Các tuyển thủ Italy đã gào thét vang dội khi hát quốc ca với tinh thần rực lửa đúng chất người thầy Gennaro Gattuso hay những thế hệ năm xưa. Họ cũng chơi đúng bản sắc lừng danh của “đoàn quân thiên thanh”, với sự lầm lì, gai góc và kiên cường, thậm chí phải “nhân đôi” bản sắc ấy để sinh tồn từ phút 41 sau khi Alessandro Bastoni lĩnh thẻ đỏ trực tiếp.
Gianluigi Donnarumma cứu vãn trận đấu ít nhất ba lần. Trong khi Moise Kean với chuỗi bàn thắng thứ 6 liên tiếp cho tuyển Italy gợi nhớ đến Gigi Riva vĩ đại, với cũng con số 11 trên lưng. Italy cũng một lần nữa phô diễn “nghệ thuật hắc ám” để kéo trận đấu tại Zenica “lết” đến loạt luân lưu, bấu víu vào nó – thứ từng đưa họ lên đỉnh thế giới 20 năm trước và đỉnh châu Âu năm 2021. Nhưng lần này, phép màu không lặp lại, công thức cũ kỹ không còn hiệu nghiệm.
Donnarumma vươn người hết cỡ, ngón tay anh đã chạm được vào bóng. Nhưng trái bóng vẫn đi vào lưới. Bức tường thành cuối cùng mang theo hy vọng của cả Italy bỗng chốc rơi xuống địa ngục. Anh quỳ rạp xuống sân, ôm đầu bất lực giữa làn khói pháo sáng mịt mù phía sau lưng. Cú sút quyết định của Esmir Bajraktarevic đã đưa Bosnia & Herzegovina vượt qua trận chung kết play-off để lần thứ hai trong lịch sử góp mặt tại VCK World Cup sau 12 năm.
Và đó cũng là 12 năm kể từ lần gần nhất Italy dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Tính từ 1962, Italy chưa bao giờ vắng mặt tại World Cup, cho đến khi cơn ác mộng bắt đầu, từ các thất bại khi đá play-off với Thụy Điển (2018), Bắc Macedonia (2022) rồi giờ là Bosnia. Thêm 4 năm nữa, phải đến 2030, người Italy mới lại có thể nói về World Cup. Còn bây giờ, họ lại phải mệt mỏi và đau đầu nghĩ về một cuộc đại tu cả nền bóng đá – điều đã được nhắc mãi suốt nhiều năm qua.
Tổng biên tập báo Italy Corriere dello Sport là Ivan Zazzaroni kể lại rằng một người bạn thân đã nhắn cho ông đêm qua: “Sáng mai, tôi sẽ phải giải thích với đứa con trai 10 tuổi của mình rằng chúng ta đã bị loại”. Cậu bé này hiện 10 tuổi, nghĩa là đến khi lên 14, cậu vẫn có cơ hội bổ sung vào kỷ niệm tuổi thơ của mình về một lần được xem tuyển Italy ở World Cup. Nhưng với thế hệ người Italy chào đời kể từ World Cup 2014, họ trưởng thành mà chưa từng được thấy màu áo thiên thanh ở World Cup.
Hôm 26/3, ngày trước trận play-off giữa Italy và Bắc Ireland, chính Corriere dello Sport còn đầy mỉa mai và châm biếm dùng trí tuệ nhân tạo (AI) để tạo nên hình ảnh trên trang bìa của họ. Đó là hình ảnh các CĐV trẻ trung đang cổ vũ cuồng nhiệt cho tuyển Italy. Tờ báo này chủ đích làm vậy, thậm chí còn công khai thừa nhận: “Hình ảnh trên trang nhất được tạo bởi AI, đơn giản là vì chúng tôi chẳng thể tìm đâu ra một người trẻ nào hào hứng đến mức này khi cổ vũ ĐTQG”.
Và còn có một sự thật “dễ gần” hơn. Donnarumma ra mắt nhà nghề năm 2015 khi mới 16 tuổi. Nhưng đến nay, anh vẫn chưa một lần bắt trận nào ở World Cup. Đến World Cup 2030, nếu Italy giành vé, anh khi ấy đã 31 tuổi. Ký ức về người gác đền tuyển Italy ở World Cup vẫn chỉ là câu chuyện của những “người già”, với hình ảnh Gianluigi Buffon.
Ngoại lệ của Italy
Triết gia La Mã cổ đại Cicero từng có một câu nói kinh điển “Ngoại lệ khẳng định nguyên tắc”, ám chỉ rằng sự tồn tại của một ngoại lệ giúp làm rõ và nhấn mạnh sự tồn tại của một nguyên tắc chung.
Với một quốc gia từng xem World Cup là “thánh địa” với 4 lần vô địch (chỉ kém Brazil), sân chơi ấy giờ không còn thuộc về họ nữa. Italy phải chấp nhận một sự thật, rằng họ không còn nằm trong nhóm tinh hoa của bóng đá thế giới. Đó không phải là một sự cố, cũng chẳng phải chuyện ngẫu nhiên. Một tai nạn có thể xảy ra, lần thứ hai vào năm 2022 người Italy có thể chấp nhận, vì nó đến ngay sau một kỳ tích rực rỡ là chức vô địch Euro 2021.
Nhưng thất bại ở play-off 2026 cho thấy sự xuống cấp khó phủ nhận của bóng đá Italy. Dòng thời gian chỉ ra một điều cay đắng mà họ phải lấy làm gốc cho mọi phân tích về sau: ngoại lệ không phải là việc đội nhà vắng bóng ở World Cup ba lần liên tiếp, mà là chức vô địch Euro tại Wembley cách đây 5 năm. Nói theo cách mỉa mai của chính cộng đồng “tifosi” trên mạng xã hội thì là: ba lần liên tiếp ngồi nhà xem World Cup không phải tai nạn, “tai nạn” là Euro 2021. Trạng thái bình thường, trớ trêu thay, lại chính là những đêm thất bại như tại Zenica.
Gattuso đã thất bại trong trận đấu quan trọng nhất. Nhưng sẽ không công bằng nếu chỉ đổ lỗi cho “Rino”. Trước ông, cả Gian Piero Ventura, Roberto Mancini và Luciano Spalletti đều không thành công, nghĩa là vấn đề không chỉ nằm ở băng ghế huấn luyện.
Vì thế, dư luận Italy liền quay sang Gabriele Gravina, chủ tịch LĐBĐ nước này (FIGC), người từng tự ví bản thân là “một cây sậy khó lòng bị bẻ gãy”. Ngay sau đêm Zenica, vị chủ tịch bóng đá Italy từ 2018, tức đương nhiệm trong hai thảm họa World Cup gần nhất, đã không tuyên bố từ chức như cách truyền thông nước này lẫn hàng triệu CĐV Italy mong đợi. Ông đặt quyết định đi hay ở vào tay Hội đồng Liên đoàn.
“Tôi xin nhận trách nhiệm, nhưng có một cơ quan có thẩm quyền để đưa ra các đánh giá, đó là Hội đồng Liên đoàn mà tôi đã yêu cầu triệu tập vào tuần tới”, ông Gravina nói ngay trong ngày 1/4. “Tại đó, chúng tôi sẽ phân tích sâu sắc toàn bộ hệ thống bóng đá Italy, bởi rõ ràng chúng ta đang rơi vào một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Người ta cứ lầm tưởng rằng Liên đoàn có thể quyết định hay chọn lựa cách xây dựng một đội bóng, nhưng thực tế có rất nhiều vấn đề rộng lớn cần suy ngẫm, và chúng tôi sẽ dành thời gian cho việc đó vào tuần sau”.
Bóng đá Italy từng chứng kiến những nhà điều hành từ chức chỉ vài phút sau khi Italy bị loại, không phải ở vòng loại, mà là ngay từ vòng bảng World Cup. Nhưng ít nhất, họ còn đưa được đội tuyển đến đó. Nếu Gravina vẫn ngồi lại trên đỉnh cao quyền lực, ông thực sự là một kỷ lục gia về sự kiên thủ trước thất bại.
Bấy giờ, ông có thể sẽ thiết lập một kỷ lục kép: kỷ lục về số lần lỡ hẹn với World Cup và kỷ lục về sự “lì lợm” bám ghế. Từ năm 1934 trở đi, Italy luôn góp mặt tại World Cup dù giải đấu chỉ có 16, 24 hay 32 đội (ngoại trừ lần bị loại năm 1958). Giờ đây, họ lại bị loại ngay cả khi số đội đã tăng lên 48. Đó gần như là một “chiến tích” ngược đời.
Theo báo Italy Gazzetta dello Sport, Gravina muốn ở lại để bảo vệ những gì đã xây dựng và tránh những thứ ông từng gọi là “tổn thất lớn hơn”, một thuật ngữ gợi nhớ ngay đến kỳ Euro 2032 mà Italy đăng cai. Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin – người vừa dùng bữa trưa cùng Gravina tại Sarajevo, Bosnia – cũng đang đứng về phía ông.
Sự ủng hộ của Chủ tịch UEFA trong bối cảnh này được xem là một điểm tựa không nhỏ. Dù lập trường của Thủ tướng Italy Giorgia Meloni có thể mang sức nặng đáng kể, đến nay bà vẫn chưa can thiệp sâu vào thể thao, nhất là khi đang phải đối mặt với nhiều vấn đề quốc gia cấp bách khác. Với Bộ trưởng Bộ Thể thao và Thanh niên Italy Andrea Abodi, việc phân tích sâu rộng để cải tổ toàn hệ thống lại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
Năm 2026 thật sự trở thành năm “số 0” của bóng đá Italy. Họ không có một CLB Serie A nào ở tứ kết Champions League – đánh dấu lần thứ tư trong 6 mùa gần nhất Italy sạch bóng đại diện ở giai đoạn knock-out này của giải đấu danh giá nhất cấp CLB châu Âu. Ở hai đấu trường thấp hơn còn lại là Europa League và Conference League, Italy cũng chỉ còn hai đại diện vào tứ kết, gồm Bologna và Fiorentina. Và giờ là thất bại của ĐTQG.
Chưa đầy ba năm trước, giải VĐQG Italy còn chạy một chiến dịch quảng bá tuyên bố hùng hồn rằng “Calcio đã trở lại”, sau khi có tới 6 đại diện Serie A vào tứ kết các Cup châu Âu, trong đó có ba đội ở Champions League. Nhưng có vẻ, đó cũng chỉ là một “ngoại lệ” trong dòng thời gian gần đây.
Những phân tích sâu rộng về vấn đề của bóng đá Italy dễ dàng được bắt gặp trong vài năm nay. Từ những liệt kê và diễn giải về tình hình tài chính nhức nhối, về phương pháp luận lỗi thời của hệ thống đào tạo trẻ, về tình trạng các SVĐ cũ kỹ, về thực trạng tỷ lệ áp đảo của các ngoại binh ở giải VĐQG, cho đến việc những CLB lớn đang trong giai đoạn chuyển giao.
Không ít những canh cánh của người trong cuộc nêu bật các vấn nạn của bóng đá đất nước hình chiếc ủng. Năm 2022, Fabio Capello từng báo động “bóng đá Italy không đủ tài năng trẻ, vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng”. Đến năm 2024, nhà cầm quân lão luyện này một lần nữa nói thẳng thừng trên báo Gazzetta dello Sport rằng “bóng đá Italy đang ‘cập nhật’ phiên bản cũ của triết lý Pep Guardiola 10 năm về trước”, và “ở các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, để lại hệ quả về mặt lâu dài”.
Gần đây, HLV Raffaele Palladino, sau khi chứng kiến đội nhà phải “mượn rổ đựng bóng” trước Bayern ở vòng 1/8 Champions League, đã thốt lên rằng: “Tôi có cảm giác người Italy đang chơi một môn thể thao khác chứ không phải bóng đá, trước các ông lớn Champions League”.
Tiền vệ Nemanja Matic gắn bó với bóng đá Italy gần hai năm (tại AS Roma 2022-2023 và Sassuolo từ 2025), thì cảm thán: “Người Italy các bạn vẫn đang giậm chân tại chỗ như ở thập niên 1990. Vấn đề đầu tiên nằm ở các học viện. Tôi thấy điều đó qua chính con trai mình. Các lò đào tạo trẻ ở Anh và Pháp tiến bộ hơn nhiều. Ở đó, họ dạy cầu thủ trẻ cách rê dắt, phát triển kỹ thuật và khuyến khích sự sáng tạo để tìm ra giải pháp trên sân”.
Cũng theo Matic, vấn đề của bóng đá Italy còn nằm ở chiến thuật, khi chủ yếu các CLB đá với ba hậu vệ và tấn công rất ít, “lấy đâu ra cường độ cao nếu chỉ lo phòng ngự bên phần sân nhà”.
Người Italy đã biết và đã nói tất cả những điều đó rất nhiều lần trong sự pha trộn giữa thất vọng, giận dữ và phẫn nộ. Họ biết cả hệ thống bóng đá cần phải được tái thiết. Nhưng câu hỏi vẫn là khi nào mới hành động. Sự trì hoãn có thể sẽ khiến thêm nhiều thế hệ trẻ Italy lớn lên mà chưa một lần được thấy màu áo thiên thanh tại World Cup.
Tia hy vọng
Tuy nhiên, ở một góc nhìn lạc quan, ký giả chuyên về bóng đá Italy James Horncastle tin rằng không phải mọi thứ đều đang đi chệch hướng tại xứ mỳ ống. Bóng đá Italy đã không ngừng nỗ lực tiến hành các cuộc cải tổ kể từ sau hai cú sốc bị loại ngay từ vòng bảng World Cup 2010 (với tư cách ĐKVĐ) và 2014. Chiến lược gia huyền thoại Arrigo Sacchi từng được mời về để trực tiếp đào tạo đội ngũ HLV, nhằm chuẩn bị cho việc ươm mầm thế hệ kế cận.
Nhiều cấp độ lứa tuổi trẻ hơn đã được đưa vào hệ thống thi đấu. Sự can thiệp của Chính phủ, thông qua Ủy ban Olympic Italy (CONI), đã thúc đẩy hàng loạt đề xuất mới. Điển hình là việc các CLB Serie A được phép đưa đội hình B tham dự giải hạng Ba (Serie C) để thu hẹp khoảng cách trình độ giữa bóng đá trẻ và bóng đá nhà nghề.
Những thay đổi này thực chất đã đơm hoa kết trái. Sau khi lọt vào chung kết các năm 2013, 2018 và 2019, Italy cuối cùng cũng vô địch U17 châu Âu năm 2024. Francesco Camarda – người đã xô đổ kỷ lục của Paolo Maldini để trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử ra mắt AC Milan – là một nhân tố của đội hình đó. Trong khi, Michael Kayode là người ghi bàn thắng quyết định trong trận chung kết.
Tiếp nối thành công, sau khi về nhì vào các năm 2016 và 2018, Italy rồi cũng vô địch U19 châu Âu năm 2023. Pio Esposito, tài năng trẻ triển vọng của Inter Milan và vừa đá hỏng quả luân lưu đầu tiên trước Bosnia hôm 31/3, là thành viên chủ chốt của tập thể vô địch năm ấy.
Cơ cấu sở hữu tại các CLB Italy hiện nay cũng lành mạnh hơn so với một thập kỷ trước, với Milan, Inter và hàng loạt cái tên khác đang nằm dưới sự quản lý ổn định và có tiềm lực tài chính tốt hơn. Việc đồng đăng cai Euro 2032 cũng trở thành động lực để cuộc đại tu SVĐ đầu tiên sau gần nửa thế kỷ được tiến hành. Dự án xây dựng sân San Siro mới cuối cùng đã được bật đèn xanh. Sân Artemio Franchi tại Florence cũng đang trong quá trình tái thiết.
Song, những nỗi truân chuyên của ĐTQG tại vòng loại World Cup giờ đây đang bao phủ và lấn át tất cả. Khi Italy không thể giành vé dự World Cup 2018, người tiền nhiệm của Gravina là ông Carlo Tavecchio từng gọi đó là một “thảm họa tận thế”. Mà đã là thảm họa tận thế thì không nên có phần tiếp theo. Nhưng tuyển Italy đã làm đến tập thứ ba, như một “trilogy” điện ảnh.
FIFA đang đối mặt với một cuộc điều tra từ các cơ quan pháp lý hàng đầu tại Mỹ, liên quan đến phương thức phân phối vé tại kỳ World Cup 2026. Tổng chưởng lý của New York và New Jersey đã yêu cầu FIFA đưa ra câu trả lời thỏa đáng sau những cáo buộc về việc "thổi giá vô căn cứ" và "đánh lừa người hâm mộ" trong quá trình bán vé các trận đấu.
FIFA được yêu cầu phải cung cấp thông tin, trong bối cảnh có nhiều báo cáo cho rằng CĐV có thể đã bị lừa dối về vị trí chỗ ngồi trên khán đài. Các tuyên bố công khai và các đợt mở bán vé của FIFA cũng bị cáo buộc là nguyên nhân khiến giá vé leo thang một cách chóng mặt.
Tổng chưởng lý bang New Jersey - bà Jennifer Davenport và người đồng cấp phía New York - bà Letitia James, đã đặc biệt yêu cầu giải trình chi tiết về việc bán vé của 8 trận đấu World Cup dự kiến diễn ra tại New Jersey. Danh sách này bao gồm trận đấu tại vòng bảng giữa đội tuyển Anh và Panama vào ngày 27.6, cũng như trận chung kết World Cup vào ngày 19.7.
Bà Davenport phát biểu: "Minh bạch trong việc bán vé không phải là điều gì quá phức tạp. Thế nhưng FIFA đã biến việc mua một tấm vé xem World Cup thành một mê cung đầy rẫy sự hỗn loạn, tạo ra sự khan hiếm giả tạo và đẩy mức giá lên cao một cách phi lý. Tất cả đều đều đổ lên đầu người tiêu dùng và những người dân lao động chăm chỉ tại New Jersey.
Chúng tôi quyết tâm thực hiện một cuộc điều tra toàn diện về hành vi của FIFA, và chúng tôi tự hào được sát cánh cùng Tổng chưởng lý James để bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. Được đăng cai World Cup là một vinh dự, nhưng ngày hội này không phải là cái cớ để bóc lột người dân và du khách của chúng tôi".
Nhiều CĐV phản ánh rằng họ đã bị "lừa dối" về vị trí chỗ ngồi, bao gồm cả việc FIFA tạo ra các hạng vé phía trước (gần sân) với mức giá đắt đỏ hơn, vốn chỉ được tung ra sau khi các đợt mở bán ban đầu kết thúc. Cáo buộc cũng chỉ ra rằng chính sách giá vé linh hoạt (thay đổi theo từng giai đoạn và tùy thuộc vào nhu cầu thị trường) đã giúp FIFA tăng giá vé của khoảng 90 trên tổng số 104 trận đấu, với mức tăng trung bình lên tới 34%.
Cuộc điều tra sẽ xem xét kỹ lưỡng lộ trình mở bán vé và các tuyên bố công khai đã tác động như thế nào đến giá cả. Bà James cho biết: "Người dân New York đã chờ đợi nhiều năm để World Cup đến ngay trước thềm nhà mình, và họ xứng đáng có một cơ hội công bằng để sở hữu những tấm vé với giá cả phải chăng. Không một ai đáng bị thao túng để phải trả mức giá trên trời cho một chỗ ngồi, và người hâm mộ cần được tin tưởng rằng tấm vé họ mua sẽ tương thích chính xác với vị trí họ nhận được trên khán đài".
Những người dân New Jersey đã trả tiền nhưng chưa nhận được vé World Cup được khuyến khích gửi đơn khiếu nại trên trang website của Cục Bảo vệ Người tiêu dùng.
Trên sân Gelora Bung Karno, đội tuyển Indonesia bước vào cuộc so tài với Oman trong tâm thế của đội cửa dưới. Trước trận đấu, Oman đứng hạng 79 thế giới, trong khi Indonesia chỉ xếp hạng 122. Tuy nhiên, khoảng cách lớn về thứ hạng không được thể hiện trên sân.
Đội chủ nhà nhập cuộc đầy tự tin và sớm tạo ra sức ép đáng kể về phía khung thành Oman. Sau những cơ hội đầu tiên, đội tuyển Indonesia có bàn mở tỷ số ở phút 13. Từ quả đá phạt bên cánh trái của Nathan Tjoe-A-On, trung vệ Justin Hubner bật cao đánh đầu tung lưới đối phương.
Bàn thắng giúp Indonesia thi đấu càng hưng phấn hơn. Đến phút 27, Ole Romeny nhân đôi cách biệt bằng pha dứt điểm cận thành chính xác sau một tình huống phối hợp nhanh.
Không chỉ hiệu quả trong tấn công, đội tuyển Indonesia còn thể hiện sự chắc chắn nơi hàng phòng ngự. Phút 37, Oman được hưởng quả phạt đền sau pha phạm lỗi trong vòng cấm. Tuy nhiên, thủ môn Emil Audero đã xuất sắc cản phá cú sút của Sultan Alrushadi, giữ nguyên lợi thế hai bàn cho đội chủ nhà.
Sang hiệp hai, đội tuyển Indonesia tiếp tục duy trì thế trận tốt. Phút 55, Ragnar Oratmangoen tận dụng pha bóng bật ra trong vòng cấm để ghi bàn nâng tỷ số lên 3-0.
Khoảng thời gian còn lại, đội tuyển Oman nỗ lực tìm bàn danh dự nhưng bất thành. Emil Audero tiếp tục chơi nổi bật với nhiều pha cứu thua quan trọng, giúp đội tuyển Indonesia giữ sạch lưới đến hết trận.
Chiến thắng 3-0 trước đối thủ đứng trên tới 43 bậc FIFA được xem là một trong những kết quả ấn tượng nhất của Indonesia trong thời gian gần đây. Theo tính toán từ Football Ranking, đội bóng xứ vạn đảo dự kiến sẽ được cộng thêm 6,56 điểm, qua đó tăng 4 bậc trên bảng xếp hạng thế giới.
Đến ngày 9.6, đội tuyển Indonesia dự kiến sẽ có thêm trận giao hữu, gặp đối thủ Mozambique. Theo truyền thông Indonesia, đây tiếp tục là trận đấu quan trọng, giúp HLV John Herdman tìm ra lối chơi phù hợp để “Garuda” hướng đến AFF Cup 2026. Tại giải đấu này, Indonesia nằm ở bảng A, cùng đội tuyển Việt Nam, Campuchia, Singapore và đội thắng trong cặp play-off giữa Đông Timor và Brunei.
Trái ngược với niềm vui của Indonesia, đội tuyển Thái Lan lại trải qua trận đấu đáng quên trên sân nhà Pathum Thani.
Được đánh giá vượt trội khi đứng hạng 94 thế giới, cao hơn Kuwait (hạng 134) tới 40 bậc, "Voi chiến" nhanh chóng thể hiện ưu thế trong hiệp đấu đầu tiên. Sau nhiều cơ hội bị bỏ lỡ, đội chủ nhà cuối cùng cũng có bàn mở tỷ số ở phút 42. Từ đường chuyền thuận lợi của Sarach Yooyen, Seksan Ratree tung cú dứt điểm hiểm hóc đánh bại thủ môn Khalid El Rashidi.
Chưa dừng lại ở đó, đến phút 45+4, Kritsada Kaman thực hiện cú sút đẹp mắt từ ngoài vòng cấm, nâng tỷ số lên 2-0 cho Thái Lan trước khi hai đội bước vào giờ nghỉ.
Với lợi thế dẫn trước hai bàn cùng thế trận lấn lướt, nhiều người tin rằng Thái Lan sẽ có chiến thắng dễ dàng. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi rất nhanh trong hiệp hai.
Ngay phút 48, đội tuyển Kuwait có bàn rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2 sau pha đánh đầu của Youssef Al-Shammari. Bàn thua khiến đội chủ nhà Thái Lan đánh mất sự chủ động và bắt đầu gặp khó khăn trước những đợt phản công của đối thủ. Đến phút 69, Eid Al Rashid tận dụng cơ hội trong vòng cấm để ghi bàn gỡ hòa 2-2 cho đội tuyển Kuwait.
Những phút còn lại, HLV Anthony Hudson liên tục điều chỉnh nhân sự nhằm tìm kiếm bàn thắng quyết định. Jude Bell có cơ hội rất ngon ăn ở cuối trận nhưng không thể đánh bại thủ môn Kuwait trong tình huống đối mặt, khiến đội tuyển Thái Lan chấp nhận kết quả hòa 2-2 đầy tiếc nuối.
Sau trận hòa Kuwait, đội tuyển Thái Lan sẽ có thêm trận giao hữu diễn ra vào ngày 9.6, gặp đội tuyển Trung Quốc.
1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.