EURO 2020 là giải đấu lớn đầu tiên mà đội tuyển Tây Ban Nha không có cầu thủ nào của Real Madrid. Khi ấy Sergio Ramos và Dani Carvajal vắng mặt vì chấn thương. Bây giờ câu chuyện khác hẳn khi không ai bị chấn thương, nhưng các cầu thủ Real Madrid đều không được gọi vào đội tuyển Tây Ban Nha. Dean Huijsen, Fran Garcia và Gonzalo Garcia đã có tên trong danh sách sơ bộ, nhưng khi HLV Fuente gút lại danh sách chính thức, họ đều bị loại. Dani Carvajal, Raul Asensio, Alvaro Carreras, Dani Ceballos đều không được đoái hoài.
Ông Fuente nói rõ nguyên tắc tuyển chọn: “Tôi không nhìn vào nguồn gốc của các tuyển thủ, không nhìn vào CLB của họ. Tôi chỉ quan tâm cầu thủ nào có khả năng khoác áo đội tuyển quốc gia”.
Sự nghiệp bóng đá của HLV Fuente chủ yếu gắn với Athletic Bilbao và Sevilla, nên ông được coi là mẫu HLV trung lập, hoàn toàn không có vấn đề gì đối với sự xung khắc Real Madrid – Barcelona vốn luôn tồn tại trong làng bóng Tây Ban Nha. Đây cũng là chỗ khác biệt so với sự kiện HLV Luis Enrique không triệu tập cầu thủ nào từ Real Madrid tại EURO 2020. Ông Enrique bị xem là mẫu HLV “anti-Real”. Ông chỉ gọi 24 cầu thủ dự EURO 2020, dù con số tối đa được phép là 26 người. Một vấn đề khác khi HLV Enrique không triệu tập cầu thủ Real tại EURO 2020, bởi ông muốn khống chế quyền lực cầu thủ.
Barcelona là CLB có nhiều đại diện nhất trong danh sách Tây Ban Nha tại World Cup này (8 cầu thủ). Kế đến là Athletic Bilbao và Atletico Madrid, mỗi đội 3 cầu thủ. Osasuna, Real Sociedad và Celta Vigo đều có một đại diện. Còn lại là 9 cầu thủ đang khoác áo các CLB nước ngoài.
Thần đồng Lamine Yamal của Barcelona đương nhiên có tên, dù anh đang chấn thương, không thể thi đấu từ cuối tháng 4 đến nay. Còn có nguồn tin cho rằng Yamal khó bình phục hoàn toàn ở thời điểm World Cup khai mạc. Nhưng HLV Fuente tỏ ra bình thản: “Chẳng có vấn đề gì, nếu không kịp đá trận đầu tiên, Yamal sẽ đá trận thứ hai”. Nico Williams (Bilbao) và Mikel Merino (Arsenal) là hai hảo thủ khác đang chấn thương nhưng vẫn có tên trong danh sách đội Tây Ban Nha. Ngược lại, Alvaro Morata (mang băng thủ quân khi Tây Ban Nha vô địch EURO 2024) là sự vắng mặt đáng chú ý nhất, ngoài các cầu thủ Real Madrid. Fermin Lopez (Barcelona) cũng không thể góp mặt do chấn thương.
Đây là mùa bóng thứ hai liên tiếp Real Madrid không kiếm được danh hiệu nào. Chẳng những thất bại về mặt thành tích, Real mùa này còn tan hoang vì vấn đề kỷ luật: cầu thủ đánh nhau hoặc mắng HLV… Hóa ra, tất cả vẫn chưa phải là tận cùng của sự mất mặt. Kể cả sau khi mùa bóng đã khép lại, giới hâm mộ Real vẫn phải tiếp tục chứng kiến sự buồn thảm.
Giống như các cầu thủ Tây Ban Nha, khá nhiều ngôi sao nước ngoài của Real cũng không được đội tuyển quốc gia của họ triệu tập tại World Cup này. Eduardo Camavinga bị loại khỏi đội tuyển Pháp. Trent Alexander-Arnold mất chỗ trong đội tuyển Anh. Rodrygo và Eder Militao thì đã biết trước là không có chỗ trong đội Brazil, do chấn thương. Argentina chưa gút danh sách chính thức, nhưng nhìn vào sự thất vọng của tài năng trẻ Franco Mastantuono trong mùa đầu tiên khoác áo Real, giới quan sát cho rằng anh khó có chỗ trong đội tuyển Argentina.
Trung vệ Dean Huijsen là một trong những tài năng trẻ mới nhất mà bóng đá Tây Ban Nha giới thiệu. Anh lọt vào đội tuyển quốc gia khi còn khoác áo Bournemouth. Nhưng khi gia nhập Real mùa này với giá 60 triệu euro thì Huijsen thất bại, mất chỗ về tay các trung vệ khác cũng còn rất trẻ như Pau Cubarsi (Barcelona) và Marc Pubill (Atletico).
Victor Munoz là trường hợp ngược lại. Vươn lên từ đội trẻ Real Madrid, anh chỉ được ra sân 47 phút dưới màu áo Real trong mùa bóng trước. Kịp thoát sang Osasuna với giá chuyển nhượng chỉ 5 triệu euro, cầu thủ chạy cánh mới 22 tuổi này đã được thường xuyên đá chính để thể hiện tài năng. Anh giờ đang chuẩn bị hành trang cho kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp.
Tại AFF Cup 2024, HLV Kim Sang-sik từng dẫn đội tuyển Việt Nam dự giải với nỗi lo... bị sa thải. "Tôi còn chưa tháo hết hành lý ở nhà", ông Kim kể lại với Báo Thanh Niên. Nhà cầm quân người Hàn Quốc tin rằng nếu thất bại tại AFF Cup, hợp đồng của ông sẽ khép lại.
Tuy nhiên, sau 2 năm, tình thế đã khác với ông Kim Sang-sik. Cựu HLV Jeonbuk Hyundai Motors giúp đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2024, có mặt ở vòng chung kết Asian Cup 2027 và bất bại liền 16 trận.
Tại U.23 Việt Nam, ông Kim còn có thành tích ấn tượng hơn, với 2 chức vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, SEA Games 33 và HCĐ U.23 châu Á 2026. HLV Kim Sang-sik giúp U.23 Việt Nam thắng liền 15 trận, thành tích ngay cả người tiền nhiệm Park Hang-seo cũng không làm được.
Nhờ 2 năm thành công vang dội, ông Kim sẽ bước đến AFF Cup 2026 với hành lý được... tháo toàn bộ. Nhà cầm quân Hàn Quốc đã chứng tỏ xong năng lực ở tầm Đông Nam Á. Nhiệm vụ trước mắt của ông là xây dựng lực lượng và định hình triết lý chơi cho giải đấu tầm châu Á, như Asian Cup 2027. Những giải đấu như AFF Cup hay FIFA ASEAN Cup trong thời gian tới chỉ thuần túy là bước đệm. Sức ép vẫn có (điều hiển nhiên với mọi HLV), dù vậy, vị thế ông Kim sẽ không lung lay chỉ bởi thành bại ở một giải đấu.
Song, những chiến lược gia của Thái Lan hay Indonesia sẽ không "dễ thở" như thế.
2 năm trước, Thái Lan và Indonesia cùng dự AFF Cup với những HLV quen thuộc. Người Thái trọng dụng Masatada Ishii, như một phần trong kế hoạch "Nhật hóa". Indonesia có Shin Tae-yong, "công thần" đã đưa Indonesia vào đến vòng loại thứ ba World Cup 2026.
Thế nhưng, cả hai không còn tại vị. Ishii bị Liên đoàn bóng đá Thái Lan (FAT) sa thải hồi tháng 10.2025, nhường chỗ cho HLV Anthony Hudson. Shin Tae-yong cũng rời ghế nhường chỗ cho Patrick Kluivert, sau đó chính Kluivert cũng bị sa thải bởi không giành vé đến World Cup. John Herdman được chọn thay thế.
AFF Cup 2026 là màn ra mắt của cả hai HLV Hudson (Thái Lan) và Herdman (Indonesia) ở giải Đông Nam Á.
Hai tân chiến lược gia của Indonesia và Thái Lan đều có "CV" xịn. Ông Herdman từng dẫn dắt đội tuyển nữ New Zealand (2006 - 2011), đội tuyển nữ Canada (2011 - 2018), đội tuyển nam Canada (2018 - 2023) và Toronto FC (2023 - 2024), trước khi bén duyên Indonesia. Trong khi đó, HLV Hudson từng làm HLV Bahrain (2013 - 2014), New Zealand (2014 - 2017) và Mỹ (tạm quyền năm 2023). Đầu năm 2025, HLV người Anh được chọn dẫn dắt BG Pathum. Khi mùa 2024 - 2025 kết thúc, ông làm giám đốc kỹ thuật FAT.
Song, để thành công ở Đông Nam Á, bản hồ sơ ấn tượng là chưa đủ. HLV Akira Nishino đã thất bại ở Thái Lan, dù ông từng dẫn dắt Nhật Bản đá World Cup 2018 và là "tượng đài" trong làng huấn luyện xứ mặt trời mọc. HLV Patrick Kluivert dạn dày kinh nghiệm ở châu Âu, vẫn không thể đưa dàn cầu thủ gốc Hà Lan của Indonesia đến World Cup.
Ngược lại, ông Kim Sang-sik lại thành công vang dội dẫu trước khi đến Việt Nam, "trọn gói" sự nghiệp huấn luyện chỉ dừng lại ở Jeonbuk. Hay HLV Park Hang-seo viết nên lịch sử, bất chấp dẫn dắt đội tuyển Việt Nam ở giai đoạn bị nhìn nhận là xuống dốc, hết thời.
Điều quan trọng là sự phù hợp và kiên trì. Bóng đá Thái Lan hay Indonesia đều có tiềm lực ấn tượng. Tiền bạc, cầu thủ giỏi... chưa bao giờ là trở ngại với FAT hay PSSI. Thế nhưng, có lẽ chính việc thiếu kiên nhẫn đã khiến những HLV như Shin Tae-yong hay Ishii phải chia tay theo cách không trọn vẹn.
Để giờ đây, áp lực đổ dồn lên vai Herdman và Hudson. Hai chiến lược gia mang hơi thở châu Âu khó giữ được ghế nếu Indonesia, Thái Lan chơi kém tại hai giải Đông Nam Á tới đây.
Ở trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam gặp Malaysia tối 31.3, trên sân Thiên Trường (Ninh Bình), thuộc lượt về vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, HLV Kim Sang-sik sử dụng 3 tiền vệ gồm Hoàng Đức, Quang Hải và Hai Long trong đội hình xuất phát. Cả 3 người này đều chơi thiên về tấn công, không ai có sở trường phòng ngự. Cả 3 người đều chơi thiên về kỹ thuật, không mạnh về mặt cơ bắp. Họ không phải là dạng tiền vệ chuyên giành lại bóng từ trong chân đối phương, càng không có thói quen đá thấp, gần với các trung vệ của đội nhà.
Đây là chi tiết gây ngạc nhiên, vì vai trò của các tiền vệ phòng ngự rất quan trọng trong bóng đá hiện đại. Những tiền vệ dạng này sẽ làm nhiệm vụ phòng ngự từ xa, chuyên "dọn dẹp" những đường bóng "rớt" lại nơi tuyến giữa. Thiếu họ, các hệ thống chiến thuật dễ rơi vào tình trạng mất cân đối.
Nhưng tình trạng trên không xảy ra với đội tuyển Việt Nam. Dù sử dụng toàn bộ các tiền vệ trong đội hình xuất phát chơi thiên về tấn công, nhưng đội bóng của HLV Kim Sang-sik có trung vệ "thòng" Đỗ Duy Mạnh thường xuyên dâng cao, gần như đá với vai trò của 1 tiền vệ phòng ngự, trong nhiều thời điểm của trận gặp Malaysia ngày 31.3.
Duy Mạnh, thường xuyên có mặt đúng lúc, ngăn chặn những đường chuyền vượt tuyến của hàng thủ Malaysia lên phía trên. Ngoài ra, trung vệ đang khoác áo Hà Nội FC cũng thường là người có mặt đầu tiên, tranh chấp tay đôi với các cầu thủ tấn công của đội khách, mỗi khi họ vượt qua vòng tròn trung tâm.
Kỳ thực, trước khi trở thành 1 trong những trung vệ hàng đầu bóng đá Việt Nam, Đỗ Duy Mạnh từng thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm, nên anh biết cách thức hoạt động của 1 tiền vệ trung tâm khi cần. Sau đó, trong hiệp 2, người thay vị trí của Duy Mạnh là trung vệ Đình Trọng cũng có thể chơi tương tự như Duy Mạnh, bởi Đình Trọng không ít lần thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm ở CLB Công an Hà Nội.
Sự cơ động, sẵn sàng dâng cao của các trung vệ "thòng" Duy Mạnh và Đình Trọng đã "chia lửa" đáng kể cho các tiền vệ Hoàng Đức, Quang Hải và Hai Long ở khả năng phòng ngự từ xa.
Nguyên nhân thứ hai khiến Malaysia chưa khai thác được việc đội tuyển Việt Nam không dùng tiền vệ trung tâm thực thụ trong trận đấu ngày 31.3, đó là do hàng tấn công của đội tuyển Việt Nam trong trận đấu ấy quá mạnh so với đội bóng có biệt danh Harimau Malaya.
Những Xuân Son, Hoàng Hên đứng ngay phía trên Hoàng Đức, Quang Hải, Hai Long, lại được sự hỗ trợ của 2 cầu thủ chạy cánh Cap Pendant Quang Vinh (trái) và Trương Tiến Anh (phải) gây áp lực liên tục lên hàng thủ của đối phương, khiến cho đối thủ vất vả cản phá. Họ không còn nhiều thời gian để phản đòn. Đây có lẽ cũng là điều nằm trong tính toán của HLV Kim Sang-sik.
Trước những đối thủ yếu hơn, có thể vị HLV người Hàn Quốc sẽ bố trí đội hình thiên về tấn công như thế, ở các giải sắp tới như AFF Cup 2026 (từ ngày 24.7 – 26.8) và FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến diễn ra từ tháng 9 – 10), để tăng cường khả năng săn bàn cho đội nhà. Còn trước những đội có thực lực ngang ngửa, hoặc trước những đội mạnh hơn, HLV Kim Sang-sik sẽ sử dụng 1 tiền vệ trung tâm thực thụ đứng trong đội hình, nhằm tạo ra sự an toàn. Những thử nghiệm vừa qua một lần nữa phản ánh sự biến hóa trong cách dùng người và vận hành lối chơi của ông Kim.
Hôm qua (9/4), Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) đã thông báo chia tay trợ lý Lee Jung Soo sau khi hết hạn hợp đồng. Tới sáng nay, công ty DJM (quản lý HLV Kim Sang Sik và HLV Park Hang Seo) thông báo ông Lee Jung Soo đã đảm nhận vai trò HLV tạm quyền ở CLB Kanchanaburi của Thái Lan.
Nhiệm vụ của HLV người Hàn Quốc ở CLB mới không hề đơn giản. Kanchanaburi đang xếp ở vị trí thứ 14 trên bảng xếp hạng giải vô địch quốc gia Thái Lan với 22 điểm, kém nhóm an toàn 2 điểm trong bối cảnh mùa giải chỉ còn 3 vòng đấu.
HLV Lee Jung Soo sẽ nỗ lực hết sức để giúp Kanchanaburi trụ hạng ở mùa giải này, trước khi tính tới chuyện tương lai. Theo báo Thái Lan, dù CLB Kanchanaburi trụ hạng hay xuống hạng, ông Lee Jung Soo vẫn sẽ làm việc ở ban huấn luyện của CLB mùa giải tới.
Sự ra đi của vị trợ lý người Hàn Quốc là tổn thất không nhỏ với bóng đá Việt Nam. Trong vai trò trợ lý HLV, ông đã giúp các đội tuyển Việt Nam cải thiện rất nhiều ở khâu bóng chết và bóng bổng.
Ở giải U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam đã giành vị trí thứ ba chung cuộc nhờ “vũ khí” đặc biệt này. Mới nhất, đội tuyển Việt Nam cũng đánh bại Malaysia nhờ ba bàn thắng được thực hiện bằng đầu.
Tờ Super Ball của Indonesia bình luận: “Đội tuyển Việt Nam chịu tổn thất lớn sau khi chia tay trợ lý HLV người Hàn Quốc. Trong thời gian làm trợ lý cho HLV Kim Sang Sik, trợ lý Lee Jung Soo đã để lại dấu ấn khó quên với bóng đá Việt Nam. Ông là người có công giúp các đội tuyển Việt Nam cải thiện những tình huống cố định. Ông là người lên kế hoạch tỉ mỉ cho từng pha bóng. Nhờ đó, các đội bóng Việt Nam trở nên nguy hiểm hơn.
Bóng chết trở thành vũ khí tấn công nguy hiểm của U23 Việt Nam và đội tuyển Việt Nam. Họ đang tận dụng thứ vũ khí này để thi đấu tốt ở các giải đấu châu Á. Vì vậy, việc chia tay trợ lý Lee Jung Soo là tổn thất khó bù đắp với bóng đá Việt Nam”.
Ông Lee Jung Soo là cựu trung vệ của bóng đá Hàn Quốc trong những năm 2000 và có khả năng không chiến rất tốt. Cựu danh thủ này từng gây ấn tượng mạnh khi ghi những bàn thắng vào lưới Hy Lạp và Nigeria ở World Cup 2010.