Ông là Lê Huy Xuân – người lính đặc công nước từng khiến đối phương khiếp sợ tại chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng, với chiến công phá hủy hàng chục xe bọc thép.
Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông Lê Huy Xuân xúc động nhắc về thời hoa lửa của mình. Năm nay đã 81 tuổi nhưng ông vẫn nhớ như in những kỷ niệm thời trai trẻ. Năm 1963, chàng thanh niên Lê Huy Xuân hừng hực sức trẻ viết đơn tình nguyện ra trận. Thế nhưng trong lần khám tuyển đầu tiên ông bị loại. Lý do không đủ sức khỏe vì ông nhỏ người, chỉ nặng có 41 kg.
Không nản lòng, sang năm 1964 ông tiếp tục ứng tuyển. Đơn vị tuyển quân khi ấy nhận định: “Người thấp bé, nhẹ cân thế này lại rất phù hợp với nhiệm vụ luồn lách, bí mật của đặc công”. Vậy là chính cái vóc dáng nhỏ bé ấy đã đưa ông trở thành một chiến sĩ đặc công tinh nhuệ.
Tháng 10.1964, sau 3 tháng huấn luyện, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng, bắt đầu những ngày tháng chiến đấu oanh liệt tại đây. Khi đó đơn vị đặc công chính quy chưa thành lập, ông được biên chế vào đơn vị trinh sát đặc nhiệm B12, trực thuộc Bộ Tư lệnh Công binh. Tại đèo Hải Vân, đơn vị 120 người của ông chia làm hai ngả: một nửa ngược lên Tây nguyên, một nửa xuôi về vùng chảo lửa Quảng Nam. Ông Xuân nằm trong số những người về vùng Điện Bàn, Duy Xuyên, Đại Lộc, những nơi được mệnh danh là “vùng đất chết” bởi bom đạn đối phương.
Là lính đặc công, đặc biệt là đặc công nước và công binh, nhiệm vụ chính của ông Xuân và đồng đội là đánh cầu, phá đường để cắt đứt các tuyến giao thông huyết mạch của đối phương. Trong bóng đêm đen đặc, những người lính đặc công ngâm mình hàng giờ dưới làn nước lạnh, bí mật áp sát chân cầu để gài mìn. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, bởi chỉ cần sơ suất gây ra một tiếng động nhỏ, hay một sai sót trong kỹ thuật kích nổ, họ sẽ mãi mãi nằm lại dưới lòng sông.
Ông Xuân bồi hồi nhớ lại trận đánh đầu tiên vào ngày 25.2.1965. Mục tiêu là cầu Cao Lâu trên QL1. Bằng sự mưu trí và gan dạ, ông cùng đồng đội đã đánh sập cây cầu này, gây tiếng vang lớn, làm tê liệt tuyến giao thông huyết mạch của đối phương trong nhiều ngày. Tiếp đó là những trận đánh vang dội khác như phá cầu Bình Long, cầu Thượng Đức.
Đặc biệt, dấu ấn sâu đậm ở chiến trường khốc liệt với ông là những chiến công phá xe bọc thép, nơi da thịt đối đầu với sắt thép. Ông và đồng đội phải luồn sâu vào lòng địch, tiếp cận các xe bọc thép để phá hủy. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm vì nếu bị đối phương phát hiện thì chắc chắn hy sinh.
Vậy mà ông Xuân đã cùng đồng đội phá hủy tới hơn 20 xe bọc thép và tiêu diệt gần 300 lính đối phương, trong đó có lần phá hủy hơn 10 xe, tiêu diệt 152 lính. Sau mỗi trận đánh, ông đều được tặng bằng khen, giấy khen ghi nhận chiến công.
Với những thành tích xuất sắc, ông đã vinh dự được trao tặng Huân chương Chiến công hạng nhì, 2 Huân chương Chiến công hạng ba và rất nhiều bằng khen, giấy khen. Ông cũng đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh (năm 1965 -1966), Chiến sĩ thi đua toàn Quân khu 5 (năm 1967 – 1968).
Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến công, mà còn là rất nhiều hy sinh. Ông Xuân ngậm ngùi nhớ lại, đại đội của ông khi vượt Trường Sơn vào nam có hơn 100 người lính trẻ măng, hừng hực khí thế. Vậy mà đến ngày đất nước im tiếng súng, chỉ còn khoảng hơn 20 người trở về. Những người chỉ huy dạn dày kinh nghiệm như đại đội trưởng, chính trị viên đều đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.
Nỗi đau càng thắt lại khi ông nhắc về những người đồng hương. Cùng đi từ thôn Bà Khê năm ấy có 8 anh em, nhưng chỉ còn 3 người trở về, trong đó ông Xuân đã để lại một phần máu thịt nơi chiến trường. Trong một trận càn ác liệt, ông Xuân cõng một đồng đội bị thương rút lui, đã không may vấp phải mìn, mất một phần chân trái và 3 lần phải cưa chân do đang tuổi phát triển, xương chân cứ thế trồi ra.
Hành trình từ cõi chết trở về của ông Xuân cũng đầy khốc liệt. Cuối năm 1969, ông được chuyển ra Bắc điều trị. Đoàn xe thương binh chở những người lính không còn lành lặn rời xa chiến trường, nhưng bom đạn vẫn không buông tha. Khi đoàn xe đi đến Hang Đá (Quảng Bình), máy bay đối phương phát hiện và trút bom. “Xe cháy, 40 thương binh ngồi trên xe trúng bom hy sinh gần hết, chỉ còn vài người sống sót, trong đó có tôi”, ông Xuân đau đớn nhớ lại. Ông liên tục thấm nước mắt khi nhắc lại kỷ niệm đau thương và cho biết thế hệ thanh niên quê ông năm ấy ra đi có rất ít người trở về, trong đó có những anh em của mình.
Năm 1971, sau thời gian điều trị, ông Lê Huy Xuân phục viên trở về quê hương Bà Khê. Cơ thể không còn lành lặn nhưng ông vẫn hăng hái tham gia công tác địa phương. Suốt 33 năm (từ 1971 – 2004), ông làm Tổ trưởng tổ tự quản, tham gia giữ gìn an ninh trật tự cho xóm làng. Dù thương tật hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn cần mẫn làm thợ mộc, làm ruộng để lo cho con cái.
Tuy nhiên có một điều chưa trọn vẹn là do bị thất lạc nhiều giấy tờ nên ông gặp rất nhiều khó khăn và thiệt thòi về các chế độ chính sách. Hiện ông chỉ được hưởng chế độ thương binh hạng 3/4. Ngoài ra, một người con của ông bị chậm phát triển trí tuệ, nghi do ông nhiễm chất độc khi tham gia chiến đấu ở chiến trường. Dẫu vậy, chưa khi nào ông đòi hỏi chế độ, bởi với ông, việc được sống và trở về đã là may mắn hơn những đồng đội của mình.
Khi chúng tôi hỏi ông muốn nhắn nhủ điều gì với thế hệ trẻ hôm nay, người lính già chia sẻ: “Tôi mong thế hệ trẻ hiểu và trân trọng sự hy sinh của thế hệ cha anh. Ngày xưa chúng tôi đi chiến trường là xác định sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, xương máu vì đất nước, không toan tính thiệt hơn. Lớp trẻ bây giờ được sống trong hòa bình, cần chịu khó học tập và làm việc sao cho xứng đáng với thế hệ cha anh. Đừng bao giờ quên lịch sử, quên đi cái giá của độc lập tự do ngày hôm nay”.
Những ngày gần đây, không khó để bắt gặp các bài đăng chia sẻ bộ nhãn dán em bé do phụ huynh tạo sticker cho con bằng AI, với đủ biểu cảm như: "Chào buổi sáng", "Giận!", "Buồn ngủ quá", "Xin lỗi nhoa"… được thiết kế đồng bộ, màu sắc bắt mắt. Điểm đặc biệt của trào lưu này là người dùng không cần chuẩn bị nhiều ảnh hay biết thiết kế. Chỉ cần một tấm ảnh rõ mặt của bé, nhập một câu lệnh mô tả (prompt), AI có thể tự tạo ra hàng loạt biểu cảm khác nhau, kèm chữ tiếng Việt dễ thương.
Nguyễn Huyền My, ở đường Định Công Hạ, P.Định Công, TP.Hà Nội, đang có bé trai 2 tháng chia sẻ, cô đã thấy trend này ở các hội nhóm mẹ và bé trên Facebook, vì nhìn các mẹ khác làm cho con dễ thương quá nên cô cũng thử làm theo. "Bé nhà em còn nhỏ, chưa có nhiều biểu cảm nhưng AI vẫn tạo ra đủ kiểu, nhìn cưng xỉu. Làm xong lại muốn làm thêm nữa", My nói.
Trong khi đó, Nguyễn Thu Hương, ở thôn Phạ 3, xã Cảm Nhân, tỉnh Lào Cai, đang có con 3 tuổi cho biết: "Bé nhà mình biểu cảm nhiều nên làm sticker rất hợp. Mỗi lần xem lại là cả nhà cười, nhất là mấy cái mặt "giận" hay "ngơ ngác". Giờ mình còn hay dùng sticker của con để nhắn tin với bạn bè, thấy vui hơn hẳn".
Không dừng lại ở yếu tố giải trí, nhiều mẹ bỉm cho rằng việc tạo sticker từ ảnh con còn mang ý nghĩa lưu giữ kỷ niệm theo cách mới mẻ.
Hoàng Thuý Giang, ở đường Cầu Giấy, P.Cầu Giấy, TP.Hà Nội, đang có con gái 5 tuổi chia sẻ, ban đầu cô nghĩ chỉ là trend cho vui thôi, nhưng khi làm xong lại thấy giống như lưu lại được từng khoảnh khắc của con theo cách khác. "Sau này nhìn lại chắc cũng sẽ rất đáng nhớ, vì mỗi sticker là một biểu cảm rất riêng của con", cô tâm sự.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hoàn toàn yên tâm khi sử dụng các công cụ AI. Nguyễn Thị Linh, ở VinHomes Grand Park, phường Long Bình, TP.HCM, đang có bé trai 2 tuổi bày tỏ: "Mình thấy tiện và rất đáng yêu, nhưng cũng có chút lo lắng về quyền riêng tư. Vì phải tải ảnh của con lên các nền tảng AI nên mình sẽ chọn ứng dụng kỹ hơn, tránh dùng những app không rõ nguồn gốc".
Theo chuyên gia tâm lý Hà Quang Tùng (Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Tâm, P.An Khánh, TP.HCM; trước là P.An Phú, TP.Thủ Đức), sức hút của trào lưu tạo sticker cho con bằng AI đến từ việc chạm đúng tâm lý phổ biến của phụ huynh trẻ hiện nay: vừa muốn lưu giữ ký ức, vừa muốn thể hiện cảm xúc cá nhân trên môi trường số.
"Trẻ nhỏ lớn rất nhanh, mỗi giai đoạn đều có những biểu cảm đáng yêu riêng. Khi AI giúp "đóng băng" những khoảnh khắc đó dưới dạng sinh động, nhiều màu sắc, phụ huynh sẽ có cảm giác đang lưu giữ tuổi thơ của con một cách sáng tạo hơn so với ảnh thông thường", ông phân tích.
Ông cũng cho rằng việc các nền tảng AI cho phép tạo sản phẩm chỉ trong vài phút mang lại cảm giác thỏa mãn tức thì, giúp người dùng dễ dàng tạo ra thành phẩm đẹp mắt mà không cần kỹ năng thiết kế. "Mỗi bộ sticker không chỉ là hình ảnh của đứa trẻ mà còn là cách cha mẹ kể câu chuyện riêng của mình. Chính yếu tố cá nhân hóa cao này khiến trào lưu dễ lan rộng", ông nói.
Ở góc độ công nghệ, anh Phạm Xuân Sang (33 tuổi), kỹ sư công nghệ thông tin, Công ty công nghệ EduNext, ở P.Bảy Hiền, TP.HCM; trước là P.12, Q.Tân Bình), lưu ý việc tải ảnh trẻ nhỏ lên các nền tảng AI có thể tiềm ẩn rủi ro về bảo mật dữ liệu.
Theo anh Sang, khi một bức ảnh được tải lên, dữ liệu có thể được lưu trữ trên máy chủ và sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau tùy theo điều khoản của nền tảng. "Người dùng thường chỉ quan tâm đến kết quả mà ít khi đọc kỹ chính sách quyền riêng tư. Đây là điểm dễ bị bỏ qua", anh nói.
Ngoài nguy cơ bị thu thập dữ liệu, hình ảnh của trẻ cũng có thể bị lạm dụng trong một số kịch bản như giả mạo danh tính hoặc tạo nội dung không mong muốn. Vì vậy, phụ huynh nên ưu tiên sử dụng các nền tảng uy tín, minh bạch về chính sách dữ liệu, đồng thời hạn chế chia sẻ những hình ảnh quá riêng tư hoặc có khả năng định danh cao.
Hơn một thập kỷ đồng hành cùng chương trình Tiếp sức mùa thi, chị Nguyễn Thị Thanh Xuân (cựu sinh viên Trường ĐH Văn hóa TP.HCM) xem đây là một phần thanh xuân không thể tách rời. Từ năm 2005 đến 2018, chị đi qua nhiều vai trò, từ tình nguyện viên đến đội phó rồi đội trưởng đội hình tại bến xe Chợ Lớn (TP.HCM).
Đến với chương trình từ năm nhất đại học, khi ấy lý do đơn giản chỉ vì yêu thích hoạt động xã hội, tình nguyện. Nhưng càng tham gia, sự gắn bó càng sâu đậm. Chị Xuân cho biết là người con của tỉnh Bình Định cũ, chị từng khăn gói vào TP.HCM dự thi nên hiểu rõ những bỡ ngỡ, lo lắng của thí sinh tỉnh lẻ. Sự đồng cảm ấy trở thành động lực để chị ở lại với chương trình lâu dài.
Chị Xuân kể những năm đầu, đội hình chị tham gia chỉ khoảng hơn 40 người, hoạt động tại bến xe Chợ Lớn, nơi đón nhiều thí sinh đổ về mỗi mùa thi. Công việc cụ thể là hướng dẫn đường đi, chỉ tuyến xe buýt đến nhà trọ, điểm thi cho thí sinh…
“Nhìn bạn nào vừa bước xuống xe trông giống thí sinh là chúng tôi tiếp cận và hỗ trợ ngay để tránh bị chèo kéo”, chị kể và cho biết vào những ngày cao điểm, khi thí sinh từ các tỉnh đổ về TP.HCM ôn và dự thi đông, các đội hình gần như hoạt động liên tục.
“Chúng tôi túc trực tại bến xe từ sáng đến chiều, ngày cao điểm thì đi sớm và về muộn hơn. Ai rảnh giờ nào thì đăng ký ca trực giờ đó. Có lúc vừa học, vừa thi và đi hỗ trợ thí sinh, cảm giác như ‘chạy show’ vậy. Việc dang nắng, dầm mưa cũng là điều hết sức bình thường. Dù vất vả, nhưng không khí lúc đó rất sôi nổi”, chị kể.
Trong ký ức của chị Xuân, mỗi mùa thi là một câu chuyện riêng, nhưng đều đọng lại cảm xúc rất thật. Một trong những kỷ niệm khiến chị nhớ mãi là lần hỗ trợ một thí sinh bị thất lạc giấy tờ.
“Hôm đó bạn ấy đi làm thủ tục dự thi bằng xe buýt, xuống xe mới phát hiện bỏ quên giấy tờ nhưng không nhớ xe nào. Bạn hoảng loạn rồi bật khóc. Tụi mình vừa trấn an, vừa chia nhau đi tìm. Có nhóm liên hệ ban tổ chức, có nhóm ra khu điều hành bến xe nhờ hỗ trợ, có người đứng ở điểm đậu xe để hỏi các bác tài. May mắn cuối cùng cũng kịp tìm lại được giấy tờ cho bạn”, chị kể.
Không chỉ là công việc hỗ trợ thí sinh, với chị Xuân, Tiếp sức mùa thi còn là nơi gắn kết những con người xa lạ thành một tập thể thân thiết. “Ban đầu là người lạ, nhưng khi vào đội thì như một gia đình. Hầu như 2/3 thành viên năm trước sẽ tiếp tục tham gia ở năm sau. Chúng tôi có nhiều năm gắn bó với nhau nên đến bây giờ vẫn còn giữ liên lạc và gặp gỡ”, chị nói.
Tham gia chương trình ở những năm đầu tiên, chị Xuân cho biết thời điểm ấy điều kiện còn nhiều thiếu thốn. “Hồi đó chưa có hỗ trợ cơm cho tình nguyện viên nên chúng tôi mang theo nồi cơm điện ra bến xe nấu, ai ở gần thì nấu thêm đồ ăn, rồi trưa quây quần lại ăn với nhau. Những bữa cơm giản dị ấy lại trở thành ký ức ấm áp, gắn kết cả đội", chị Xuân chia sẻ.
Việc hỗ trợ thí sinh cũng không dễ dàng như hiện nay. Theo chị Xuân, thời đó không có điện thoại thông minh hay internet phổ biến, các tình nguyện viên phải tự học thuộc lịch trình các tuyến xe buýt để hướng dẫn thí sinh chính xác. “Chỉ cần thí sinh hỏi là trả lời ngay, nhanh nhưng vẫn phải chính xác. Sau này khi làm đội trưởng, tôi còn in lịch trình ra cho các bạn học, lâu lâu ‘dò bài’, hỏi lại xem nhớ chưa, vì chỉ sai một chút là ảnh hưởng đến thí sinh”, chị Xuân kể.
Việc liên lạc khi ấy cũng hạn chế, theo chị Xuân nhiều thành viên chỉ dùng điện thoại “cục gạch”, thậm chí không có điện thoại nên thường có thông báo gì sẽ nhắn qua Yahoo. Việc di chuyển thì chủ yếu bằng xe buýt. “Hồi đó tôi ở trọ bên Q.2 cũ, sáng nào cũng dậy sớm đi bộ ra trạm xe buýt đến bến xe Chợ Lớn đi trực. Cực nhưng vui, lúc nào cũng háo hức”, chị nhớ lại.
Giờ đây, khi không còn trực tiếp tham gia, chị Xuân và một số thành viên khi ấy vẫn đều đặn có mặt trong các buổi lễ ra quân của chương trình Tiếp sức mùa thi. Mỗi lần như vậy, những ký ức cũ lại ùa về, nguyên vẹn và sống động.
Nhìn lại hành trình 25 năm của Tiếp sức mùa thi, chị không giấu được niềm tự hào. Theo chị, chương trình đã phát triển mạnh mẽ hơn, được xã hội biết đến rộng rãi, nhận được nhiều nguồn lực hỗ trợ. Công nghệ cũng giúp việc kết nối, tư vấn, hỗ trợ thí sinh thuận tiện hơn rất nhiều. “Bây giờ các bạn có điều kiện tốt hơn chúng tôi ngày xưa, đỡ tốn công sức, thời gian hơn”, chị nói.
Với chị Xuân, Tiếp sức mùa thi không chỉ là một hoạt động tình nguyện, mà là một phần ký ức thanh xuân tươi đẹp, nơi những ngày vất vả lại trở thành những ngày đáng nhớ nhất và những con người xa lạ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Người gắn bó hơn 2 thập kỷ với Tiếp sức mùa thi chia sẻ năm 2001, anh rời Hải Dương vào TP.HCM dự thi đại học. Khi đó, với một thí sinh tỉnh lẻ lần đầu đến thành phố lớn, mọi thứ đều lạ lẫm. Từ đường đi, chỗ trọ đến cách di chuyển giữa những khu vực đông đúc, tất cả đều khiến chàng trai khi ấy không tránh khỏi lo lắng.
"Giữa thời điểm bối rối đó, tôi nhận được sự hỗ trợ từ các sinh viên tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi. Anh chị hướng dẫn đường đi, hỗ trợ chỗ ở, giúp tôi ổn định tinh thần để bước vào kỳ thi quan trọng. Kỷ niệm ấy trở thành dấu mốc đặc biệt. Nó không chỉ giúp tôi vượt qua những ngày đầu xa quê, mà còn gieo cho tôi mong muốn được tiếp tục giúp lại những người đến sau", anh Hoàng chia sẻ.
Ngay sau khi trúng tuyển vào Trường ĐH Mở TP.HCM, anh Hoàng nói rằng anh quyết định đăng ký tham gia đội hình Tiếp sức mùa thi năm 2002. Với anh, đó là cách trả lại món nợ ân tình đã nhận được một năm trước. Cũng từ quyết định ấy, hành trình gắn bó với chương trình bắt đầu và kéo dài cho đến hôm nay.
Anh chia sẻ từ năm 2002 đến 2007, anh là một trong những gương mặt thân quen tại các điểm nóng của chương trình như Bến xe Chợ Lớn, Bến xe Miền Đông. Đây là giai đoạn hoạt động tiếp sức còn nhiều khó khăn.
Không chỉ vất vả về thời gian và sức lực, môi trường bến xe khi ấy cũng rất phức tạp. Những sinh viên tình nguyện không phải lúc nào cũng nhận được sự tin tưởng ngay từ đầu. "Lúc đó chương trình chưa được biết đến rộng rãi như bây giờ. Khi tôi ra tư vấn, phụ huynh không tin, thậm chí còn kéo tay con đi vì tưởng mình là nhân viên tiếp thị", anh Hoàng cười, kể.
Theo anh Hoàng, để phụ huynh và thí sinh tin tưởng, các bạn sinh viên phải kiên trì tiếp cận, giải thích, rồi từng chút một xây dựng sự gần gũi với những người làm việc ở bến xe. "Mình phải kiên trì tiếp xúc, làm thân với từ bác bảo vệ đến chú tài xế để tạo dựng lòng tin", anh nói.
Chính từ sự chân thành và bền bỉ đó, anh Hoàng đã kết nối được thêm nhiều lực lượng cùng tham gia hỗ trợ thí sinh. Có thời điểm, cả các cô chú xe ôm ở bến xe cũng sẵn sàng chở thí sinh với giá rẻ, thậm chí là miễn phí luôn cho những trường hợp khó khăn.
Không chỉ trực tiếp tham gia, anh còn là người đề ra nhiều nguyên tắc để giữ hình ảnh đẹp cho đội hình tình nguyện. Với anh, hỗ trợ thí sinh không chỉ là giúp đúng việc, mà còn phải ứng xử đúng cách. Tình nguyện viên không được nhận tiền từ phụ huynh. Khi đứng tư vấn, các bạn hạn chế tạo khoảng cách, mà phải giữ sự gần gũi, chân thành để người lạ cũng có thể dễ dàng tin tưởng và mở lòng.
Từ năm 2002 đến 2007, anh Hoàng đảm nhận vai trò đội trưởng tại Bến xe Chợ Lớn và Bến xe Miền Đông, trực tiếp tham gia hỗ trợ thí sinh trong những mùa thi căng thẳng. Giai đoạn 2008 - 2018, anh tiếp tục đồng hành với chương trình ở vai trò thành viên ban tổ chức, sau đó là Phó ban thường trực chương trình Tiếp sức mùa thi tại TP.HCM.
Từ năm 2019 đến 2025, anh chuyển sang một vai trò mới khi trở thành đơn vị đồng hành cùng chương trình tại TP.HCM và tỉnh Tây Ninh. Dù ở cương vị nào, từ một thành viên trực tiếp lăn xả ở điểm nóng, người làm công tác tổ chức đến đơn vị tài trợ, anh vẫn luôn giữ sự nhiệt tình, trách nhiệm và tâm huyết với chương trình.
Tinh thần tinh nguyện ấy còn đi vào chính gia đình anh. Anh Hoàng còn vận động cả hai chị em ruột cùng tham gia chương trình. Với anh, đây không chỉ là một hoạt động mùa hè, mà là môi trường để người trẻ học cách sống trách nhiệm, biết chia sẻ và trưởng thành qua trải nghiệm thực tế.
"Em vợ của tôi hiện nay cũng từng là tình nguyện viên của Tiếp sức mùa thi. Thật là tình cờ", anh Hoàng nói.
Nhìn lại hành trình hơn 2 thập kỷ, anh Hoàng cho rằng chính Tiếp sức mùa thi cũng là một "ngôi trường lớn" của nhiều thế hệ sinh viên. Ở đó, các bạn học được kỹ năng sống, sự kiên nhẫn, khả năng ứng biến và tinh thần trách nhiệm trước cộng đồng.
"Năm nay, tôi vẫn sẽ tiếp tục đồng hành với Tiếp sức mùa thi", anh khẳng định.