15 giờ ngày 15.4, khi dòng xe cộ bắt đầu đông đúc cuốn theo nhịp hối hả quen thuộc của Hà Nội cuối giờ chiều, tại căn nhà nhỏ trên mặt đường phố Yên Phụ, anh Nguyễn Văn Thành (48 tuổi, quê xã Xuân Lãng, tỉnh Phú Thọ) bắt đầu bê thùng hàng chứa nguyên liệu cuốn bánh bò bía đặt trên chiếc xe đạp điện trước cửa. Một ngày mưu sinh bắt đầu, không ồn ào, không báo trước.
Quán vừa mở được vài phút đã đông khách ghé qua, người mua một chiếc ăn lót dạ, người gọi vài chiếc mang về. Không cần gọi mời, cũng chẳng cần biển hiệu, chiếc xe bò bía nhỏ vẫn tự nhiên giữ chân người ta lại.
Đứng cạnh chiếc xe đạp điện, anh Thành gần như không có thời gian ngơi tay, bánh tráng được trải ra, lớp nhân đặt vào rồi cuốn lại, từng động tác dứt khoát, đều đặn, như đã lặp lại hàng nghìn lần. Đặc biệt, trong lúc cuốn bánh cho khách, đôi mắt anh vẫn đảo như “rang lạc” khiến nhiều người chú ý.
Cũng không ít lần, khách nói đùa rằng trông anh giống một chiến sĩ công an “nằm vùng” hơn là người bán hàng rong. Thậm chí, nhiều người đã quay lại khoảnh khắc này đăng lên mạng xã hội thu hút hàng triệu lượt xem, khiến anh Thành trở thành người nổi tiếng “bất đắc dĩ”.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, anh Thành chia sẻ, bản thân đã bán bò bía dạo ở Hà Nội được gần 20 năm. Ban đầu, anh khởi nghiệp trên đường Thanh Niên, sau đó, chuyển sang phố Trúc Bạch rồi chuyển về Yên Phụ.
Tuy nhiên, gần đây, việc bán hàng rong trên vỉa hè ngày càng gặp nhiều khó khăn do quy định về trật tự đô thị nên cách đây 1 tuần, anh đã quyết định thuê một mặt bằng nhỏ với giá 2,5 triệu đồng/tháng trên đường Yên Phụ để ổn định việc kinh doanh. Dù không gian khiêm tốn, nhưng đây là nơi anh có thể yên tâm phục vụ thực khách từ 15 – 23 giờ mỗi ngày.
Lý giải về đôi mắt đảo như rang lạc trong lúc bán hàng, anh Thành cười nói: “Khi bán hàng trên vỉa hè, lượng khách đến mua hàng đông, nhiều người người dừng xe dưới lòng đường nên anh vừa phải nhìn đi nhìn lại để quan sát xe cộ, vừa đảm bảo an toàn, vừa tránh ùn tắc. Nhiều người trên mạng gọi tôi là công an nằm vùng khiến tôi vừa vui nhưng vừa sợ”. Lâu dần, việc quan sát ấy trở thành một phản xạ tự nhiên, một cái “tật” nghề nghiệp mà ngay cả vợ anh ở quê cũng hay trêu là “đi bán hàng mắt bị thế”.
Người đàn ông 48 tuổi cho biết, trước khi đi bán bò bía tại Hà Nội, anh từng có thời gian ngắn làm công an xã tại quê nhà, trước đó anh cũng từng đi làm thợ xây ở nước ngoài và trải qua nhiều nghề khác.
Theo anh Thành, việc nổi tiếng trên mạng xã hội khiến anh rất vui, tự hào và một chút áp lực bởi có những thời điểm khách kéo đến đông nghịt, người dân xếp hàng dài để chờ mua bánh. Tuy nhiên, do nguyên liệu có hạn, mỗi ngày anh chỉ bán tối đa khoảng 300 chiếc, với mức giá 10.000 đồng/chiếc. Đây cũng là nguồn thu nhập chính để anh gửi về quê nuôi 3 con ăn học.
Quán bò bía được đông người dân thủ đô ủng hộ
ẢNH: ĐÌNH HUY
“Từ khi tôi nổi tiếng, người dân đến mua hàng đông hơn nên rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ”, anh Thành nói.
Mỗi ngày, để có hàng bán vào buổi chiều, anh phải dành 4 – 5 tiếng mỗi sáng để chuẩn bị nguyên liệu và làm vỏ bánh. Toàn bộ công đoạn từ làm bánh, chuẩn bị dừa, kẹo mạch nha đều do anh tự tay thực hiện theo bí quyết học từ những người đi trước ở quê nhà Vĩnh Phúc. Đây chính là điều khác biệt so với các cửa hàng khác để anh giữ chân khách.
Chia sẻ thêm về gia đình, anh Thành tiết lộ, anh có 3 người con, cháu lớn nhất đang học lớp 12, cháu nhỏ nhất học lớp 3 còn vợ làm công nhân tại khu công nghiệp. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, vợ anh cũng đi xe máy từ quê xuống Hà Nội phụ anh bán hàng.
Đáng chú ý, sự nổi tiếng của bố trên mạng xã hội cũng là điều khiến các con anh rất tự hào. “Con cái ở nhà biết hết, các cháu rất tự hào. Các cháu cũng hay khoe với bạn bè là bố mình nổi tiếng”, anh nói và cho hay, đêm nào anh cũng gọi điện về nói chuyện với các con vài lần, đó là động lực lớn nhất để anh tiếp tục công việc.
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 2 tháng 5. Kết quả xổ số miền Trung (XSMT), xổ số miền Bắc (XSMB), xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ bảy ngày 2.5.2026.
Xổ số TP.HCM, Long An, Bình Phước, Đà Nẵng, Quảng Ngãi...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số (KQXS) miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Nam (XSMN), kết quả xổ số miền Trung (XSMT) được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Sau quá trình điều tra, thẩm định hồ sơ kỹ lưỡng kéo dài nhiều năm, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã chính thức công nhận linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là vị tử đạo. Đây là lần đầu tiên một thánh lễ tuyên phong Chân phước được tổ chức tại Việt Nam.
Ngày 25.11.2024 đánh dấu một cột mốc lịch sử đối với Giáo hội Công giáo Việt Nam khi Văn phòng Báo chí Tòa Thánh công bố sắc lệnh nhìn nhận linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp là vị tử đạo. Quyết định này mở đường cho lễ tuyên phong Chân phước (hay còn gọi là Á Thánh, là giai đoạn thứ 3 trong tiến trình 4 bước phong thánh (Tôi tớ Chúa - Đáng kính - Chân phước - Hiển thánh), một tước hiệu dành cho những người có đời sống thánh thiện và hy sinh vì đức tin.
Linh mục Trương Bửu Diệp sinh ngày 1.1.1897 tại họ đạo Cồn Phước (An Giang). Sau thời gian tu học tại Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng và Đại chủng viện Nam Vang (Campuchia), ông được thụ phong linh mục năm 1924.
Từ năm 1930, ông đảm nhiệm vai trò cha sở họ đạo Tắc Sậy (Bạc Liêu). Trong nhiều năm mục vụ, linh mục Diệp nổi tiếng với đời sống giản dị, tận tụy chăm sóc đoàn chiên và đặc biệt yêu thương người nghèo khó, bệnh tật mà không phân biệt lương - giáo.
Tiến trình xin tuyên phong Chân phước cho linh mục Trương Bửu Diệp (thường được giáo dân gọi thân thương là Cha Diệp) bắt đầu từ cấp giáo phận vào năm 2011.
Theo Linh mục Phêrô Vũ Văn Hài, Tổng Đại diện giáo phận Cần Thơ, đây là một quá trình bền bỉ nhằm chứng minh "hương thơm công đức", tức là sự nổi tiếng về đời sống thánh thiện và lòng sùng kính của người dân dành cho ngài suốt hơn 80 năm qua.
Hành trình thẩm định không chỉ gói gọn tại Việt Nam. Để trả lời cho câu hỏi về nguồn gốc và các bút tích của Cha Diệp, Ủy ban Lịch sử của giáo phận Cần Thơ đã đi tìm các tài liệu ở nhiều nơi, kể cả nước ngoài. Các chuyên gia cũng đã đến Phnom Penh (Campuchia) - nơi Ngài từng tu học và nhiều giáo xứ tại An Giang, Cần Thơ để thu thập từng mẩu thông tin nhỏ nhất về gia đình và cuộc đời mục vụ của ngài.
Trong giai đoạn 2011 - 2017, cuộc điều tra đã tiếp cận được 23 nhân chứng và rất nhiều tài liệu quan trọng. May mắn thay, trong đó có 2 cụ bà hơn 80 tuổi chính là những nhân chứng sống, nằm trong số 70 giáo dân từng bị bắt cùng với Cha Diệp thời điểm đó. Một trong những điểm mấu chốt của hồ sơ là xác minh cái chết của linh mục vào ngày 12.3.1946 tại Cây Gừa.
Theo hồ sơ của giáo phận Cần Thơ, thi thể ngài được tìm thấy với vết thương chí mạng từ kiếm Nhật - loại vũ khí đặc trưng của binh lính tại khu vực thời điểm đó.
Một khía cạnh quan trọng khác trong hành trình 13 năm điều tra là chứng minh "lòng sùng kính bền bỉ". Giáo phận muốn làm rõ việc người dân đến với Cha Diệp là một chiều sâu đức tin hay chỉ là hiện tượng nhất thời.
Kết quả thẩm định cho thấy, từ những năm 1980 đến nay, dòng người đổ về Tắc Sậy ngày càng đông, không phân biệt Công giáo hay các tôn giáo khác. Lòng dân đã "phong thánh" cho ngài từ lâu bởi lối sống không phân biệt đối xử, luôn bảo vệ người nghèo và trẻ em giữa thời loạn lạc.
Sau khi giáo phận Cần Thơ hoàn tất hồ sơ vào năm 2017, Bộ Tuyên thánh tại Vatican đã lập một hội đồng độc lập gồm các chuyên gia lịch sử và thần học để giám định lại toàn bộ tài liệu trước khi trình lên Đức Giáo hoàng.
Ngày 25.11.2024, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã chính thức ban hành sắc lệnh nhìn nhận sự hy sinh vì đức tin của linh mục Trương Bửu Diệp.
Theo kế hoạch, vào ngày 2.7 tới, Trung tâm Hành hương Tắc Sậy sẽ trở thành tâm điểm với thánh lễ tuyên phong Chân phước. Đây là lần đầu tiên một nghi thức tuyên phong Chân phước được tổ chức ngay tại mảnh đất nơi vị mục tử đã sống và nằm xuống.
Dự kiến, hơn 100.000 giáo dân từ khắp nơi trên thế giới sẽ trở về Tắc Sậy để chứng kiến thời khắc diễn ra thánh lễ lịch sử này, vinh danh một vị mục tử với thông điệp bất diệt về tình yêu thương và sự hy sinh.
Từ căn hộ của dì ở trên cao, tôi nhìn xuống những con đường phía dưới như những dòng sông với ánh sáng đang lặng lẽ chảy qua màn đêm. Xe cộ vẫn nối nhau dù trời đã khuya, những ô cửa sổ vẫn sáng đèn, còn các tòa nhà cao tầng phía xa lấp lánh như chưa từng biết đến khái niệm nghỉ ngơi. Và tôi đã đứng rất lâu trước khung cửa sổ ấy chỉ để tự hỏi điều gì giữ cho thành phố này luôn sáng mãi như thế.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhớ đến quê nhà xứ Quảng của mình, nơi tôi lớn lên bình dị và có phần lặng lẽ hơn nhiều. Nơi tuổi thơ tôi từng quen với cảnh điện chập chờn mỗi mùa mưa bão. Tôi vẫn nhớ một buổi tối năm ấy, khi đang ôn bài thì điện bất ngờ tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối, tiếng mưa gõ dồn dập lên mái tôn, mẹ lục đục tìm chiếc đèn sạc gần cạn pin, và ba chỉ nói một câu rất đơn giản: "Chờ chút nữa thôi, mấy chú điện lực chắc đang sửa rồi". Khi ấy, điện với tôi chỉ đơn giản là ánh sáng.
Từ những ngày đầu khó khăn sau ngày đất nước thống nhất, ngành điện TP.HCM từng bước phát triển cùng nhịp lớn lên của đô thị. Và sau 50 năm phát triển, từ một hệ thống chưa đồng bộ, ngành điện thành phố đã vươn lên trở thành một trong những đơn vị đi đầu cả nước về hiện đại hóa lưới điện và chuyển đổi số. Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) tiếp tục đầu tư hàng nghìn tỉ đồng cho các công trình lưới điện 220 -110 kV, ngầm hóa lưới điện và phát triển lưới điện thông minh nhằm phục vụ đô thị ngày càng hiện đại và nâng cao độ tin cậy cung cấp điện.
Ngày nay, EVNHCMC không chỉ đảm bảo cung cấp điện an toàn, liên tục cho hàng triệu khách hàng mà còn là một trong những đơn vị đi đầu cả nước về chuyển đổi số và xây dựng lưới điện thông minh, khi công tơ điện tử đo xa được triển khai rộng rãi, nhiều trạm biến áp không người trực được vận hành, và hệ thống điều khiển từ xa thông qua Trung tâm Điều khiển lưới điện TP.HCM, giúp cả hệ thống hoạt động ổn định gần như liên tục mỗi ngày.
Dì tôi từng kể rằng trước đây mỗi khi có sự cố về điện, nhiều công đoạn phải kiểm tra trực tiếp tại hiện trường nên mất khá nhiều thời gian. Nhưng bây giờ, nhiều thao tác đã có thể được theo dõi và xử lý từ xa, và dì còn kể cho tôi nghe về một lần chú Hùng cùng đồng nghiệp đi xử lý sự cố vào một tối mưa lớn khi một tuyến điện gặp trục trặc khiến khu vực xung quanh bị ảnh hưởng.
Dù trời đã khuya mưa vẫn nặng hạt, các cô chú trong đội vẫn nhanh chóng có mặt để kiểm tra và khắc phục, để rồi khi điện được khôi phục thì đã gần sáng. Với nhiều người đó chỉ là khoảnh khắc bóng đèn bật sáng trở lại, nhưng phía sau lại là cả một quá trình âm thầm không phải ai cũng nhìn thấy.
Khi đi dạo qua những tuyến đường trung tâm thành phố vào buổi chiều, tôi để ý thành phố khác hẳn so với tưởng tượng của tôi trước đó, khi nhiều đoạn đường là Q.1, Q.3 cũ đã được ngầm hóa lưới điện, dây điện không còn chằng chịt trên cao mà chạy dưới lòng đất, phía trên chỉ còn những hàng cây và cột đèn gọn gàng, ánh sáng vẫn ổn định không còn cảm giác chập chờn.
Tôi nhận ra chương trình ngầm hóa lưới điện đô thị của TP.HCM không chỉ làm thành phố đẹp hơn mà còn giúp nhịp sống luôn thông suốt, đồng thời tôi còn được nghe về dự án ngầm hóa lưới điện tại xã đảo Thạnh An (Cần Giờ), đã góp phần cải thiện đời sống cho người dân vùng xa của thành phố.
Đằng sau vẻ rực rỡ ấy là cả một hành trình phát triển bền bỉ suốt 50 năm của ngành điện thành phố, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại không nằm ở những con số hay công trình mà nằm ở một buổi chiều khi tôi thấy vài cô chú công nhân điện lực đang làm việc trên cao giữa nắng gắt, áo bảo hộ ướt mồ hôi, đôi tay vẫn thao tác cẩn thận giữa dòng xe phía dưới, để rồi một bé trai đi ngang đã chỉ lên và nói mẹ rằng: "Mẹ ơi, chú sửa điện để tối nhà mình có đèn sáng đó", một câu nói rất ngây thơ nhưng lại khiến tôi lặng đi rất lâu.
Sau chuyến đi ấy, tôi trở về Quảng Nam (nay là TP.Đà Nẵng) mang theo nhiều những kỷ niệm. Trên con đường quen thuộc dẫn vào làng, tôi thấy gần nhà mình vừa dựng thêm vài cột điện mới, những đường dây được kéo ngay ngắn hơn trước. Người lớn trong xóm nói, từ ngày hệ thống điện được cải thiện sinh hoạt ổn định hơn hẳn, cuộc sống cũng bớt gián đoạn hơn. Nhìn những cột điện đứng lặng giữa chiều quê, tôi hiểu rằng, chúng không rực rỡ như thành phố nhưng vẫn đang âm thầm thay đổi cuộc sống từng ngày.
Tối hôm đó, khi ngồi học dưới ánh đèn quen thuộc trong căn phòng nhỏ của mình, tôi chợt hiểu ra rằng ánh sáng không chỉ có nhiệm vụ xua tan bóng tối, bởi đôi khi bóng tối thật sự không nằm trong một căn phòng mất điện mà nằm ở khoảnh khắc cuộc sống bị buộc phải dừng lại. Và điện theo cách âm thầm nhất chính là nguồn năng lượng giữ cho cuộc sống này được liên tục phát triển.