Giao tranh giữa Mỹ – Israel và Iran diễn ra trong hơn 5 tuần, cho đến các bên đạt được thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần vào ngày thứ 39 của xung đột. Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 21/4 thông báo gia hạn lệnh ngừng bắn để chờ đề xuất đàm phán từ Iran.
Cuộc chiến do Mỹ – Israel phát động đã lan ra khắp Trung Đông và khiến hàng nghìn người thiệt mạng, chủ yếu tại Lebanon và Iran. Xung đột còn làm hàng trăm nghìn người phải rời bỏ nhà cửa và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế toàn cầu.
Dưới đây là những bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến:
Ngày 28/2: Quân đội Mỹ – Israel phát động các cuộc tấn công trên khắp Iran, nhắm vào khu phức hợp chính phủ ở Tehran và các mục tiêu quân sự. Những cuộc tập kích này đã khiến ông Ali Khamenei, lãnh tụ tối cao của Iran, cùng nhiều quan chức quân sự và tình báo cấp cao thiệt mạng.
Ít nhất 175 người, phần lớn là trẻ em, đã chết khi một trường tiểu học dành cho nữ sinh ở miền nam Iran bị trúng tên lửa, theo truyền thông nước này. New York Times dẫn lời các quan chức am hiểu về kết quả điều tra sơ bộ của Lầu Năm Góc cho biết đây là cuộc tập kích nhầm của quân đội Mỹ do sử dụng dữ liệu mục tiêu lỗi thời. Quân đội Mỹ cho biết đang điều tra về sự việc và chưa đưa ra kết luận.
Iran đã đáp trả bằng cách phóng tên lửa, máy bay không người lái (UAV) nhằm vào Israel và căn cứ quân sự có lực lượng Mỹ ở các nước trong khu vực, trong đó có Qatar, Kuwait và Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE).
Ngày 1/3: Đòn tập kích bằng UAV của Iran đã khiến 6 quân nhân Mỹ thiệt mạng ở cảng Shuaiba tại Kuwait. Đây là những binh sĩ Mỹ đầu tiên thiệt mạng kể từ đầu chiến sự.
Lebanon bị kéo vào xung đột ở Trung Đông khi nhóm vũ trang Hezbollah do Iran hậu thuẫn phóng rocket vào lãnh thổ Israel, nhằm trả đũa vụ lãnh tụ Khamenei bị sát hại.
Ngày 8/3: Ông Mojtaba Khamenei, con trai của cố lãnh tụ Ali Khamenei, được một ủy ban gồm các giáo sĩ Hồi giáo dòng Shiite cấp cao bầu làm người kế nhiệm cha mình, dù Tổng thống Trump gọi ông là “lựa chọn không thể chấp nhận được”. Động thái cho thấy Iran sẽ tiếp tục đường lối chính sách cũ và duy trì lập trường cứng rắn.
Ngày 11/3: Iran đẩy mạnh tấn công ở trong và xung quanh eo biển Hormuz, nơi trung chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu khí toàn cầu. Trung tâm Điều phối Thương mại Hàng hải Anh (UKMTO) cho biết ít nhất ba tàu đã bị tập kích, trong đó Iran nhận trách nhiệm tấn công một tàu hàng Thái Lan.
Các cuộc tập kích đã khiến giá dầu thế giới tăng vọt, buộc chính quyền Tổng thống Trump phải tìm cách ổn định thị trường toàn cầu.
Ngày 12/3: Ông Mojtaba Khamenei phát đi thông điệp đầu tiên kể từ khi được bầu làm Lãnh tụ Tối cao, trong đó ra lệnh cho lực lượng vũ trang nước này tiếp tục phong tỏa eo biển Hormuz.
Cùng ngày, một máy bay tiếp dầu Mỹ rơi ở Iraq khiến 6 thành viên tổ bay thiệt mạng, nâng tổng số quân nhân Mỹ chết kể từ đầu chiến sự lên ít nhất 13 người.
Ngày 13/3: Quân đội Mỹ tiến hành vụ ném bom quy mô lớn nhằm vào đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu mỏ chính của Iran. Tổng thống Trump cho biết lực lượng Mỹ chỉ nhắm mục tiêu hạ tầng quân sự và không tấn công các cơ sở dầu mỏ trên hòn đảo.
Ngày 17/3: Quân đội Israel hạ sát hai quan chức hàng đầu của Iran là Ali Larijani, người đứng đầu Hội đồng An ninh Quốc gia, và Gholamreza Soleimani, chỉ huy lực lượng bán quân sự Basij. Đây là thiệt hại lớn nhất với giới lãnh đạo Iran kể từ hôm 28/2.
Ngày 18/3: Các hạ tầng năng lượng chủ chốt ở vùng Vịnh bị tấn công, trong đó Israel tập kích mỏ khí đốt South Pars của Iran, nơi sản xuất 70-75% lượng khí tự nhiên của nước này. Qatar cho biết Iran đã tấn công Thành phố Công nghiệp Ras Laffan, cơ sở xuất khẩu khí tự nhiên hóa lỏng lớn nhất thế giới, ở nước này.
Ngày 21/3: Tổng thống Trump cho biết Mỹ và Iran đang thảo luận về cách kết thúc xung đột. Đây là dấu hiệu công khai đầu tiên cho thấy đã có các cuộc đàm phán giữa hai bên.
Ngày 27/3: 12 binh sĩ Mỹ bị thương sau đòn tập kích của Iran nhằm vào căn cứ Prince Sultan ở Arab Saudi. Đây là một trong những thất bại nghiêm trọng nhất của lưới phòng không Mỹ kể từ đầu xung đột.
Ngày 3/4: Iran bắn rơi một tiêm kích F-15E Mỹ có tổ bay hai người, trong đó phi công buồng trước được giải cứu ngay trong ngày. Mỹ đã phải triển khai đặc nhiệm vào sâu trong lãnh thổ Iran trong khuôn khổ chiến dịch tìm kiếm đầy mạo hiểm kéo dài hai ngày, nhằm giải cứu thành viên còn lại của tổ bay. Đây là lần đầu tiên một chiến đấu cơ Mỹ bị bắn hạ trong cuộc chiến.
Ngày 7/4: Ông Trump thông báo về thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần với Iran. Hội đồng An ninh Quốc gia của Iran xác nhận thông tin và gọi đây là chiến thắng của nước này.
Ngày 8/4: Israel tiến hành cuộc tấn công dữ dội nhất nhằm vào Lebanon kể từ đầu xung đột, khi thực hiện hơn 100 cuộc không kích chỉ trong vòng 10 phút để nhắm mục tiêu nhóm vũ trang Hezbollah. Israel tuyên bố Lebanon không nằm trong phạm vi lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran.
Tehran công bố kế hoạch hòa bình gồm 10 điểm, trong đó có các yêu cầu rất cứng rắn.
Ngày 11/4: Phó tổng thống Mỹ JD Vance tới Islamabad để dự cuộc hòa đàm do Pakistan làm trung gian với Iran. Đi cùng ông còn có đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kushner, con rể ông Trump. Phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Ghalibaf dẫn đầu và còn có các quan chức ngoại giao, quân sự hàng đầu cũng như chuyên gia tài chính.
Ngày 12/4: Cuộc đàm phán kết thúc mà không có thỏa thuận do hai bên không thể thỏa hiệp về các vấn đề quan trọng, trong đó có kho uranium của Iran và việc mở lại eo biển Hormuz.
Ngày 16/4: Israel và Lebanon đạt được thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 10 ngày dưới sự trung gian của Mỹ, qua đó loại bỏ được một trở ngại lớn trên bàn đàm phán giữa Mỹ và Iran.
Ngày 17/4: Mỹ và Iran tuyên bố eo biển Hormuz đã được mở cửa trở lại với tàu hàng. Sau đó chưa đầy 24 giờ, Tehran một lần nữa đóng cửa eo biển này. Giới chức hàng hải ghi nhận hai vụ tấn công nhằm vào tàu.
Ngày 19/4: Lực lượng Mỹ khai hỏa và bắt một tàu hàng Iran với lý do phương tiện này tìm cách vượt qua lệnh phong tỏa hàng hải mà Washington áp đặt với quốc gia Tây Á.
Ngày 21/4: Tổng thống Trump thông báo gia hạn lệnh ngừng bắn với Iran ngay trước thời điểm thỏa thuận này hết hạn, để chờ đề xuất đàm phán từ Tehran. Ông cho biết quân đội Mỹ vẫn sẽ tiếp tục “phong tỏa và duy trì trạng thái sẵn sàng hành động trên mọi mặt”.
Các nữ cầu thủ CLB Naegohyang về Bình Nhưỡng ngày 26/5 sau khi đoạt chức vô địch giải AFC Champions League nữ, giải vô địch cấp CLB nữ châu Á đăng cai tại Hàn Quốc.
Trong ngày trở về, các quan chức, lãnh đạo ngành thể thao, người thân của các cầu thủ đã ra sân bay quốc tế Bình Nhưỡng chờ đón, hãng thông tấn nhà nước Triều Tiên KCNA ngày 27/5 đưa tin.
Các cầu thủ sau đó lên một xe buýt lớn màu đỏ, trang trí hoa, treo biểu ngữ "Nhiệt liệt chào mừng những cô gái đã làm rạng danh tổ quốc". Xe sau đó diễu hành qua nhiều khu vực ở thủ đô Bình Nhưỡng, trong đó có phố Jeontong, Birch Tree, Gaeseong, Changjeon, Munsu, giữa sự chào đón của đoàn người vẫy cờ, hoa hai bên đường.
"Làn sóng hân hoan chào đón các nữ cầu thủ đáng tin cậy, những người một lần nữa làm rung chuyển bóng đá nữ châu Á, tràn ngập các tuyến phố thủ đô. Công nhân, học sinh và trẻ em nhiệt liệt vẫy tay chúc mừng", KCNA mô tả bầu không khí.
Rodong Sinmun, cơ quan ngôn luận của đảng Lao động Triều Tiên, cũng đăng ảnh đội bóng tươi cười khi đến sân bay Bình Nhưỡng và cảnh người dân bế trẻ nhỏ hướng về xe buýt của đội.
Trong trận bán kết ngày 20/5, trước sự cổ vũ của nhóm cổ động viên liên Triều do Bộ Thống nhất Hàn Quốc hỗ trợ, Naegohyang lội ngược dòng đánh bại Suwon FC Women (Hàn Quốc) 2-1, sau đó thắng Tokyo Verdy Beleza (Nhật Bản) 1-0 ở trận chung kết ngày 23/5.
Theo truyền thông Hàn Quốc, trong suốt chuyến đi 8 ngày 7 đêm ở nước này, các cầu thủ Naegohyang giữ vẻ mặt nghiêm nghị, kiệm lời. Đội từng rời khỏi một cuộc họp báo để phản đối cách gọi tên Triều Tiên.
Hồi đầu tháng này, Triều Tiên cũng vô địch AFC U17 Women’s Asian Cup, lần thứ 5 đăng quang, nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác.
Bà Trần Ái Liên, Chủ tịch Tập đoàn Vạn Phong có trụ sở tại tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, được gọi là "Nữ hoàng Bánh xe" bởi hành trình lập nghiệp đầy cảm hứng để xây dựng khối tài sản 11 tỷ nhân dân tệ (1,6 tỷ USD).
Tập đoàn Vạn Phong là nhà sản xuất số một toàn cầu trong hai lĩnh vực ngách là ổ trục bánh xe nhôm và hợp kim magie. Họ cũng tham gia lĩnh vực sản xuất máy bay và phụ tùng hàng không.
Người phụ nữ 68 tuổi quê ở huyện Tân Xương, tỉnh Chiết Giang. Vào những năm 1970, khi huyện được chính quyền phân phối một chiếc máy kéo, bà đã nộp đơn xin làm thợ lái.
Ban đầu, bà bị từ chối với lý do là phụ nữ. Bà kiên trì thuyết phục và được lãnh đạo đồng ý tham gia lớp học lái xe. Cuối cùng, bà vượt qua tất cả học viên nam, giành được công việc lái máy kéo nhờ kỹ năng xuất sắc.
Nhiều năm sau, bà Trần được chính quyền điều động đến làm việc tại một nhà máy dệt địa phương trước khi được bổ nhiệm làm quản lý của một công ty hợp kim nhôm. Năm 1994, bà tự thành lập Công ty Bánh xe Nhôm Vạn Phong bằng cách vay 500.000 nhân dân tệ (74.000 USD) từ ngân hàng.
Nhắm vào phân khúc thị trường trung và cao cấp, các sản phẩm của bà bán rất chạy. Năm tiếp theo, khi một lô ổ trục bánh xe bị phát hiện có vết nứt nhỏ, bà Trần đã dứt khoát quyết định tiêu hủy chúng.
"Nếu một doanh nghiệp sản xuất ra những sản phẩm kém chất lượng, đó là sự lãng phí tài nguyên công cộng và là một tội ác đối với xã hội", bà Trần nói với đội ngũ nhân viên.
Với danh tiếng về chất lượng cao, công ty Vạn Phong đã trở thành doanh nghiệp dẫn đầu trong ngành ổ trục bánh xe máy. Sau đó, công ty chuyển hướng tập trung sang bánh xe ôtô vào những năm 2000 khi bà Trần dự báo ngành công nghiệp ôtô Trung Quốc sẽ bùng nổ.
Năm 2013, bà thâu tóm công ty Meridian Lightweight Technologies của Canada bất chấp hàng loạt nghi ngại từ chính nội bộ công ty. Meridian là doanh nghiệp dẫn đầu thế giới trong lĩnh vực hợp kim magie. Bà giải thích rằng mình tin tưởng ngành vật liệu trọng lượng nhẹ sẽ bùng nổ trong tương lai, đặc biệt là nhu cầu cho ngành công nghiệp hàng không và vũ trụ.
Bà cho biết Meridian phục vụ các khách hàng lớn như Tesla và Porsche, vì vậy Vạn Phong có thể tận dụng các kênh bán hàng này để mở rộng ra thị trường quốc tế.
Năm 2016, bà tiếp tục mua lại Tập đoàn Máy bay Diamond có trụ sở tại Áo và đầu tư mạnh vào ngành hàng không. Thương vụ này một lần nữa phản ánh sự nhạy bén xuất sắc trong kinh doanh của bà, bởi vài năm sau, nhiều thành phố Trung Quốc đã đổ xô phát triển nền kinh tế tầm thấp.
Kinh tế tầm thấp là một khái niệm kinh tế mới, chỉ các hoạt động kinh tế, công nghiệp và dịch vụ diễn ra ở vùng trời có độ cao thấp, thường là dưới 1.000 mét và có thể mở rộng lên đến 3.000 mét tùy quy định của từng quốc gia.
Vùng trời này là nơi hoạt động của thiết bị bay không người lái, máy bay điện cất hạ cánh thẳng đứng, máy bay hạng nhẹ, được ứng dụng vào nhiều lĩnh vực như giao hàng, vận chuyển vật tư y tế khẩn cấp, chở người, nông nghiệp thông minh, an ninh và cứu hộ, du lịch giải trí...
Nổi tiếng là người nghiêm khắc với bản thân, khi xuất hiện trước công chúng, bà luôn diện trang phục rực rỡ và trang điểm tinh tế. Theo bà, điều này thể hiện sự tôn trọng đối với sự nghiệp của chính mình, đồng thời bảo vệ hình ảnh của công ty.
Trần Ái Liên chỉ mới học hết cấp hai, nhưng luôn yêu cầu bản thân phải đọc sách một tiếng mỗi tối.
"Tôi đã đọc sách suốt 20 năm qua", bà chia sẻ. "Đọc sách không chỉ mang lại niềm vui cho tôi, mà còn giúp nâng cao kiến thức và nhận thức của tôi về thế giới".
Mỗi năm bà tăng lương cho nhân viên ít nhất 8%. Bà cho rằng nếu thu nhập của nhân viên thấp hơn so với công ty khác là do trưởng phòng nhân sự đã thiếu trách nhiệm. Năm 2010, bà từng mua 100 chiếc xe BMW để tặng cho những "trợ lý đắc lực" của mình, cảm ơn họ vì những năm tháng cống hiến hết mình.
Mục tiêu của bà là xây dựng một văn hóa doanh nghiệp "làm việc vui vẻ, sống hạnh phúc".
Bà Trần xếp thứ 95 trong danh sách Những người phụ nữ tự thân giàu nhất thế giới năm 2026 của Hurun với khối tài sản ròng 11 tỷ nhân dân tệ (1,6 tỷ USD). Bà có hai người con trai đang đảm nhiệm các vị trí quản lý cấp cao tại công ty Vạn Phong.
"Điều hối tiếc duy nhất trong đời tôi là đã dành quá ít thời gian cho các con khi chúng còn nhỏ", bà nói.
“Đó là thử thách. Đội tuyển Mỹ, hãy hoàn thành nhiệm vụ”, Giám đốc NASA Jared Isaacman phát biểu trong một sự kiện công bố kế hoạch xây dựng căn cứ trên Mặt Trăng của cơ quan vũ trụ Mỹ.
NASA trước đó đã đưa một quả bóng của FIFA lên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) nhân dịp Mỹ cùng Mexico và Canada đồng đăng cai World Cup 2026.
Nhưng nếu đội tuyển Mỹ đăng quang, ông Isaacman cam kết sẽ đưa một quả bóng đá đi xa hơn bất cứ quả bóng nào trước đây.
Ông nhắc lại rằng vào năm 1971, phi hành gia Alan Shepard từng nổi tiếng khi thực hiện vài cú đánh golf trên Mặt Trăng sau khi bí mật mang theo một cây gậy và vài quả bóng.
“Chúng ta sẽ làm được điều mà Alan Shepard chưa làm. Chúng ta sẽ đưa quả bóng đá lên đó. Đó sẽ là một chút động lực dành cho đội tuyển Mỹ", ông Isaacman tuyên bố.
Nếu quả bóng thực sự thực hiện chuyến hành trình lên Mặt Trăng, nó sẽ được vận chuyển cùng một lô hàng bao gồm các thiết bị khoa học trong khuôn khổ kế hoạch xây dựng căn cứ Mặt Trăng của Mỹ trong những năm tới.
“Nếu Mỹ vô địch World Cup, chúng tôi chắc chắn sẽ tìm được chỗ cho nó”, quan chức Carlos Garcia-Galan, quản lý chương trình căn cứ Mặt Trăng của NASA, cho biết.
Ông thừa nhận rằng đội tuyển Mỹ sẽ phải vượt qua một hành trình đầy thử thách trước khi đạt được thành tích đó, nhưng cho rằng quả bóng đủ nhẹ để có thể thực hiện chuyến đi.
“Mọi thứ giờ phụ thuộc vào đội tuyển bóng đá nam quốc gia Mỹ. Chúc họ may mắn”, ông Garcia-Galan nói.