Chặng 19 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra với cự ly 5km quanh Vũng Tàu (TP.HCM). Đây cũng là chặng đua cá nhân tính giờ, với thể thức đòi hỏi VĐV không chỉ có kỹ thuật mà còn sức mạnh, sức bền và khả năng “độc lập tác chiến” khi không có đồng đội để “núp gió”.
Các tay đua lần lượt xuất phát cách nhau 1 phút và trọng tài bấm giờ để xác định thành tích. Bên cạnh thành tích cá nhân còn tính thêm thành tích đồng đội thông qua tổng thành tích của 3 tay đua xếp nhất, nhì, ba của mỗi đội.
Với các tay đua Việt Nam, thử thách này thường không dễ để họ cạnh tranh với các ngoại binh. Nhưng tại chặng 19 sáng 24-4, nhiều cua rơ đã thi đấu xuất sắc, vượt qua rất nhiều đối thủ mạnh.
Trong đó, Nguyễn Tuấn Vũ của TP.HCM Vinama thậm chí về đích ở vị trí thứ 3 với thành tích 7 phút 1 giây. Xếp sau anh lần lượt là Nguyễn Hoàng Sang và Quàng Văn Cường của đội Công An TP.HCM. Nhóm các cua rơ này có thành tích tốt hơn so với những ngoại binh mạnh như Marchuk Dzianis, Pierantozzi Lucio, Robinson Chalapud, Mugisha Moise…
Người có thành tích tốt nhất để giành chiến thắng chặng này là Sergei Kulikov của Tập đoàn Lộc Trời An Giang, với thành tích 6 phút 52 giây. Về nhì chính là áo vàng tổng sắp Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) với 6 phút 57 giây.
Đây là chiến thắng chặng thứ 3 của Sergei Kulikov tại Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Dù vậy, thứ tự các danh hiệu đến lúc này vẫn không có sự thay đổi. Áo vàng vẫn thuộc về Yarash Uladzislau, áo xanh của Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai), áo cam của Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7), áo trắng của Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) và áo đỏ của Mugisha Moise (TP.HCM Vinama).
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên (TNSV) quốc tế lần II - 2026 cúp THACO đã trở thành sân khấu hạ màn của nhiều gương mặt sinh viên năm cuối Trường ĐH Thủy lợi.
Đó là dàn cầu thủ đã gắn bó với sân chơi TNSV từ những mùa đầu, bước qua nhiều trận đánh lớn để mang về cho Trường ĐH Thủy lợi thành tích vô tiền khoáng hậu: chức vô địch giải bóng đá TNSV Việt Nam lần IV - 2026 cúp THACO, ngôi á quân giải bóng đá TNSV quốc tế lần II - 2026 - cúp THACO, cùng hai lần về nhì vào các năm 2023, 2024 ở giải TNSV Việt Nam.
Nổi trội trong số những cầu thủ "lần cuối" ấy, là nhạc trưởng Nguyễn Hoàng Danh, tiền đạo Trần Đức Hoan, tiền vệ Bùi Xuân Trường, Đỗ Hữu Hải, hay hậu vệ Lê Thanh Phúc. Đây là trục dọc đã tạo nên sức mạnh đáng nể cả về chuyên môn lẫn tinh thần cho Trường ĐH Thủy lợi.
Hoàng Danh là thủ lĩnh đẳng cấp, với nhãn quan, khả năng điều tiết trận đấu và đá phạt có một không hai đã nâng tầm Thủy lợi trở thành đội tận dụng tình huống cố định hay nhất giải. "Ngay từ khi Hoàng Danh vào trường, tôi đã nhận định năng lực của em không chỉ dừng ở kỹ năng chơi bóng hay nhiệt huyết, mà còn nằm ở tố chất thủ lĩnh. Tôi rất tự hào về Hoàng Danh. Em luôn tiếp thu tốt mọi ý đồ chiến thuật tôi gửi gắm, thậm chí vận dụng sáng tạo.
Tôi tin tưởng em là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất trong màu áo Trường ĐH Thủy lợi, dù chưa từng ăn tập chuyên nghiệp ngày nào, mà bước lên từ bóng đá phong trào", HLV Vũ Văn Trung ngợi khen học trò", HLV Vũ Văn Trung đánh giá.
Năng lực Hoàng Danh được khẳng định rõ nét nhất tại TNSV THACO cup 2026, với danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải. Sau nhiều lần vấp ngã trước ngưỡng vinh quang, tiền vệ quê Hà Tĩnh đã nhận lại những gì xứng đáng thuộc về.
Đức Hoan cũng sẽ mang tới cuộc chia tay lưu luyến cho Trường ĐH Thủy lợi. Tiền đạo sinh năm 2002 có nhiều năm là đầu tàu dẫn dắt hàng công, nhờ khả năng làm tường, chuyền bóng và săn bàn nhạy bén. Ngôi vua phá lưới TNSV THACO cup 2026 với 4 bàn thắng là phần thưởng cho nỗ lực của Đức Hoan, trong lần cuối sải bước cùng bóng đá sinh viên.
Xuân Trường, Hữu Hải với nguồn năng lượng miệt mài cùng lối chơi máu lửa, hay Thanh Phúc với sự điềm đạm, mẫu mực ở hàng thủ, đều là những cái tên mà HLV Vũ Văn Trung sẽ rất nhớ.
Tuy cuộc chia tay của lứa "vàng" sẽ khiến Trường ĐH Thủy lợi gặp thách thức, nhưng HLV Vũ Văn Trung đã chuẩn bị rất kỹ.
Ở giải năm nay, ông Trung trình làng nhiều gương mặt mới học năm nhất, năm hai. Trong đó, sự hiện diện của Nguyễn Văn Cường, chàng sinh viên trẻ măng mới lần đầu bước đến TNSV THACO cup, đã lọt luôn vào đội hình tiêu biểu, là minh chứng sống động cho tiềm năng của lớp kế cận.
Văn Cường từng không được "chấm" cho vòng loại TNSV THACO cup 2026. Dù vậy, khi trung vệ Trương Hoàng Việt Anh chấn thương trước thềm vòng chung kết, buộc ông Trung phải thay đổi, Văn Cường đã được gọi tên.
Ông Trung chọn Cường, sau đó giao bài tập... online cho học trò tự tập trong thời gian ở quê nhà. Đó là thử thách của thầy Trung. Nếu đáp ứng được giáo án, Cường sẽ có cơ hội. Để rồi, Nguyễn Văn Cường chỉ cần một tuần tập luyện ngay trước giải để "ghi điểm" với thầy Trung. Bên cạnh kỹ năng phòng ngự, đeo bám tốt, Văn Cường còn có khả năng đọc tình huống, bọc lót và chơi bóng đầu óc.
Từ chỗ đón "chuyến tàu cuối" đến sân chơi TNSV THACO cup 2026, Văn Cường vươn lên thành trụ cột. Văn Cường đá trọn vẹn 9/10 trận cho Trường ĐH Thủy lợi ở giải trong nước lẫn quốc tế, chỉ nghỉ duy nhất 1 trận thủ tục vòng bảng quốc tế mà HLV Vũ Văn Trung vốn dĩ chủ đích cho đội B vào thử sức.
Hay Dương Phú Mạnh, thủ môn cũng lần đầu dự TNSV THACO cup 2026 và đoạt danh hiệu người gác đền xuất sắc nhất, là ví dụ. Trong tay ông Vũ Văn Trung là thế hệ tiếp nối với tiềm năng không kém đàn anh, như Văn Cường, Phú Mạnh, Phan Nam, Văn Nam, Thanh Bình, Việt Anh.
Nhiều năm qua, lứa Hoàng Danh, Đức Hoan đã khẳng định giá trị và luôn có suất đá chính. Để khi sân khấu được trả lại vào ngày đàn anh rời đi, lớp kế cận của Trường ĐH Thủy lợi sẽ có cơ hội chứng tỏ mình.
Lứa kế cận đá hay thế nào, hãy nhìn trận gặp Trường ĐH Svay Rieng để thấy. Bằng đội hình phụ, Trường ĐH Thủy lợi đã thắng giòn giã 3-0.
"Mấu chốt của đội Trường ĐH Thủy lợi nằm ở ý chí kế thừa, kết nối giữa các thế hệ. Chúng tôi luôn làm mới lực lượng, truyền ngọn lửa cho các em. Bản sắc và truyền thống Trường ĐH Thủy lợi giúp các cầu thủ trẻ hiểu rằng mình cần phải làm gì khi khoác lên mình màu áo đỏ", HLV Vũ Văn Trung khẳng định.
Mùa tới, Trường ĐH Thủy lợi sẽ trở lại với diện mạo mới, tươi trẻ hơn và không kém phần bản lĩnh.
Nguồn: https://thanhnien.vn/truong-dh-thuy-loi-khoang-trong-sau-the-he-vang-185260406195257877.htm

Mùa 2021-2022 chứng kiến cái kết kịch tính. Trước vòng cuối, Man City hơn Liverpool đúng một điểm. Diễn biến 90 phút cuối cùng khiến cả nước Anh nín thở. Man City bị Aston Villa dẫn 2-0, trong khi Liverpool cũng chưa thể tạo khác biệt trước Wolverhampton.
Nhưng chỉ trong năm phút cuối, đội bóng của Pep Guardiola ghi liền ba bàn để thắng 3-2, bảo vệ ngôi vương. Liverpool thắng 3-1 cùng lúc, nhưng vẫn chấp nhận về nhì.
Ba năm trước đó, mùa 2018-2019 có cuộc đua gần như hoàn hảo về chất lượng chuyên môn. Liverpool của Jurgen Klopp thắng chín trận liên tiếp để kết thúc mùa giải, nhưng vẫn không đủ. Man City đáp trả bằng chuỗi 14 chiến thắng, cán đích với 98 điểm, hơn Liverpool đúng một điểm.
Đáng chú ý, Liverpool chỉ thua một trận cả mùa, đạt 97 điểm, thành tích đủ để vô địch ở hầu hết mùa giải khác trong lịch sử. Vì thế, mùa giải này hay bậc nhất lịch sử, đỉnh cao cuộc đấu trí giữa Guardiola và Klopp.
Nếu nói về kịch tính, mùa 2011-2012 có lẽ là biểu tượng. Khi còn sáu vòng, Man City kém Man Utd tám điểm. Tuy nhiên, cú sẩy chân liên tiếp của Man Utd trước Wigan và Everton mở ra cơ hội cho đối thủ cùng thành phố.
Vòng cuối, Man City cần thắng QPR để chắc chắn vô địch, nhưng bị dẫn 1-2 đến phút bù hiệp hai. Hai bàn thắng liên tiếp, trong đó có pha lập công lịch sử của Sergio Aguero, giúp họ thắng 3-2 và đăng quang nhờ hơn hiệu số. Đây là lần đầu tiên Ngoại hạng Anh chứng kiến chức vô địch đổi chủ ngay trong những giây cuối cùng.
Trở lại cuối thập niên 1990, mùa 1998-1999 là một cuộc đua dai dẳng giữa Man Utd và Arsenal. Man Utd dẫn trước một điểm và còn một trận chưa đá, nhưng phải căng sức trên nhiều đấu trường.
Hai đội gần như không thua trong nửa sau mùa giải. Arsenal chỉ gục ngã ở trận áp chót trước Leeds, nên đánh mất lợi thế. Man Utd tận dụng cơ hội để cán đích đầu tiên, mở đường cho cú ăn ba lịch sử. Dù không có màn lội ngược dòng phút chót, cuộc đua vẫn cho thấy sự ổn định kéo dài đến những vòng cuối.
Mùa 1997-1998 lại là câu chuyện khác. Arsenal từng kém Man Utd tới 12 điểm, nhưng tạo nên màn bứt phá ngoạn mục. Chuỗi 10 chiến thắng liên tiếp từ tháng Ba giúp họ cân bằng cách biệt và vượt lên. Trong khi đó, Man Utd liên tiếp sẩy chân trước Sheffield Wednesday, West Ham hay Newcastle, nên đánh mất tất cả.
Arsenal thậm chí vô địch sớm hai vòng, trong mùa giải thứ hai dưới trướng Arsene Wenger. Vì thế, thất bại ở hai trận cuối không làm ảnh hưởng tới mục tiêu của "Pháo Thủ" năm đó.
Hai năm trước đó, mùa 1995-1996 ghi nhận sự sụp đổ đáng nhớ của Newcastle. Đội bóng này từng hơn Man Utd 12 điểm vào tháng Một, nhưng không chịu nổi áp lực. Những thất bại liên tiếp, trong đó có trận thua 3-4 trước Liverpool, khiến họ đánh mất lợi thế. Man Utd, ngược lại, bứt lên với chuỗi kết quả ổn định để vô địch với cách biệt bốn điểm. Đây là ví dụ điển hình cho việc khoảng cách lớn đến đâu cũng có thể bị xóa nhòa khi tâm lý lung lay.
Mùa 1994-1995 thì khép lại theo cách hiếm thấy. Blackburn bước vào vòng cuối với lợi thế mong manh trước Man Utd. Họ thua Liverpool, tưởng như đã đánh mất cơ hội, nhưng Man Utd chỉ hòa West Ham. Kết quả này giúp Blackburn vô địch với cách biệt một điểm. Đáng chú ý, họ thua tới bảy trận trong mùa giải, con số gần như không thể xảy ra với nhà vô địch ở kỷ nguyên hiện đại.
Trong 7 mùa giải, xu hướng nổi bật là đội dẫn đầu thường có lợi thế. Trong năm trường hợp, đội giữ vị trí số một trước giai đoạn cuối đã bảo toàn thành công. Chỉ hai lần đội bám đuổi lật ngược tình thế, như Arsenal 1997-1998 hay Man City 2011-2012. Đội dẫn đầu bị bám đuổi trong hai trường hợp này đều là Man Utd.
Ngoại hạng Anh ngày càng khắc nghiệt, khiến tiêu chuẩn vô địch liên tục bị đẩy cao. Từ việc một đội có thể thua bảy trận mà vẫn đăng quang như Blackburn, đến thời điểm 97 điểm vẫn chỉ đủ về nhì như Liverpool, khoảng cách giữa các đội bóng hàng đầu ngày càng bị thu hẹp.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa Arsenal và Man City mùa này, so với các đội phía sau không quá chênh lệch. Hai đội cùng đã thua năm trận, nhưng không có gì đảm bảo họ sẽ giữ mạch bất bại đến cuối mùa.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong lần gần nhất trước đó mà Arsenal đoạt chức vô địch (năm 2004), chiếc cúp được trao cho họ là một phiên bản đặc biệt, sẽ không bao giờ xuất hiện lần nữa. Đó là chiếc cúp được mạ vàng toàn bộ (thay vì chỉ mạ vàng phần vương miện), để ghi nhớ Arsenal là nhà vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên không thua trận nào trong suốt mùa bóng.
Bây giờ, Arsenal chỉ lãnh cúp bình thường, nhưng mùa bóng này của Arsenal lại còn có chỗ đặc biệt hơn cả mùa bóng bất bại 2003 - 2004. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, Arsenal vô địch giải Ngoại hạng Anh đồng thời lọt được vào trận chung kết Champions League.
Tất nhiên, nếu lại vô địch Champions League thì đây chính là mùa bóng vĩ đại nhất trong lịch sử tồn tại của Arsenal - một lịch sử hào hùng vốn đã được ghi dấu ngay từ đầu mùa (Arsenal là đội đầu tiên trên thế giới thi đấu ở giải vô địch quốc gia đúng 100 mùa liên tiếp). Đội bóng đang tiến đến chỗ "vĩ đại nhất trong lịch sử tồn tại" liệu có khả năng mở ra một kỷ nguyên mới trong làng bóng Anh? Kỷ nguyên mà Arsenal là thế lực thống trị?
Ngay cả Arsenal "bất bại", dưới tay HLV huyền thoại Arsene Wenger (và Arsenal của Wenger đã vô địch giải Ngoại hạng Anh nhiều lần), cũng chưa bao giờ bảo vệ được ngôi cao. Gần đây, HLV Juergen Klopp đem về cho Liverpool cả một thời kỳ oanh liệt. Nhưng Liverpool của Klopp cũng chưa bao giờ bảo vệ thành công danh hiệu. Vô địch giải Ngoại hạng Anh nhiều lần liên tiếp là điều xưa nay chỉ có 3 đội làm được: M.U của HLV Alex Ferguson, Chelsea của "người đặc biệt" Jose Mourinho và Man.City của HLV Pep Guardiola. Arsenal mà bảo vệ được chức vô địch trong mùa bóng tới, HLV Mikel Arteta sẽ được sánh vai với các huyền thoại Ferguson, Mourinho, Guardiola - những HLV hiếm hoi không chỉ vô địch mà còn bảo vệ được chức vô địch giải Ngoại hạng Anh.
Như người ta vẫn nói, bảo vệ chức vô địch luôn khó hơn là đoạt lấy nó. Dù sao đi nữa, đang có không ít cơ sở để giới quan sát tin rằng Arsenal có thể bảo vệ vương miện thành công. Tuổi đời, yếu tố tinh thần và đối thủ cạnh tranh là những yếu tố quan trọng nhất đang có vẻ ủng hộ Arsenal trước mùa bóng tới.
Max Dowman, chỉ đang ở tuổi 16, là ngôi sao trẻ mới nhất mà Arsenal vừa giới thiệu trong mùa bóng này. Đây là cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử Champions League (khi ra sân ở trận gặp Slavia Prague, Dowman mới 15 tuổi). Dowman cũng lập được kỷ lục kép khi ghi bàn vào lưới Everton - cây làm bàn trẻ nhất trong lịch sử Arsenal và giải Ngoại hạng Anh. Dowman trẻ đến nỗi, cậu bé… không được phép xuất hiện trong phòng thay đồ của Arsenal. Cậu phải thay đồ riêng, với người giám hộ luôn ở bên cạnh, theo luật bảo vệ trẻ em của nước Anh.
Trước Dowman, Arsenal đã có Ethan Nwaneri và Myles Lewis-Skelly, đều tỏ ra xuất sắc ở tuổi 19. Các trụ cột quan trọng nhất trong đội như William Saliba, Gabriel Magalhaes, Jurrien Timber, Martin Odegaard, Declan Rice, Bukayo Saka, Martin Zubimendi, Eberechi Eze, Viktor Gyokeres… đều đang ở vào độ tuổi sung sức nhất. Họ đã quen thuộc, ăn ý với nhau, và trên lý thuyết sẽ còn tỏ ra xuất sắc hơn nữa trong mùa bóng tới.
Trong toàn bộ danh sách của Arsenal, chỉ có 4 cầu thủ đã ở tuổi 30 trở lên, trong đó có 2 thủ môn (Davis Raya 30 tuổi, Kepa 31 tuổi). Hai người còn lại không quá quan trọng (Christian Norgaard 32 tuổi, Leandro Trossard 31 tuổi).
Nhìn vào hàng ngũ cạnh tranh, không thấy có đối thủ nào thật sự đáng gờm trong giai đoạn này. Khả năng cao là kỷ nguyên thành công của Man.City đã khép hẳn lại. HLV Pep Guardiola đã ra đi và khó nói trước tương lai của đội bóng này sẽ như thế nào. M.U chỉ vừa trở lại hàng ngũ có vé dự Champions League. Chelsea và Liverpool đều quá sa sút trong mùa bóng này. Một mặt, Arsenal đang chiếm thế thượng phong trong hàng ngũ các "ông lớn" ở giải Ngoại hạng. Mặt khác, thầy trò Arteta đã rũ bỏ được gánh nặng tinh thần, khi họ giờ đây không còn phải diễn vai của kẻ về nhì vĩ đại nữa.
Tin Gốc: Thanh Niên

