Theo đó, sáng 19.5, em Nguyễn Minh Khang (8 tuổi), học sinh lớp 2A Trường tiểu học và THCS Đăk Hlơ (xã Kông Bơ La), trên đường đến trường đã nhặt được một chiếc ví da nữ. Kiểm tra bên trong, Khang phát hiện ví có nhiều tiền mặt cùng giấy tờ tùy thân mang tên T.T.Đ, ở thôn 1, xã Kông Bơ La. Số tiền mặt trong ví được em đếm là 5 triệu đồng.
Sau khi nhặt được, em Khang giữ nguyên số tiền cùng toàn bộ giấy tờ trong ví rồi mang đến trụ sở Công an xã Kông Bơ La giao nộp để tìm người đánh rơi. Từ thông tin trên các giấy tờ tùy thân bên trong ví, lực lượng công an nhanh chóng xác định chị Đ. là chủ nhân số tài sản trên và liên hệ trao trả.
Nhận lại chiếc ví cùng số tiền và giấy tờ tùy thân, chị Đ. xác nhận toàn bộ tài sản vẫn còn nguyên vẹn. Chị cho biết đã vô tình đánh rơi chiếc ví khi điều khiển xe máy trên đường vào ngày 19.5. Dù đã quay lại tìm kiếm dọc tuyến đường di chuyển, chị vẫn nghĩ tài sản khó có thể tìm lại được.
Theo Công an xã Kông Bơ La, hành động trung thực, không tham của rơi của học sinh Nguyễn Minh Khang là nghĩa cử đẹp, góp phần lan tỏa những giá trị tích cực trong cộng đồng. Việc làm của em cũng là tấm gương về lòng trung thực để thiếu nhi học tập và noi theo.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hồi tháng 1, Zhang từ chức giáo sư bậc một (associate professor) tại Đại học Yale, Mỹ, để gia nhập Khoa Khoa học Sự sống và Y học thuộc Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc tại Hợp Phì, An Huy.
Chỉ một tháng sau, công trình nghiên cứu mà anh là tác giả chính được công bố trên tạp chí danh giá Nature, đánh dấu bước đột phá về công nghệ phân tích và hình ảnh hiển vi điện tử độ phân giải cao.
Nghiên cứu này được giới chuyên môn đánh giá là "chìa khóa" để hiểu về sự sống, phát triển các công nghệ chẩn đoán, điều trị mới và cải thiện quản lý sức khỏe con người.
Với Zhang Kai, việc trở về Trung Quốc là lựa chọn tất yếu để thực hiện tham vọng xây dựng ngân hàng dữ liệu cấu trúc tế bào siêu quy mô với độ chính xác chưa từng có.
"Tại Mỹ, một học giả người Hoa gần như không thể đảm nhận vai trò dẫn dắt dự án này", Zhang chia sẻ với tờ China Science Daily hôm 26/3.
Hành trình của Zhang Kai bắt đầu từ hơn 20 năm trước tại một vùng nông thôn nghèo ở tỉnh Thiểm Tây. Năm 2004, anh trúng tuyển Học viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân (HIT), rồi học cao học tại Viện Vật lý sinh học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc (CAS), nơi anh bén duyên với kính hiển vi điện tử siêu lạnh (cryo-EM).
Cryo-EM là kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh cho phép nhà nghiên cứu quan sát cấu trúc của các đại phân tử sinh học. Khác với những phương pháp sinh học truyền thống chủ yếu dựa vào thí nghiệm, cryo-EM là sự kết hợp hữu cơ giữa thí nghiệm, lý thuyết và tính toán.
Ngay từ khi còn trẻ, Zhang đã nuôi tham vọng "viễn tưởng" là có thể nhìn thấy trực tiếp cấu trúc nguyên tử của các phức hợp chuỗi hô hấp bên trong ti thể - vốn được coi là "nhà máy năng lượng" của tế bào.
Sau khi nhận bằng tiến sĩ tại CAS năm 2013, Zhang làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Phòng thí nghiệm Sinh học phân tử thuộc Hội đồng Nghiên cứu y khoa ở Cambridge (Anh). Năm 2019, anh bắt đầu vị trí giáo sư bậc một tại Đại học Yale, sau đó liên tục công bố nhiều công trình trên các tạp chí khoa học hàng đầu thế giới như Science, Nature và Cell.
Năm 2024, Zhang cùng cộng sự công bố một nghiên cứu được các phản biện đánh giá là "công trình tiên phong" trên Nature.
Trước đây, việc nghiên cứu protein thường phải trải qua quá trình tinh chế từ ti thể, sau đó mới quan sát qua kính hiển vi. Tuy nhiên, trong cơ thể sống, protein luôn vận động và tương tác không ngừng. Việc quan sát tĩnh không thể phản ánh đúng trạng thái thực của chúng.
Zhang và các đồng nghiệp đã tìm ra cách quan sát protein ngay khi chúng đang "vận động" trong cơ thể.
"Nếu trước đây việc này giống như chụp ảnh có sắp đặt trong studio, thì nay chúng ta đã có thể chụp ảnh khoảnh khắc", Zhu Jiapeng, cộng sự của Zhang tại Đại học Y dược Trung Quốc Nam Kinh, ví von.
Việc ghi lại những hình ảnh tự nhiên này giúp dữ liệu về protein chân thực và chính xác hơn, phục vụ đắc lực cho các phân tích khoa học sau này.
Trong bài báo mới nhất xuất bản hồi tháng 2, Zhang cũng đã bác bỏ "giả thuyết lắp ráp tế bào chất" vốn tồn tại hơn một thập kỷ qua. Nghiên cứu của anh chỉ ra rằng các vi ống đóng góp tới 97% hiệu quả lắp ráp, trong khi các protein kết nối chỉ đóng vai trò thứ yếu.
Việc Zhang Kai rời Yale khi đang ở độ chín của sự nghiệp khiến nhiều người bất ngờ. Sự trở về của anh tiếp nối làn sóng dịch chuyển của nhiều nhà khoa học từ phương Tây về châu Á trong khoảng hai năm gần đây.
Khánh Linh (Theo SCMP, Press Reader)
Nguồn: https://vnexpress.net/nha-khoa-hoc-roi-my-giua-dinh-cao-su-nghiep-5057798.html
Giáo Dục
Chuẩn mực khảo thí: Ranh giới giữa học hỏi và sao chép khi xây dựng đề thi

Trước ý kiến cho rằng có sự tương đồng giữa một số câu hỏi logic trong đề thi đánh giá năng lực đợt 2 năm nay của ĐH Quốc gia TP.HCM với câu hỏi của các bài thi quốc tế, chiều qua (29.5), ĐH này cho biết đã tiến hành rà soát, thẩm định và đánh giá các câu hỏi phần logic trong đề thi, thành lập Hội đồng rà soát câu hỏi thi...
Từ đó hội đồng rà soát nhận định: "Sự tương đồng về dạng thức logic không phải là căn cứ để kết luận một câu hỏi được dịch hoặc sao chép trực tiếp từ câu hỏi của bài thi khác. Thực tế, trong nhiều kỳ thi chuẩn hóa quốc tế, các câu hỏi cùng dạng logic có thể có cấu trúc suy luận tương tự nhưng khác nhau về ngữ cảnh, dữ kiện và cách triển khai nội dung".
Trên cơ sở đó, ĐH Quốc gia TP.HCM khẳng định chưa ghi nhận căn cứ cho thấy các câu hỏi phần logic trong đề thi đánh giá năng lực đợt 2 năm 2026 là bản dịch nguyên dạng hoặc sao chép trực tiếp từ câu hỏi của các bài thi nước ngoài.
Tuy nhiên, vụ việc này lại đặt ra một câu hỏi rộng hơn và có ý nghĩa lâu dài hơn đối với lĩnh vực khảo thí: đâu là ranh giới giữa học hỏi và sao chép trong quá trình xây dựng đề thi?
Trước hết cần nhìn nhận rằng khảo thí là một lĩnh vực khoa học mang tính quốc tế rất cao. Những nguyên lý về đo lường, đánh giá năng lực và thiết kế câu hỏi được hình thành, kiểm chứng và phát triển thông qua cộng đồng học thuật toàn cầu.
Vì vậy, việc những người làm khảo thí ở Việt Nam nghiên cứu các kỳ thi như SAT, LSAT hay PISA là điều hoàn toàn bình thường. Trên thực tế, nếu không học hỏi từ những thành tựu đã được kiểm chứng của thế giới thì mới là điều đáng lo ngại.
Các lý thuyết khảo thí thường khá trừu tượng. Muốn hiểu thế nào là một câu hỏi đánh giá tư duy tốt, người ta không chỉ đọc sách lý thuyết mà còn phải nghiên cứu những đề thi đã vận hành thành công trong thực tế. Chính vì vậy, các đề thi quốc tế từ lâu đã trở thành nguồn học liệu quan trọng đối với những người làm nghề.
Nói cách khác, tham khảo các đề thi quốc tế không phải là vấn đề. Vấn đề nằm ở cách thức tham khảo.
Trong những kỳ thi như LSAT (kỳ thi chuẩn hóa đầu vào các trường luật tại Mỹ và Canada, nổi tiếng với các câu hỏi tư duy logic phức tạp), mỗi câu hỏi thường được xây dựng rất công phu. Có thể hình dung phần logic cốt lõi của câu hỏi như một "bộ xương", còn tên nhân vật, bối cảnh hay câu chuyện bên ngoài chỉ là phần "da thịt" bên ngoài.
Nếu một câu hỏi được sao chép nguyên vẹn cả bộ xương lẫn lớp da thịt bên ngoài (có thể đã cho thay đổi quần áo bên ngoài một chút) thì vấn đề đã rõ ràng. Nhưng trong thực tế, phần lớn tranh luận lại nằm ở vùng trung gian phức tạp hơn. Người biên soạn có thể học hỏi cấu trúc tư duy phía sau rồi phát triển thành những phiên bản mới với dữ liệu và bối cảnh khác.
Chính ở khoảng giữa này mà ranh giới giữa học hỏi và sao chép trở nên khó xác định hơn. Đó cũng là lý do những tranh luận như hiện nay không thể chỉ được giải quyết bằng cảm giác "giống" hay "không giống".
Trong khoa học cũng như trong giáo dục, hầu như không có ai làm việc hoàn toàn từ con số không. Chúng ta đều học hỏi từ những người đi trước. Điều quan trọng không phải là ý tưởng ban đầu xuất phát từ đâu, mà là người sử dụng ý tưởng đó đã đóng góp thêm điều gì, đã phát triển nó đến mức nào và đã tạo ra giá trị mới ra sao.
Chính vì vậy, khi đánh giá một câu hỏi có phải là sao chép hay không, giới chuyên môn thường không chỉ nhìn vào sự giống nhau bề mặt mà còn xem xét mức độ chuyển hóa, mức độ sáng tạo và vai trò của câu hỏi đó trong toàn bộ hệ thống đánh giá.
Trong thực tế giáo dục, một chuyên gia giỏi thường đồng thời đảm nhận nhiều vai trò khác nhau. Họ là giảng viên, hiểu rõ các nguyên lý đánh giá và biết thế nào là một câu hỏi tốt. Họ cũng có thể tham gia hoạt động luyện thi. Trong vai trò này, họ nghiên cứu những dạng câu hỏi đã được chứng minh là hiệu quả, phân tích cấu trúc của chúng rồi tạo ra nhiều câu hỏi tương tự để người học luyện tập. Đó là công việc hoàn toàn chính đáng.
Nhưng đôi khi chính những người này lại được mời tham gia xây dựng ngân hàng đề cho một kỳ thi chính thức. Và lúc đó vai trò nghề nghiệp của họ đã thay đổi.
Họ vẫn cần học hỏi từ các tổ chức khảo thí lớn trên thế giới, nhưng điều cần học là nguyên lý, phương pháp và triết lý đánh giá. Điều mà một cơ quan khảo thí cần xây dựng về lâu dài là một ngân hàng câu hỏi đủ độc lập để trở thành chuẩn mực của chính mình.
Sự khác biệt nằm ở chỗ: nếu thành công của một trung tâm luyện thi được đo bằng khả năng giúp học sinh nhận diện và dự đoán các dạng câu hỏi có thể xuất hiện trong kỳ thi, thì thành công của một cơ quan khảo thí lại nằm ở khả năng bảo đảm rằng đề thi của mình không thể bị dự đoán trước.
Lý do rất đơn giản. Nếu đề thi trở nên quá dễ đoán, lợi thế sẽ ngày càng nghiêng về những thí sinh có điều kiện tham gia các khóa luyện thi chuyên biệt. Khi đó, kết quả thi có nguy cơ phản ánh mức độ luyện tập nhiều hơn là năng lực thực sự của người học.
Đây mới là điểm đáng suy nghĩ nhất trong toàn bộ cuộc tranh luận hiện nay.
Tất nhiên, đây chỉ là một giả thuyết để suy nghĩ chứ không phải một kết luận về vụ việc đang được nhắc đến. Tuy nhiên, với tư cách một người từng tham gia công việc liên quan đến khảo thí, tôi cho rằng đôi khi những tranh luận như thế này có thể xuất phát từ sự mờ nhạt giữa các vai trò nghề nghiệp.
Một thực hành hoàn toàn hợp lý trong môi trường dạy học hoặc luyện thi chưa chắc đã còn phù hợp khi được đưa vào môi trường khảo thí chính thức. Người biên soạn hoàn toàn có thể không có bất kỳ ý định sao chép nào. Họ chỉ đang mang theo những thói quen nghề nghiệp vốn phù hợp ở vai trò giảng dạy hoặc luyện thi sang một vai trò khác đòi hỏi những chuẩn mực cao hơn về tính độc lập của câu hỏi và ngân hàng đề.
Nếu không có những quy định đủ rõ ràng về nguồn tham khảo, mức độ chuyển thể được phép và trách nhiệm của người viết câu hỏi, những sự nhầm lẫn như vậy hoàn toàn có thể xảy ra.
Vấn đề tranh luận hiện nay là cơ hội để các đơn vị khảo thí nhìn lại quy trình xây dựng ngân hàng câu hỏi của mình. Những quy định rõ ràng hơn về việc tham khảo các nguồn quốc tế, về tiêu chuẩn đối với người biên soạn câu hỏi, về cơ chế phản biện chuyên môn và về tính độc lập của ngân hàng đề có thể giúp tránh những tranh luận tương tự trong tương lai.
Khảo thí suy cho cùng là câu chuyện của niềm tin công chúng. Một kỳ thi lớn không được đánh giá bằng việc có hay không có tranh cãi, mà bằng cách những người có thẩm quyền ứng xử trước những tranh cãi ấy. Sự minh bạch, tinh thần cầu thị, những quy trình giám sát chặt chẽ và khả năng tự điều chỉnh khi cần thiết mới là nền tảng tạo nên uy tín lâu dài của một tổ chức khảo thí.
Nếu nhìn theo hướng đó, vụ việc hiện nay không chỉ là một tranh cãi về vài câu hỏi cụ thể. Nó cũng là cơ hội để tiếp tục hoàn thiện các chuẩn mực nghề nghiệp, củng cố niềm tin xã hội và bảo đảm rằng mọi thí sinh đều được đánh giá trong một môi trường công bằng và đáng tin cậy.
Tin Gốc: Thanh Niên
Giáo Dục
Bí thư Đà Nẵng xúc động khi thăm ngôi trường của trẻ mồ côi vì Covid-19

Ngày 26/5, nhân Tháng hành động vì trẻ em và hướng tới ngày Quốc tế thiếu nhi 1/6, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Lê Ngọc Quang đã đến thăm, tặng quà học sinh Trường Tiểu học, THCS, THPT Hy Vọng (gọi tắt Trường Hy vọng), ngôi trường dành cho trẻ mồ côi vì đại dịch Covid-19.
Ngay khi đoàn công tác đến nơi, các em học sinh đã chào đón bằng ca khúc “Đi học” cùng bức tranh tự tay vẽ tặng Bí thư Thành ủy với hình ảnh cầu Rồng, mì Quảng, phố cổ Hội An và ngôi Trường Hy Vọng.
Tham quan phòng truyền thống của trường, ông Lê Ngọc Quang đã viết thư gửi các em học sinh. Trong thư, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng bày tỏ sự xúc động khi chứng kiến hơn 300 học sinh có hoàn cảnh đặc biệt được sống, học tập trong môi trường đầy tình thương và cơ sở vật chất khang trang.
“Mong các em luôn chăm ngoan học giỏi, phấn đấu đạt thành tích cao, trở thành những học sinh toàn diện, công dân gương mẫu”, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng viết.
Ông cũng gửi lời cảm ơn tới hội đồng sáng lập, ban điều hành cùng các thầy cô giáo đã dành tâm huyết, trách nhiệm và tình yêu thương cho các em nhỏ thiệt thòi.
Chia sẻ tại buổi gặp mặt, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng nhiều lần nghẹn ngào khi nhắc lại những mất mát mà đại dịch Covid-19 để lại cho hàng nghìn gia đình, đặc biệt là trẻ em mồ côi.
Ông Quang cho biết khi hay tin các đơn vị có ý tưởng xây dựng mô hình chăm sóc, nuôi dạy trẻ em mất cha mẹ vì Covid-19 tại Đà Nẵng, ông và nhiều người rất cảm kích vì ý nghĩa nhân văn sâu sắc của mô hình.
Theo Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, chỉ sau vài năm thành lập, ngôi trường đã là mái ấm của hơn 300 học sinh đến từ khắp mọi miền đất nước. Nhiều em vượt qua mất mát, đạt kết quả học tập tốt, đỗ đại học và trưởng thành.
Bí thư Thành ủy Đà Nẵng khẳng định thành phố sẽ luôn đồng hành, hỗ trợ để Trường Hy Vọng tiếp tục phát triển, trở thành mái ấm cho những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.
“Thành phố đáng sống không chỉ là quan tâm đến công trình đẹp hay tăng trưởng kinh tế, mà còn là nơi biết quan tâm tới người yếu thế, những hoàn cảnh dễ bị tổn thương”, ông Lê Ngọc Quang nhấn mạnh.
Ông Hoàng Quốc Quyền, Giám đốc Trường Hy Vọng, chia sẻ khi bàn về nơi đặt trường, nhiều ý kiến từng được đưa ra, nhưng cuối cùng Đà Nẵng được chọn bởi đây là “thành phố đáng sống”, nơi những điều tốt đẹp nhất cần được dành cho trẻ em chịu nhiều mất mát.
Ông Quyền nhớ lại, những ngày đầu thành lập trường “nước mắt nhiều hơn nụ cười”. Các em học sinh đều mang trong mình nỗi đau mất người thân vì đại dịch nên việc vận động nhập trường rất gian nan. Tuy nhiên, sau nhiều năm, ngôi trường đã dần “xanh hơn, tiếng cười nhiều hơn, sắc màu tranh vẽ cũng tươi hơn”.
“Chúng tôi mong các lãnh đạo thành phố sẽ thường xuyên đến với các em, kể cho các em nghe những câu chuyện về Đà Nẵng, để các em có thêm tình yêu thương và niềm tự hào về thành phố đáng sống này”, ông Quyền bày tỏ.
Đại diện học sinh, em Phạm Thị Phương Uyên (học sinh lớp 10, quê Đồng Nai) xúc động nói: “Trước khi đến đây, con chỉ nghe Đà Nẵng là thành phố đáng sống nhất Việt Nam. Và bây giờ, con đã thực sự được sống trong điều đó”.
Trường Hy Vọng được thành lập năm 2021 bởi Quỹ Hy Vọng nhằm nuôi dưỡng, đào tạo trẻ em mất cha mẹ do đại dịch Covid-19. Trường đã có hơn 300 học sinh đến từ nhiều tỉnh, thành, dân tộc trên cả nước.
Dưới mái trường này, các em được chăm sóc trong tình yêu thương, với niềm tin sẽ trưởng thành những công dân tử tế, giàu lòng nhân ái.
Tin Gốc: Dân Trí

