Daniel Gabriel Fahrenheit sinh năm 1686 tại thành phố cảng Danzig (nay là Gdańsk, Ba Lan), trong một gia đình thương nhân khá giả. Nhưng cuộc đời của ông sớm rẽ hướng sau một bi kịch khó tin: cha mẹ qua đời vì vô tình ăn phải nấm độc. Ở tuổi 15, cậu bé mồ côi được những người giám hộ gửi sang Amsterdam học nghề kế toán.
Nhưng thay vì chăm chú sổ sách, Fahrenheit dành phần lớn thời gian cho vật lý, toán học và đặc biệt là kỹ thuật thổi thủy tinh. Niềm đam mê này đã đưa ông đến với một phát minh đang gây chú ý thời bấy giờ là Florentine thermometer, loại nhiệt kế sử dụng chất lỏng giãn nở.
Dù là bước tiến lớn, thiết bị này lại tồn tại một vấn đề nghiêm trọng: không có chuẩn đo lường chung, khiến mỗi chiếc nhiệt kế cho ra kết quả khác nhau.
Ý tưởng về một hệ đo nhiệt độ chính xác, có thể dùng ở mọi nơi ám ảnh chàng trai trẻ. Nhưng để theo đuổi nó, ông cần tiền. Vì không thể sử dụng khoản thừa kế nhỏ mà cha mẹ để lại cho đến khi đủ 24 tuổi, Fahrenheit phải vay mượn để làm thí nghiệm, rồi nhanh chóng rơi vào nợ nần.
Những người giám hộ của ông, vốn phải chịu trách nhiệm pháp lý, đã tìm cách bắt và đưa ông sang Indonesia để làm lao động hàng hải để trả nợ. Nhưng Fahrenheit đã kịp đào tẩu.
Trong gần một thập kỷ sau đó, ông lang bạt qua nhiều nước châu Âu, từ Đức, Đan Mạch đến Thụy Điển và Ba Lan, vừa trốn chạy, vừa học hỏi. Ông tiếp xúc các nhà khoa học, cải tiến kỹ thuật chế tác thủy tinh và cho ra đời những phiên bản nhiệt kế chính xác hơn.
Ông có bước đột phá lớn khi bắt đầu thử nghiệm với các dụng cụ chứa thủy ngân thay vì cồn. Không chỉ có nhiệt độ sôi cao hơn, thủy ngân còn không bám vào thành ống thủy tinh, giúp phép đo ổn định và chính xác hơn đáng kể.
Nhờ đó, năm 1714, ở tuổi 28, ông chế tạo thành công những chiếc nhiệt kế đầu tiên cho kết quả đồng nhất – một cột mốc quan trọng trong lịch sử đo lường.
Không dừng lại, Fahrenheit còn xây dựng cả một hệ thang đo. Lúc đó, hệ thập phân chưa được sử dụng rộng rãi, nên những số chia hết cho nhau được coi là đẹp nhất, vì tránh được việc phải dùng phân số.
Vì vậy, ông chọn khoảng từ 0 đến 96 độ, trong đó 96 có nhiều ước số, chia hết cho 2, 3, 4, 6, 8, 12 và nhiều số khác nữa. Mốc 0°F được định nghĩa là nhiệt độ đóng băng của hỗn hợp nước muối và đá, còn 96°F là nhiệt độ cơ thể người. Theo cách này, nước đóng băng ở 32°F, một mốc đẹp chính xác là 1/3 quãng đường từ 0 đến 96, và sôi ở 212°F, cách điểm đóng băng của nước 180 độ, lại là một số có nhiều ước số khác.
Thang đo của Fahrenheit nhanh chóng được đón nhận, đặc biệt tại Anh, nơi ông là thành viên của Viện Hàn lâm khoa học Hoàng gia. Khi Đế quốc Anh mở rộng, hệ đo này lan rộng khắp thế giới trong suốt thế kỷ 18-19.
Sự thống trị này kéo dài cho tới năm 1742, khi nhà thiên văn học Thụy Điển Anders Celsius giới thiệu một thang đo mới đơn giản hơn, dựa trên hai mốc 0 và 100. Sau Cách mạng Pháp, hệ mét, bao gồm thang độ Celsius, nhanh chóng được châu Âu và phần lớn thế giới chấp nhận.
Cuộc đời Fahrenheit khép lại vào năm 1736 ở tuổi 50, được cho là do nhiễm độc thủy ngân sau nhiều năm tiếp xúc gần với chúng. Dù thang đo của ông dần bị thay thế ở nhiều nơi, nó vẫn tồn tại mạnh mẽ tại Mỹ – một trong số ít quốc gia còn sử dụng hệ này.
Ông Tuấn được giữ chức vụ đến tuổi nghỉ hưu, theo quyết định bổ nhiệm của Bộ Y tế có hiệu lực từ ngày 1/7.
GS. TS Trần Diệp Tuấn, sinh 1967, quê An Giang, là cựu sinh viên chuyên ngành Nhi của Đại học Y Dược TP HCM. Năm 2003, ông bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành Khoa học sinh sản, phát triển và lão hóa tại Đại học Tokyo, Nhật Bản. Năm 2025, ông Tuấn hoàn thành nghiên cứu sau tiến sĩ ở Đại học Michigan, Mỹ. Ông được công nhận giáo sư năm 2020.
Trong gần 40 năm làm việc tại trường, ông trải qua nhiều vị trí rồi được bổ nhiệm phó hiệu trưởng năm 2008. 7 năm sau, ông bắt đầu giữ chức hiệu trưởng.
Từ năm 2020, ông đảm nhiệm vị trí Chủ tịch hội đồng trường.
Đại học Y Dược TP HCM là trường đào tạo khối ngành sức khỏe lớn nhất phía Nam, với khoảng 15.000 người học và 1.000 giảng viên, nghiên cứu viên. Ngoài ông Trần Diệp Tuấn, ban giám hiệu trường còn có hai phó hiệu trưởng là PGS. TS Vương Thị Ngọc Lan và PGS. TS Nguyễn Văn Chinh.
TP HCM là đô thị giáo dục lớn nhất cả nước với 2.188 trường công lập, từ mầm non đến THPT. Sở đánh giá nhiều trường quy mô nhỏ, manh mún, chưa phù hợp với không gian phát triển và quy mô dân số của đơn vị hành chính mới. Điều này gây khó khăn trong chuẩn hóa cơ sở vật chất, trang thiết bị dạy học theo chuẩn quốc gia.
Mỗi trường đều có hiệu trưởng, các hiệu phó, kế toán, văn thư, thủ quỹ, nhân viên y tế... Bộ máy quản lý hành chính gián tiếp cồng kềnh gây lãng phí ngân sách. Nghịch lý thừa cán bộ quản lý nhưng thiếu thầy, cô trực tiếp đứng lớp đang cản trở việc nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện của thành phố...
Theo yêu cầu của Chính phủ, thành phố đặt mục tiêu giảm tối thiểu 30% đầu mối trường công so với hiện tại. Căn cứ các nguyên tắc và phương án, Sở dự tính sắp xếp 1.891 trường, với tinh thần "thận trọng, có lộ trình, làm điểm trước – nhân rộng sau, có thời gian đánh giá tác động".
Thành phố không sáp nhập trường mầm non với phổ thông; phổ thông với giáo dục thường xuyên, giáo dục nghề nghiệp; giáo dục chuyên biệt với trường phổ thông đại trà; không sắp xếp trường có 50 lớp trở lên (163 trường).
Các trường cùng cấp hoặc nằm gần nhau sẽ được ưu tiên tổ chức lại. Các cơ sở mầm non có dưới 10 nhóm, lớp sẽ bị sáp nhập; trường nhỏ nhập với trường lớn hơn để cùng phát triển.
Việc này sẽ hạn chế tối đa việc thay đổi địa điểm, thuận lợi cho học sinh, giáo viên. Mỗi phường, xã có ít nhất một trường mầm non, tiểu học, THCS; ưu tiên mô hình trường phổ thông có nhiều cấp học tại các khu vực dân cư thưa thớt hoặc nơi có điều kiện đi lại khó khăn.
Sau khi sáp nhập, các trường mầm non có không quá 3 điểm trường và quy mô không vượt 30 nhóm, lớp. Trường phổ thông tương tự, nhưng quy mô lớn hơn (không vượt 100 lớp).
Các trường chất lượng cao, tiên tiến hội nhập quốc tế và mầm non chuẩn bị thí điểm chương trình mới không nằm trong diện này.
Kế hoạch của TP HCM nằm trong chủ trương sắp xếp trường lớp của cả nước. Hồi đầu tháng, Bộ Giáo dục và Đào tạo nhấn mạnh việc sắp xếp gắn với tinh gọn đầu mối, giảm biên chế quản lý giáo dục, tăng biên chế trực tiếp giảng dạy. Ngoài ra, Bộ thí điểm mô hình một trường chính có các phân hiệu, điểm trường; hợp nhất nhiều đầu mối quản lý để hình thành các cơ sở giáo dục quy mô lớn.
Hôm 10/7, Chính phủ yêu cầu các địa phương tinh gọn, giảm khoảng 30% trường công; hoàn thành sắp xếp trước 30/8.
Tại buổi báo cáo, học sinh và giáo viên khối lớp 7 của Trường THCS - THPT Trần Đại Nghĩa đã tổ chức thành 6 nội dung hoạt động thể hiện đầy đủ những nét đẹp của văn hóa Việt Nam qua các trò chơi dân gian, tranh Đông Hồ…
Mở đầu buổi báo cáo, học sinh lớp 7A4 tái hiện những trò chơi dân gian trong tiết mục kết hợp giữa trò chơi dân gian và âm nhạc mang tên "Tuổi thơ trong tiếng cười" khiến học sinh khá thích thú.
Còn học sinh lớp 7A9 thể hiện hoạt cảnh "Đánh trận giả - Anh hùng Đinh Bộ Lĩnh" đưa người xem quay ngược thời gian về với tuổi thơ của vua Đinh Tiên Hoàng.
Trò chơi dân gian không chỉ để chơi mà còn là một câu chuyện để kể nên các học sinh khối 7 đã chọn cách kể bằng điện ảnh.
Sau 3 tuần lên kế hoạch, xây dựng kịch bản và tiến hành quay phim, học sinh các lớp 7A2, 7A5, 7A6, 7A7, 7A8, 7A10 đã dựng nên 11 thước phim về trò chơi dân gian nhằm tái hiện một số trò chơi dân gian gần gũi với học sinh như kéo co, chơi ô ăn quan, cướp cờ, tạt lon, rồng rắn lên mây, đuổi bắt, cá sấu lên bờ… Những trò chơi này đang được các nhà trường khuyến khích học sinh tham gia khi không dùng điện thoại trong giờ ra chơi.
Ở khu vực triển lãm còn trưng bày 8 sản phẩm sáng tạo từ các lớp 7A2, 7A3, 7A4, 7A6, 7A7, 7A8. Học sinh các lớp đã khéo léo biến những trò chơi ngoài trời thành những bộ trò chơi trí tuệ tinh xảo vừa giúp các em giải trí sau những giờ học căng thẳng vừa củng cố kiến thức văn học, lịch sử, địa lý...
Chia sẻ với phóng viên , cô Vũ Thị Xoan, giáo viên ngữ văn, chủ nhiệm lớp 7A9, chia sẻ khi tham gia vào hoạt động này, học sinh hiểu và trân trọng giá trị văn hóa dân gian. Qua việc tìm hiểu và trải nghiệm các trò chơi dân gian, học sinh nhận thức được ý nghĩa, nguồn gốc và giá trị truyền thống của dân tộc; khơi dậy tình yêu và niềm tự hào về bản sắc văn hóa Việt Nam. Từ đó hình thành ý thức giữ gìn và phát huy những nét đẹp văn hóa trong đời sống hiện đại.
Bên cạnh đó, thông qua việc thiết kế board game, làm video, biểu diễn nghệ thuật, vẽ tranh…, học sinh được rèn luyện khả năng sáng tạo, hợp tác và giải quyết vấn đề, tăng cường kỹ năng giao tiếp và làm việc nhóm. Các hoạt động trình bày, thuyết trình, biểu diễn giúp học sinh tự tin hơn, biết phối hợp hiệu quả trong tập thể.
Việc gắn kết học tập với trải nghiệm thực tiễn giúp môn ngữ văn trở nên sinh động, gần gũi hơn thông qua kết hợp kiến thức với hoạt động thực hành.