Lúc 18 giờ 30 hôm nay 15.5, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01510 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay tối nay là: 06 – 14 – 20 – 22 – 23 – 44.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận không có người trúng giải độc đắc nên số tiền trúng giải độc đắc sau kỳ quay số tối nay của loại hình xổ số Mega 6/45 cộng dồn đến 27.826.659.000 đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 28 người trúng giải nhất trị giá 10 triệu đồng; có 1.355 người trúng giải nhì trị giá 300.000 đồng; có 22.233 người trúng giải ba trị giá 30.000 đồng.
Trước đó, tối 15.4, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01497 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay kỳ này là: 21 – 22 – 33 – 35 – 36 – 43.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có một người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn lên đến 14.929.490.000 đồng. Ngay khi xác định có người trúng giải độc đắc, lập tức số tiền của giải này trở về con số ban đầu là 12 tỉ đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đại lý vé số Ba Dừa ở Tây Ninh (Long An cũ) cho biết vừa đổi thưởng cho khách có 4 vé trúng độc đắc. Cụ thể, 4 vé có dãy số 379661 thuộc đài Cần Thơ mở thưởng xổ số miền Nam ngày 1 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 8 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của 4 tờ vé số may mắn là người đàn ông cũng ở Tây Ninh. Người này đang ngồi uống cà phê được người bán dạo đến mời nên mua ủng hộ 4 tờ. Sau khi có kết quả xổ số ngày 1 tháng 4, vị khách nhờ đại lý đến nhà đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt. Người này nói sẽ dùng tiền để mua đất, cất nhà vì hiện tại nhà cửa còn lụp xụp", đại lý vé số Ba Dừa cho hay.
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên "xin vía" để bản thân gặp may mắn.
Gần đây, đại lý vé số Thúy Hòa ở TP.HCM (Bình Dương cũ) chia sẻ hình ảnh sau khi đổi thưởng 4 tờ vé số trúng giải nhất xổ số miền Nam, trong đó có 1 tờ vé số bị rách.
Cụ thể, tờ vé có dãy số cuối may mắn 54338, trúng giải nhất xổ số TP.HCM ngày 28 tháng 3 trị giá 30 triệu đồng. Theo tiết lộ từ đại lý vé số Thúy Hòa, khách trúng là người đàn ông ngoài 40 tuổi, người địa phương.

Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Tin Gốc: Thanh Niên

Những ai từng sống qua mấy mùa mưa lớn chắc còn nhớ cảnh đường Nguyễn Hữu Cảnh (Q.Bình Thạnh cũ) ngập nước trắng xóa, xe chết máy nằm dài dưới mưa. Hay những tối nước dâng nhanh ở Thảo Điền, người ta phải lội bì bõm dắt xe từng chút một qua đoạn ngập. Có năm triều cường lên đúng giờ tan tầm, nước đen ngòm tràn vô tận nhà dân ở khu vực Q.8, Q.7 cũ. Người lớn hì hục kê đồ lên cao, trẻ con được bế lên gác, còn ngoài đường thì tiếng còi xe, tiếng gọi nhau giữa dòng nước cứ vang lên hỗn loạn dưới mưa. Nhiều người nói ở TP.HCM ngập còn ráng chịu được, chứ điện mà chập chờn giữa lúc nước đang dâng mới thật sự đáng ngại.
Gần 1 giờ sáng, mưa vẫn đập lộp bộp lên mái tôn trong một con hẻm ở đường Dương Bá Trạc (Q.8 cũ). Nước dưới đường đã ngập gần tới mắt cá chân. Mấy phòng trọ cuối hẻm vừa tối đèn. Một người đàn ông cầm điện thoại bước ra cửa, nhìn lên cột điện rồi nói vọng vô nhà: "Chắc lại đứt dây đâu nữa rồi". Phía xa xa, chiếc xe điện lực bật đèn vàng chậm rãi chạy vào. Mấy anh công nhân bước xuống xe, áo mưa ai cũng ướt sũng. Một người cầm đèn pin rọi lên bó dây điện đang võng xuống gần mặt nước, người còn lại kéo cuộn dây cảnh báo băng ngang đoạn hẻm rồi nói lớn: "Bà con né khúc này giùm nghen".
Nước dưới chân đen ngòm, chảy lẫn rác và lá cây sau cơn mưa lớn. Có anh phải đứng lên hai cục gạch kê tạm mới thao tác được gần đoạn dây điện. Trong hẻm tối, một chị đứng ngoài cửa cầm đèn pin điện thoại hỏi với ra: "Khi nào có điện lại vậy chú? Đồ trong tủ lạnh sắp hư hết rồi". Anh công nhân quay lại cười nhẹ: "Ráng chút chị", rồi lại cúi xuống làm tiếp. Người thành phố thường chỉ gặp xe điện lực vào những đêm như vậy. Những đêm mưa quá lớn, cây ngã kéo dây điện xuống đường hoặc nước ngập sâu làm điện trong cả khu chập chờn... Một anh công nhân điện ở khu vực Bình Thạnh nói vui rằng nghề này cứ nghe sấm lớn là biết đêm đó khó ngủ: "Mưa kiểu này là xác định thức tới sáng".
Cuối tháng 9.2025, TP.HCM có trận mưa lớn kéo dài nhiều giờ. Đường Quốc Hương (khu Thảo Điền cũ) ngập sâu gần nửa bánh xe. Một số khu vực ở Bình Thạnh (cũ) bị cây ngã kéo theo đường dây điện.
Tổ trực điện chạy liên tục từ điểm này sang điểm khác gần như không kịp nghỉ. Trên đường Ung Văn Khiêm, một anh công nhân đứng dưới chân cột điện, tay cầm đèn pin đã dính đầy nước mưa. Hộp cơm mua từ đầu ca vẫn còn nằm trên yên xe chưa kịp ăn. Mấy ngón tay anh nhăn lại vì ngâm nước quá lâu.
Người đi đường mặc áo mưa chạy ngang chắc cũng không để ý nhiều, ai lúc đó cũng chỉ mong mau về nhà trước khi mưa lớn hơn. Nhưng với những người trực điện, càng mưa lớn lại càng khó dừng. Có những đêm vừa xử lý xong một điểm mất điện thì điện thoại lại reo vì thêm một cây xanh đổ ở nơi khác. Có hôm gần sáng, công nhân ngành điện mới tranh thủ ghé quán cà phê ven đường uống ly cà phê nóng cho tỉnh rồi lại quay về đơn vị.
Mùa mưa ở TP.HCM, công việc của họ nhiều khi không chỉ là sửa điện. Có nơi nước lên quá nhanh, các anh phải đi từng hẻm nhắc người dân ngắt cầu dao trước khi nước tràn vô nhà. Có đoạn dây điện sà xuống gần mặt nước, nhân viên điện lực phải đứng chặn ngoài đường giữa mưa để không ai đi ngang khu vực nguy hiểm. Một công nhân điện ở khu Q.8 cũ kể có lần đang xử lý sự cố thì thấy một bà cụ lội nước dắt chiếc xe đạp cũ ngang qua đoạn dây điện vừa đứt. "Mình chạy lại kéo bà vô lề trước, chứ lúc đó nước ngập rồi, nguy hiểm lắm". Nói xong anh lại quay ra tiếp tục làm việc.
Có những đêm mưa kéo dài tới gần sáng, áo mưa không còn khô nữa mà lạnh ngắt dính sát người công nhân sửa điện. Có anh phải cắn đèn pin bằng miệng để chừa hai tay thao tác; làm xong điểm này lại chạy tiếp qua điểm khác.
Bà Lan bán cháo lòng ở Q.7 (cũ) nói hồi trước khu này tối hơn bây giờ nhiều lắm. "Mưa lớn là điện chập chờn hoài", bà kể. Có bữa cả khu mất điện nguyên đêm, người lớn phải lấy quạt giấy quạt cho con ngủ. Người ở mấy nhà ngoài hẻm mang ghế ra ngồi chờ có điện lại. Còn bây giờ, thành phố sáng hơn rất nhiều. Nhiều tuyến đường đã ngầm hóa lưới điện. Người dân báo sự cố điện bằng điện thoại. Những khu dân cư mới gần như không còn cảnh dây điện chằng chịt như trước.
Nhưng cứ tới mùa mưa, người ta vẫn thấy những chiếc xe điện lực chạy ngoài đường giữa đêm. Có khi lúc cả thành phố đang tìm chỗ trú mưa, các anh lại là những người đi thẳng vào cơn mưa đó.
Gần 3 giờ sáng, điện có lại ở con hẻm trên đường Dương Bá Trạc. Một căn nhà bật sáng đèn trước rồi tới căn kế bên. Có người mở cửa nhìn ra ngoài nói lớn: "Có điện rồi hả mấy chú?". Một anh công nhân lau nước mưa trên mặt rồi gật đầu. Mấy anh em thu dọn đồ nghề lên xe, gấu quần ai cũng dính đầy bùn nước. Ngoài trời vẫn còn mưa lất phất. Chiếc xe điện lực lại chạy tiếp vào màn mưa. Có thể ở đâu đó trong thành phố này vẫn còn một con hẻm đang tối đèn, một gia đình đang chờ có điện lại giữa đêm.
Suốt 50 năm qua, ngành điện TP.HCM đã lớn lên cùng thành phố bằng những công việc âm thầm như vậy, không ồn ào, không nhiều người để ý, nhưng luôn có mặt trong những lúc người dân cần nhất, nhất là giữa những mùa mưa bão.
Tin Gốc: Thanh Niên

