Trước khi bén duyên với ca cao, Nhật Trường là thợ cơ khí, làm nghề sửa tàu biển và kinh doanh dịch vụ ăn uống tại Phú Quốc. Một lần đến thăm các vùng trồng ca cao ở miền Tây, anh bị cuốn hút bởi mùi thơm của hạt lên men và câu chuyện tâm huyết của người nông dân.
“Tôi nhận ra Việt Nam có đầy đủ điều kiện để tạo nên những thanh sô cô la mang hồn riêng, từ đất đai, khí hậu đến con người”, anh Trường nhớ lại.
Từ đó, anh bắt đầu hành trình khám phá thế giới sô cô la một lĩnh vực hoàn toàn khác với ngành học của mình. Những ngày đầu, mọi thứ chỉ là thử nghiệm thủ công trong căn bếp nhỏ. Nhờ nền tảng cơ khí, anh mày mò chế tạo máy móc sản xuất, giảm chi phí so với thiết bị nhập khẩu đắt đỏ.
Đến năm 2023, anh chính thức mở xưởng tại Phú Quốc. Vượt qua những khó khăn về vốn và kỹ thuật, anh đầu tư hơn 500 triệu đồng xây dựng dây chuyền sản xuất bán tự động, dần mở rộng quy mô. Đến nay, cơ sở có hơn 30 lao động và nhóm cộng sự gồm 3 người: Huỳnh Thị Hằng, Trần Bảo Trọng và Đinh Trọng Tươi.
Những ngày đầu khởi nghiệp, việc làm sô cô la đối với anh Trường và các cộng sự chẳng hề dễ dàng. Cả nhóm phải tự mày mò từng công đoạn, từ chọn hạt, phơi, rang cho đến nghiền mịn, chỉ để cho ra một mẻ sô cô la đạt yêu cầu. Mỗi viên sô cô la là kết quả của hàng trăm giờ lao động miệt mài dưới nắng, là sự kiên trì vượt qua thất bại để giữ trọn hương vị tinh khiết nhất của hạt ca cao Việt.
Triết lý phát triển là “từ hạt đến thanh” (Bean to Bar) kiểm soát toàn bộ quy trình từ chọn hạt ca cao, lên men, rang, nghiền, đến tạo hình sản phẩm. “Chúng tôi đồng hành cùng nông dân, chuyên gia lên men và nhà rang xay để tạo ra hạt ca cao chất lượng, nuôi dưỡng hệ sinh thái bền vững”, anh Trường chia sẻ.
Ở miền Tây, cây ca cao phát triển trên nền đất phù sa, cho vị chua dịu nhẹ; trong khi ở Tây Nguyên và Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ), ca cao trồng trên đất đỏ bazan cho hương trái cây đặc trưng, mạnh mẽ và sâu vị. Anh chọn nguyên liệu chủ yếu từ Tây Nguyên, kết hợp phương pháp lên men tự nhiên để giữ trọn hương ca cao thuần khiết. Mỗi thanh sô cô la ra đời là sự kết tinh của hạt, đất và bàn tay người Việt.
Không chỉ dừng ở chất lượng mà còn mang đến câu chuyện văn hóa Việt trong từng chi tiết thiết kế. Bao bì được lấy cảm hứng từ tranh Hàng Trống, họa tiết vải Nam bộ và biểu tượng dân gian, tạo nên diện mạo sang trọng mà vẫn đậm đà bản sắc.
Anh Trường cho biết: “Mỗi vùng đất ở Việt Nam đều có một câu chuyện riêng và chúng tôi kể lại điều đó bằng hương vị sô cô la”. Ví dụ, sô cô la Hội An mang hương ngũ vị hương, gợi nhớ quá khứ nơi đây từng là “cảng gia vị” sầm uất, bao bì in hình cửa sổ gỗ và hoa giấy phố cổ. Sô cô la xoài Nha Trang kết hợp họa tiết người Chăm, vừa hiện đại vừa gợi nét văn hóa xưa.
Sản phẩm đặc trưng nhất là sô cô la tiêu Phú Quốc – sự kết hợp giữa vị cay nhẹ của tiêu bản địa và vị đắng ngọt hài hòa của ca cao, tạo nên hương vị chỉ có ở đảo ngọc. Chỉ sau một năm hoạt động, thương hiệu của anh đã ghi dấu ấn khi giành giải nhất bảng B cuộc thi Dự án khởi nghiệp dưới 5 năm, với phần thưởng trị giá 150 triệu đồng cùng gói hỗ trợ truyền thông và kết nối thị trường.
Thương hiệu hiện có mặt tại nhiều khách sạn 5 sao và siêu thị trên toàn quốc. Vùng nguyên liệu liên kết trải dài từ miền Tây, TP.HCM đến Tây Nguyên, hướng đến mục tiêu xuất khẩu sang Hàn Quốc và Thái Lan. “Chúng tôi không chỉ bán sô cô la, mà còn giúp khách hàng khám phá văn hóa Việt Nam. Xưởng sản xuất kiêm khu trải nghiệm mở cửa đón du khách, nơi họ có thể tự tay làm sô cô la và hiểu hơn về hành trình “từ hạt đến thanh”, anh Trường nói.
Không dừng lại ở sản xuất, anh còn tổ chức chuỗi sự kiện “Kết hợp sô cô la” (Chocolate Pairing) tại các khu nghỉ dưỡng và khách sạn cao cấp ở Phú Quốc, nơi du khách, đầu bếp và nghệ sĩ cùng khám phá sự hòa quyện giữa sô cô la Việt với ẩm thực, âm nhạc và nghệ thuật.
Hiện, mỗi tháng, thương hiệu của anh cung cấp ra thị trường 1 – 2 tấn sô cô la, với hơn 12 hương vị và 20 dòng sản phẩm khác nhau. Các dòng sản phẩm đặc biệt như sô cô la trà xanh hoa ngọc lan, sô cô la tiêu Phú Quốc luôn “cháy hàng”. “Chúng tôi tin rằng, sô cô la Việt không chỉ là một sản phẩm, mà là hành trình kết nối con người với đất đai là lời kể ngọt ngào về bản sắc dân tộc”, anh Trường chia sẻ với niềm tin vững chắc vào tương lai của cây ca cao Việt Nam.
"Con muốn được ngủ tới 8 giờ sáng, ăn sáng xong rồi chơi xếp lego, chiều đi đá bóng với bạn. Chỉ vậy thôi", Trần Hữu Minh Khang, học sinh lớp 4 Trường tiểu học Nguyễn Trung Trực (P.Thủ Đức, TP.HCM), trả lời ngay khi được hỏi về "mùa hè trong mơ". Thay vì háo hức trước kỳ nghỉ dài, Khang kể chỉ vài ngày nữa em sẽ bắt đầu lịch học hè gồm tiếng Anh, toán tư duy và lớp kỹ năng sống. "Mẹ nói nghỉ hè nhiều là quên bài. Nhưng con đi học suốt nên thấy mệt", Khang nói.
Em học sinh lớp 8 Trần Văn Minh, ngụ ở đường 3/2 P.Diên Hồng, TP.HCM, cũng bộc bạch: "Hè thì em chỉ mong ước ở nhà chơi game thôi, mà ba mẹ toàn bắt đi học thêm, em mệt lắm". Theo Minh, em đã học cả năm và chỉ muốn có một kỳ nghỉ hè trọn vẹn, có thời gian chơi điện tử hoặc nằm đọc truyện mà không bị phàn nàn.
Nguyễn Thị Hà Ngân, học sinh lớp 7 Trường THCS Nguyễn Chí Thanh (P.Tân Thới Hiệp, TP.HCM), thì kể điều mình thích nhất nếu được toàn quyền quyết định mùa hè là được đọc truyện tranh và tập vẽ. "Năm nào mẹ cũng cho đi học thêm với học đàn. Em không ghét học nhưng hè mà vẫn học hoài thì giống trong năm học quá", Ngân nói.
Vũ Hoàng Nam, học sinh lớp 6 Trường THCS Nguyễn Hữu Thọ (P.Tân Hưng, TP.HCM), lại ước được về quê ngoại ở tỉnh Đồng Tháp cả tháng. "Ở quê có sông, có mấy anh họ chơi cùng. Tối được ngồi trước sân ăn trái cây. Con thích hơn ở thành phố", Nam nói.
Khi nghĩ về mùa hè trong mơ, một số em nhỏ chỉ mong ba mẹ bớt bận. "Con muốn ba dẫn đi ăn sáng nhiều hơn", Hoàng Thị Kim Huyền, học sinh lớp 3 Trường tiểu học Trần Hưng Đạo (P.Cầu Ông Lãnh, TP.HCM), nói. Huyền cũng bảo: "Con muốn mẹ đừng cầm điện thoại khi nói chuyện với con".
Vũ Kim Vy, học sinh lớp 7 Trường THCS Nguyễn Du (P.Bến Thành, TP.HCM), kể ba mẹ đều làm kinh doanh nên em thường ở nhà với người giúp việc: "Con thích cuối tuần cả nhà đi đâu đó gần gần thôi cũng được. Chứ hè mà ai cũng bận thì giống ngày thường".
Có những hoạt động mà người lớn cho là "không mục đích" lại là thú vui lý tưởng mùa hè với trẻ. Trần Thị Thu Như, học sinh lớp 8 Trường THCS Nguyễn Tri Phương (P.Diên Hồng, TP.HCM), nói: "Em muốn được xem hoạt hình cả buổi chiều, chơi xe đạp dưới sân chung cư, nghịch nước, trồng cây hay chỉ đơn giản là không làm gì cả".
Phụ huynh cần lắng nghe nhu cầu con trẻ
Theo thạc sĩ tâm lý Lê Thị Thu Thanh, Trung tâm tư vấn tâm lý Inner Light P.Bình Tây, TP.HCM, một bộ phận phụ huynh thường cho rằng trẻ em "không biết gì", nên người lớn phải quyết định thay mọi thứ. Nhưng thực tế, khi được hỏi nghiêm túc, nhiều đứa trẻ có khả năng diễn đạt rất rõ nhu cầu của mình. "Các em biết điều gì khiến mình vui, điều gì làm mình áp lực và điều gì khiến mùa hè trở nên đáng nhớ", bà Thanh nói.
Cũng theo bà Thanh, nhiều phụ huynh sợ con tụt lại phía sau nên cố lấp đầy kỳ nghỉ bằng lịch trình dày đặc. Nhưng với trẻ em, mùa hè đôi khi chỉ cần là khoảng thời gian được "thở" chậm hơn.
Cũng như chia sẻ của em học sinh lớp 9 Trần Thị Ngọc Bích, ngụ ở đường Phạm Viết Chánh, P. Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM: "Em biết ba mẹ muốn tốt cho em nên mới cho đi học thêm, nhưng em cũng mong ba mẹ hiểu là em cũng muốn có mùa hè để vui và có kỷ niệm nữa, chứ không phải chỉ biết chuyện học".
Theo chuyên gia kỹ năng sống Phan Thanh Vương, Trung tâm kỹ năng sống Skill Up, P.Đức Nhuận, TP.HCM, điều quan trọng nhất trong mùa hè là trẻ được phục hồi năng lượng tinh thần sau một năm học căng thẳng. Ông cho rằng một bộ phận gia đình hiện nay đang vô tình "chiếm quyền nghỉ ngơi" của trẻ khi áp đặt quá nhiều kỳ vọng. "Người lớn thường nghĩ cho con học thêm là thương con. Nhưng nếu lịch học hè dày đặc đến mức trẻ không còn thời gian chơi, nghỉ hay khám phá tự nhiên thì mùa hè mất đi ý nghĩa vốn có", ông Vương nhận định.
Theo chuyên gia Thanh Vương, vui chơi không phải hoạt động vô ích. Khi trẻ được chơi tự do, các em học cách giao tiếp, sáng tạo, giải quyết vấn đề và hiểu cảm xúc của chính mình. "Có những bài học không đến từ lớp học mà đến từ việc trẻ được leo cây, về quê, cãi nhau với bạn rồi tự làm hòa", ông Vương nói. Ông cũng nhấn mạnh trẻ em cần được tham gia vào quá trình quyết định mùa hè của mình, thay vì chỉ nghe thông báo từ cha mẹ. "Người lớn nên hỏi con muốn gì, thích gì, cảm thấy thế nào. Đó cũng là cách giúp trẻ học kỹ năng lựa chọn và chịu trách nhiệm".
Bà Thanh cho rằng người lớn thường rất giỏi lên kế hoạch cho trẻ nhưng lại ít dành thời gian để thật sự lắng nghe các em. Trong khi đó, trẻ em ngày nay đối diện nhiều áp lực hơn thế hệ trước: áp lực học tập, kỳ vọng thành tích, lịch sinh hoạt kín mít và cả sự cô đơn trong đô thị. Bà gợi ý phụ huynh có thể bắt đầu bằng những câu hỏi rất đơn giản: "Con muốn hè này như thế nào?", "Điều gì làm con vui nhất?", "Con muốn thử điều gì mới?". "Khi trẻ được lắng nghe, các em cảm thấy mình được tôn trọng. Đó là nền tảng quan trọng cho sự phát triển tâm lý lành mạnh", bà Thanh nói.
Chiều 12.5, anh Nguyễn Hiếu Trung được Ban chấp hành Thành đoàn Đồng Nai (nhiệm kỳ 2025 - 2030) bầu giữ chức Phó bí thư Thành đoàn.
Anh Nguyễn Hiếu Trung, sinh năm 1990 (ở P.Nhơn Trạch, TP.Đồng Nai), tham gia công tác đoàn từ năm 2009 với vị trí Bí thư Chi đoàn ấp Long Hiệu, xã Long Tân. Đến năm 2015 công tác tại Huyện đoàn Nhơn Trạch, từ cán bộ rồi lên Phó bí thư, Bí thư.
Từ năm 2022, anh được điều động công tác ở Tỉnh đoàn Đồng Nai, giữ chức Trưởng ban Phong trào, sau đó được bầu giữ chức Phó bí thư.
Từ tháng 8.2025 (sau sáp nhập), anh được điều động giữ chức Phó bí thư thường trực Đảng ủy xã Sông Ray.
Ngày 11.5, Ban Tổ chức Thành ủy Đồng Nai đã trao quyết định của Ban Thường vụ Thành ủy về việc điều động anh Nguyễn Hiếu Trung, Phó bí thư thường trực Đảng ủy xã Sông Ray đến công tác tại cơ quan Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố; đồng thời giới thiệu anh Nguyễn Hiếu Trung để bầu bổ sung Ban Chấp hành, Ban Thường vụ và bầu giữ chức Phó bí thư Thành đoàn Đồng Nai (nhiệm kỳ 2025 - 2030).
Cơ duyên của anh Dương Bá Hưng với màu áo xanh tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi không bắt đầu từ vai trò một người hỗ trợ, mà từ chính trải nghiệm của một sĩ tử "lều chõng" đi thi.
Ngược dòng thời gian về kỳ thi đại học, cao đẳng năm 2013, chàng trai trẻ Dương Bá Hưng cùng cha từ quê lên Hà Nội ứng thí. Giữa không khí lo lắng và bỡ ngỡ nơi bến xe Giáp Bát, hình ảnh những anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng anh.
Dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa công việc họ làm, nhưng anh đã vô cùng cảm phục trước sự nhiệt tình, trách nhiệm khi thấy các anh chị không quản ngại nắng hè oi ả để phân luồng giao thông, hỗ trợ tại các quầy nước miễn phí và giúp đỡ các thí sinh. Hình ảnh đẹp đẽ và đầy cảm hứng đó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm thiện nguyện.
Ngay sau khi đỗ vào Viện đại học Mở Hà Nội, anh đã không ngần ngại tìm hiểu và đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường. Từ một người được giúp đỡ, anh đã chính thức trở thành người trao đi sự hỗ trợ, khoác lên mình màu áo xanh mà anh từng ngưỡng mộ.
Mùa thi năm 2014, với tư cách là sinh viên năm hai, anh lần đầu tiên tham gia chương trình. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ và đầy ý nghĩa tại bến xe năm xưa đã mở ra hành trình hơn 1 thập kỷ cống hiến, biến ký ức về những "thiên thần áo xanh" trở thành một phần quan trọng và không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Nhớ lại những ngày đầu khoác lên mình chiếc áo xanh, anh Hưng bồi hồi kể về mùa Tiếp sức mùa thi năm 2014. Đó là những ngày mà cả đội thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường 15 - 17 km từ nội thành đến tận điểm thi ở Tây Mỗ.
Dù phải đi từ tờ mờ sáng và đối mặt với nhiều vất vả, nhưng không khí trong đội lúc nào cũng hừng hực khí thế. Các tình nguyện viên chia nhau mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với địa phương và nhà trường để hỗ trợ vòng ngoài cho kỳ thi.
Một trong những kỷ niệm khiến anh Hưng nhớ mãi là khoảnh khắc giao lưu cùng các bậc phụ huynh. Đứng đợi con trước cổng trường thi, tâm lý chung của các cha mẹ là sự lo âu, bồn chồn, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Thế nhưng, bằng sự chân thành và sức trẻ, các tình nguyện viên đã đến trò chuyện, mời nước và động viên. Từ những người xa lạ ngồi lặng lẽ ở một góc, các bậc phụ huynh đã hòa mình vào không khí của tuổi trẻ, cùng vỗ tay, cùng hát vang những bài ca sinh viên với đội tình nguyện.
Những lời khen ngợi, động viên từ các cô chú phụ huynh chính là món quà tinh thần vô giá, giúp anh Hưng nhận ra công việc mình đang làm thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị nhân văn to lớn cho cộng đồng.
Thông thường, với nhiều người, công tác tình nguyện thường khép lại khi họ rời ghế nhà trường, bắt đầu guồng quay của công việc và cuộc sống mưu sinh. Thế nhưng, với anh Dương Bá Hưng, ngọn lửa đam mê chưa bao giờ tắt.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn cách dừng lại mà quyết định tiếp tục gắn bó với phong trào thanh niên của thành phố. Anh tham gia và hiện đang đảm nhiệm vai trò Phó chủ nhiệm thường trực Câu lạc bộ Tình nguyện viên thủ đô.
Từ năm 2015 đến nay, khi kỳ thi chuyển đổi hình thức sang thi tốt nghiệp THPT quốc gia tại các địa phương, công tác Tiếp sức mùa thi cũng có nhiều thay đổi. Không còn tập trung giải tỏa áp lực ở các bến xe lớn, đội hình của anh Hưng chuyển hướng sang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm thi.
Với vai trò ban chủ nhiệm, anh Hưng cùng các cộng sự không ngừng đổi mới các hoạt động để hỗ trợ thiết thực nhất cho thí sinh. Các đội hình được tổ chức bài bản hơn: từ phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự, đến việc thành lập các đội "xe ôm miễn phí" sẵn sàng đưa đón những thí sinh gặp sự cố, quên giấy tờ hay đi lạc đường.
Bên cạnh đó là những gian hàng cung cấp nước uống, đồ dùng học tập, quạt mát và cả những món quà handmade nhỏ xinh kèm lời chúc may mắn để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử.
"Có những em học sinh đi thi trong tâm trạng rất lo lắng, phụ huynh cũng bối rối không biết xử lý tình huống ra sao khi quên đồ. Những lúc ấy, sự có mặt và hỗ trợ kịp thời của tình nguyện viên giúp họ giải tỏa tâm lý rất nhiều. Nhìn thấy các em bước ra khỏi phòng thi với nụ cười rạng rỡ, chạy òa về phía tình nguyện viên để khoe làm được bài, kể những câu chuyện trong phòng thi..., cảm giác ấy thực sự rất hạnh phúc", anh Hưng chia sẻ.
12 năm - 12 mùa thi đi qua, thứ mà anh Dương Bá Hưng nhận lại được không phải là vật chất, mà là sự trưởng thành của bản thân và một mạng lưới những người bạn chung chí hướng. Anh tự hào vì qua mỗi mùa thi lại thấy được sự lan tỏa mạnh mẽ của tinh thần thiện nguyện.
Điều khiến anh Hưng tâm đắc nhất là tính "kế thừa" của chương trình. Rất nhiều bạn học sinh từng là sĩ tử được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ, động viên trong những ngày thi căng thẳng, để rồi vài năm sau, lại khoác lên mình màu áo xanh, đứng tại vị trí đó để tiếp sức cho thế hệ đàn em. Vòng tuần hoàn của sự tử tế ấy cứ thế được tiếp nối, tạo nên một giá trị bền vững cho xã hội.