tuần, cô gái Nhật được nghỉ ngơi vì đã có bạn trai lo chuyện bếp núc.
Ngược lại, Thắng phục nhất khả năng quản lý tài chính của bạn gái. Natsuki hiếm khi mua sắm đồ hiệu, hạn chế dùng mỹ phẩm và luôn lập kế hoạch chi tiêu cụ thể, dành tới 60-70% thu nhập để tiết kiệm.
Biết Thắng phải gửi phần lớn tiền lương về Việt Nam để trả nợ chi phí đi xuất khẩu lao động, Natsuki thường chủ động trả tiền mỗi lần hẹn hò. Cô còn phụ đạo tiếng Nhật giúp anh tìm thêm cơ hội thăng tiến. Sau nửa năm gắn bó, họ quyết định về chung một nhà.
Yêu một người ngoại quốc, rào cản lớn nhất là văn hóa và ngôn ngữ. Những lúc giận dỗi, họ phải chuyển từ nói chuyện trực tiếp sang nhắn tin để tránh hiểu lầm. Natsuki sợ những món ăn cay nồng hay có mắm tôm, nước mắm của bạn trai, còn Thắng lại không hảo ngọt như cô. Nhưng qua thời gian sống chung, khẩu vị và tính cách của họ dần trung hòa.
“Thấy cô ấy luôn đưa mình vào mọi dự định tương lai, tôi tự nhủ phải nghiêm túc và che chở cho người con gái này”, Thắng nói.
Sau dịch, Thắng lao vào làm thêm ba công việc cùng lúc không có ngày nghỉ. Từ một nhân viên bình thường, anh vươn lên thành quản lý khu chế biến topping của công ty. Thu nhập cải thiện, anh đưa bạn gái đi du lịch nhiều nơi để bù đắp.
Bố mẹ Natsuki vốn là những người coi trọng sự ổn định, ban đầu lo lắng khi biết con yêu một chàng trai Việt là tu nghiệp sinh. Nhưng nhìn thấy nỗ lực làm việc của chàng rể tương lai, họ dần yên tâm.
Năm 2023, trong một buổi cắm trại, Thắng chính thức cầu hôn Natsuki. Họ tổ chức đám cưới theo phong tục truyền thống của cả hai quốc gia.
Cuối năm 2025, Thắng quyết định bán các khoản đất đầu tư tại Việt Nam. Cộng với số tiền tích lũy của vợ, cặp vợ chồng trẻ đã tự mua được một ngôi nhà hai tầng và ôtô tại Yokohama – quê hương của Natsuki. Sự tự lập này khiến bố vợ anh – ông Mizuma, 61 tuổi, tự hào và bất ngờ.
Tết năm nay, sau gần 10 năm xa xứ, lần đầu tiên Thắng đưa vợ về Hà Tĩnh. Cô vợ Nhật của anh gây bất ngờ với người thân, họ hàng khi có thể trò chuyện nhiều bằng tiếng Việt, dù nhiều lúc không hiểu tiếng địa phương. Natsuki nhanh chóng thích nghi với văn hóa nhà chồng, học gói bánh chưng, theo mẹ chồng ra đồng cho gà vịt ăn và còn tự trả giá khi đi mua đào, quất.
Nhìn các con hạnh phúc, bà Nguyễn Thị Hằng (mẹ Thắng) mới trút được gánh nặng trong lòng. Từng mất ngủ nhiều đêm vì lo cho tương lai bấp bênh của con trai nơi xứ người, giờ đây bà tin anh đã chọn đúng đường.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thắng nhận ra biến cố năm 2020 không phải là vận rủi, mà là cơ duyên đưa anh đến với người phụ nữ của đời mình. Cô gái không chỉ mang lại cho anh tình yêu mà cả động lực thay đổi cuộc đời. Hai vợ chồng đang lên kế hoạch để năm nay có thể chào đón thành viên mới.
“Giờ nước Nhật không còn là xứ người. Đây đã là quê hương thứ hai, nơi cho tôi một gia đình trọn vẹn”, anh nói.
Ngày 22/5, Quỹ Phòng, chống tác hại của thuốc lá tổ chức hội thảo hưởng ứng Ngày Thế giới Không thuốc lá 2026 với nhiều cảnh báo về xu hướng trẻ hóa người nghiện nicotine và sự gia tăng nhanh của thuốc lá điện tử trong giới trẻ.
Thông tin tại hội thảo, cả nước hiện có hơn 15 triệu người hút thuốc và nằm trong nhóm 15 quốc gia có tỷ lệ nam giới trưởng thành hút thuốc cao nhất thế giới. Mỗi năm, khoảng 103.000 người Việt tử vong do các bệnh liên quan đến thuốc lá, trong đó 18.800 trường hợp do hút thuốc thụ động.
Dù công tác phòng, chống tác hại thuốc lá đạt một số kết quả bước đầu, người dân, đặc biệt là thanh thiếu niên, vẫn dễ dàng tiếp cận các sản phẩm thuốc lá. Thực trạng này đặt ra yêu cầu cấp bách phải tăng cường kiểm soát mạng lưới bán lẻ thuốc lá nhằm giảm nguồn cung và hạn chế khả năng tiếp cận sản phẩm.
Tại hội thảo, bà Trần Thị Vân Ngọc, Phó Chánh Văn phòng Cục Quản lý Khám chữa bệnh, cho biết Bộ Y tế đang soạn thảo dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tác hại của thuốc lá.
Trong đó, Bộ Y tế đề xuất 2 chính sách, gồm: Cấm sản xuất, kinh doanh, tàng trữ, quá cảnh, vận chuyển, quảng cáo, khuyến mại, tài trợ, chứa chấp, sử dụng thuốc lá điện tử, thuốc lá nung nóng, thuốc lá mới khác và cấm cơ sở bán buôn, bán lẻ thuốc lá trưng bày thuốc lá dưới mọi hình thức.
Đối với ý kiến về việc bổ sung chính sách "xác lập một thế hệ người Việt Nam hoàn toàn không khói thuốc bắt đầu từ những người sinh sau năm 2010" theo đề xuất của Bộ Tư pháp, đại diện Bộ Y tế cho biết đã điều chỉnh tên gọi của chính sách cho phù hợp, thành "Cấm người sinh từ ngày 1/1/2010 trở về sau mua, sử dụng thuốc lá".
Đồng thời, Bộ Y tế đã tiến hành đánh giá tác động kỹ lưỡng của chính sách này. Nếu được thực thi và tuân thủ, chính sách này sẽ có hiệu quả rất cao đối với giảm tỷ lệ hút thuốc, giảm nhanh số người hút thuốc thụ động, bảo vệ sức khỏe người dân, giảm chi phí lớn cho chăm sóc sức khỏe và tổn thất do mất năng suất lao động gây ra.
Tỷ lệ sử dụng thuốc lá điện tử trong học sinh đang gia tăng nhanh. Nếu năm 2019, tỷ lệ sử dụng thuốc lá điện tử ở nhóm học sinh 13-17 tuổi là 2,6%, thì đến năm 2023, khảo sát tại 11 tỉnh, thành phố cho thấy con số này đã lên tới 8,1%.
Tuy nhiên, bà Ngọc cho biết để bảo đảm tính khả thi và hiệu quả của chính sách này, cần sự thống nhất, ủng hộ của Quốc hội, Chính phủ, Bộ ngành liên quan, đặc biệt của Bộ Công an, Bộ Công Thương, sự ủng hộ của người dân và triển khai đồng bộ các biện pháp trong việc kiểm soát mua và bán thuốc lá cho đối tượng này.
Theo đó, các cơ quan chức năng cần tăng cường truyền thông đối với người bán, người mua; bảo đảm tuân thủ tại điểm bán thông qua xác minh năm sinh chính xác và nhất quán; giảm điểm bán lẻ và xử lý nghiêm khi vi phạm. Đồng thời, chính sách hỗ trợ cai nghiện đối với người nghiện thuốc lá cần được duy trì.
Trên thế giới, thuốc lá gây ra hơn 8 triệu ca tử vong mỗi năm. Tại Việt Nam, hút thuốc lá ước tính gây ra khoảng 103.000 ca tử vong mỗi năm. Gánh nặng kinh tế do thuốc lá gây ra lên tới hàng trăm nghìn tỷ đồng, bao gồm chi phí y tế, mất năng suất lao động, tử vong sớm và cả chi phí môi trường.
Tổ chức Y tế Thế giới cảnh báo việc thanh thiếu niên tiếp xúc sớm với nicotine có thể gây rối loạn nhận thức, giảm khả năng học tập, ảnh hưởng cảm xúc và làm gia tăng nguy cơ các vấn đề sức khỏe tâm thần.
Sự cố flyboard kinh hoàng xảy ra sáng 3/5 tại hồ Núi Lớ, phường Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình đã khiến nhiều người thót tim khi một nam vận động viên cùng nữ du khách đang "bay" trên mặt nước bất ngờ gặp trục trặc kỹ thuật rồi chìm nghỉm xuống hồ.
Nữ du khách may mắn nổi lên sau ít phút, nhưng nam vận động viên bị mắc kẹt với thiết bị dưới làn nước sâu, đối diện nguy cơ tử thần từng giây.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một người bán nước ven hồ bất ngờ lao ra cứu người. Đó là anh Đinh Văn Tuấn, mưu sinh bằng quán nhỏ cạnh khu du lịch. Khi đang chặt dừa cho khách, nghe tiếng hô "có người chìm, cứu với", anh lập tức ném ví và điện thoại xuống bờ cỏ rồi lao xuống nước.
Không áo phao, không dây cứu sinh, cũng không kịp nghĩ đến độ sâu hay việc đã lâu không bơi xa. Trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ: phải đưa nạn nhân lên bờ, chậm vài phút là có thể không còn cơ hội.
Từ bờ đến chỗ nạn nhân mắc kẹt cách hơn 50m. Những mét đầu tiên, anh Tuấn bơi như bị một sức mạnh vô hình đẩy đi. Nhưng càng ra xa, nước càng sâu, cơ thể người đàn ông ngoài 40 tuổi bắt đầu nặng trĩu. Hơi thở gấp gáp, hai tay mỏi rã rời, từng nhịp quẫy nước như bị ghì xuống.
Đã có lúc anh tưởng mình đuối sức. Nhưng giữa hồ, một con người vẫn đang chìm trong im lặng lạnh ngắt. Anh cắn răng đổi từ bơi ngửa sang bơi sải, rồi lại đổi kiểu khác để giữ sức. Từng nhịp tay như cuộc chạy đua với tử thần.
Khi tiếp cận hiện trường, anh Tuấn cùng ba người khác phải vật lộn mới đưa được nam vận động viên lên khỏi mặt nước. Thiết bị flyboard với hệ thống ống hút cồng kềnh quấn chặt vào chân khiến việc đưa nạn nhân lên càng khó khăn.
Lúc này, nạn nhân đã tím tái, gần như mất phản ứng. Không kịp chờ vào bờ, anh Tuấn bám vào mạn ca nô, dùng chân liên tục ép vào vùng dưới xương ức để kích thích hô hấp, tuần hoàn-một cách sơ cứu khẩn cấp giữa mặt hồ.
Khi ca nô cập cầu phao, anh tiếp tục ép tim ngoài lồng ngực, hà hơi thổi ngạt liên tục. Dù kiệt sức, anh vẫn không dừng lại cho đến khi nạn nhân ho ra nước, lồng ngực bắt đầu nhấp nhô. Tiếng reo vỡ òa, còn anh gần như gục xuống.
Chỉ khi xe cấp cứu rời đi, anh mới cảm nhận rõ sự rã rời, hai tay tê cứng và tức ngực vì kiệt sức. Đổi lại là cảm giác nhẹ nhõm khi một mạng người được giữ lại.
Trước sự ngưỡng mộ của cộng đồng, anh chỉ cười hiền: "Thấy người gặp nạn thì cứu thôi. Mình sống sao cho có đức để con cái được hưởng phúc". Không lời lẽ lớn lao, không nhận mình xả thân-anh đơn giản làm theo điều lương tâm mách bảo.
Giữa nhịp sống còn nhiều do dự trước rủi ro, hành động không toan tính của người đàn ông bán nước ven hồ đã khiến nhiều người xúc động. Bởi đôi khi, "anh hùng" không ở đâu xa, mà chính là những con người bình dị trong khoảnh khắc quyết định.
Tại Yanaka Ginza - khu phố cổ ở Tokyo được mệnh danh là "thị trấn mèo", hình ảnh sinh vật này xuất hiện trên các biển báo, mặt tiền cửa hàng và quầy lưu niệm. Du khách đến đây có thể ăn bánh kẹo hình mèo, đặt làm con dấu hanko hoặc mua đồ gốm sứ, bưu thiếp hình mèo đen.
Katsuhiro Miyamoto, giáo sư kinh tế tại Đại học Kansai ở Osaka, ước tính "catnomics" (nền kinh tế mèo) sẽ đóng góp khoảng 3.000 tỷ yen cho Nhật Bản trong năm 2026. Số tiền này đến từ chi tiêu tại các quán cà phê mèo, doanh thu sách ảnh, thị trường thức ăn thú cưng cùng tiền lương của các doanh nghiệp liên quan.
Quy mô kinh tế từ loài mèo hiện chỉ thấp hơn đôi chút so với ngân sách của Triển lãm Thế giới Osaka 2025.
Sự phổ biến của thú cưng diễn ra trong bối cảnh số chó mèo nuôi trong các gia đình Nhật Bản đã vượt tổng số trẻ em dưới 15 tuổi. Khảo sát của Hiệp hội Thức ăn Thú cưng Nhật Bản cho biết nước này có khoảng 8,8 triệu con mèo trong năm 2025, cao hơn mức 6,8 triệu con chó. Một hộ gia đình trung bình chi khoảng 11.300 USD cho mèo trong suốt vòng đời của chúng.
Giới chính trị gia Nhật Bản cũng ưa chuộng thú cưng này. Nhật hoàng, Hoàng hậu cùng Thủ tướng Sanae Takaichi đều nuôi mèo. Bà Takaichi từng công khai nói bản thân thích mèo hơn chó.
Mèo xuất hiện tại Nhật Bản từ thời Nara (giai đoạn 710-794), khi các sứ giả mang về từ nhà Đường (Trung Quốc). Nhiều chùa nuôi mèo để bảo vệ kinh sách khỏi chuột, giúp loài vật này dần có vị trí trong văn hóa Nhật Bản. Tại đảo Aoshima (tỉnh Ehime), mèo thường vây quanh du khách để xin thức ăn.
Nhà văn Stephen Mansfield, người đang sống tại Nhật Bản, nhận xét mèo là sinh vật mang tính thiền định nhất của thế giới tự nhiên. "Loài mèo chỉ tập trung vào hiện tại nên dường như không bị áp lực bởi chuyện đã qua hay những điều chưa tới như con người", ông nói.
Trong văn hóa dân gian Nhật Bản, mèo là biểu tượng của sự may mắn, thể hiện qua sự phổ biến của tượng mèo vẫy tay maneki neko đặt tại các nhà hàng, cơ sở kinh doanh.
Dù tạo ra doanh thu lớn, tương lai của nền kinh tế mèo tại Nhật Bản vẫn phụ thuộc vào biến động dân số. Tình trạng già hóa và suy giảm dân số kéo dài tại quốc gia này có nguy cơ khiến số lượng thú cưng được nuôi dưỡng sụt giảm trong những năm tới.