“Tôi từng nói Arsenal sẽ vô địch Ngoại hạng Anh mùa này và tôi vẫn giữ nguyên quan điểm đó”, cựu trung vệ Man Utd và tuyển Anh chia sẻ trên podcast Rio Ferdinand Presents ngày 11/5. “Và giờ tôi nghĩ Arsenal sẽ vô địch luôn cả Champions League. Về lý thuyết, PSG là đội bóng nhỉnh hơn, 100% là vậy. Họ có lực lượng, có lối chơi đẹp mắt nhất hành tinh và sở hữu HLV xuất sắc nhất thời điểm này. Nhưng họ rất bất ổn trong các pha bóng chết. Ngay cả Bayern Munich – một đội không quá mạnh ở bài này – cũng khiến họ khốn đốn. Tôi đã thấy điều đó lặp lại nhiều lần trong mùa giải này”.
Thầy trò Mikel Arteta đang đứng trước ngưỡng cửa lịch sử. Bên cạnh việc nắm quyền tự quyết ở cuộc đua Ngoại hạng Anh, Arsenal còn khát khao xóa đi ký ức buồn của lần vào chung kết Champions League cách đây 20 năm. Khi đó, trong thế mất người, tập thể của Arsene Wenger thua ngược Barca 1-2.
“Arsenal là đội chủ trương chơi bóng ngắn, nhưng phần lớn các đợt tấn công của họ dẫn đến các tình huống cố định. Tôi tin các CĐV Arsenal sẽ đồng ý với điều này”, Ferdinand – người từng cùng Man Utd lên ngôi tại Champions League 2008, phân tích thêm. “Họ là đội dàn xếp bóng chết tốt nhất Ngoại hạng Anh. Nếu có được các quả phạt trực tiếp hay phạt góc, họ sẽ tạo ra sự hủy diệt kinh hoàng trước một PSG có thể hình khiêm tốn. Về thể chất, PSG không thể đọ lại Arsenal ở các pha không chiến. Chỉ cần Arsenal có bóng và kiếm được phạt trực tiếp quanh vùng cấm, hay thậm chí từ giữa sân, họ sẽ gây ra sát thương lớn”.
Ở bán kết mùa này, ĐKVĐ Champions League đã vượt qua Bayern với tổng tỷ số 6-5, qua đó xác lập vị thế là đội bóng có hàng công mạnh nhất Champions League với 44 bàn, áp đảo con số 29 của Arsenal.
Ferdinand có cơ sở khi đề cao vũ khí bóng chết của “Pháo thủ”. Theo thống kê từ Whoscored, Arsenal mùa này đã ghi 27 trên 106 bàn tổng cộng ở mọi mặt trận bằng bóng chết. Con số này ở Ngoại hạng Anh là 21, và ở Champions League là 5. Nhưng thực tế, đoàn quân của HLV Luis Enrique cũng không kém cạnh ở khía cạnh này: 23 trên 133 bàn đến từ bóng chết, với 8 lần là ở chính Champions League.
Trước những ý kiến cho rằng các trọng tài Champions League thường nghiêm khắc hơn ở Ngoại hạng Anh trong việc thổi phạt các tình huống kéo hoặc vật người trong vùng cấm, Ferdinand phản bác. “Đúng, nhưng Bayern đâu cần phải quá hung hãn. Bạn chỉ cần có những bước chạy chỗ thông minh. Arsenal sở hữu những cầu thủ cao lớn, đầy thể lực và cực giỏi trong việc chọn điểm rơi. Tôi tin PSG sẽ cảm nhận được sự bất an bao trùm bầu không khí trong sân. Họ tự tin trong mọi khía cạnh của trận đấu, ngoại trừ bóng chết. Đó chính là hy vọng cho Arsenal”.
Cũng trên podcast Rio Ferdinand Presents, một chủ đề khác liên quan đến Arsenal được Ferdinand mang ra thảo luận. Đó là quan điểm của cựu danh thủ Arsenal Ian Wright khi ông cho rằng nếu giành cú đúp danh hiệu mùa này, thầy trò Arteta sẽ đi vào lịch sử với tư cách tập thể vĩ đại nhất lịch sử đội chủ sân Emirates.
“Tôi tất nhiên đồng ý với nhận xét đó của Wright”, Ferdinand nói. “Chưa một đội hình Arsenal nào trước đây từng vô địch cả Ngoại hạng Anh lẫn Champions League trong cùng một mùa giải. Man Utd đã làm được hai lần, Man City và Liverpool cũng từng làm được. Tập thể của tôi cũng vậy. Rất nhiều đội chỉ thắng được một trong hai, nên nếu Arsenal hiện tại thành công, họ chắc chắn là lứa thế hệ xuất sắc nhất lịch sử CLB, không cần bàn cãi”.
Tuy nhiên, đồng đội cũ của Ferdinand tại Man Utd là Gary Neville lại không mấy lạc quan về cơ hội của Arsenal tại đấu trường châu Âu. “Các cầu thủ Arsenal hiện tại hẳn cảm thấy mình như ở trên thiên đường, họ cảm thấy không gì có thể ngăn cản được mình”, Neville nói trên podcast của Sky Sports. “Nhưng ở chung kết Champions League, họ cần phải cực kỳ cẩn trọng với khả năng phòng ngự và sức mạnh của mình. Họ phải tính toán làm sao để đánh bại một đối thủ giỏi hơn mình trong suốt 90 phút. Bởi vì PSG mạnh hơn Arsenal, đó là sự thật không thể chối cãi và PSG đã chứng minh điều đó suốt hai mùa qua”.
“Với Arteta, đây là cơ hội để vươn tầm. Vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm đã là kỳ tích, nhưng giành thêm Champions League nữa thì thật khó tin. Tôi cảm giác đây là thời điểm chín muồi để Arsenal vô địch nước Anh, nhưng dường như chưa phải lúc để họ xưng vương châu Âu. Tôi có linh cảm đây là năm của PSG để bảo vệ ngôi vương và đưa Enrique vào hàng ngũ những HLV huyền thoại. Dù sao, nếu Arsenal giành được cú đúp, họ sẽ chính thức bước vào một ‘vũ trụ’ hoàn toàn khác”, Neville kết luận.
Trước đối thủ bị đánh giá thấp hơn, Tây Ban Nha không gặp khó khăn nào để kiểm soát thế trận. Đoàn quân HLV De La Fuente tấn công dồn dập ở hai bên cánh nhờ sự cơ động của Lamine Yamal, Dani Olmo và sức ép được cụ thể hóa ở phút 36, khi Cucurella căng ngang để Oyarzabal dứt điểm cận thành mở tỷ số trận đấu.
Tây Ban Nha tiếp tục ép sân ở hiệp 2 trong khi Áo không có nhiều cơ hội tiếp cận cầu môn của Unai Simon. Lamine Yamal, Dani Olmo hay Rodri có khá nhiều tình huống dứt điểm nguy hiểm nhưng sự chắc chắn của thủ môn Alexander Schlager giúp Áo không nhận thêm bàn thua.
Mặc dù vậy, hàng thủ của Áo chỉ có thể trụ vững đến phút 68. Cầu thủ Tây Ban Nha phối hợp đầy kỹ thuật trong vòng cấm và Cucurella nỗ lực chuyền sang cánh trái, Baena tạt bóng chuẩn xác để Porro bay người đánh đầu đánh bại thủ môn Alexander Schlager, nhân đôi cách biệt lên thành 2-0 cho Tây Ban Nha.
Đến phút 89, Rodri mở bóng thông minh sang cánh trái và Cucurella có đường căng ngang sệt thuận lợi để Oyarzabal đệm lòng bằng chân phải đánh bại thủ môn Alexander Schlager, hoàn tất cú đúp và ấn định chiến thắng 3-0 cho Tây Ban Nha.
Dễ dàng vượt qua Áo, Tây Ban Nha ghi danh vào vòng 1/8 World Cup 2026 và họ tiếp tục giữ sạch lưới ở giải đấu năm nay. Đối thủ của họ ở vòng đấu tiếp theo là đội thắng ở cuộc so tài giữa Bồ Đào Nha và Croatia.
Chỉ còn ít tuần nữa, World Cup 2026 sẽ chính thức khởi tranh tại Mỹ, Canada và Mexico với quy mô lớn nhất lịch sử bóng đá. Theo FIFA, giải đấu lần này có tổng cộng 104 trận diễn ra trên 16 sân vận động, đánh dấu lần đầu tiên World Cup có 48 đội tham dự.
World Cup 2026 diễn ra từ ngày 11-6 đến 19-7-2026 và trải dài trên ba quốc gia thuộc khu vực Bắc Mỹ gồm Mỹ, Canada và Mexico. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử FIFA tổ chức một kỳ World Cup với 3 nước đồng chủ nhà và số trận đấu tăng lên 104 trận, được tổ chức tại 16 sân vận động ở Bắc Mỹ.
Lợi thế lớn nhất của Bắc Mỹ nằm ở hệ thống cơ sở hạ tầng đã phát triển sẵn trong nhiều năm qua. Phần lớn sân vận động phục vụ World Cup vốn là sân nhà của các đội bóng bầu dục NFL hoặc những sự kiện thể thao lớn nên không cần xây mới quá nhiều như các kỳ World Cup trước.
Điều này giúp ba quốc gia chủ nhà hạn chế đáng kể nguy cơ lãng phí cơ sở vật chất sau giải đấu. Đây từng là vấn đề gây tranh cãi lớn tại Brazil 2014 hay Nam Phi 2010, khi nhiều sân vận động tiêu tốn hàng tỉ USD nhưng gần như không còn được khai thác hiệu quả sau World Cup.
Không chỉ có hạ tầng thể thao, Bắc Mỹ còn sở hữu hệ thống giao thông và dịch vụ du lịch thuộc nhóm phát triển hàng đầu thế giới. Các thành phố như New York, Los Angeles, Toronto hay Mexico City đều có khả năng tiếp nhận lượng lớn du khách quốc tế nhờ mạng lưới sân bay, khách sạn và giao thông công cộng quy mô lớn.
Yếu tố kinh nghiệm tổ chức cũng là lợi thế đáng chú ý của khu vực này. Mỹ từng đăng cai World Cup 1994, Mexico từng tổ chức vào các năm 1970 và 1986, trong khi Canada cũng thường xuyên tổ chức nhiều giải đấu lớn của FIFA ở cấp độ trẻ và bóng đá nữ.
Ngoài ra, việc giải đấu diễn ra ở nhiều múi giờ và nhiều thành phố lớn cũng giúp World Cup 2026 dễ dàng tiếp cận lượng khán giả truyền hình khổng lồ trên toàn cầu. Đây được xem là một trong những nguyên nhân khiến FIFA đánh giá World Cup 2026 có tiềm năng thương mại cao bậc nhất lịch sử giải đấu.
Tác động dễ thấy nhất của World Cup 2026 nằm ở lĩnh vực kinh tế và du lịch. Với hơn 100 trận đấu diễn ra trong hơn một tháng, Bắc Mỹ được dự đoán sẽ đón lượng cổ động viên quốc tế lớn chưa từng có trong lịch sử World Cup.
Theo báo cáo của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) về World Cup 2022, chi tiêu từ khách du lịch và doanh thu liên quan đến giải đấu từng giúp kinh tế Qatar tăng thêm khoảng 1% GDP trong ngắn hạn. IMF đồng thời cho rằng những sự kiện thể thao quy mô lớn thường tạo ra tác động lan tỏa mạnh lên ngành dịch vụ, lưu trú, bán lẻ và giao thông.
Với quy mô lớn hơn rất nhiều so với Qatar 2022, World Cup 2026 được dự báo sẽ mang đến nguồn doanh thu khổng lồ cho các thành phố chủ nhà tại Bắc Mỹ. Những ngành như khách sạn, hàng không, vận tải, ăn uống và giải trí gần như chắc chắn sẽ hưởng lợi lớn nhờ lượng du khách tăng đột biến trong mùa hè năm nay.
Không chỉ tác động đến kinh tế, World Cup 2026 còn có thể làm thay đổi mạnh mẽ đời sống văn hóa tại Bắc Mỹ, đặc biệt là ở Mỹ. Trong nhiều năm, bóng đá vẫn bị xem là môn thể thao lép vế so với bóng bầu dục, bóng rổ hay bóng chày tại quốc gia này.
Tuy nhiên, sự phát triển của MLS cùng làn sóng người nhập cư Mỹ Latin đã khiến bóng đá ngày càng phổ biến hơn trong khoảng hai thập kỷ gần đây. Giới chuyên môn nhận định World Cup 2026 có thể trở thành bước ngoặt giúp bóng đá tiến gần hơn đến vị thế môn thể thao đại chúng tại Mỹ.
Lễ hội đường phố và hoạt động giao lưu văn hóa cũng được kỳ vọng sẽ biến nhiều đô thị Bắc Mỹ thành trung tâm văn hóa quốc tế trong thời gian diễn ra giải đấu. Đây là hình ảnh từng xuất hiện rất rõ tại Nga 2018 và Qatar 2022, khi World Cup vượt ra ngoài phạm vi thể thao để trở thành sự kiện văn hóa toàn cầu.
Mexico nhiều khả năng sẽ là nơi tạo ra bầu không khí bóng đá sôi động nhất tại World Cup 2026. Văn hóa cổ vũ cuồng nhiệt, âm nhạc Latin và các lễ hội đường phố tại Mexico City hay Guadalajara được dự đoán sẽ trở thành điểm nhấn đáng nhớ của giải đấu.
Dù vậy, World Cup 2026 cũng đi kèm nhiều thách thức đối với Bắc Mỹ trong thời gian tới. Giá khách sạn, giao thông và dịch vụ tại các thành phố chủ nhà được dự báo sẽ tăng mạnh do nhu cầu quá lớn từ khách du lịch quốc tế.
EURO 2020 là giải đấu lớn đầu tiên mà đội tuyển Tây Ban Nha không có cầu thủ nào của Real Madrid. Khi ấy Sergio Ramos và Dani Carvajal vắng mặt vì chấn thương. Bây giờ câu chuyện khác hẳn khi không ai bị chấn thương, nhưng các cầu thủ Real Madrid đều không được gọi vào đội tuyển Tây Ban Nha. Dean Huijsen, Fran Garcia và Gonzalo Garcia đã có tên trong danh sách sơ bộ, nhưng khi HLV Fuente gút lại danh sách chính thức, họ đều bị loại. Dani Carvajal, Raul Asensio, Alvaro Carreras, Dani Ceballos đều không được đoái hoài.
Ông Fuente nói rõ nguyên tắc tuyển chọn: "Tôi không nhìn vào nguồn gốc của các tuyển thủ, không nhìn vào CLB của họ. Tôi chỉ quan tâm cầu thủ nào có khả năng khoác áo đội tuyển quốc gia".
Sự nghiệp bóng đá của HLV Fuente chủ yếu gắn với Athletic Bilbao và Sevilla, nên ông được coi là mẫu HLV trung lập, hoàn toàn không có vấn đề gì đối với sự xung khắc Real Madrid - Barcelona vốn luôn tồn tại trong làng bóng Tây Ban Nha. Đây cũng là chỗ khác biệt so với sự kiện HLV Luis Enrique không triệu tập cầu thủ nào từ Real Madrid tại EURO 2020. Ông Enrique bị xem là mẫu HLV "anti-Real". Ông chỉ gọi 24 cầu thủ dự EURO 2020, dù con số tối đa được phép là 26 người. Một vấn đề khác khi HLV Enrique không triệu tập cầu thủ Real tại EURO 2020, bởi ông muốn khống chế quyền lực cầu thủ.
Barcelona là CLB có nhiều đại diện nhất trong danh sách Tây Ban Nha tại World Cup này (8 cầu thủ). Kế đến là Athletic Bilbao và Atletico Madrid, mỗi đội 3 cầu thủ. Osasuna, Real Sociedad và Celta Vigo đều có một đại diện. Còn lại là 9 cầu thủ đang khoác áo các CLB nước ngoài.
Thần đồng Lamine Yamal của Barcelona đương nhiên có tên, dù anh đang chấn thương, không thể thi đấu từ cuối tháng 4 đến nay. Còn có nguồn tin cho rằng Yamal khó bình phục hoàn toàn ở thời điểm World Cup khai mạc. Nhưng HLV Fuente tỏ ra bình thản: "Chẳng có vấn đề gì, nếu không kịp đá trận đầu tiên, Yamal sẽ đá trận thứ hai". Nico Williams (Bilbao) và Mikel Merino (Arsenal) là hai hảo thủ khác đang chấn thương nhưng vẫn có tên trong danh sách đội Tây Ban Nha. Ngược lại, Alvaro Morata (mang băng thủ quân khi Tây Ban Nha vô địch EURO 2024) là sự vắng mặt đáng chú ý nhất, ngoài các cầu thủ Real Madrid. Fermin Lopez (Barcelona) cũng không thể góp mặt do chấn thương.
Đây là mùa bóng thứ hai liên tiếp Real Madrid không kiếm được danh hiệu nào. Chẳng những thất bại về mặt thành tích, Real mùa này còn tan hoang vì vấn đề kỷ luật: cầu thủ đánh nhau hoặc mắng HLV… Hóa ra, tất cả vẫn chưa phải là tận cùng của sự mất mặt. Kể cả sau khi mùa bóng đã khép lại, giới hâm mộ Real vẫn phải tiếp tục chứng kiến sự buồn thảm.
Giống như các cầu thủ Tây Ban Nha, khá nhiều ngôi sao nước ngoài của Real cũng không được đội tuyển quốc gia của họ triệu tập tại World Cup này. Eduardo Camavinga bị loại khỏi đội tuyển Pháp. Trent Alexander-Arnold mất chỗ trong đội tuyển Anh. Rodrygo và Eder Militao thì đã biết trước là không có chỗ trong đội Brazil, do chấn thương. Argentina chưa gút danh sách chính thức, nhưng nhìn vào sự thất vọng của tài năng trẻ Franco Mastantuono trong mùa đầu tiên khoác áo Real, giới quan sát cho rằng anh khó có chỗ trong đội tuyển Argentina.
Trung vệ Dean Huijsen là một trong những tài năng trẻ mới nhất mà bóng đá Tây Ban Nha giới thiệu. Anh lọt vào đội tuyển quốc gia khi còn khoác áo Bournemouth. Nhưng khi gia nhập Real mùa này với giá 60 triệu euro thì Huijsen thất bại, mất chỗ về tay các trung vệ khác cũng còn rất trẻ như Pau Cubarsi (Barcelona) và Marc Pubill (Atletico).
Victor Munoz là trường hợp ngược lại. Vươn lên từ đội trẻ Real Madrid, anh chỉ được ra sân 47 phút dưới màu áo Real trong mùa bóng trước. Kịp thoát sang Osasuna với giá chuyển nhượng chỉ 5 triệu euro, cầu thủ chạy cánh mới 22 tuổi này đã được thường xuyên đá chính để thể hiện tài năng. Anh giờ đang chuẩn bị hành trang cho kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp.