Những năm xưa cũ, điện là thứ phải chờ. Thành phố từng quen với những buổi tối chập chờn, khi ánh đèn vừa kịp sáng thì đã lo tắt. Cúp điện luân phiên không phải là chuyện hiếm thời ấy. Người lớn nhìn đồng hồ để canh giờ nấu cơm, trẻ con thì học bài dưới ánh đèn dầu dự trữ trong nhà, còn những con đường chỉ sáng lẻ loi vài điểm lờ mờ nhỏ.
Cô Loan chủ nhà trọ chỗ tôi, đã ở TP.HCM từ “hồi não hồi nào” thủ thỉ kể trong một chiều nhạt nắng, rằng hồi đó cô bán hàng dưới một trụ đèn duy nhất trong ngõ. Bọn trẻ con túm tụm cạnh đó chơi đùa, nương ánh đèn để nhảy dây, đuổi bắt. Ánh đèn ấy trở thành điểm tựa duy nhất cho cả xóm khi đêm xuống. Những ký ức đó giờ chắc xa lạ với bọn trẻ ngày nay, nhưng lại là một phần cuộc sống của cả một thế hệ mới vừa “rũ bùn đứng dậy”.
Ngày nay, TP.HCM gần như không còn những đêm tối chập chờn như trước. Thành phố sáng lên, không chỉ ở trung tâm, mà ở cả những con hẻm nhỏ, những khu dân cư mới. Ánh sáng len vào từng góc đời sống, làm thay đổi cách người ta làm việc, học tập, nghỉ ngơi.
Những quán cà phê mở xuyên đêm với bảng hiệu 24/7. Những ca làm việc kéo dài. Những chuyến xe vẫn chạy khi đồng hồ đã qua nửa đêm. Để giữ cho ánh sáng ấy không tắt, là cả một hệ thống vận hành liên tục phía sau. Những con người làm việc khi người khác nghỉ ngơi, những ca trực đêm, những lần xử lý sự cố trong mưa gió. Họ luôn thầm lặng, nhưng lại là phần không thể thiếu để ánh sáng được duy trì. Có thể chúng ta không nhìn thấy họ mỗi ngày, nhưng mỗi lần bật công tắc, ánh sáng soi rọi, là một lần công việc của họ đã được hoàn thành.
Nửa thế kỷ trôi qua, ngành điện TP.HCM đã đi một chặng đường dài, từ những ngày thiếu thốn đến một hệ thống vận hành ổn định, hiện đại, đủ sức cung ứng cho một đô thị lớn. Điện không chỉ còn là ánh sáng cho từng ngôi nhà, mà đã trở thành “mạch máu” của cả thành phố.
Những khu công nghiệp hoạt động xuyên đêm, những tòa nhà văn phòng sáng đèn, những tuyến phố không ngủ… Tất cả đều cần đến dòng điện vận hành liên tục. Ở một đô thị năng động như TP.HCM, điện không chỉ phục vụ đời sống, mà còn thúc đẩy kinh tế, mở rộng không gian phát triển, tạo nên nhịp sống đặc trưng: nhanh, sáng và không ngừng nghỉ.
Nếu chỉ nhìn vào những con số tăng trưởng hay những công trình hạ tầng, có lẽ vẫn chưa đủ để kể hết câu chuyện của ngành điện TPHCM. Bởi bên cạnh việc thắp sáng, họ còn âm thầm góp phần thay đổi cách người dân sử dụng ánh sáng, và xem đó như một sứ mệnh của mình. Thế là, bằng tất cả sự nhiệt thành, điện lực TP.HCM đã phối hợp Báo Thanh Niên để tạo nên cuộc thi Tiết kiệm điện thành thói quen. Đến nay, cuộc thi đã trải qua 3 mùa thành công rực rỡ.
Sống dưới ánh sáng của ngành điện thành phố, ban đầu tôi tham gia cuộc thi chỉ vì tò mò. Điện với tôi khi đó là một điều hiển nhiên, bật là có, dùng là xong. Tôi chưa từng nghĩ nhiều về việc mình sử dụng điện như thế nào, có lãng phí hay không, có an toàn hay không. Cuộc thi mà ngành điện TP.HCM mang đến đã thúc giục tôi bắt đầu tìm hiểu, tiếp thu rồi nhận ra những điều trước giờ mình từng sơ suất. Hóa ra, một chiếc máy lạnh nếu để sai nhiệt độ có thể tiêu tốn điện năng gấp nhiều lần.
Một chiếc tủ lạnh đặt không đúng vị trí cũng làm hao phí điện. Những thiết bị để ở chế độ chờ tưởng chừng vô hại, nhưng cộng lại tiêu tốn một lượng điện không nhỏ. Cuộc thi giống như một cách để người tham gia nhìn lại thói quen của mình. Tôi bắt đầu thay đổi từng chút một, tắt bớt thiết bị khi không dùng, điều chỉnh lại cách sử dụng, chú ý hơn đến an toàn điện trong nhà. Từ một người sử dụng đơn thuần, tôi trở thành một người sử dụng “có ý thức”.
Và có lẽ, đó cũng là một phần trong cách ngành điện TPHCM đóng góp cho thành phố này, không chỉ bằng cơ sở hạ tầng, mà còn bằng việc thay đổi nhận thức.
Những chương trình, cuộc thi như vậy, nghe có vẻ nhỏ, nhưng lại tạo ra những thay đổi lớn. Khi mỗi người tiết kiệm một chút, cả thành phố sẽ giảm đi một áp lực về năng lượng. Khi mỗi người cẩn trọng hơn trong sử dụng, những rủi ro, tai nạn cũng được hạn chế.
Điện, vì thế, không chỉ là dòng chảy từ nhà máy đến từng công tắc, mà còn là một mối liên kết giữa hệ thống và con người.
50 năm, từ ánh sáng mờ đến một đô thị không ngủ, là một hành trình không chỉ của kỹ thuật, mà còn của con người: những người làm điện, và cả những người sử dụng điện.
Trên chiếc xe máy Wave Alpha cũ, chị Nguyễn Ngọc Thảo Vy, hiện sống và làm việc tại P.Chánh Hưng (TP.HCM), đã cùng cha là ông Nguyễn Hữu Anh Kiệt (53 tuổi) thực hiện chuyến phượt qua nhiều vùng đất ở Việt Nam và Lào. Hành trình kéo dài gần 2 tháng của hai cha con khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thời gian qua, trên trang cá nhân, chị Vy thường xuyên chia sẻ hình ảnh, đoạn phim đi phượt cùng cha qua nhiều tỉnh thành bằng chiếc xe máy cũ. Những bài đăng nhanh chóng được cộng đồng mạng quan tâm, chia sẻ rộng rãi. Nhiều người bày tỏ sự yêu mến với hai cha con, gửi lời chúc thượng lộ bình an và để lại không ít câu chuyện về những chuyến đi cùng cha mẹ, người thân của chính mình.
Mọi chuyện bắt đầu vào tháng 9.2025, khi ông Kiệt quyết định nghỉ hưu sớm. Với ông, đó là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời. Nhân dịp này, ông chia sẻ với gia đình về ước mơ từ lâu là được đi xe máy qua nhiều vùng đất ở Việt Nam nhưng chưa có dịp thực hiện. "Thời điểm đó, mình cũng muốn thay đổi môi trường làm việc. Vậy là mình quyết định nghỉ việc để cùng cha thực hiện hành trình mà cha hằng ao ước", chị Vy kể.
Hai cha con có hơn 1 tháng để chuẩn bị cho chuyến đi. Phương tiện đồng hành là chiếc xe máy cũ có sẵn trong nhà cùng vài món hành lý cần thiết như quần áo, vật dụng cá nhân. Chị Vy còn mang theo laptop để tranh thủ làm thêm công việc freelance trong suốt hành trình.
Trung tuần tháng 10.2025, hai cha con xuất phát từ TP.HCM, đi theo cung đường qua các tỉnh thành ven biển. Khi đến Đà Nẵng và Huế, họ quyết định ở lại lâu hơn để khám phá cảnh đẹp, ẩm thực và nhịp sống địa phương.
"Sau đó, cha con mình quay ngược ra cửa khẩu Bờ Y (Quảng Ngãi, trước thuộc Kon Tum - NV) để sang Lào. Hai cha con đã đi qua nhiều vùng đất ở nước bạn rồi nhập cảnh trở lại Việt Nam tại cửa khẩu Tây Trang (Điện Biên). Từ đây, tụi mình tiếp tục khám phá các tỉnh miền núi phía bắc rồi quay lại Huế. Do thời tiết không thuận lợi nên hai cha con quyết định bay về TP.HCM, còn xe máy gửi về bằng tàu hỏa", chị Vy kể.
Hành trình kéo dài gần 2 tháng với tổng quãng đường khoảng 6.800 km và chi phí hơn 50 triệu đồng.
Trong chuyến đi, ông Kiệt là tay lái chính đồng thời cũng là chỗ dựa vững chắc cho con gái. Với người cha, đây không chỉ là hành trình thực hiện ước mơ tuổi trung niên mà còn là cơ hội để cha con có thêm thời gian đồng hành cùng nhau. Qua mỗi vùng đất, ông càng cảm nhận rõ vẻ đẹp của quê hương, đất nước và cả nước bạn Lào, từ thiên nhiên kỳ vĩ cho đến sự tử tế của con người.
Mỗi nơi dừng chân, hai cha con thường dành khoảng một ngày để khám phá các địa điểm nổi tiếng, trải nghiệm ẩm thực và tìm hiểu văn hóa địa phương. Nhiều chủ nhà nghỉ, khách sạn sau khi biết câu chuyện của họ đã nhiệt tình hỏi han, thậm chí giảm giá phòng như một cách động viên hai cha con tiếp tục hành trình.
"Trong chuyến đi, cha con tôi từng gặp tai nạn té xe ở khu vực cửa khẩu Bờ Y do trời mưa lớn. May mắn là cả hai không bị thương nghiêm trọng", ông Kiệt nhớ lại.
Sau chuyến đi, điều khiến ông hạnh phúc nhất không chỉ là hoàn thành ước mơ của mình, mà còn vì thấy con gái trưởng thành hơn sau những ngày rong ruổi. "Vy là con một trong nhà, được cha mẹ yêu thương từ nhỏ. Đây là chuyến đi khá vất vả nhưng con đã vượt qua rất tốt", ông nói.
Dù hành trình kết thúc từ năm ngoái, gần đây chị Vy mới bắt đầu chia sẻ lại hình ảnh, thông tin lên mạng xã hội như một cách lưu giữ kỷ niệm. Hai cha con rất bất ngờ khi nhận được nhiều sự quan tâm và tình cảm từ cộng đồng mạng.
Với chị Vy, cha không chỉ là người thân mà còn giống như một người bạn đồng hành đặc biệt. Theo lời chị, ông Kiệt là người tâm lý, luôn yêu thương gia đình và có tính cách rất thoải mái. "Nhờ chuyến đi này mà mình có thêm rất nhiều trải nghiệm và ký ức đẹp cùng cha. Đó chắc chắn là những kỷ niệm mình sẽ không bao giờ quên", chị Vy chia sẻ.
Hiện tại, cô gái đã có công việc mới tại TP.HCM. Chị cho biết thời gian tới sẽ cố gắng làm việc để có điều kiện đưa cha mẹ đi du lịch thêm nhiều nơi khác.
Tối 4.7, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Đội 6, Cục CSGT) cho biết đơn vị vừa lập biên bản vi phạm hành chính đối với một tài xế xe khách lưu thông trên cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây trong trường hợp giấy phép lái xe (GPLX) đã bị tạm giữ.
Theo CSGT, qua công tác tuần tra kiểm soát, xử lý vi phạm nhằm phòng ngừa tai nạn giao thông trên các tuyến cao tốc, lực lượng chức năng phát hiện xe khách biển số 85E - 003.xx do tài xế H.T.Tr (33 tuổi, ở Khánh Hòa) điều khiển có vi phạm.
Qua kiểm tra, CSGT xác định GPLX của tài xế Tr. đã bị tạm giữ từ ngày 9.6.2026. Tuy nhiên, tài xế này chưa thực hiện việc chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính theo quy định (hạn xử lý là ngày 17.6.2026) nhưng vẫn tiếp tục điều khiển phương tiện tham gia giao thông trên cao tốc.
Đội 6 đã lập biên bản tài xế Tr. về hành vi điều khiển xe không có giấy phép lái xe. Căn cứ Nghị định 168/2024/NĐ-CP, tài xế này bị xử phạt trung bình 19 triệu đồng, đồng thời phương tiện bị tạm giữ không quá 7 ngày làm việc.
Ngoài xử lý tài xế, lực lượng CSGT cũng lập biên bản Công ty TNHH DV VT H.A.K (chủ phương tiện) về hành vi để người không đủ điều kiện theo quy định điều khiển xe tham gia giao thông.
Với lỗi này, chủ phương tiện bị xử phạt trung bình 58 triệu đồng. Tổng mức phạt đối với tài xế và chủ xe là 77 triệu đồng.
Đội 6 khuyến cáo, trường hợp người lái xe đã bị lập biên bản, GPLX bị tạm giữ nhưng không chấp hành quyết định xử phạt đúng thời hạn, nếu tiếp tục điều khiển phương tiện tham gia giao thông sẽ bị xử lý về hành vi không có GPLX.
CSGT cũng lưu ý người dân cần tuân thủ quy định khi lưu thông trên cao tốc, duy trì tốc độ, khoảng cách an toàn và không chủ quan với các hành vi vi phạm.
Hiện toàn tuyến cao tốc đã được giám sát bằng hệ thống camera. Các hành vi vi phạm đều có thể được ghi nhận, xác minh và xử lý theo quy định.
Sinh ra với căn bệnh bại não, chị Phạm Thị Hằng (24 tuổi, ở TP.HCM) từng có nhiều năm chỉ quanh quẩn ở nhà, sống trong sự chở che của gia đình. Từ một cô gái hiếm khi bước ra ngoài, chị đã bén duyên với thể thao, thi đấu song song 2 bộ môn boccia và điền kinh. Mới đây, cô gái bại não xuất sắc giành 3 huy chương bạc Giải vô địch quốc gia môn điền kinh người khuyết tật năm 2026 tổ chức tại Thái Nguyên.
Từ nhỏ, chị Hằng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bước vào con đường thể thao, tham gia tập luyện và khoác lên mình màu áo thi đấu.
Bước ngoặt đến vào đầu năm 2024, khi chị được một người quen giới thiệu đến gặp huấn luyện viên boccia - môn thể thao đầu tiên chị theo đuổi.
"Những ngày đầu tập luyện có thể là khó khăn nhất vì đó giờ tôi cũng rất ít khi hoạt động nên cơ thể rất yếu, với cả cơ thể cũng rất cứng, chưa có sự linh hoạt nên phải mất rất lâu để làm quen với bộ môn mới này", chị Hằng chia sẻ.
Sau gần 1 năm gắn bó với boccia, chị được tham gia giải đấu đầu tiên và có thành tích. Đó không chỉ là phần thưởng cho những ngày tháng kiên trì tập luyện mà còn giúp chị có thêm niềm tin vào bản thân. Hiện nay, chị Hằng sinh hoạt tại Câu lạc bộ của Trung tâm Cung ứng phường Tân Thới Hiệp.
Từ nền tảng của boccia, đầu năm 2025 chị quyết định thử sức với điền kinh. Đây là quyết định không hề dễ dàng bởi chị phải bắt đầu làm quen với những nội dung hoàn toàn mới gồm ném lao, đẩy tạ và ném đĩa.
Để có thể theo được các bài tập, ngoài thời gian rèn luyện kỹ thuật, chị phải tập thêm rất nhiều bài bổ trợ nhằm tăng sức mạnh cho các nhóm cơ.
"Đối với người bình thường luyện tập bộ môn này có thể sẽ phải kết hợp linh hoạt cả cơ thể để thực hiện động tác. Còn đối với tôi vì không thể đứng dậy nên chủ yếu là ngồi thực hiện động tác nên lực sẽ tác động lên phần hông và phần vai", chị Hằng nói.
Mỗi tuần chị dành 3 buổi cố định để tập luyện. Khi gần đến các giải đấu, huấn luyện viên sẽ tăng cường thêm số buổi tập để nâng cao thể lực và hoàn thiện kỹ thuật.
Dù việc đi lại còn nhiều khó khăn nhưng chị chưa từng bỏ một buổi tập nào. Với chị, mỗi buổi đến sân đều là cơ hội để bản thân khỏe hơn và tiến bộ hơn một chút so với ngày hôm trước.
Nhà cách trung tâm khoảng 30 phút đi xe nhưng hầu như ngày nào cha chị cũng đưa con gái đến tập luyện rồi đón về. Cha mẹ chị không tạo áp lực về thành tích mà chỉ mong chị có sức khỏe và được làm điều mình yêu thích.
Mỗi khi chị mang huy chương về nhà, người vui nhất chính là mẹ. Chị kể mẹ thường cầm những tấm huy chương và bằng khen đi khoe với hàng xóm, người quen. Những niềm vui giản dị ấy lại trở thành động lực để chị tiếp tục cố gắng trong mỗi buổi tập.
Buổi sáng chị đến trung tâm tập luyện, còn từ chiều đến tối lại tiếp tục đi bán vé số. Dù công việc khá vất vả nhưng chị chưa bao giờ xem đó là gánh nặng. Ngược lại, chị cảm thấy hạnh phúc vì bản thân đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, được gặp gỡ nhiều người hơn và nhìn cuộc sống bằng một tâm thế tích cực hơn.
"Mình không dám bỏ cuộc vì thấy mọi người xung quanh từ gia đình, những người đồng đội và huấn luyện viên dồn hết tâm sức vào mình như vậy nên mình cũng cố gắng hơn. Nếu bỏ cuộc thì phụ lòng kỳ vọng của mọi người lắm", chị Hằng tâm sự.
Đối với chị, câu lạc bộ không chỉ là nơi tập luyện mà còn giống như ngôi nhà thứ hai. Đây là nơi mọi người luôn sẵn sàng động viên, chia sẻ và hỗ trợ nhau trong cả tập luyện lẫn cuộc sống. Chính môi trường ấy đã giúp chị dần thay đổi, trở nên tự tin hơn và có thêm động lực để bước tiếp.
Đồng hành với chị từ những ngày đầu là huấn luyện viên Duy Minh người mà chị luôn nhắc đến với sự biết ơn đặc biệt. "Ban đầu không ai nhận tôi vào tập hết, chỉ có thầy Minh nhận tôi vào tập thôi", chị Hằng nhớ lại.
Theo chị, huấn luyện viên chưa bao giờ nóng vội hay tạo áp lực phải đạt thành tích sớm. Ông luôn kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, động viên chị cố gắng mỗi ngày và chờ chị tự vượt qua những giới hạn của bản thân.
Nhìn lại chặng đường đồng hành cùng học trò, huấn luyện viên Duy Minh cho biết điều khiến ông tự hào nhất không phải là những tấm huy chương mà chính là sự thay đổi của chị Hằng sau từng buổi tập.
"Đối với tôi, Hằng là một vận động viên có ý chí rất mạnh mẽ. Ban đầu lúc mới tập Hằng rất yếu, ném 3 quả bóng cũng đã mệt rồi. Nhưng bây giờ điều thấy rõ nhất là sức khỏe của bạn đã tăng lên rõ rệt. Bạn không ngừng cố gắng và trong mỗi cuộc thi đều làm hết sức mình", người thầy chia sẻ.