Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn – TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải ‘ăn’ cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là… lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là “gia bảo” quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc “váy bà” – thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống… “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí… Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt – tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài “ngoại” ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác – quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.
Một đoạn video chia sẻ trên mạng xã hội những ngày gần đây về việc xe máy rẽ phải qua tiểu đảo khi đèn đỏ đã thu hút hàng nghìn lượt bình luận trái chiều. Nhiều người cho rằng có tiểu đảo thì được phép rẽ phải liên tục, trong khi không ít ý kiến khẳng định nếu phía trước có vạch dừng chờ đèn thì vẫn phải dừng lại.
Tranh cãi xuất phát từ một giao lộ có bố trí tiểu đảo rẽ phải. Theo nội dung video, tại đây vạch dừng chờ tín hiệu đèn được kẻ trước tiểu đảo và trước cụm đèn tín hiệu. Người đăng tải cho rằng trong trường hợp này, người điều khiển phương tiện phải dừng trước vạch khi đèn đỏ, chỉ được đi tiếp khi đèn xanh hoặc có tín hiệu cho phép rẽ phải.
Ngay dưới phần bình luận, nhiều ý kiến bày tỏ sự đồng tình.
Tài khoản Thủy Sinh lại nhận định trường hợp này phải dừng đèn đỏ vì tiểu đảo nằm phía sau vạch dừng, đồng thời không có đèn tín hiệu riêng hoặc biển báo cho phép rẽ phải liên tục.
Một số người cũng cho rằng cách tổ chức giao thông hiện nay dễ gây nhầm lẫn. Tài khoản Trưởng Đại Hiệp nhận xét vạch dừng khá mờ, khi lưu lượng xe đông rất khó quan sát. Nhiều ý kiến khác bày tỏ lo ngại người dân có thể vô tình vi phạm nếu không nắm rõ quy định.
Ở chiều ngược lại, không ít người cho rằng cứ có tiểu đảo là được phép rẽ phải liên tục.
Tài khoản Bảo Minh cho rằng vạch dừng chỉ là nơi để phương tiện dừng chờ tín hiệu đèn, còn nếu nhánh rẽ phải không chịu sự điều khiển của đèn tín hiệu thì việc dừng lại là không cần thiết.
Tài khoản Ba Sunny bình luận đèn tín hiệu và vạch dừng chỉ áp dụng cho các phương tiện đi thẳng hoặc rẽ trái, còn nhánh rẽ phải qua tiểu đảo được thiết kế nhằm giảm ùn tắc nên có thể lưu thông liên tục.
Tài khoản Phong Lê cũng cho rằng phương tiện rẽ phải trong trường hợp này không đi qua vị trí đặt đèn tín hiệu nên không thể xem là vượt đèn đỏ. Một số ý kiến khác đặt câu hỏi nếu không cho rẽ phải thì việc xây dựng tiểu đảo có còn ý nghĩa hay không.
Theo ghi nhận của phóng viên tại giao lộ Phan Đăng Lưu - Phan Xích Long (TP.HCM), vạch dừng chờ đèn đỏ tại khu vực này vừa được kẻ lại rõ hơn. Quan sát thực tế cho thấy vạch dừng nằm phía trước tiểu đảo rẽ phải và phía trước cụm đèn tín hiệu giao thông.
Người dân sống gần đây cho biết vẫn thường xuyên thấy một số ô tô, xe máy rẽ phải khi đèn đỏ tại giao lộ này.
Trao đổi với Thanh Niên, lãnh đạo một đội CSGT cho biết tại giao lộ này, tất cả phương tiện khi gặp đèn đỏ đều phải dừng trước vạch dừng. Người điều khiển phương tiện không được rẽ phải liên tục bởi vạch dừng đã được bố trí trước tiểu đảo.
Theo CSGT, nhiều người thường hiểu nhầm rằng có tiểu đảo là được phép rẽ phải khi đèn đỏ. Tuy nhiên việc được rẽ phải liên tục hay không còn phụ thuộc vào tổ chức giao thông cụ thể tại từng giao lộ, vị trí vạch dừng, hệ thống đèn tín hiệu và biển báo đi kèm.
Đại diện đơn vị phụ trách địa bàn cho biết lực lượng chức năng đang nghiên cứu đề xuất lắp thêm đèn tín hiệu dành riêng cho hướng rẽ phải liên tục tại giao lộ này.
Như vậy, với trường hợp giao lộ Phan Đăng Lưu - Phan Xích Long hiện nay, người điều khiển phương tiện gặp đèn đỏ phải dừng trước vạch dừng và không được rẽ phải liên tục qua tiểu đảo.
Đó là chia sẻ từ anh Lê Du, đại diện đại lý vé số Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM (H.Hóc Môn cũ) sau khi vừa đổi thưởng 2 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam đài TP.HCM và đài Hậu Giang, tổng trị giá 4 tỉ đồng.
Cụ thể, tờ vé trúng xổ số TP.HCM ngày 30 tháng 5 có dãy số may mắn là 805808, tờ vé trúng xổ số Hậu Giang mở thưởng cùng ngày có dãy số là 323587. Anh Lê Du cho biết ngay sau khi có kết quả xổ số, đại lý đã mang tiền đến Tây Ninh (Long An cũ) để đổi thưởng cho khách.
"2 người trúng số đều là nữ ngoài 30 tuổi, cùng làm công nhân. Khách trúng đài TP.HCM nhận tiền mặt lẫn chuyển khoản, cho biết sẽ dùng tiền trúng số để gửi ngân hàng cũng như cho cha mẹ. Nữ khách hàng còn lại nhận toàn bộ tiền qua hình thức chuyển khoản", đại lý Mỹ Hạnh tiết lộ.
Hình ảnh những tờ vé trúng số độc đắc được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng những chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng được gặp may.
Trước đó, đại lý vé số Hồng Phúc ở phường Phan Thiết, Lâm Đồng (Bình Thuận cũ) đã đổi thưởng 2 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam ngày 29 tháng 5 trị giá 4 tỉ đồng và 1 tờ vé số trúng giải an ủi trị giá 50 triệu đồng cho một người đàn ông địa phương.
Cụ thể, những tờ vé trúng số độc đắc có dãy số may mắn là 181994, còn tờ vé số trúng giải an ủi có dãy số là 881994. Đại lý đã đổi thưởng cho vị khách may mắn bằng tiền mặt lẫn chuyển khoản.
Cùng với giải thưởng Top 1 Hệ thống Tiêm chủng hàng đầu ASEAN, VNVC cũng đồng thời nhận hai danh hiệu quan trọng gồm "Doanh nghiệp chuyển đổi số xanh ASEAN 2026" và "Thương hiệu chăm sóc sức khỏe chất lượng cao cho cộng đồng ASEAN 2026". Các giải thưởng được trao trong khuôn khổ Lễ kỷ niệm 10 năm Diễn đàn Hợp tác kinh tế Việt Nam - ASEAN tổ chức tại Singapore. VNVC cũng là hệ thống trung tâm tiêm chủng đầu tiên của Việt Nam được vinh danh trang trọng ở Diễn đàn quan trọng này của khu vực ASEAN.
VNVC chinh phục hội đồng bình chọn bởi đáp ứng các tiêu chí khắt khe về chất lượng chuyên môn, năng lực công nghệ - đổi mới, tính đồng bộ trong vận hành, mức độ hài lòng của khách hàng và những đóng góp thiết thực cho cộng đồng.
Đặc biệt, giải thưởng tại diễn đàn khu vực dành cho VNVC đã khẳng định sự tiên phong, vượt trội trong kiến tạo mô hình "tiêm chủng vắc xin độc bản" trên thế giới. Đó là hệ thống bao phủ toàn diện với hệ sinh thái từ nghiên cứu khoa học, xây dựng nhà máy sản xuất công nghệ cao, phân phối chuyên nghiệp, trực tiếp triển khai tiêm chủng phục vụ khách hàng tại mạng lưới hàng trăm trung tâm tiêm chủng hiện đại, quy mô lớn và nỗ lực thực hiện các hoạt động truyền thông, giáo dục, hỗ trợ cộng đồng.
VNVC khánh thành trung tâm tiêm chủng đầu tiên vào năm 2017, giữa bối cảnh vắc xin dịch vụ tại Việt Nam thường xuyên khan hiếm về số lượng và chủng loại, giá vắc xin biến động, nhu cầu tiêm chủng vắc xin dịch vụ của người dân chưa được đáp ứng đầy đủ. Đặc biệt, chất lượng dịch vụ toàn diện từ khâu bảo quản, tiêm chủng và chăm sóc khách hàng đều chưa được chú trọng.
Tại Việt Nam, hoạt động tiêm chủng vắc xin được quản lý đồng thời bởi các quy định của luật Phòng bệnh, Dược và Khám - chữa bệnh. Do đó, mục tiêu của VNVC đặt ra là thực hiện xuất sắc các hoạt động chuyên môn ở tất cả các lĩnh vực bao gồm đạt chuẩn thực hành bảo quản và phân phối dược phẩm tốt (GDP, GSP), nhân sự chuyên môn trình độ cao có chứng chỉ hành nghề, quy trình tiêm chủng 1 chiều, đảm bảo các quy định về theo dõi, xử trí phản ứng sau tiêm, hoạt động đào tạo, huấn luyện liên tục…
Trong đó, hệ thống 3 kho tổng cực lớn tại 3 miền và hàng trăm kho lạnh đạt chuẩn GSP được xây dựng và triển khai tại hàng trăm trung tâm tiêm chủng trên toàn quốc là "trái tim" của VNVC, giúp đảm bảo chất lượng vắc xin, mang lại hiệu quả phòng bệnh cao sau tiêm. Đồng thời, VNVC đầu tư lớn cho cơ sở vật chất và các tiện ích phục vụ nhằm mang lại cho khách hàng sự hài lòng và yên tâm cao nhất. Toàn bộ bác sĩ, điều dưỡng đều được đào tạo kỹ năng khám, tiêm, xử trí cấp cứu bài bản. Mỗi năm, hệ thống tổ chức hàng nghìn chương trình đào tạo, hội thảo chuyên môn, các chương trình đào tạo liên tục (CME), giúp đội ngũ nhân sự cập nhật kiến thức và kỹ năng một cách liên tục, đồng bộ.
Để có được các vắc xin thế hệ mới, chất lượng cao trên thế giới, VNVC đã đàm phán và ký kết hợp tác chiến lược, toàn diện và bền vững với các Hãng vắc xin hàng đầu thế giới như GSK, Sanofi, MSD, Pfizer, Abbott, Takeda, Substipharm Biologics… Suốt hành trình phát triển, VNVC duy trì chính sách giá bình ổn trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, đồng thời triển khai các giải pháp tài chính linh hoạt như "tiêm trước, trả sau" không lãi suất nhằm mở rộng cơ hội tiếp cận vắc xin chất lượng cao cho người dân. Đồng thời, VNVC cũng tiên phong trong việc phổ cập, nâng cao kiến thức nhằm đưa tiêm chủng đến gần người dân thông qua các hoạt động, chương trình tư vấn trực tuyến, trực tiếp, các cuộc thi,… chú trọng đẩy mạnh chuyển đổi số xanh, ứng dụng công nghệ trong quản lý tiêm chủng với VNVC Mobile App.
Năm 2025, VNVC xây dựng Nhà máy Vắc xin và Sinh phẩm tại Tây Ninh, theo định hướng công nghệ cao, đồng bộ từ nghiên cứu, chuyển giao công nghệ đến sản xuất quy mô lớn, nhằm từng bước làm chủ các công nghệ vắc xin hiện đại, chủ động nguồn cung trong nước và tiến tới sản xuất các vắc xin có nhu cầu sử dụng cao cho trẻ em và người lớn.
Nhà máy Vắc xin và Sinh phẩm VNVC có tổng vốn đầu tư ban đầu hơn 2.500 tỉ đồng, xây dựng theo các tiêu chuẩn quốc tế cao cấp của WHO, châu Âu và FDA (Mỹ), dự kiến cung ứng hơn 100 triệu liều vắc xin mỗi năm khi đi vào vận hành. Không chỉ góp phần nâng cao năng lực tự chủ vắc xin quốc gia, VNVC còn mở ra hướng phát triển mới cho thị trường tiêm chủng dịch vụ, từng bước đưa Việt Nam hội nhập sâu hơn vào chuỗi giá trị y sinh toàn cầu.