Tại lễ trao giải World Cup 2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch FIFA Gianni Infantino cùng trao chiếc cúp vàng cho tuyển Tây Ban Nha.
Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Infantino đã lập tức rời đi nhường sân khấu cho màn ăn mừng của nhà vô địch. Nhưng Tổng thống Trump tiếp tục nán lại, liên tục trò chuyện với các cầu thủ Tây Ban Nha rồi có ý định đứng cạnh để chụp hình chung.
Chủ tịch FIFA Infantino nở nụ cười gượng gạo khi cố gắng thuyết phục ông Trump rời sân khấu.
Cuối cùng, Tổng thống Mỹ cũng chấp nhận rời sân khấu nhưng hình ảnh của ông vẫn “dính” vào khung cảnh ăn mừng của tuyển Tây Ban Nha.
Tuy nhiên, trong hầu hết hình ảnh mà FIFA đưa lên mạng xã hội hay trang web chính thức sau đó, hình ảnh của ông Trump đã bị cắt bỏ chỉ còn các cầu thủ Tây Ban Nha ăn mừng chức vô địch.
Đây không phải là lần đầu tiên ông Trump gây tranh cãi khi nán lại bục trao giải để chia sẻ khoảnh khắc ăn mừng chức vô địch của cầu thủ. Tại chung kết FIFA Club World Cup 2025, ông Trump cũng đã “gây bão” khi nấn ná lại sân khấu chụp ảnh cùng Chelsea sau khi trao cúp vô địch.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

- Anh đánh giá đội nào là ứng viên vô địch World Cup?
- Argentina, Pháp và Bồ Đào Nha. Argentina có Messi, và anh ấy vẫn là cầu thủ hay nhất thế giới. Tôi đã tập cùng anh ấy và chưa thấy ai như vậy. Bồ Đào Nha có hàng tiền vệ mạnh và Cristiano Ronaldo luôn có thể ghi bàn. Pháp thì cực kỳ mạnh ở hàng công và phòng ngự.
- Không thể tin anh mới 23 tuổi. Anh cảm thấy thế nào về hành trình đã qua?
- Có thể không giống vậy, nhưng tôi đã ở đây khá lâu rồi. Mới hôm trước chúng tôi còn nói chuyện về việc đã 5, 6 năm kể từ khi tôi ra mắt. Mọi thứ trôi qua rất nhanh, nhưng tôi đã tận hưởng từng bước trong sự nghiệp ngắn của mình. Và tôi đã thay đổi.
Lúc đầu tôi khá nhút nhát, hơi rụt rè. Ngoài sân thì khó mở lòng hơn, còn trong sân thì không. Bây giờ tôi thoải mái hơn rất nhiều. Tôi là chính mình hơn, cũng "lầy" hơn một chút. Nhưng tôi không phải kiểu người đứng lên nói chuyện trước toàn đội. Nếu thấy điều gì trong trận, ví dụ có khoảng trống, tôi sẽ nói trực tiếp với người ở vị trí đó. Chỉ vậy thôi.
- Anh có muốn nói chuyện thường xuyên trong phòng thay đồ không?
- Nếu một ngày tôi cảm thấy thoải mái và tự nhiên thì có. Còn nếu không, tôi thích để người khác làm hơn. Những điều đó phải đến từ bên trong, không thể gượng ép.
- Anh nghĩ sao về sự công nhận dành cho bản thân bên ngoài Tây Ban Nha?
- Có người nói với tôi: 'Nếu tên cậu là Pedrinho thì giá trị sẽ cao hơn'. Nhưng những ai theo dõi La Liga đều hiểu trình độ của tôi. Nếu không xem, khó mà đánh giá. Tôi chỉ quan tâm đến những người thực sự theo dõi mình.
- Ở Barca, anh kết hợp tốt với Frenkie de Jong. Điều đó khác gì so với khi đá cùng Rodri?
- Khác biệt là Rodri và Zubimendi thiên về vị trí, họ giữ khu trung tuyến, còn tôi được tự do hơn. De Jong thì thường dâng cao hơn, tham gia tấn công nhiều hơn. Mỗi người một kiểu, và tôi phải thích nghi với yêu cầu của HLV.
- HLV Luis de la Fuente từng muốn anh đá cao hơn. Vì sao ông ấy kéo anh xuống thấp như bây giờ?
- Có lẽ do ông ấy thấy tôi chơi ở CLB. Hai năm gần đây tôi đá thấp hơn ở Barca và chơi tốt. Tôi thấy thoải mái ở vị trí đó, nên ông ấy thay đổi vai trò của tôi ở tuyển. Tôi có thể đá cả hai, nhưng hiện tại tôi thích đá thấp hơn.
- Vì sao Tây Ban Nha sản sinh nhiều tiền vệ giỏi như vậy?
- Vì phong cách bóng đá của chúng tôi, luôn kiểm soát bóng. Thế hệ này lớn lên xem Xavi, Iniesta, Busquets. Ai cũng muốn giống họ, nên mới có nhiều cầu thủ tài năng như vậy.
Cho đến khi chúng tôi vô địch World Cup như họ, sẽ rất khó so sánh. Bóng đá bây giờ cũng khác trước rất nhiều, đã phát triển và thay đổi theo thời gian. Bây giờ các đội chuẩn bị tốt hơn rất nhiều về chiến thuật. Trước đây không có nhiều chiến thuật như vậy. Xavi, Iniesta đã chơi thứ bóng đá mà trước đó chưa từng thấy.
- Tây Ban Nha 2010 cũng đến World Cup sau khi vô địch Euro. Anh có nghĩ đến điều đó không?
- Lặp lại điều các đàn anh làm là rất khó. Tất nhiên tôi luôn muốn giành mọi danh hiệu. Nhưng tôi không nghĩ rằng nếu vô địch thì chúng tôi sẽ giống họ. Không nên so sánh, vì hai thế hệ rất khác nhau.
- HLV De la Fuente không né việc được xem là ứng viên vô địch. Đội nghĩ sao?
- Trong phòng thay đồ, chúng tôi cũng nghĩ vậy. Nếu được gọi là ứng viên, nghĩa là bạn xứng đáng. Tại sao lại không chấp nhận? Chúng tôi cũng biết sẽ rất khó. Tuy vậy, đội có đủ khả năng vô địch.
Sự tự tin tới từ thành tích và chất lượng đội hình. Chúng tôi vừa vô địch Nations League 2023 và Euro 2024, và chơi tốt trong nhiều năm. Nếu thất bại thì phải chấp nhận. Quan trọng là chúng tôi đã cống hiến hết mình. Bóng đá không có gì chắc chắn.
- Điều gì thay đổi so với World Cup ở Qatar?
- Chủ yếu là kết quả. Khi đó chúng tôi vừa thua Italy trên loạt luân lưu Euro năm 2021. Còn bây giờ, chúng tôi đến với tư cách nhà vô địch Euro. Sự tự tin lớn hơn rất nhiều, và điều đó thể hiện cả trong lẫn ngoài sân.
- Sự tự tin của Lamine Yamal có ảnh hưởng đến đội tuyển không?
- Tôi thích sự tự tin đó. Trong trận lớn, cậu ấy không trốn tránh, luôn muốn nhận bóng. Dù có thất bại vài lần, cậu ấy vẫn tiếp tục. Tôi tin rồi cậu ấy sẽ làm được. Cậu ấy sinh ra cho những khoảnh khắc lớn.
Yamal cũng là điểm khác biệt so với World Cup 2022. Khi đó chúng tôi kiểm soát bóng tốt nhưng thiếu những cầu thủ có thể tạo đột biến một đấu một. Bây giờ với Yamal và Nico Williams, đội hình hoàn thiện hơn. Không thể nói chúng tôi đã có thể vượt qua Morocco năm 2022 nếu có Yamal và Williams. Nhưng rõ ràng khi đó chúng tôi không có khả năng một chọi một như bây giờ.
- Nếu Lamine và Nico không đá chính trận ra quân thì sao?
- Chúng tôi có nhiều phương án. Có thể dùng cầu thủ bó vào trong hoặc bám biên. Đội hình hiện tại cho phép chúng tôi linh hoạt. Tôi chưa biết nhiều về Cape Verde, nhưng sẽ xem video phân tích.
Tin Gốc: Vnexpress

"Nha Trang, đứng lên"... những tiếng hô của hàng trăm sinh viên vang lên trong những phút cuối trận. Không ngớt, đều nhịp và vang vọng bốn góc sân, dù đó là thời điểm Trường ĐH Nha Trang đã thua 0-2 trước Trường ĐH Thủy lợi, hầu như không còn hy vọng lật ngược thế cờ để đoạt vé chung kết.
Khán giả ở lại động viên đến cuối, bởi hơn hết, những người mang sứ mệnh "cầu thủ thứ 12" hiều rằng Trường ĐH Nha Trang đã chiến đấu bằng tất cả những gì có thể.
Đội bóng của giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Hoàng Anh Tuấn và HLV Nguyễn Anh Tú xứng đáng được vinh danh, vì đã chơi một trận vượt qua giới hạn bản thân, dũng cảm thể hiện mình dù phải đương đầu với "đỉnh núi" đã thống trị sân chơi sinh viên trong nước.
Sự hiện diện của GĐKT Hoàng Anh Tuấn đã thổi luồng gió mới vào cách vận hành của đội Trường ĐH Nha Trang. Khác với cách chơi có phần tự phát và chỉ dựa vào tinh thần thuần túy như ở TNSV THACO cup 2026, Trường ĐH Nha Trang đã "thay da đổi thịt" dưới bàn tay dìu dắt của ông Hoàng Anh Tuấn. Chỉ sau vài buổi tập, ông Tuấn giúp đại diện Khánh Hòa đá chặt chẽ, kỷ luật và bài bản hơn nhiều.
Ở trận bán kết với Trường ĐH Thủy lợi, học trò ông Hoàng Anh Tuấn đã dựng bức tường phòng ngự hai lớp chắc chắn, khóa chặt mọi đường bóng bổng, bóng cố định vốn là điểm mạnh của Trường ĐH Thủy lợi.
Trung phong Trần Đức Hoan bị phong tỏa, nhạc trưởng Nguyễn Hoàng Danh phải lùi sâu về sân nhà tìm bóng, còn Bùi Xuân Trường, Lê Đỗ Tuấn Minh gần như không có khoảng trống để "thở". Sau 5 trận liền ghi bàn thắng sớm vào lưới đối thủ, Trường ĐH Thủy lợi đã bị "bức tường" Nha Trang mang phong cách Hoàng Anh Tuấn ghìm chân đến những phút cuối cùng.
Sự kiên cường và chặt chẽ của chủ nhà đã khiến Trường ĐH Thủy lợi mất bình tĩnh. Những quả đá phạt lệch nhịp của Hoàng Danh, phản ứng thái quá... đều là dấu hiệu của cái đầu "bốc hỏa". Hàng công Thủy lợi đã cuốn phăng đối thủ với 18 bàn trong 5 trận, nhưng không vượt qua được "boong-ke" được bồi đắp bằng mồ hôi, nước mắt của cầu thủ, cùng chất quái đặc trưng mà ông Hoàng Anh Tuấn đã nhào nặn trong suốt sự nghiệp huấn luyện.
Hàng thủ ấy chỉ bị khuất phục bởi cú sút xa quá đẹp của Hoàng Văn Lâm ở phút 73. Một siêu phẩm, và có lẽ chỉ có ghi một bàn thắng "không tưởng" như thế, Trường ĐH Thủy lợi mới xô đổ được cấu trúc phòng ngự xuất thần của chủ nhà mà thôi.
Trường ĐH Nha Trang đã lọt vào tứ kết TNSV THACO cup 2026, bán kết TNSV quốc tế 2026 và còn nguyên trận tranh đoạt hạng ba để mang về phòng truyền thống tấm HCĐ.
Bước tới sân chơi năm nay với vốn kinh nghiệm mỏng (chưa từng dự vòng chung kết TNSV THACO cup trước đó), nhưng cứ sau mỗi trận, đội bóng của HLV Nguyễn Anh Tú lại lớn dần. Với lực lượng hầu hết là sinh viên năm nhất và năm hai, Trường ĐH Nha Trang còn nhiều "dư địa" xây dựng đội bóng.
Hồ Thanh Phước, Hồ Hoàng Thịnh hay Trương Đặng Trí Thức đều có tiềm năng trở thành ngôi sao, nếu giữ tinh thần cầu tiến và chắt lọc bài học từ trong thất bại.
Việc bổ nhiệm GĐKT Hoàng Anh Tuấn cho sân chơi TNSV quốc tế cũng cho thấy tham vọng nghiêm túc của Trường ĐH Nha Trang. Sau cùng, đó là lựa chọn chính xác. Ông Tuấn không cần quá thời gian để hiểu học trò. Với con mắt tinh tường, cựu HLV U.23 Việt Nam chỉ xem 1, 2 trận để biết cầu thủ thiếu gì. Trong các buổi tập, GĐKT Hoàng Anh Tuấn vạch ra giáo án rõ ràng, chỉ ra lỗi sai của học trò và sửa từng chi tiết. Cũng như khi huấn luyện cầu thủ chuyên nghiệp, ông Tuấn đòi hỏi sự cầu toàn, chỉn chu và nỗ lực vượt bậc.
Mỗi buổi tập của ông Tuấn luôn đầy ắp thông tin. Dẫu thầy khắt khe, nhưng cầu thủ vẫn say mê tập, vì tin rằng mình sẽ luôn học được điều gì đó ở người thầy huấn luyện trẻ giỏi bậc nhất cả nước.
Nỗ lực huấn luyện của GĐKT Hoàng Anh Tuấn, cùng sự tận tâm và truyền lửa của HLV Nguyễn Anh Tú đã được đền đáp bằng tập thể luôn đá trận sau hay hơn trận trước. Trường ĐH Nha Trang đã có trận thắng để đời trước "binh đoàn" U.23 và đội tuyển của Trường ĐH Lào, đã có màn giằng co đến phút cuối với Trường ĐH Thủy lợi.
Thử thách trước mắt là Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia) ở trận tranh hạng ba. Một trận đấu không còn dẫn lối đến chiếc cúp, nhưng vẫn rất quan trọng. Tấm HCĐ sẽ là phần thưởng để Trường ĐH Nha Trang tiếp tục cố gắng. Bởi như GĐKT Hoàng Anh Tuấn đã nói, tất cả mới chỉ là khởi đầu. Còn hành trình hứa hẹn đang chờ đợi phía trước.
Bởi vậy, "Nha Trang, đứng lên".
Nguồn: https://thanhnien.vn/truong-dh-nha-trang-dung-len-185260403235457188.htm
Thể Thao
Giải U.15 quốc gia có nhà vô địch mới, lần đầu bản lĩnh của U.15 Hà Nội

Vào lúc 15 giờ ngày 14.4 trên sân bóng tại Trung tâm TDTT Thành Long, trận chung kết "trong mơ" giữa U.15 Thể Công Viettel và U.15 Hà Nội đã diễn ra quyết liệt, chặt chẽ giữa 2 đội bóng quá hiểu về nhau.
Trong phần lớn trận đấu, U.15 Hà Nội là đội cầm bóng nhiều hơn, có lối chơi tấn công ra nét hơn trong khi đối thủ cùng thủ đô U.15 Thể Công Viettel chọn cách tiếp cận biết mình, biết người.
Dù chịu nhiều sức ép, nhưng các học trò của HLV Đặng Anh Tuấn luôn giữ được sự bình tĩnh để lần lượt hóa giải các đường tấn công của đối thủ, và hệ có cơ hội sẽ tung ra những đường phản công sắc sảo.
Sau hiệp 1 giằng co, trận đấu đã trở nên hấp dẫn hơn trong hiệp 2. Phút 56, Bùi Phi Hùng (11, U.15 Hà Nội) đã chạm được rất gần bàn thắng mở tỷ số khi quả đá phạt trực tiếp gần 20 m đã đánh bại được thủ môn Đỗ Đăng Khoa (1, U.15 Thể Công Viettel), đưa bóng dội xà ngang bật vào trong rồi bật ra.
Do giải đấu không có VAR, và trọng tài biên xác định toàn bộ trái bóng chưa hoàn toàn vượt qua vạch vôi, nên trọng tài chính đã không công nhận đó là bàn thắng.
Đến phút 66, U.15 Hà Nội có cơ hội rõ nét tiếp theo để phá vỡ thế bế tắc khi Võ Đức Đạt (18) đi bóng kỹ thuật và chuyền vào thuận lợi cho Bùi Minh Huy (9) tiếc rằng đều không thắng được thủ môn Đỗ Đăng Khoa (1, U.15 Thể Công Viettel).
Nhưng đáng tiếc hơn cả là 2 tình huống Võ Quang Hưng (7, U.15 Thể Công Viettel) thoát xuống đối mặt với thủ môn Trần Trung Hiếu (1, U.15 Hà Nội), nhưng đều không thể ghi bàn cho đội bóng áo lính.
Khi trận chung kết đi đến những phút chính thức cuối, ngỡ như màn so tài này sẽ phải định đoạt bằng loạt đá luân lưu 11 m, thì bất ngờ bước ngoặt đã xảy ra, khi cú đánh đầu cầu âu của Bùi Minh Huy (9) đưa bóng đi rót dầu, thủ môn Đỗ Đăng Khoa (1) hơi lúng túng đã đẩy bóng vào... lưới nhà.
Bàn thắng ở phút 80 đó đã khiến BHL U.15 Thể Công Viettel chết sững trong niềm vui vỡ òa c của đội U.15 Hà Nội. Trong hơn 10 phút còn lại, các cầu thủ áo trắng đã rất nỗ lực dâng cao tìm bàn gỡ nhưng vấp phải sự chống trả quyết liệt từ U.15 Hà Nội.
Chiến thắng này giúp U.15 Hà Nội có lần đầu đăng quang trong màu áo đội trẻ của CLB Hà Nội thuộc nhà bầu Hiển sau 3 lần về nhì và 2 lần đoạt HCĐ (trước đó 2 lần U.15 Hà Nội đăng quang khi đội thuộc Sở VH-TT-DL Hà Nội).
Tiếc cho U.15 Thể Công Viettel khi họ đã chơi tốt và có những cơ hội còn rõ nét hơn đối thủ. Nhưng bóng đá chỉ có một người chiến thắng, hy vọng rằng các học trò của HLV Đặng Anh Tuấn sẽ sớm vượt qua nỗi buồn để nỗ lực, phấn đấu hơn trong tương lai.
Tin Gốc: Thanh Niên

