– Anh đánh giá đội nào là ứng viên vô địch World Cup?
– Argentina, Pháp và Bồ Đào Nha. Argentina có Messi, và anh ấy vẫn là cầu thủ hay nhất thế giới. Tôi đã tập cùng anh ấy và chưa thấy ai như vậy. Bồ Đào Nha có hàng tiền vệ mạnh và Cristiano Ronaldo luôn có thể ghi bàn. Pháp thì cực kỳ mạnh ở hàng công và phòng ngự.
– Không thể tin anh mới 23 tuổi. Anh cảm thấy thế nào về hành trình đã qua?
– Có thể không giống vậy, nhưng tôi đã ở đây khá lâu rồi. Mới hôm trước chúng tôi còn nói chuyện về việc đã 5, 6 năm kể từ khi tôi ra mắt. Mọi thứ trôi qua rất nhanh, nhưng tôi đã tận hưởng từng bước trong sự nghiệp ngắn của mình. Và tôi đã thay đổi.
Lúc đầu tôi khá nhút nhát, hơi rụt rè. Ngoài sân thì khó mở lòng hơn, còn trong sân thì không. Bây giờ tôi thoải mái hơn rất nhiều. Tôi là chính mình hơn, cũng “lầy” hơn một chút. Nhưng tôi không phải kiểu người đứng lên nói chuyện trước toàn đội. Nếu thấy điều gì trong trận, ví dụ có khoảng trống, tôi sẽ nói trực tiếp với người ở vị trí đó. Chỉ vậy thôi.
– Anh có muốn nói chuyện thường xuyên trong phòng thay đồ không?
– Nếu một ngày tôi cảm thấy thoải mái và tự nhiên thì có. Còn nếu không, tôi thích để người khác làm hơn. Những điều đó phải đến từ bên trong, không thể gượng ép.
– Anh nghĩ sao về sự công nhận dành cho bản thân bên ngoài Tây Ban Nha?
– Có người nói với tôi: ‘Nếu tên cậu là Pedrinho thì giá trị sẽ cao hơn’. Nhưng những ai theo dõi La Liga đều hiểu trình độ của tôi. Nếu không xem, khó mà đánh giá. Tôi chỉ quan tâm đến những người thực sự theo dõi mình.
– Ở Barca, anh kết hợp tốt với Frenkie de Jong. Điều đó khác gì so với khi đá cùng Rodri?
– Khác biệt là Rodri và Zubimendi thiên về vị trí, họ giữ khu trung tuyến, còn tôi được tự do hơn. De Jong thì thường dâng cao hơn, tham gia tấn công nhiều hơn. Mỗi người một kiểu, và tôi phải thích nghi với yêu cầu của HLV.
– HLV Luis de la Fuente từng muốn anh đá cao hơn. Vì sao ông ấy kéo anh xuống thấp như bây giờ?
– Có lẽ do ông ấy thấy tôi chơi ở CLB. Hai năm gần đây tôi đá thấp hơn ở Barca và chơi tốt. Tôi thấy thoải mái ở vị trí đó, nên ông ấy thay đổi vai trò của tôi ở tuyển. Tôi có thể đá cả hai, nhưng hiện tại tôi thích đá thấp hơn.
– Vì sao Tây Ban Nha sản sinh nhiều tiền vệ giỏi như vậy?
– Vì phong cách bóng đá của chúng tôi, luôn kiểm soát bóng. Thế hệ này lớn lên xem Xavi, Iniesta, Busquets. Ai cũng muốn giống họ, nên mới có nhiều cầu thủ tài năng như vậy.
Cho đến khi chúng tôi vô địch World Cup như họ, sẽ rất khó so sánh. Bóng đá bây giờ cũng khác trước rất nhiều, đã phát triển và thay đổi theo thời gian. Bây giờ các đội chuẩn bị tốt hơn rất nhiều về chiến thuật. Trước đây không có nhiều chiến thuật như vậy. Xavi, Iniesta đã chơi thứ bóng đá mà trước đó chưa từng thấy.
– Tây Ban Nha 2010 cũng đến World Cup sau khi vô địch Euro. Anh có nghĩ đến điều đó không?
– Lặp lại điều các đàn anh làm là rất khó. Tất nhiên tôi luôn muốn giành mọi danh hiệu. Nhưng tôi không nghĩ rằng nếu vô địch thì chúng tôi sẽ giống họ. Không nên so sánh, vì hai thế hệ rất khác nhau.
– HLV De la Fuente không né việc được xem là ứng viên vô địch. Đội nghĩ sao?
– Trong phòng thay đồ, chúng tôi cũng nghĩ vậy. Nếu được gọi là ứng viên, nghĩa là bạn xứng đáng. Tại sao lại không chấp nhận? Chúng tôi cũng biết sẽ rất khó. Tuy vậy, đội có đủ khả năng vô địch.
Sự tự tin tới từ thành tích và chất lượng đội hình. Chúng tôi vừa vô địch Nations League 2023 và Euro 2024, và chơi tốt trong nhiều năm. Nếu thất bại thì phải chấp nhận. Quan trọng là chúng tôi đã cống hiến hết mình. Bóng đá không có gì chắc chắn.
– Điều gì thay đổi so với World Cup ở Qatar?
– Chủ yếu là kết quả. Khi đó chúng tôi vừa thua Italy trên loạt luân lưu Euro năm 2021. Còn bây giờ, chúng tôi đến với tư cách nhà vô địch Euro. Sự tự tin lớn hơn rất nhiều, và điều đó thể hiện cả trong lẫn ngoài sân.
– Sự tự tin của Lamine Yamal có ảnh hưởng đến đội tuyển không?
– Tôi thích sự tự tin đó. Trong trận lớn, cậu ấy không trốn tránh, luôn muốn nhận bóng. Dù có thất bại vài lần, cậu ấy vẫn tiếp tục. Tôi tin rồi cậu ấy sẽ làm được. Cậu ấy sinh ra cho những khoảnh khắc lớn.
Yamal cũng là điểm khác biệt so với World Cup 2022. Khi đó chúng tôi kiểm soát bóng tốt nhưng thiếu những cầu thủ có thể tạo đột biến một đấu một. Bây giờ với Yamal và Nico Williams, đội hình hoàn thiện hơn. Không thể nói chúng tôi đã có thể vượt qua Morocco năm 2022 nếu có Yamal và Williams. Nhưng rõ ràng khi đó chúng tôi không có khả năng một chọi một như bây giờ.
– Nếu Lamine và Nico không đá chính trận ra quân thì sao?
– Chúng tôi có nhiều phương án. Có thể dùng cầu thủ bó vào trong hoặc bám biên. Đội hình hiện tại cho phép chúng tôi linh hoạt. Tôi chưa biết nhiều về Cape Verde, nhưng sẽ xem video phân tích.
Chia sẻ nhanh với truyền thông Canada trưa 12.6, HLV Jesse Marsch xác nhận ngôi sao đang khoác áo Bayern Munich chưa đủ điều kiện thi đấu dù quá trình hồi phục chấn thương đang diễn ra rất tích cực.
"Chúng tôi đã chụp MRI cho Alphonso Davies vào hôm qua. Kết quả cho thấy cậu ấy hồi phục rất tốt, gần như hoàn toàn bình phục. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn chưa đạt trạng thái 100% để có thể ra sân", HLV Jesse Marsch cho biết.
Thông tin này phần nào khiến người hâm mộ Canada không khỏi thất vọng. Trước đó, nhiều kỳ vọng đã được đặt vào khả năng Alphonso Davies kịp bình phục khi anh trở lại tập luyện cùng toàn đội hồi đầu tuần. Tuy nhiên, ban huấn luyện quyết định không mạo hiểm với cầu thủ quan trọng nhất của đội tuyển Canada.
Alphonso Davies gặp chấn thương gân kheo trong trận bán kết Champions League giữa Bayern Munich và PSG hôm 6.5. Kể từ đó, anh phải trải qua quá trình điều trị và phục hồi kéo dài. Trong 21 trận gần nhất của đội tuyển Canada, hậu vệ 25 tuổi chỉ góp mặt ở 2 trận do liên tiếp gặp các vấn đề về thể lực.
Ngôi sao sinh ra tại Ghana nhưng lớn lên ở Canada hiện được xem là biểu tượng của bóng đá nước này. Với tốc độ, khả năng bùng nổ và kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao tại châu Âu, Alphonso Davies luôn là nhân tố có thể tạo nên khác biệt trong những trận đấu lớn.
Ngoài việc thông báo về khả năng thi đấu trận ra quân của Alphonso Davies, HLV Jesse Marsch vẫn để ngỏ khả năng học trò cưng sẽ trở lại ở các lượt trận tiếp theo vòng bảng.
"Chúng tôi hy vọng trong những ngày tới có thể đẩy nhanh tiến độ hồi phục để Alphonso Davies sớm đóng góp cho đội tuyển", nhà cầm quân người Mỹ chia sẻ.
Trong khi Alphonso Davies phải ngồi ngoài, đội tuyển Canada lại nhận tín hiệu tích cực từ trung vệ Moïse Bombito. Cầu thủ đang thi đấu cho CLB Nice từng đối mặt nguy cơ lỡ hẹn World Cup sau 2026 khi bị gãy chân vào tháng 10 năm ngoái. Tuy nhiên, anh đã có sự hồi phục ấn tượng và vẫn được giữ lại trong danh sách thi đấu.
HLV Jesse Marsch thậm chí khẳng định Bombito đã sẵn sàng đóng góp cho đội tuyển ở trận gặp Bosnia & Herzegovina.
HLV Jesse Marsch chia sẻ: "Bombito chưa đạt 100% thể trạng nhưng đã lấy lại tốc độ tối đa. Mỗi ngày cậu ấy đều tiến bộ rõ rệt và cho thấy mình đủ khả năng thi đấu".
Dù vậy, khả năng ra sân ngay từ đầu của Bombito vẫn còn bỏ ngỏ. Nhiều khả năng tài năng trẻ Luc de Fougerolles sẽ được trao cơ hội đá chính ở hàng thủ Canada trong trận khai mạc.
Tâm điểm của vòng 5 giải Candidates 2026 tranh ngôi Vua cờ và tối 3-4 là cuộc đối đầu giữa ‘thần chớp’ Hikaru Nakamura và nhà vô địch World Cup cờ vua 2025 Javokhir Sindarov.
Từng hòa nhau tại Qatar Masters 2023, nhưng lần tái đấu này tại Cyprus mang một bộ mặt hoàn toàn khác. Cầm quân Trắng, Nakamura đã lựa chọn một chiến thuật đầy mạo hiểm khi chủ động thí 2 quân tốt để tạo thế công, hòng tìm kiếm chiến thắng đầu tay tại giải.
Tuy nhiên, áp lực từ Sindarov đã khiến kỳ thủ số 2 thế giới rơi vào trạng thái "đóng băng". Tại nước đi thứ 13, Nakamura đã tiêu tốn tới gần 68 phút – một khoảng thời gian kỷ lục để đưa ra một quyết định mà sau đó các siêu máy tính đánh giá là sai lầm.
Ngay lập tức, Sindarov trừng phạt đối thủ bằng chuỗi 3 nước đi chính xác tuyệt đối. Sau các nước đi đổi quân, tài năng trẻ 20 tuổi đã đưa ván đấu về thế cờ tàn tượng khác màu nhưng ưu thế hoàn toàn nghiêng về quân Đen.
Với việc hơn tới 3 quân tốt, trong đó có một quân tốt thông , Sindarov đã buộc Nakamura phải chấp nhận thất bại. Trận thua này không chỉ khiến Nakamura tụt xuống vị trí thứ 3 thế giới trên bảng xếp hạng trực tiếp mà còn đẩy anh lún sâu vào khủng hoảng tại giải năm nay.
Với chiến thắng thuyết phục trước Nakamura, Sindarov hiện đang sở hữu 4,5/5 điểm – một hiệu suất thi đấu khủng khiếp giúp anh vươn lên vị trí thứ 5 thế giới.
Ở các ván đấu còn lại, Fabiano Caruana đã trở lại bằng chiến thắng quan trọng trước Matthias Bluebaum. Với 3,5/5 điểm, Caruana hiện là người duy nhất còn khả năng bám đuổi sát sao Sindarov.
Trong khi đó, các cặp đấu giữa Praggnanandhaa - Esipenko và Anish Giri - Wei Yi đều kết thúc với kết quả hòa.
Tại bảng nữ, Bibisara Assaubayeva – người dẫn đầu sau 4 vòng đã bất ngờ sảy chân trước Kateryna Lagno, khiến cục diện bảng đấu trở nên rất khó lường.
Tận dụng thời cơ, kỳ thủ Trung Quốc Zhu Jiner đã có màn bứt tốc ngoạn mục với chiến thắng thứ hai liên tiếp. Sau khi hạ gục Divya Deshmukh ở vòng trước, cô tiếp tục đánh bại Vaishali Rameshbabu ở vòng 5 để vươn lên nhóm dẫn đầu.
Hiện tại, vị trí số 1 bảng nữ đang là cuộc cạnh tranh tam mã giữa Zhu Jiner, Kateryna Lagno và Anna Muzychuk.
Ngay từ lần đầu tiên xuất hiện, Algeria và Cameroon đã để lại dấu ấn sâu đậm ở World Cup 1982 (Cameroon không thua trận nào, Algeria thắng 2/3 trận ở vòng 1). Nigeria (1994), Senegal (2002) và Ghana (2006) đều vượt qua vòng bảng trong tư cách tân binh. Bây giờ đến lượt Cape Verde gây bất ngờ lớn tại World Cup 2026?
Người ta đã nói rất nhiều về sự nhỏ bé theo đúng nghĩa đen của Cape Verde (diện tích khoảng 4.000 km2, dân số khoảng nửa triệu người), kể từ khi đảo quốc này đoạt vé dự VCK World Cup 2026 một cách thuyết phục. Sự non trẻ của nền bóng đá Cape Verde là chi tiết đáng lưu ý khác. Mãi đến thế kỷ 21, nước này mới lần đầu tiên tham gia vòng loại World Cup khu vực châu Phi. Nhưng một khi nhấn mạnh những chi tiết có hơi hướng độc lạ ấy để giới thiệu đội tuyển Cape Verde, thì ở một góc độ nào đó người ta đã ngộ nhận về sự nhỏ nhoi của đảo quốc này rồi. Cứ như đội tuyển Cape Verde được tham dự World Cup là một phép lạ, câu chuyện cổ tích vậy.
Cộng đồng người Cape Verde trên khắp thế giới khoảng 2 triệu, tức đông gấp 4 lần số người Cape Verde sống tại quê hương. Cách đây nhiều năm, giới bóng đá châu Âu sửng sốt khi HLV Alex Ferguson (M.U) ký ngay bản hợp đồng trị giá 7 triệu bảng (con số đáng kể vào năm 2010) với cầu thủ Bebe từ CLB Vitoria Guimaraes ở Bồ Đào Nha, dù ông chưa bao giờ xem cầu thủ này thi đấu. Vì sao Ferguson lập tức tuyển mộ Bebe, như thể ông sợ bị các đối thủ cạnh tranh "phỗng tay trên"? Thứ nhất, ông Ferguson tin tưởng cựu trợ lý Carlos Queiroz, người tiến cử Bebe. Thứ hai, ông luôn có ấn tượng tốt với những cầu thủ có nguồn gốc Cape Verde tại M.U.
Cầu thủ gốc Cape Verde trong hàng ngũ M.U thời HLV Ferguson gồm những ai? Xin thưa là Cristiano Ronaldo đứng đầu danh sách cả về tài năng, sự thành công lẫn mức độ nổi tiếng. Ngoài ra còn có Nani, Patrice Evra, Henrik Larsson - tất cả đều thuộc mẫu ngôi sao không cần giới thiệu. Họ đều đã dự World Cup trong các màu áo khác nhau: Bồ Đào Nha, Pháp, Thụy Điển.
Một trong những khác biệt lớn của bóng đá thời nay so với 2 - 3 thập niên trước là sự nhanh nhạy của các bộ phận truy tìm nguồn gốc các tài năng bóng đá. Cách làm tạm gọi là "nhập tịch cho cầu thủ" của các nền bóng đá nhỏ giờ đã trở thành chiến lược toàn cầu, rất đỗi quen thuộc. Tóm lại bóng đá Cape Verde không nhỏ như người ta tưởng.
Cầu thủ Bebe vừa nêu hiện đang ở tuổi 35 và đầy hy vọng tham dự World Cup 2026 cho đến cách đây không lâu (anh đã khoác áo đội tuyển Cape Verde 26 lần, ghi 6 bàn), nhưng cuối cùng anh không được chọn. Đây là chi tiết cho thấy đội tuyển này không thiếu nhân sự chất lượng. Cũng vậy, Cape Verde đã không chọn tài năng trẻ Fabio Domingos (18 tuổi) của PSG.
Ở vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Phi, Cape Verde đoạt vé với cách biệt 4 điểm so với Cameroon. Thủ môn Vozinha, tiền đạo Dailon Livramento, hậu vệ Sidny Lopes Cabral, tiền đạo thủ quân Ryan Mendes là những trụ cột đáng lưu ý trong đội bóng này. Livramento ghi bàn nhiều nhất cho đội ở vòng loại, nhưng hậu vệ Cabral đáng chú ý hơn. Anh khởi đầu mùa bóng 2025 - 2026 ở CLB nhỏ Estrela da Amadora (Bồ Đào Nha), nhưng đã thể hiện dấu ấn sâu đậm và được rước sang Benfica từ giữa mùa.
Thật ra ưu điểm lớn nhất của Cape Verde là tinh thần thi đấu và sự ăn ý, trong lối chơi do HLV Pedro Leitao Brito (Bubista) xây dựng. Bubista chính là HLV xuất sắc nhất châu Phi năm 2025. Ý thức kỷ luật và cách tổ chức phòng thủ của Cape Verde là rất đáng khen. Bây giờ thầy trò ông Bubista coi như đã đi vào huyền thoại ở đất nước này. Họ chỉ được thêm, chứ chẳng mất gì tại World Cup 2026. Trước lễ bốc thăm chia bảng, người ta hỏi HLV Bubista muốn gì, ông nói muốn được đọ sức với các đội bóng mạnh nhất thế giới. Cầu được ước thấy khi Cape Verde chung bảng với Tây Ban Nha - ứng viên vô địch số 1 tại World Cup này.