Giao tranh giữa Mỹ – Israel và Iran diễn ra trong hơn 5 tuần, cho đến các bên đạt được thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần vào ngày thứ 39 của xung đột. Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 21/4 thông báo gia hạn lệnh ngừng bắn để chờ đề xuất đàm phán từ Iran.
Cuộc chiến do Mỹ – Israel phát động đã lan ra khắp Trung Đông và khiến hàng nghìn người thiệt mạng, chủ yếu tại Lebanon và Iran. Xung đột còn làm hàng trăm nghìn người phải rời bỏ nhà cửa và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế toàn cầu.
Dưới đây là những bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến:
Ngày 28/2: Quân đội Mỹ – Israel phát động các cuộc tấn công trên khắp Iran, nhắm vào khu phức hợp chính phủ ở Tehran và các mục tiêu quân sự. Những cuộc tập kích này đã khiến ông Ali Khamenei, lãnh tụ tối cao của Iran, cùng nhiều quan chức quân sự và tình báo cấp cao thiệt mạng.
Ít nhất 175 người, phần lớn là trẻ em, đã chết khi một trường tiểu học dành cho nữ sinh ở miền nam Iran bị trúng tên lửa, theo truyền thông nước này. New York Times dẫn lời các quan chức am hiểu về kết quả điều tra sơ bộ của Lầu Năm Góc cho biết đây là cuộc tập kích nhầm của quân đội Mỹ do sử dụng dữ liệu mục tiêu lỗi thời. Quân đội Mỹ cho biết đang điều tra về sự việc và chưa đưa ra kết luận.
Iran đã đáp trả bằng cách phóng tên lửa, máy bay không người lái (UAV) nhằm vào Israel và căn cứ quân sự có lực lượng Mỹ ở các nước trong khu vực, trong đó có Qatar, Kuwait và Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE).
Ngày 1/3: Đòn tập kích bằng UAV của Iran đã khiến 6 quân nhân Mỹ thiệt mạng ở cảng Shuaiba tại Kuwait. Đây là những binh sĩ Mỹ đầu tiên thiệt mạng kể từ đầu chiến sự.
Lebanon bị kéo vào xung đột ở Trung Đông khi nhóm vũ trang Hezbollah do Iran hậu thuẫn phóng rocket vào lãnh thổ Israel, nhằm trả đũa vụ lãnh tụ Khamenei bị sát hại.
Ngày 8/3: Ông Mojtaba Khamenei, con trai của cố lãnh tụ Ali Khamenei, được một ủy ban gồm các giáo sĩ Hồi giáo dòng Shiite cấp cao bầu làm người kế nhiệm cha mình, dù Tổng thống Trump gọi ông là “lựa chọn không thể chấp nhận được”. Động thái cho thấy Iran sẽ tiếp tục đường lối chính sách cũ và duy trì lập trường cứng rắn.
Ngày 11/3: Iran đẩy mạnh tấn công ở trong và xung quanh eo biển Hormuz, nơi trung chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu khí toàn cầu. Trung tâm Điều phối Thương mại Hàng hải Anh (UKMTO) cho biết ít nhất ba tàu đã bị tập kích, trong đó Iran nhận trách nhiệm tấn công một tàu hàng Thái Lan.
Các cuộc tập kích đã khiến giá dầu thế giới tăng vọt, buộc chính quyền Tổng thống Trump phải tìm cách ổn định thị trường toàn cầu.
Ngày 12/3: Ông Mojtaba Khamenei phát đi thông điệp đầu tiên kể từ khi được bầu làm Lãnh tụ Tối cao, trong đó ra lệnh cho lực lượng vũ trang nước này tiếp tục phong tỏa eo biển Hormuz.
Cùng ngày, một máy bay tiếp dầu Mỹ rơi ở Iraq khiến 6 thành viên tổ bay thiệt mạng, nâng tổng số quân nhân Mỹ chết kể từ đầu chiến sự lên ít nhất 13 người.
Ngày 13/3: Quân đội Mỹ tiến hành vụ ném bom quy mô lớn nhằm vào đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu mỏ chính của Iran. Tổng thống Trump cho biết lực lượng Mỹ chỉ nhắm mục tiêu hạ tầng quân sự và không tấn công các cơ sở dầu mỏ trên hòn đảo.
Ngày 17/3: Quân đội Israel hạ sát hai quan chức hàng đầu của Iran là Ali Larijani, người đứng đầu Hội đồng An ninh Quốc gia, và Gholamreza Soleimani, chỉ huy lực lượng bán quân sự Basij. Đây là thiệt hại lớn nhất với giới lãnh đạo Iran kể từ hôm 28/2.
Ngày 18/3: Các hạ tầng năng lượng chủ chốt ở vùng Vịnh bị tấn công, trong đó Israel tập kích mỏ khí đốt South Pars của Iran, nơi sản xuất 70-75% lượng khí tự nhiên của nước này. Qatar cho biết Iran đã tấn công Thành phố Công nghiệp Ras Laffan, cơ sở xuất khẩu khí tự nhiên hóa lỏng lớn nhất thế giới, ở nước này.
Ngày 21/3: Tổng thống Trump cho biết Mỹ và Iran đang thảo luận về cách kết thúc xung đột. Đây là dấu hiệu công khai đầu tiên cho thấy đã có các cuộc đàm phán giữa hai bên.
Ngày 27/3: 12 binh sĩ Mỹ bị thương sau đòn tập kích của Iran nhằm vào căn cứ Prince Sultan ở Arab Saudi. Đây là một trong những thất bại nghiêm trọng nhất của lưới phòng không Mỹ kể từ đầu xung đột.
Ngày 3/4: Iran bắn rơi một tiêm kích F-15E Mỹ có tổ bay hai người, trong đó phi công buồng trước được giải cứu ngay trong ngày. Mỹ đã phải triển khai đặc nhiệm vào sâu trong lãnh thổ Iran trong khuôn khổ chiến dịch tìm kiếm đầy mạo hiểm kéo dài hai ngày, nhằm giải cứu thành viên còn lại của tổ bay. Đây là lần đầu tiên một chiến đấu cơ Mỹ bị bắn hạ trong cuộc chiến.
Ngày 7/4: Ông Trump thông báo về thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần với Iran. Hội đồng An ninh Quốc gia của Iran xác nhận thông tin và gọi đây là chiến thắng của nước này.
Ngày 8/4: Israel tiến hành cuộc tấn công dữ dội nhất nhằm vào Lebanon kể từ đầu xung đột, khi thực hiện hơn 100 cuộc không kích chỉ trong vòng 10 phút để nhắm mục tiêu nhóm vũ trang Hezbollah. Israel tuyên bố Lebanon không nằm trong phạm vi lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran.
Tehran công bố kế hoạch hòa bình gồm 10 điểm, trong đó có các yêu cầu rất cứng rắn.
Ngày 11/4: Phó tổng thống Mỹ JD Vance tới Islamabad để dự cuộc hòa đàm do Pakistan làm trung gian với Iran. Đi cùng ông còn có đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kushner, con rể ông Trump. Phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Ghalibaf dẫn đầu và còn có các quan chức ngoại giao, quân sự hàng đầu cũng như chuyên gia tài chính.
Ngày 12/4: Cuộc đàm phán kết thúc mà không có thỏa thuận do hai bên không thể thỏa hiệp về các vấn đề quan trọng, trong đó có kho uranium của Iran và việc mở lại eo biển Hormuz.
Ngày 16/4: Israel và Lebanon đạt được thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 10 ngày dưới sự trung gian của Mỹ, qua đó loại bỏ được một trở ngại lớn trên bàn đàm phán giữa Mỹ và Iran.
Ngày 17/4: Mỹ và Iran tuyên bố eo biển Hormuz đã được mở cửa trở lại với tàu hàng. Sau đó chưa đầy 24 giờ, Tehran một lần nữa đóng cửa eo biển này. Giới chức hàng hải ghi nhận hai vụ tấn công nhằm vào tàu.
Ngày 19/4: Lực lượng Mỹ khai hỏa và bắt một tàu hàng Iran với lý do phương tiện này tìm cách vượt qua lệnh phong tỏa hàng hải mà Washington áp đặt với quốc gia Tây Á.
Ngày 21/4: Tổng thống Trump thông báo gia hạn lệnh ngừng bắn với Iran ngay trước thời điểm thỏa thuận này hết hạn, để chờ đề xuất đàm phán từ Tehran. Ông cho biết quân đội Mỹ vẫn sẽ tiếp tục “phong tỏa và duy trì trạng thái sẵn sàng hành động trên mọi mặt”.
Cuộc kiểm đếm người vô gia cư Point in Time 2026, được thực hiện hai năm một lần tại quận Cam, trong đó các quan chức tỏa khắp hạt để khảo sát trong ba ngày, cho thấy tình trạng vô gia cư năm nay giảm 14% so với năm 2024, xuống 6.300 người so với 7.322 người.
Trong số này có 206 cựu binh, 245 thanh niên 18-24 tuổi và 882 người trên 62 tuổi. Tình trạng vô gia cư giảm trên toàn hạt, với mức giảm lớn nhất đến từ các thành phố phía nam, ở mức 21%, tiếp theo là vùng trung tâm với mức 15,5% và khu vực phía bắc với mức giảm 7,5%.
Doug Becht, giám đốc Văn phòng Điều phối Chăm sóc, cơ quan phụ trách vấn đề vô gia cư của quận Cam, nhận xét kết quả của đợt thống kê mới nhất "cho thấy tiến triển đầy khích lệ" trong cách hạt đang giải quyết tình trạng vô gia cư.
Tuy nhiên, Becht cũng không lý giải được rõ ràng nguyên nhân số liệu giảm.
"Đây là điểm khởi đầu cho quá trình xem xét và tìm hiểu dữ liệu. Tôi nghĩ còn quá sớm để có thể đưa ra câu trả lời chính xác về mức giảm 14%", Becht nói.
David Duran, đồng sáng lập tổ chức "Mọi người đều có quyền có nhà ở", cho rằng cuộc kiểm đếm này "chỉ là ước tính tương đối".
"Tôi không nghĩ nó được thiết kế để cho ra con số chính xác", ông Duran nhận xét. "Tôi nghĩ tình hình thực tế không khá hơn trước".
Mức giảm trong năm nay được ghi nhận trong bối cảnh các cơ sở tạm trú của quận vẫn không đạt được các mục tiêu đặt ra trong việc đưa người vô gia cư vào nhà ở.
Chưa đến 1/5 người rời cơ sở tạm trú được chuyển vào nhà ở. Kết quả kiểm đếm cho thấy số người vô gia cư sống trong các cơ sở tạm trú lần đầu tiên vượt số người đang sống ngoài đường, ở mức 3.256 người so với 3.065 người.
Hồi tháng 3, ông Becht nói các cơ sở tạm trú đang làm đúng những gì cần làm, vấn đề là không có nơi để chuyển người đến.
"Điểm vướng mắc là tỷ lệ người có nhà ở khi rời cơ sở tạm trú", ông Becht nói hồi tháng 3. "Điều này rất khó, vì nhà ở phần lớn do thị trường quyết định, còn đơn vị vận hành không thể tác động đến thị trường nhiều như chúng tôi mong muốn".
Theo một báo cáo công bố năm 2025, gần 85% người vô gia cư ở quận Cam đã sống ngoài đường hơn một năm, trong đó phần lớn đã trong tình trạng này trong vòng 10 năm trở lại đây.
Kết quả kiểm đếm mới cũng được công bố sau khi Đại bồi thẩm đoàn quận Cam kết luận các nỗ lực giảm tình trạng vô gia cư của quận trong thập kỷ qua "phần lớn không thành công".
Ông Duran lưu ý mức giảm này có thể một phần đến từ việc cảnh sát địa phương được phép tái thực thi các quy định cấm dựng lều trại đối với người vô gia cư, sau khi Tòa án Tối cao Mỹ đảo ngược án lệ từng yêu cầu các hạt và thành phố phải cung cấp nơi tạm trú trước khi có thể buộc người vô gia cư rời khỏi đường phố.
Theo ông, ngày càng nhiều người dù đã rời đường phố nhưng vẫn chật vật để giữ được chỗ ở.
"Tôi bắt đầu nhận được nhiều cuộc gọi hơn từ những người đã có nhà ở sau thời gian vô gia cư", ông Duran nói. "Họ đã đi qua cả quá trình đó, nhưng giờ vì bị cắt giảm hỗ trợ và gặp các khó khăn khác, họ lại hỏi tôi có thể lấy thức ăn ở đâu, có thể kiếm cái này hay cái kia ở đâu".
Ông Becht cho biết giới chức năm nay đã tăng cường nỗ lực kiểm đếm bằng cách bố trí 30-40 khảo sát viên cùng hơn 1.300 tình nguyện viên trong ba ngày, với hy vọng ghi nhận được cả những người đang phải sống trong xe và những hoàn cảnh khác.
Theo báo cáo năm 2025, nhóm này chiếm tới khoảng 25% số người vô gia cư trong toàn quận, phần lớn sống trong ôtô, còn lại trong các xe cắm trại đã hỏng và các dạng chỗ ở khác.
"Những người sống trong xe là nhóm khó kiểm đếm nhất", ông Becht nói. Ông cũng không thể trả lời thêm quận Cam cần bao nhiêu nhà ở để giải quyết vấn đề.
Ông Becht cũng thừa nhận cần thận trọng khi nhìn vào kết quả kiểm đếm để đánh giá tiến triển giải quyết tình trạng vô gia cư của hạt. "Cuộc kiểm đếm Point in Time, đúng như tên gọi, chỉ là một lát cắt tại một thời điểm. Nó không cho biết vì sao chúng ta đi đến đây, hay cần đi tiếp thế nào từ đây. Đó là quá trình phân tích bắt đầu từ bây giờ".
Các quan chức quận Cam nhìn chung đánh giá tích cực về báo cáo này, một số nói cần tập trung vào các giải pháp can thiệp sớm, ngăn người dân rơi vào cảnh vô gia cư từ đầu.
"Dù kết quả năm nay là tín hiệu đáng khích lệ, còn rất nhiều việc phải làm để ngăn chặn tình trạng vô gia cư, cung cấp dịch vụ chăm sóc có phối hợp cho những người đã rơi vào cảnh không nhà", Chủ tịch Hội đồng Giám sát Quận Cam Doug Chafee cho biết.
Theo Hãng tin AFP, trước đó hai bên đã nhất trí tạm dừng giao tranh 32 giờ, từ 16h ngày 11-4 (giờ Matxcơva) đến hết ngày 12-4, nhân dịp lễ Phục sinh Chính Thống giáo.
Tuy nhiên theo Bộ Tổng tham mưu quân đội Ukraine, tính đến 7h sáng 12-4, nước này đã ghi nhận 2.299 vụ vi phạm lệnh ngừng bắn, trong đó có 28 cuộc tấn công trên bộ, 479 vụ pháo kích, 747 đợt tấn công bằng máy bay không người lái (drone) và 1.045 vụ sử dụng drone FPV.
Phía Ukraine cho biết không phát hiện các cuộc tấn công bằng tên lửa, bom dẫn đường hay drone kiểu Shahed trong khoảng thời gian này.
Ở chiều ngược lại, Bộ Quốc phòng Nga ngày 12-4 cũng cáo buộc Ukraine vi phạm lệnh ngừng bắn 1.971 lần trong cùng giai đoạn, theo Hãng thông tấn TASS.
Matxcơva cho rằng lực lượng Ukraine đã nã pháo hoặc sử dụng xe tăng 258 lần, tiến hành 1.329 cuộc tấn công bằng drone và 375 vụ sử dụng nhiều loại đạn dược khác.
Ngoài ra, Nga còn cáo buộc quân đội Ukraine thực hiện ba cuộc tấn công vào ban đêm và bốn nỗ lực tiến công dọc chiến tuyến, song Matxcơva cho biết đã đẩy lùi toàn bộ.
Theo AFP, đây không phải lần đầu lệnh ngừng bắn dịp lễ Phục sinh bị phá vỡ. Năm ngoái, hai bên cũng đạt thỏa thuận tương tự nhưng nhanh chóng cáo buộc nhau vi phạm trên diện rộng.
Những tháng gần đây, các vòng đàm phán do Mỹ làm trung gian vẫn chưa thể thu hẹp khoảng cách giữa hai bên. Tiến trình này càng thêm phức tạp khi căng thẳng giữa Mỹ với Iran leo thang, khiến sự chú ý của Washington dịch chuyển sang khu vực Trung Đông.
Vụ tai nạn xảy ra trong cuộc huấn luyện của một lữ đoàn thuộc không quân Trung Quốc hôm 28.5, theo tờ PLA Daily ngày 9.7.
Trung úy họ Vương, đội trưởng một đơn vị thuộc lữ đoàn, trong lần nhảy thứ 16 đã gặp sự cố với hạ sĩ họ Trần ở độ cao 800 mét.
South China Morning Post dẫn thông tin cho biết sau khi ông Vương nhảy khỏi máy bay, ông va phải hạ sĩ Trần khi chiếc dù của mình chưa kịp bung hết. Cú va chạm khiến viên trung úy bị lật ngược người. Sau khi lấy lại thăng bằng, ông phát hiện chiếc dù bị mắc vào dù của ông Trần.
Trong tình huống khẩn cấp này, các binh sĩ thường phối hợp để tháo dù nhưng lúc đó ông Trần bị bất tỉnh và không phản ứng dù ông Vương liên lạc liên tục.
Hình ảnh cho thấy chiếc dù của ông Trần còn chưa bung ra hết trong khi phần vải dù và dây treo bị quấn với dây dù của ông Vương.
Sau đó, ông Vương cố gắng với lấy dây dù dự phòng nhưng bị vướng vào chiếc dù chính và không nhìn thấy. Vị trung úy sau đó lộn người và dùng chân đạp nhiều lần vào chiếc dù gặp sự cố để gỡ ra.
Cuối cùng, ông Vương bung thành công chiếc dù dự phòng và rơi xuống bụi cây rồi lăn xuống một con mương. Ông bị gãy xương sườn thứ 5 đến thứ 10 bên phải và vai phải cùng nhiều thương tích phần mềm khác.
Ông Trần cũng được cứu và tỉnh lại trên đường đến bệnh viện, bị chấn thương cột sống. Chưa rõ vì sao ông bị bất tỉnh lúc nhảy. Theo lữ đoàn, ông Trần là chuyên gia nhảy dù kinh nghiệm, đã hoàn thành hơn 40 lần nhảy.
Trung úy Vương đã xuất viện vào cuối tháng 6 và được trao huân chương hạng ba nhờ hành động dũng cảm giúp cứu sống đồng đội.
Cú rơi tự do chỉ kéo dài vài giây nếu nhảy từ độ cao 800 mét, nhưng nếu nhảy dù theo cách thông thường, quá trình này mất khoảng 2 phút rưỡi. Theo phân tích sau sự cố được báo PLA Daily đưa tin, ông Vương đã nhận biết được tình huống khẩn cấp, tự giải thoát mình khỏi chiếc dù bị vướng, bung dù dự phòng và bám vào người đồng đội để thực hiện cú tiếp đất phối hợp.
"Lúc đó tôi không có thời gian để sợ do quá cấp bách. Tôi chỉ sợ khi nằm trong xe cứu thương nhưng nếu phải làm lại, tôi cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự", viên trung úy nói.