Tiền đạo tuyển Anh Harry Kane bỏ lỡ cơ hội ghi bàn khó tin – Nguồn: VTV
Rạng sáng 24-6, tuyển Anh chạm trán các cầu thủ Ghana ở lượt trận thứ hai bảng L, World Cup 2026. Đoàn quân HLV Thomas Tuchel đã có trận hòa 0-0 đầy khó khăn trước lối chơi phòng ngự kỷ luật của đại diện châu Phi.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc, tuyển Anh chủ động đẩy cao đội hình và kiểm soát hoàn toàn thế trận trước Ghana. Tuy nhiên đại diện châu Phi lựa chọn lối chơi phòng ngự số đông, lùi sâu đội hình và bịt kín mọi khoảng trống trước khung thành.
Dù cầm bóng áp đảo trong phần lớn thời gian hiệp một, “Tam sư” vẫn gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp cận vòng cấm đối phương. Những pha phối hợp của Harry Kane, Jude Bellingham hay Declan Rice không đủ sắc bén để xuyên thủng hàng thủ được tổ chức chặt chẽ của Ghana.
Bước sang hiệp hai, tuyển Anh gia tăng sức ép và điều chỉnh nhân sự nhằm tìm kiếm sự khác biệt trên mặt trận tấn công. HLV Thomas Tuchel lần lượt tung Saka, Eze, Rogers, O’Reilly, Rashford nhằm tận dụng tốc độ của họ để khai thác khoảng trống từ hàng thủ Ghana.
Sự thay người này lập tức tạo tác dụng, các cầu thủ vào sân từ ghế dự bị thi đấu năng nổ, liên tục di chuyển tạo ra cơ hội. Tuy nhiên tình huống tấn công đáng chú ý nhất của tuyển Anh chỉ đến ở phút 87, với pha bỏ lỡ khó tin của tiền đạo Harry Kane.
Từ quả tạt bên cánh phải, O’Reilly bật cao đánh đầu đầy uy lực nhưng bóng lại tìm đến đúng xà ngang khung thành Ghana. Bóng bật ra đúng vị trí của Harry Kane, tuy nhiên cú vô lê chân trái ở cự ly khoảng 5 mét của đội trưởng tuyển Anh lại đưa bóng bay lên trời trong sự ngỡ ngàng của người hâm mộ.
Pha bỏ lỡ khó tin này khiến tuyển Anh đánh mất cơ hội đánh bại Ghana để giành trọn 3 điểm ở lượt trận thứ hai. Tuy nhiên, Harry Kane cùng đồng đội vẫn còn cơ hội “sửa sai” khi lượt trận cuối họ gặp Panama, đội bóng yếu nhất bảng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sau 3 trận đấu đầy nỗ lực, đặc biệt là trận bán kết đầy kiên cường, đây sẽ là cơ hội để thầy trò HLV Nguyễn Anh Tú tìm kiếm một chiến thắng dành tặng CĐV nhà. Một chiến thắng cũng sẽ là sự tưởng thưởng giá trị cho lòng quyết tâm vượt khó của cả đội bóng. HLV Nguyễn Anh Tú chia sẻ: "Đội bóng Trường ĐH Nha Trang đã không thể lọt vào chung kết, nhưng nhìn vào trình diễn của các học trò, tôi không có bất kỳ lời phàn nàn nào. Mọi thành viên trong đội bóng, kể cả chính thức lẫn dự bị, đều đã gắn kết làm một, dốc hết sức lực và quyết tâm cho trận đấu nhưng đành chấp nhận khi đối thủ đã có pha ghi bàn quá hay. Chúng tôi sẽ biến nỗi buồn ở bán kết làm động lực cho trận đấu này, quyết tâm giành chiến thắng để có tấm HCĐ làm quà tặng đông đảo thầy cô, sinh viên, cán bộ công nhân viên đã luôn ủng hộ đội bóng thời gian qua".
Đội Trường ĐH Svay Rieng cũng bày tỏ quyết tâm đoạt tấm HCĐ để ngẩng cao đầu về nước trong lần đầu tiên tham dự TNSV quốc tế. Ở trận bán kết họ đã có 80 phút quật cường, tạo ra nhiều cơ hội rõ nét với 1 quả 11 m bị bỏ lỡ, 2 tình huống dứt điểm dội khung thành… trước khi bất ngờ bị thủng lưới ở phút bù giờ. Đối đầu đội chủ nhà trên sân bóng Trường ĐH Nha Trang, đội bóng đến từ Campuchia vẫn sẽ được tiếp lửa từ khán đài với hàng chục CĐV đồng hương là người nhà cầu thủ và những kiều bào đang sinh sống, học tập tại tỉnh Khánh Hòa. HLV Som Chanravuth bày tỏ: "Đội bóng Svay Rieng đã có những ngày đáng nhớ tại TNSV quốc tế 2026, trong bầu không khí bóng đá tuyệt vời. Thật tiếc khi chúng tôi đã không thể lọt vào trận chung kết, nhưng tôi không thể đòi hỏi hơn khi các học trò đã chơi hết sức mình, chỉ kém một chút may mắn. Hy vọng đội bóng Trường ĐH Svay Rieng sẽ may mắn hơn ở trận đấu này, để đem về tấm HCĐ, đánh dấu hành trình đáng nhớ tại phố biển Nha Trang".
Nguồn: https://thanhnien.vn/no-luc-den-cung-185260404224803234.htm

Trong mắt số đông người hâm mộ, chức vô địch Roland Garros coi như đã nằm trong tay Sinner sau khi Alcaraz thông báo rút lui khỏi Grand Slam đất nện vì chấn thương cổ tay phải. Alcaraz bị đau từ Barcelona Mở rộng và không muốn mạo hiểm khi tuổi đời còn trẻ.
Vài giờ sau thông báo của Alcaraz rằng mùa đất nện đã khép lại, vật cản lớn nhất trên hành trình theo đuổi sự vĩ đại của anh lại tỏ ra chẳng mấy bận tâm đến cơ hội nâng cúp Lính Ngự lâm tại Paris. Điều Sinner quan tâm hơn là sức hút của môn thể thao này, và sức khỏe của chính Alcaraz.
"Trước tiên, tôi nghĩ điều quan trọng nhất cần khẳng định, đó là tennis cần Carlos", Sinner phát biểu tại Madrid Mở rộng tuần này. "Quần vợt hấp dẫn hơn nhiều khi cậu ấy góp mặt".
Tennis sẽ vắng một trong những tay vợt tạo cảm giác chờ đợi và phấn khích nhất hiện nay, còn Roland Garros mất nhà vô địch hai năm liên tiếp. Nhưng cũng vì thế mà Sinner trở thành ứng viên nặng ký nhất không cần bàn cãi cho Grand Slam tại Paris. Vô địch tại đây, tay vợt Italy sẽ hoàn tất bộ sưu tập major. Hồi tháng Một, Alcaraz trở thành tay vợt nam trẻ nhất làm được điều đó sau khi vô địch Australia Mở rộng.
Những lời tốt đẹp Sinner dành cho Alcaraz chẳng phải điều ngạc nhiên. Khi cùng nhau thống trị quần vợt nam, cả hai từng nhiều lần nói về sự trân trọng lẫn nhau. Việc có thêm một người cùng chia sẻ ánh đèn sân khấu vừa tạo động lực, vừa phần nào giảm bớt sức ép. Lúc này chỉ có Sinner và Alcaraz hiểu rõ thứ áp lực rất riêng đặt vào họ khi top 2 đã bỏ khá xa phần còn lại.
Mỗi người là một chuẩn mực, một thước đo cạnh tranh cho người kia. Thất bại nghẹt thở đến ám ảnh trước Alcaraz ở chung kết Roland Garros năm ngoái góp phần thúc đẩy Sinner đánh bại đối thủ tại Wimbledon chỉ hơn một tháng sau. Một trận thua khác trước Alcaraz ở chung kết Mỹ Mở rộng khiến tay vợt Italy phải lao vào cải thiện lối chơi, để bản thân khó đoán và khó bắt bài hơn.
"Sẽ tuyệt hơn nếu có Carlos", Sinner nói thêm. "Điều đó khiến tôi nhìn vào nhánh đấu và các trận đấu theo một cách khác. Tất nhiên là thời gian gần đây, nếu gặp Carlos, tôi cũng sẽ chỉ gặp cậu ấy ở chung kết bởi chúng tôi thường là hạt giống số một và số hai".
Từ đầu năm 2021, Alcaraz mới chỉ bỏ một Grand Slam, là Australia Mở rộng 2023. Chia sẻ thêm về quyết định rút lui của Alcaraz, Sinner cho biết anh đồng cảm và hiểu lý do đối thủ thận trọng với chấn thương cổ tay, vì lợi ích lâu dài.
"Tôi tin cậu ấy sẽ trở lại mạnh mẽ hơn trước. Chấn thương luôn là vấn đề rất khó khăn, nhất là ở cổ tay", Sinner nói. "Có những vị trí trên cơ thể đặc biệt nhạy cảm, và cổ tay, như chúng ta từng thấy với nhiều tay vợt trong quá khứ, có thể khiến mọi thứ trở nên rất phức tạp. Tôi hy vọng Carlos sẽ sớm trở lại và không gặp thêm chấn thương nào nữa".
Sinner tin rằng nếu trở lại quá sớm, Alcaraz có thể gặp vấn đề lớn hơn sau này. Anh không quên gửi lời chúc sớm bình phục đến đại kình địch: "Thật buồn cho cả làng banh nỉ khi vắng Carlos. Tất cả chúng ta đều muốn cậu ấy đạt trạng thái cạnh tranh tốt nhất khi trở lại. Tôi đoán mục tiêu tiếp theo của cậu ấy là Wimbledon. Tôi hy vọng cậu ấy sẽ xuất hiện ở đó".
Vắng Alcaraz, nhiều người tin rằng Sinner sẽ chỉ bỏ lỡ chức vô địch Roland Garros nếu anh tự thua. Mùa trước, Sinner thắng 58 trận, thất bại 6 lần. Trước tất cả những người không mang tên Alcaraz, anh thắng 56, thua 2. Bóc tách con số để thấy Sinner vượt trội ra sao khi đối đầu những đồng nghiệp khác.
Trong hai mùa gần đây, mọi giải đấu có cả Sinner lẫn Alcaraz đều khởi đầu bằng một câu hỏi: họ sẽ tiến vào chung kết như thế nào?. Rồi câu hỏi tiếp theo xuất hiện: ai sẽ thắng? Nhìn vào thành tích trong quá khứ, xác suất nghiêng về Alcaraz khoảng 60%, người đang dẫn Sinner 10-7 về kết quả đối đầu.
Cuộc so tài giữa Sinner và Alcaraz đã tiếp nối tennis theo cách Roger Federer và Rafael Nadal từng làm trong giai đoạn 2005-2009. Sau đó, Novak Djokovic chen ngang vào cuộc chiến tay đôi ấy. Không lâu sau, Andy Murray cũng tìm được cách khuấy đảo ‘Big 3’.
Thời điểm đó, không ít người cảm thấy khó chịu với bất kỳ ai chen vào câu chuyện Federer - Nadal. Nhưng nhìn lại, hóa ra đó lại là vận may lớn nhất của quần vợt.
Murray và Djokovic đạt độ chín đúng lúc cơ thể Nadal bắt đầu cuộc chiến chống lại chính chủ nhân. Rafa mắc hội chứng Muller-Weiss, một bệnh thoái hóa hiếm gặp, mãn tính và không thể chữa khỏi. Căn bệnh khiến xương bàn chân trái của anh bị xẹp và biến dạng. Ngoài ra, Nadal còn gặp những vấn đề nghiêm trọng ở gối và hông, những chấn thương đeo bám anh gần như suốt sự nghiệp.
Từ năm 2012, Nadal vắng mặt ở bảy Grand Slam trong 10 mùa tiếp theo. Với Federer, huyền thoại Thụy Sĩ bắt đầu bỏ Roland Garros từ năm 2016 để giữ sức cho mặt sân cỏ Wimbledon. Nhưng khi Nadal và Federer dần đi xuống, người hâm mộ vẫn no nê cảm xúc với Djokovic cùng Murray.
Nhờ bốn tài năng thuộc hàng "xưa nay hiếm", quần vợt nam luôn có những cái tên đủ sức làm chật kín mọi sân đấu, cùng các câu chuyện đi kèm luôn thu hút truyền thông. Tất cả làm mọi thứ, từ chuyên môn đến bên lề, trở nên hấp dẫn hơn.
Tạm gạt những cái tên đã đề cập, các tay vợt hay nhất trong phần còn lại, như Alexander Zverev hay Daniil Medvedev, lại không phải những gương mặt có sức hút vượt ranh giới tennis để lôi kéo khán giả thể thao đại chúng. Từ năm 2021 tới nay, Medvedev là tay vợt duy nhất ngoài Sinner, Alcaraz và Djokovic từng vô địch Grand Slam. Nhưng đại diện của Nga còn lâu, và có thể là không bao giờ, vươn tới tầm vóc như họ.
Hiện quần vợt vẫn còn Djokovic. Tay vợt Serbia đang chăm sóc chấn thương vai nhưng được kỳ vọng sẽ trở lại ở Roland Garros, nhằm thêm gia vị kịch tính và biết đâu đó, có thể ngăn một lễ đăng quang được dọn sẵn cho Sinner.
Dù thế nào, Djokovic không phải Alcaraz. Ở thời điểm này, điều người hâm mộ muốn thấy hơn bất kỳ điều gì là Sinner gặp Alcaraz. Nhìn lại lịch sử, những cuộc đối đầu tay đôi từng định nghĩa cho cả một kỷ nguyên. Chris Evert và Martina Navratilova; Bjorn Borg và John McEnroe; Pete Sampras và Andre Agassi; Steffi Graf và Monica Seles.
Mọi thứ đều hoàn hảo, cho đến khi một nửa của những cuộc đấu ấy biến mất. Đó là mặt trái khi tennis được thống lĩnh chỉ bời hai cái tên.
Tin Gốc: Vnexpress

Ông Dave Male không thể ngờ rằng quyết định đi xem một trận bóng trong kỳ nghỉ tại Tây Ban Nha cách đây hai năm lại giúp ông hé lộ mối liên hệ gia đình khó tin với một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất Arsenal lẫn bóng đá Anh. Cựu giáo viên về hưu này khi đó đang nghỉ dưỡng ngay gần SVĐ Pinatar Arena ở Murcia, ông đến xem trận giao hữu giữa U16 Anh và U16 Italy. "Tôi đang lướt qua danh sách thi đấu thì cái tên Max Dowman lập tức đập vào mắt tôi", ông Dave hồi tưởng.
Trên sân ngày ấy, cậu bé mới 14 tuổi sớm bộc lộ năng khiếu vượt trội để giúp U16 Anh thắng 2-1. Nhưng với ông Dave, không chỉ màn trình diễn mới thu hút sự chú ý. Đó còn là cái tên của cậu bé. Là một người đam mê nghiên cứu gia phả, ông nhận ra cái tên này ngay lập tức từ lịch sử dòng họ mình. Và khám phá của ông càng tô điểm cho sự thăng tiến đầy ấn tượng của tài năng trẻ sinh năm 2009.
"Bà nội tôi tên là Maria Maud Dowman, bà chính là mẹ của George Male – người từng đeo băng thủ quân của cả Arsenal lẫn tuyển Anh. Hóa ra, ông ấy có quan hệ họ hàng xa với Max thông qua cụ tổ 5 đời là William Dowman", ông chia sẻ với báo Anh Guardian. Gia đình nhà Dowman hoàn toàn không hay biết về mối liên hệ này cho đến khi được tờ báo đã tồn tại 204 năm liên lạc, nhưng họ rất hào hứng đón nhận tin vui.
Với ông Dave, việc tìm ra manh mối này tương đối dễ dàng. "Không mất quá nhiều công sức vì tôi có đăng ký thành viên của một vài website về gia phả", ông cho biết. "Có những người khác cũng quan tâm đến cái tên và dòng họ đó, vì vậy tôi có thể kết nối với họ để hoàn thiện cây gia phả của riêng chúng tôi".
Cụ thể, sợi dây liên hệ giữa Max và huyền thoại George dẫn ngược về năm 1800, khi cụ tổ William Dowman sinh ra tại North Benfleet, chỉ cách nơi gia đình Max đang sinh sống tại Essex ngày nay một quãng ngắn. George là cháu của Christopher Dowman (con trai cụ William), trong khi em trai của Christopher là William Jr chính là cụ tổ 5 đời của Max.
Gia đình nhà Dowman từ lâu đã gắn bó mật thiết với CLB địa phương Billericay Town, nơi ông nội của Max từng là thủ môn đội trẻ và cha của anh, Rob, cũng từng thi đấu tại đây khi còn nhỏ. Ông Rob từng gia nhập liên minh tiếp quản CLB khi doanh nhân Glenn Tamplin rời đi vào năm 2019 và đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển hệ thống đào tạo trẻ trước khi tách ra thành lập công ty bảo hiểm riêng.
Trong khi, huyền thoại George từng là hạt nhân trong đội hình thống trị của Arsenal những năm 1930, góp công lớn giúp CLB giành 5 chức VĐQG trong vòng 8 mùa giải. Nổi tiếng với sự ổn định và kỹ năng chỉ huy nơi hàng thủ trong vai trò hậu vệ cánh, ông vẫn là một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử CLB và hiện được tạc hình ở hai vị trí trang trọng bên ngoài sân Emirates.
Ông George từng được HLV huyền thoại Herbert Chapman chuyển từ vị trí "left-half" (tiền vệ phòng ngự lệch trái) trong sơ đồ cổ WM 3-2-2-3, sang hậu vệ phải và trở thành một phần không thể thiếu của đội hình vô địch ba mùa liên tiếp, trước khi đăng quang Cup FA năm 1936. Ông cũng có 19 lần khoác áo "Tam Sư" trước Thế chiến thứ hai, và ở tuổi 36 vào năm 1948 trở thành cầu thủ đầu tiên sở hữu 6 chức VĐQG Anh.
Giải nghệ, ông George trở thành HLV đội trẻ lâu năm và sau đó là tuyển trạch viên tại Arsenal. Ông chính là người đã phát hiện ra Charlie George, thành viên của đội hình giành cú đúp danh hiệu mùa 1970-1971 danh tiếng.
"Ông ấy là người rất khiêm nhường, lịch sự và tử tế", ông Dave nói về người bác của mình. "Ban đầu, ông chơi cho đội bóng nghiệp dư Clapton Orient. Trong một trận đấu thử nghiệm ở vị trí trung phong trước Wycombe, ông đã ghi tới 6 bàn trong chiến thắng 7-1. Ông từng bị West Ham từ chối sau một đợt thử việc, trước khi ký hợp đồng với Arsenal vào năm 1929 và có hơn 300 lần ra sân. Tuy nhiên, một điều thú vị là ông chưa bao giờ ghi bàn cho Arsenal hay tuyển Anh".
Trái lại, ghi bàn lại là một cột mốc mà Max đã sớm lập được cho Arsenal, sau pha lập công ngoạn mục trong trận thắng Everton 2-0 ngày 15/3. Chàng trai 16 tuổi 73 ngày vào thời điểm đó đã đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Ngoại hạng Anh. Trước đó nữa, Max còn thiết lập một kỷ lục khác, khi trở thành cầu thủ trẻ nhất của Arsenal ra sân tại Cup FA trong trận thắng Mansfield 2-1, ở tuổi 16 và 66 ngày.
'Dòng máu thiên tài' của Max Dowman
Max hôm 31/3 vừa qua đã ghi một bàn solo đẹp mắt cho U19 Anh trong chiến thắng hủy diệt Bồ Đào Nha 6-0 thuộc vòng loại U19 châu Âu. Và dù đoàn quân của Mikel Arteta vừa bị loại khỏi tứ kết Cup FA sau trận thua Southampton 1-2, nhưng điểm sáng tại sân St. Mary’s chính là màn trình diễn xuất sắc của Max.
Max được tuyển trạch viên Johnny Knight của Arsenal phát hiện khi đang thi đấu cho Billericay. Sau 5 năm rèn luyện ở các cấp độ đội trẻ, anh chính thức gia nhập học viện Hale End danh tiếng của Arsenal. Max được Arteta mô tả là "một tài năng đặc biệt" và thậm chí còn được kỳ vọng sẽ cạnh tranh một suất trong đội hình tuyển Anh tham dự World Cup tương lai.
"Thể thao dường như đã chảy trong huyết quản của đại gia đình này", ông Dave tự hào. "Điều đó thực sự khiến chúng tôi cảm thấy rất hào hứng". Giờ đây, tài năng của Arsenal sẽ còn được nhắc tới với xuất thân từ một dòng dõi bóng đá kéo dài gần một thế kỷ.
Hoàng Thông (theo Guardian)
Nguồn: https://vnexpress.net/dong-mau-thien-tai-cua-max-dowman-5058670.html

