Ngày 6.5, Công an xã Hưng Lộc, thành phố Huế cho biết đơn vị vừa kịp thời phối hợp với người dân địa phương cứu giúp một cụ ông đi lạc trong rừng keo trên địa bàn.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 19 giờ ngày 5.5, người dân thôn Hòa Lộc (xã Hưng Lộc) phát hiện một người đàn ông lớn tuổi đang di chuyển vô định tại khu vực rừng keo ven tỉnh lộ 15B. Thời điểm tiếp cận, cụ ông có biểu hiện mệt mỏi, đi đứng không vững và lả đi vì đói. Ngay sau đó, người dân gửi tin báo đến Công an xã Hưng Lộc.
Nhận được tin báo, thượng tá Vũ Thanh Tùng, Trưởng công an xã Hưng Lộc, đã chỉ đạo ông Hồ Đắc Lực (cán bộ Tổ bảo vệ an ninh, trật tự xã) và một số cán bộ khác lập tức có mặt tại hiện trường để hỗ trợ.
Chia sẻ với phóng viên Thanh Niên, ông Lực cho biết: “Lúc đó trời đã tối mịt, khu vực rừng keo gần tỉnh lộ 15B lại không có nhà dân. Khi tôi đến nơi, cụ ông đã rất yếu, nằm một trong khu rừng tràm. Tôi quyết định đưa cụ về nhà mình gần đó, cho uống 2 bịch sữa và ăn 1 gói mì để cụ hồi sức”.
Qua xác minh nhanh, lực lượng chức năng xác định cụ ông tên là Nguyễn Quang (trú tại xã Vinh Lộc), đã ra khỏi nhà 3 ngày qua.
Đáng chú ý, dù tinh thần không ổn định và không mang theo bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, nhưng trên người ông Quang vẫn đang đeo một sợi dây chuyền bằng kim loại màu vàng.
Tối cùng ngày, Công an xã Hưng Lộc đã liên hệ với Công an xã Vinh Lộc để thông báo cho gia đình lên đón cụ ông về chăm sóc. Gặp lại người thân, gia đình ông Quang xúc động, bày tỏ sự cảm kích đối với việc làm kịp thời của Công an xã Hưng Lộc.
Người nhà cho biết, sợi dây chuyền mà ông Quang đeo là vàng, được ông giữ từ rất lâu. Ông Quang hiện không ổn định về tâm lý, thường xuyên bỏ đi khỏi nhà, gia đình đã đăng bài trên các trang mạng xã hội để tìm kiếm ông suốt những ngày qua.
Đáng chú ý, đây là sự việc sự trùng hợp tại địa bàn xã miền núi này. Chỉ cách đó đúng 9 ngày, Công an xã Hưng Lộc cũng đã giải cứu thành công một trường hợp cụ ông đi lạc trong rừng, trên người có 1 lượng vàng SJC.
Cụ thể, trưa 27.4, người dân thôn Hòa Lộc trong lúc đi làm rẫy đã phát hiện một cụ ông nằm lả bên vệ đường dẫn vào nhà bảo vệ đập phụ thuộc hồ thủy điện Tả Trạch. Bên cạnh cụ là chiếc xe máy. Cụ ông lúc này đã kiệt sức và có dấu hiệu ngất xỉu vì đói khát.
Ông Hồ Đắc Lực cũng chính là người trực tiếp tham gia cứu hộ cả hai vụ việc. Bất ngờ hơn, khi kiểm tra người cụ ông để tìm thông tin liên lạc, ông Lực và lực lượng chức năng phát hiện ngoài tiền mặt và giấy tờ, cụ ông còn mang theo một thỏi kim loại nghi là vàng.
Cụ ông sau đó được xác định là Đỗ Hữu Sơn (79 tuổi, trú đường Lê Duẩn, phường Phú Xuân, thành phố Huế). Ngay sau khi sức khỏe cụ Sơn ổn định, Công an xã Hưng Lộc đã đưa cụ về nhà và bàn giao số tài sản trên cho người thân.
Gặp lại ông cụ, gia đình cụ Sơn đã vô cùng xúc động trước sự tận tâm của các cán bộ chiến sĩ và người dân xã Hưng Lộc. Liên quan đến thỏi kim loại này, qua xác minh cùng gia đình, đây là vàng miếng SJC 9999.
Liên quan đến phản ánh của bạn đọc về việc ô tô đậu "bạt ngàn" dưới lòng đường gây cản trở giao thông, PV Thanh Niên đã có mặt ghi nhận thực tế tại các tuyến đường số 1, 1A, số 4... quanh khu vực công viên, chung cư A.G và Bệnh viện đa khoa Bình Chánh (thuộc địa bàn xã Tân Nhựt, TP.HCM).
Tại đây, tình trạng các phương tiện ô tô cá nhân, xe dịch vụ đậu hàng dài dưới lòng lề đường diễn ra phổ biến, đặc biệt là vào khung giờ cao điểm từ 17 - 19 giờ hằng ngày và các ngày cuối tuần.
Theo phản ánh của người dân sinh sống tại khu vực, việc xe ô tô chiếm dụng lòng đường không chỉ thu hẹp không gian lưu thông công cộng mà còn làm khuất tầm nhìn của các phương tiện khác.
"Đường này dẫn vào bệnh viện và khu dân cư, lưu thông chật vật. Thậm chí, không gian quanh công viên vốn là nơi để người dân đi bộ, tập thể dục, đánh cầu lông giờ cũng bị ô tô vây kín", một người dân bức xúc chia sẻ.
Mới đây, một vụ va chạm đã xảy ra ngay tại khu vực lối ra vào khi một chiếc xe từ hầm chung cư di chuyển ra va chạm với một phương tiện khác dừng đỗ dưới lòng đường đang quay đầu, gây hư hỏng nhẹ.
Người dân địa phương mong muốn cơ quan chức năng sớm có giải pháp chấn chỉnh, lắp đặt hệ thống biển cấm đồng bộ để đảm bảo an toàn giao thông.
Cũng theo người dân, nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên một phần xuất phát từ tâm lý ngại mất tiền phí gửi xe của một bộ phận cư dân. Dù chung cư có hầm giữ xe an toàn, nhiều chủ xe vẫn chọn giải pháp đưa phương tiện ra lòng đường đỗ "miễn phí", chấp nhận các rủi ro về hư hỏng hay thời tiết, tạo áp lực lớn lên hạ tầng giao thông công cộng bên ngoài.
Trao đổi với PV Thanh Niên về vấn đề này, một cán bộ xã Tân Nhựt cho biết, lực lượng chức năng đã nắm bắt được thực trạng và từng nhiều lần tổ chức ra quân phân luồng, nhắc nhở.
Tuy nhiên, cái khó hiện nay là tại một số tuyến đường quanh khu vực chung cư A.G, biển báo cấm dừng, cấm đỗ chỉ được lắp đặt một chiều hoặc chỉ cấm cục bộ trước các hộ kinh doanh, chiều còn lại hoặc các đoạn khác không có biển cấm nên về mặt pháp lý người dân vẫn được phép dừng, đỗ.
Cán bộ xã này phân tích thêm, việc cắm biển báo giao thông thuộc thẩm quyền quản lý của các ban quản lý đầu tư xây dựng và Sở Xây dựng. Việc cơ quan quản lý chưa cắm biển báo hết các tuyến đường là nhằm tạo điều kiện linh hoạt cho người dân đến thăm khám tại bệnh viện hoặc vui chơi tại công viên. Lực lượng công an xã và Trạm CSGT Tân Túc khẳng định luôn tuần tra liên tục và sẽ kiên quyết xử phạt nghiêm theo quy định đối với các lỗi rõ ràng như đậu đè vạch người đi bộ, đậu tại điểm dừng xe buýt hoặc khu vực có biển cấm.
Trong khi đó, lãnh đạo UBND địa phương thông tin, đơn vị đã chỉ đạo Phòng Kinh tế ghi nhận hình ảnh thực tế và kiểm tra lại toàn bộ tình hình phối hợp với các bên liên quan. Trong thời gian tới, trước mắt địa phương sẽ tăng cường lực lượng vận động, nhắc nhở các chủ phương tiện xếp xe gọn gàng, đảm bảo mỹ quan đô thị, không xả rác hay gây mất an ninh trật tự, đồng thời nghiên cứu các phương án kiến nghị điều tiết giao thông phù hợp để hài hòa lợi ích giữa nhu cầu dân sinh và trật tự an toàn đường bộ.
Hừng đông trên bãi tràn ngập nắng hồng, thứ nắng như được ngư dân chở về từ xa khơi. Vài con thuyền cập bờ. Chị cởi dép ấn vào tay tôi, chạy ào xuống sát mép nước, nơi mấy giỏ cá vừa được chuyển lên bến. Chị reo: "Cá hố!". Ánh mắt rất vui của mấy anh ngư dân đổ dồn về phía chị. Tôi cũng nhìn chị chứ nói chi ai. Và tôi thấy hạnh phúc ánh lên trong mắt chị. Đó là niềm hạnh phúc khi gặp một món ngon từng in đậm trong ký ức. Chị mừng như gặp bạn cũ cũng phải.
Mỗi năm về thăm quê một lần, kiểu "vội vã trở về vội vã ra đi", chị không có thời gian dạo bến quê. Lần này chị có 3 ngày ở lại. Giờ thì chị đã gặp… cố ngư. Mua cá xong, hai chị em về. Chị đi chân không, tay cầm mấy con cá. Còn tôi… xách dép. Chị xuýt xoa: "Cá quá trời tươi luôn. Cá này cắt lát, khứa nhẹ vài đường rồi ướp nghệ tươi với chút muối và bột nêm rồi chiên lên. Trời ơi ta nói cơm từ nồi nhôm cho chí nồi đồng đều hết sạch".
Lâu rồi chị mới đích thân làm cá, đứng bếp. Chị vui trong từng cử chỉ, từng cái nhìn với "đối tượng" của mình. Chị cẩn thận xắt cá ra từng lát, nhẹ và dứt khoát. "Cho cá khỏi trầy da, đường cắt phải sắc lẹm cho lát cá nhìn đẹp mắt", chị nói nhẹ nhàng và rõ từng tiếng. Tôi cười: "Làm cá mà như đang… hát tình ca, xin nghiêng mình chào nghệ sĩ ẩm thực". Chị cười rung bờ vai nhỏ…
Nghệ tươi hay nghệ bột đều cho mùi và màu không khác mấy. Nhưng chị nói, cá hố tươi phải được ướp với nghệ tươi mới "môn đương hộ đối". Nghệ tươi chỉ cần một củ nhỏ thôi cũng "chấp" 3 - 4 muỗng nghệ bột. Em nghĩ coi, lát cá ngời ánh bạc như vầy mà rắc bột nghệ vào chẳng phải… xúc phạm cá hay sao? Trưa trờ trưa trật, tôi đạp xe tới nhà thằng bạn. Mệt quá, tôi chỉ nói trong tiếng thở: Chị tao… cá hố… nghệ tươi… tao xin, rồi chỉ tay ra sau nhà. Thằng bạn hiểu. Nó chạy ra vườn như sợ chậm một giây là… gây tai nạn.
Mẹ nói cạo vỏ củ cho sạch đất cát. Chị không làm vậy vì vỏ củ chứa nhiều dưỡng chất. Chị rửa sạch rồi mài củ nghệ mà không nhờ tôi. Mẹ nói đeo bao tay vô, nghệ nó bám lâu lắm. Chị cười: "Con biết, nhưng con muốn mài tay trần cho nó vàng rực lên để sống lại thuở… hoàng kim". Đó là chị nói vui về một thời đói kém. Là chị cả nên hễ đi học về là nhào xuống bếp giành mẹ nấu cơm cho 5 miệng ăn.
Chị trộn đều nghệ với một ít muối, bột nêm rồi nhẹ nhàng ướp vào cá. Đang ngời trắng, cá ngả sang màu vàng tươi rất bắt mắt. Một lát sau, dầu trong chảo lăn tăn sôi nhẹ. Chị canh lửa vừa đủ để nghệ và gia vị thẩm thấu vào từng sớ thịt của cá. Cho cá ra đĩa, chị rắc lên chút lá hành cho... xanh thêm bữa cơm đoàn tụ. Tôi khen những "chiếc nhẫn" hành phi dễ thương. Chị bật mí: Cắt hành từng lát thẳng góc với cuống hành, khi phi sẽ có những vòng tròn đồng tâm nhìn ngộ lắm. Đúng là đĩa cá trông… mỹ miều hẳn.
Món cá hố chị làm đậm đà, mượt mà, quấn quýt cái lưỡi hơn món cá hố nấu ngót hay kho mặn. Cái kết của bữa cơm sum họp ngon vui là thứ gì cũng hết. Chỉ đọng lại trong tôi một "âm mưu" là nghĩ cách giữ chị lại thêm vài bữa nữa…
Ảnh dự thi dưới đây là công nhân Đội Quản lý điện Phú Mỹ (Công ty Điện lực Vũng Tàu, EVNHCMC) cải tạo, gắn thiết bị máy đóng/cắt tự đồng điều khiển từ xa trên lưới điện trung thế tại khu cảng Cái Mép - Thị Vải, để gia tăng mức độ thông minh của hệ thống lưới điện, thích ứng với đô thị thông minh và xanh hóa.