“Tôi luôn mơ ước ghi được bàn thắng này, kể từ khi bố tôi mua cho tôi một đôi giày đá bóng”, Lautaro Martinez xúc động nói trong cuộc phỏng vấn nhanh sau trận đấu. Tiền đạo của CLB Inter Milan này là người đã chốt hạ kết quả trận đấu, khi đánh đầu cận thành từ quả tạt như đặt của Messi để ghi bàn nâng tỷ số 2-1 và ấn định chiến thắng cho đội tuyển Argentina ở phút 90+2.
Trước đó, ngay khi vừa ghi bàn, Lautaro đã lao tới ôm chầm lấy Messi ăn mừng, nhưng vai anh đã liên tục rung lên vì không thể kìm được những giọt nước mắt khi bật khóc vì quá hạnh phúc.
“Tôi rất hạnh phúc và rất phấn khích về chiến thắng và bàn thắng. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ về gia đình mình, về các con tôi. Về bố mẹ tôi, những người luôn ở bên cạnh tôi trong những thời khắc khó khăn”, Lautaro chia sẻ.
Anh nói thêm: “Chúng tôi cố gắng kiềm chế sự hưng phấn đó, nhưng đối với chúng tôi, đây là một trận đấu đặc biệt. Chúng tôi luôn cố gắng để lại Argentina với vị thế cao nhất có thể. Thật là căng thẳng. Thực sự rất căng thẳng.
Tôi đang tận hưởng tất cả những điều này. Tôi đang tận hưởng cuộc sống. Các con tôi đã khiến tôi chậm lại một chút. Tôi thề với các bạn, tôi đã mơ thấy điều đó. Và Enzo (Fernandez) cũng đã ghi một bàn thắng tuyệt đẹp. Đội bóng này tiếp tục cho thấy bản lĩnh của mình”.
Lautaro Martinez đã không ghi bàn nào trong suốt hành trình vô địch World Cup 2022. Anh luôn cảm thấy sự mặc cảm, dù các đồng đội luôn đối xử công bằng. Đến World Cup năm nay, tiền đạo có biệt danh “bò tót” (El Toro) này quyết tâm thể hiện mình để khẳng định tầm vóc và xứng đáng với những gì đã có từ 4 năm trước.
Đến nay, Lautaro Martinez đã ghi được 3 bàn và 1 kiến tạo sau 7 trận tại World Cup 2026. Tuy phải luân phiên vị trí tiền đạo với Julian Alvarez để đá cặp cùng Messi, do sự thay đổi về chiến thuật của HLV Scaloni tùy thuộc vào từng trận đấu và đối thủ, nhưng mỗi khi vào sân Lautaro luôn để lại dấu ấn của mình.
Như trận bán kết gặp đội tuyển Anh, Lautaro Martinez được HLV Scaloni tung vào sân phút 80 thay Tagliafico, để cùng Messi và Alvarez liên tục gây sức ép khiến hàng thủ của đối phương phải sụp đổ. Trong đó, tiền đạo này đã ghi bàn quyết định giúp Argentina đi tiếp vào chung kết World Cup 2026 gặp Tây Ban Nha.
“Đây là bàn thắng để đời”, Lautaro Martinez nhấn mạnh. “Anh đã nghĩ đến ai sau bàn thắng quyết định này?”, một nhà báo hỏi thêm Lautaro Martinez. Anh xúc động trả lời: “Từ mẹ tôi, người mà như tôi đã nói ở trên, tôi vừa gọi điện và bà ấy đang làm việc. Vì vậy, tất cả những điều này là những gì tôi cảm nhận về họ hơn bất cứ điều gì khác hôm nay.
Bởi vì khi bước ra sân, tôi chỉ nghĩ về họ, các con tôi, vợ tôi, cả gia đình tôi. Và bố tôi, người là lý do chính khiến tôi vẫn còn thi đấu đến ngày hôm nay. Bởi vì hoàn cảnh của tôi rất khó khăn. Mặc dù bạn luôn cống hiến và cố gắng tiến về phía trước, bạn luôn muốn được thi đấu, đó là thực tế”.
Lautaro Martinez cho rằng, anh cũng đã đối mặt với nhiều chỉ trích trong sự nghiệp, và cần những bàn thắng để đời ở đội tuyển Argentina để chứng minh bản lĩnh của mình. Phải trải qua nhiều khó khăn, tập thể đội tuyển Argentina cuối cùng cũng đã giúp cho cầu thủ này có được khoảnh khắc để đời trong sự nghiệp của mình.
“Đã đến lúc phải giữ vững tinh thần, làm việc chăm chỉ, nỗ lực không ngừng, khiêm nhường và hy sinh bản thân cho những gì cần làm vào lúc này. Và đây chính là phần thưởng mà tôi luôn mong muốn, cho tất cả những gì tôi đã nói với các bạn trước đây, cho tất cả những nỗ lực mà tôi đã bỏ ra từ khi còn nhỏ.
Và hôm nay, tất cả là nhờ vào tập thể này, những người luôn tiến về phía trước trong nghịch cảnh và không bao giờ mệt mỏi. Chúng ta có cầu thủ xuất sắc nhất thế giới làm tấm gương, đó là Messi”, Lautaro Martinez kết luận.
Ở thập niên 70 thế kỷ trước, Ajax Amsterdam và đội tuyển Hà Lan đã gây sốt với thứ bóng đá tổng lực (Total Football) cùng HLV Rinus Michels. Thứ bóng đá ấy ra đời, khiến cho lối chơi phòng ngự đổ bê tông (Catenaccio) huyền thoại ở thời điểm ấy trở nên lỗi thời.
Chính lối chơi tổng lực đã giúp bóng đá Hà Lan bước ra ánh sáng. Ajax Amsterdam đã thống trị Cúp C1 với 3 chức vô địch liên tiếp cùng HLV Rinus Michels. Sau đó, vị HLV này cầm quân ở đội tuyển Hà Lan ở World Cup 1974.
Hà Lan bước vào World Cup 1974 tại Tây Đức với tư cách ứng cử viên số một cho chức vô địch. Họ sở hữu hàng loạt ngôi sao mơ ước ở thời điểm ấy như "thánh" Johan Cruyff, Piet Keizer, Johan Neeskens, Rob Rensenbrink, Ruud Krol…
Thực tế, họ đã thể hiện sức mạnh không thể cản nổi ở giải đấu này. Ở vòng bảng thứ nhất, Hà Lan đứng đầu bảng đấu của Thụy Điển, Bulgaria và Uruguay. Sau đó ở vòng bảng thứ hai, họ đã tiếp tục đứng đầu bảng đấu "khủng khiếp" với Brazil, Argentina và Đông Đức với 3 chiến thắng tuyệt đối.
Thế nhưng, Tây Đức vẫn nổi tiếng với sự khôn ngoan, lỳ lợm từ trước tới nay. Ở vòng bảng thứ nhất, họ đã cố tình thua Đông Đức để né bảng đấu khó khăn (Hà Lan, Brazil, Argentina) mà chỉ nằm ở bảng đấu nhẹ thở hơn rất nhiều với Ba Lan, Nam Tư (cũ) và Thụy Điển ở vòng bảng thứ hai. Do đó, Tây Đức đã dễ dàng đứng đầu bảng để vào chung kết.
Hà Lan bước vào trận chung kết với chủ nhà Tây Đức. Họ đã mở toang giấc mơ cho những người hâm mộ khi có được bàn thắng mở tỷ số ngay ở phút thứ 2 bởi bàn thắng của Johan Neeskens trên chấm phạt đền.
Sự lỳ lợm của Tây Đức được thể hiện, họ bình tĩnh chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của Hà Lan, trước khi Paul Breitner quân bình tỷ số ở phút 25 từ quả phạt đền.
Sau giờ nghỉ, Rainer Bonhof chuyền bóng bên cánh phải cho Gerd Mueller để "Vua dội bom" nâng tỷ số lên 2-1 cho Tây Đức. Vậy là đủ! Hà Lan dù cố gắng đến mấy cũng không thể tìm được mành lưới của Sepp Maier.
Xét toàn bộ vòng chung kết, Hà Lan xứng đáng lên ngôi bởi lối chơi bùng nổ. Nhưng Tây Đức cho thấy bản lĩnh vững vàng ở trận chung kết, để lần thứ hai vô địch World Cup trong lịch sử.
Hành trình của U.17 VN ở VCK U.17 châu Á 2026 bắt đầu lúc 0 giờ ngày 7.5, khi các học trò của HLV Cristiano Roland đối đầu U.17 Yemen ở trận ra quân bảng C. Mục tiêu của U.17 VN là vượt qua vòng bảng để có vé dự U.17 World Cup 2026. Muốn vậy, đánh bại Yemen (đội được xem là yếu nhất bảng C) là nhiệm vụ bắt buộc.
Cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đang đứng về phía U.17 VN trước trận ra quân. So với VCK năm ngoái, bảng đấu của thầy trò ông Roland năm nay nhẹ nhàng hơn. Chỉ có U.17 Hàn Quốc mạnh vượt trội, còn lại U.17 Yemen và U.17 UAE đều là những đội vừa tầm để Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội hướng tới chiến thắng. Tuy nhiên, điểm tựa giá trị hơn cả để củng cố niềm tin chính là thực lực của U.17 VN. Chức vô địch Đông Nam Á không thuần túy là một danh hiệu, mà còn trở thành màn chạy đà hoàn hảo để học trò HLV Roland tích lũy kinh nghiệm, hoàn thiện lối chơi và điều chỉnh điểm rơi phong độ trước ngày giong buồm ra biển.
2 năm huấn luyện U.17 VN, HLV Roland đã tạo nên một tập thể gần như hoàn hảo với 16 trận bất bại. Triết lý xây dựng đội hình dựa trên cấu trúc tấn công - phòng ngự cân bằng, ưu tiên pressing tầm cao, triển khai bóng từ thủ môn và ban bật, đập nhả nhờ vào các khối đội hình di chuyển thông minh… mà ông Roland dày công gây dựng đã bắt đầu "đóng khuôn". U.17 VN là một trong số ít đội trẻ châu Á thực sự có lối chơi mang bản sắc rõ ràng, vận hành mạch lạc và khoa học. 5 trận toàn thắng ở vòng loại U.17 châu Á 2026, ghi 30 bàn, hay 5 trận bất bại tại giải U.17 Đông Nam Á với 19 bàn là minh chứng cho sức mạnh tập thể đáng gờm.
Dù vậy, vẫn còn một miếng ghép khuyết trên bức tranh U.17 VN của HLV Roland, đó là một chiến thắng ở sân chơi châu Á. Lần gần nhất U.17 VN thắng ở một vòng chung kết châu Á đã từ khoảng 10 năm trước, khi đội trẻ của HLV Đinh Thế Nam vượt qua Kyrgyzstan với tỷ số 3-1 để vào tứ kết (giải đấu lúc ấy còn mang tên U.16 châu Á, trước khi chuyển hẳn sang U.17 để đồng bộ với U.17 World Cup được tổ chức cùng năm). Ở VCK U.17 châu Á 2025, U.17 VN của HLV Roland đã xuất sắc cầm hòa 3 trận trước Nhật Bản, Úc và UAE. Trả lời PV Thanh Niên, HLV Roland tự hào nói rằng học trò của ông đã chiến đấu kiên cường, nhưng không quên khẳng định: sân chơi U.17 châu Á rất khắc nghiệt, mà U.17 VN vẫn còn thiếu một điều gì đó để thắng.
Bài học ấy là động lực để U.17 VN hoàn thiện mình trong 1 năm qua. Trận đấu với U.17 Yemen ngày 7.5 chính là thước đo hợp lý cho sự tiến bộ, mà Nguyễn Lực, Sỹ Bách hay Văn Dương phải thắng để chứng tỏ giấc mơ World Cup nằm trong tầm tay.
U.17 VN đủ sức đá tấn công khi gặp U.17 Yemen, như đã chơi trước U.17 Úc ở bán kết Đông Nam Á, hay U.17 UAE ở vòng loại châu Á. Nhờ giáo án huấn luyện đa dạng cùng không gian sáng tạo mà HLV Roland trao cho, cầu thủ U.17 VN tấn công đa dạng, khoa học hơn, với nhiều mảng miếng sắc bén, từ đánh trung lộ, phản công đến tình huống cố định.
Khả năng hoán đổi vị trí của các tiền đạo cánh, hậu vệ biên, hay xâm nhập bất ngờ của tiền vệ tấn công… là nét đặc sắc trong cách vận hành của U.17 VN. Rất lâu rồi, bóng đá VN mới có một lứa U.17 dám triển khai bóng, chơi kỷ luật nhưng cũng biến hóa mềm mại. HLV Roland cùng trợ lý đã nghiên cứu kỹ đối thủ và có phương án đối phó, được cụ thể hóa trong buổi tập ngày 5.5 tại Jeddah, Ả Rập Xê Út.
U.17 Yemen có lối chơi giàu thể lực, trực diện, ưu tiên tốc độ và kỹ thuật để đột phá, nhưng giống như hầu hết các đội Tây Á, kỷ luật phòng ngự và sự tập trung vẫn là vấn đề cần khắc phục. Nếu khai thác tốt điểm yếu này, U.17 VN sẽ lấy trọn 3 điểm để có bước tiến quan trọng đến đấu trường thế giới.
Chiều 19-7, Công đoàn Đồng Nai 4 chạm trán với các cầu thủ SACOMBANK ở trận tranh hạng 3 VCK Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026.
Dù sở hữu chất lượng đội hình tốt hơn, nhưng đội bóng ngành ngân hàng lại bế tắc ở phần lớn thời gian thi đấu trước đối thủ.
Sau tiếng còi khai cuộc, SACOMBANK chủ động triển khai lối chơi và tự tin cầm bóng trước Công đoàn Đồng Nai 4. Tuy nhiên, các tiền đạo bên phía đội bóng ngành ngân hàng lại “kém duyên” ở những pha dứt điểm cuối cùng.
Trong lúc loay hoay tìm bàn mở tỉ số, SACOMBANK đã phải nhận “gáo nước lạnh” từ đối thủ. Sau những tình huống phối hợp nhịp nhàng, Nguyễn Xuân Mạnh băng xuống vòng cấm rồi lạnh lùng đánh bại thủ môn Hoàng Tuấn bên phía SACOMBANK, đưa Công đoàn Đồng Nai 4 vươn lên dẫn trước 1-0 ở phút 15.
Nhận bàn thua bất ngờ, đội bóng ngành ngân hàng đẩy toàn bộ đội hình về phía phần sân đối phương. Song, chính sự mất tập trung đã khiến SACOMBANK phải trả giá đắt bằng bàn thua thứ hai.
Từ tình huống tưởng chừng không có gì nguy hiểm, Võ Văn Ngọc (SACOMBANK) mất bóng nguy hiểm ở khu vực giữa sân. Tiền vệ Phan Duy Tân nhận đường chuyền từ đồng đội rồi băng xuống đặt lòng vào góc xa khung thành, nhân đôi cách biệt cho đại diện Đồng Nai.
Bước sang hiệp hai, SACOMBANK quyết định rút thủ môn Hoàng Tuấn ra sân để chơi Power Play. Nhưng lối chơi này vốn là “con dao hai lưỡi” và đội bóng ngành ngân hàng đã phải trả giá bằng bàn thua thứ ba ở những phút cuối trận.
Chung cuộc, Công đoàn Đồng Nai 4 đánh bại SACOMBANK với tỉ số 3-0. Chiến thắng này giúp cho đại diện Đồng Nai xuất sắc cán đích ở vị trí thứ 3 ở VCK Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026.