Những ngày ở quê thật sự êm ả, đó là những buổi trưa ăn xong bữa cơm, ngoại nhẹ nhàng bảo: “Ra ngoài mà chơi, ngủ trong nhà nóng lắm”. Lũ trẻ chúng tôi chẳng cần nhắc lần hai, ôm theo cái chiếu mỏng, kéo nhau ra khoảnh vườn phía sau, tìm chỗ râm mát rồi nằm vật xuống. Không ai bảo ai, đứa gối đầu lên tay, đứa nằm nghiêng, đứa lăn qua lăn lại một lúc rồi cũng thiếp đi.
Tôi nhớ có những trưa nắng đứng bóng, không gian im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng lá khẽ chạm vào nhau. Xa xa là tiếng chim gọi bầy, gần hơn là tiếng ve ran lên từng hồi, như một bản nhạc không bao giờ dứt của mùa hè. Tôi nằm đó, mắt nhắm hờ, cảm nhận từng cơn gió lướt qua mặt, mang theo hương cỏ non và những mùi quen thuộc của làng quê.
Ngoại vẫn hay để sẵn một bình nước mát ở góc vườn. Những buổi trưa tỉnh dậy, cổ họng khô khốc, tôi lững thững đi lại, rót một chén nước, uống một hơi dài. Nước chỉ mát vừa đủ, nhưng sao thấy đã khát vô cùng. Có khi ngoại còn bỏ vào đó vài cọng lá thơm, mùi hương dìu dịu lan ra, uống xong thấy mát cả người. Những thứ giản dị như thế, sau này đi qua bao nhiêu nơi, tôi vẫn không tìm lại được cảm giác như ngày cũ.
Tôi nhớ có lần má ngồi cạnh, quạt cho tôi ngủ, vừa quạt vừa khe khẽ nói: “Hồi nhỏ má cũng ngủ trưa ngoài vườn như tụi bây, riết rồi quen, nghe gió là buồn ngủ”. Sau này lớn lên, có những đêm trằn trọc giữa thành phố, tôi mới chợt nhớ lại câu nói ấy, và nhận ra giấc ngủ ngày xưa sao mà hiền lành đến vậy.
Khi tôi lớn lên, những mùa hè không còn dài như trước, những chuyến về quê cũng thưa dần. Ngoại già đi, má bận rộn hơn, còn tôi thì bị cuốn vào những vòng quay khác của cuộc đời. Có những buổi trưa, giữa căn phòng kín mít, tôi chợt thấy nhớ một khoảng không nào đó rất xa, nơi có gió, có mùi cỏ, có tiếng ve và một giấc ngủ trong lành gió quê.
Tôi đã thử tìm lại. Có lần về quê, vẫn con đường cũ, vẫn khu vườn ấy, nhưng mọi thứ dường như đã khác. Lũ trẻ ngày xưa mỗi đứa một nơi, không còn ai nằm ngủ trưa ngoài vườn nữa. Tôi nằm xuống, nhắm mắt, cố gắng tìm lại cảm giác cũ, nhưng giấc ngủ không đến. Có lẽ, không phải cảnh vật thay đổi, mà chính tôi đã khác.
Thế nhưng, ký ức vẫn ở đó. Nó không hiện ra rõ ràng, chỉ thoảng qua như một làn hương. Có khi là một buổi trưa bất chợt yên ắng, có khi là một cơn gió lùa qua khung cửa, có khi chỉ là một khoảnh khắc lòng chùng xuống. Và rồi, tất cả lại trở về, những buổi trưa nằm dài, những giấc ngủ chập chờn, những người thân quen đã đi qua đời mình một cách rất nhẹ.
Bây giờ, mỗi khi nghĩ về tuổi thơ, tôi không còn cố níu giữ từng chi tiết. Tôi chỉ nhớ một cảm giác, cảm giác được nằm yên giữa một khoảng trời rộng, không lo nghĩ, không vội vàng, chỉ có mình và những gì rất đỗi thân thuộc. Một cảm giác mà có lẽ, dù đi bao xa, tôi vẫn luôn mang theo. Và đôi khi, giữa những ngày bận rộn, tôi tự nhủ, nếu có thể, hãy sống chậm lại một chút.
Ngày 31/3, Lĩnh cùng 39 người khác bị Công an tỉnh Đăk Lăk tạm giữ hình sự về hành vi Đánh bạc và Tổ chức đánh bạc.
Từ tháng 2/2026, Lĩnh thuê lại hồ câu của một người dân tại xã Ea Knuếc để tổ chức hoạt động "câu cá trao thưởng" bằng tiền, nhằm thu lợi. Người muốn tham gia phải đóng 2,5 triệu đồng cho mỗi cần câu.
Đến ngày 28/3, tại hồ câu Lĩnh Đinh ở xã Ea Knuếc, Lĩnh tổ chức khai trương giải câu cá và quảng bá rộng rãi trên mạng xã hội để thu hút người tham gia. Dù công bố giải thưởng là các cần câu trị giá từ 2 đến 30 triệu đồng, thực tế toàn bộ giải thưởng đều được quy đổi và trả bằng tiền mặt.
Trong ngày khai trương, Lĩnh thu hơn 107 triệu đồng từ người chơi. Sau đó, khoảng 80-85% số tiền được dùng để chi trả giải thưởng và chi phí tổ chức, phần còn lại được xác định là tiền thu lợi bất chính.
Chiều cùng ngày, lực lượng chức năng đột kích, bắt quả tang hơn 45 người đang tham gia đánh bạc dưới hình thức "câu cá trao thưởng". Những người này đến từ nhiều địa phương như Đăk Lăk, Lâm Đồng, Đồng Nai, Gia Lai và Thanh Hóa.
Tại hiện trường, công an thu giữ hơn 120 triệu đồng, 34 cần câu, 10 ôtô, 30 xe máy, hơn 40 điện thoại di động cùng nhiều tang vật liên quan. Cơ quan điều tra xác định Lĩnh là người cầm đầu, với sự hỗ trợ của Cao Xuân Hùng, 30 tuổi, và Đinh Minh Sơn, 27 tuổi.
Ngày 14.5, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, chủ trì buổi làm việc với lãnh đạo Đại học Đà Nẵng nhằm tháo gỡ các khó khăn liên quan đến dự án Khu đô thị Đại học Đà Nẵng và định hướng phát triển hệ thống giáo dục đại học sau sáp nhập.
Tại buổi làm việc, PGS-TS Nguyễn Ngọc Vũ, Giám đốc Đại học Đà Nẵng, cho biết đang xây dựng đề án phát triển thành trường đại học trọng điểm quốc gia, hướng tới mục tiêu nằm trong nhóm các trường đại học hàng đầu châu Á.
Ông Vũ cho rằng, Khu đô thị Đại học Đà Nẵng (Làng đại học Đà Nẵng), được quy hoạch tại khu vực Ngũ Hành Sơn và Điện Bàn Đông, có vai trò đặc biệt quan trọng về cơ sở vật chất, là nền tảng để phát triển lên mô hình đại học quốc gia trong tương lai.
Đại học Đà Nẵng kiến nghị thành phố phối hợp tháo gỡ 2 vấn đề lớn, gồm: công tác giải phóng mặt bằng và điều chỉnh quy hoạch 1/2.000.
Ông Vũ cho biết, đối với công tác giải phóng mặt bằng, cần xem xét lại bảng giá đất và hệ số điều chỉnh giá đất nhằm bảo đảm việc đền bù phù hợp cho người dân. Đại học Đà Nẵng cũng đã có văn bản gửi các cơ quan liên quan để phối hợp xử lý.
Về quy hoạch, trước đó, Quảng Nam (cũ) đã phối hợp với nhà trường để thống nhất chủ trương điều chỉnh quy hoạch phù hợp với thực tế phát triển, theo chỉ đạo rà soát của Thủ tướng Chính phủ.
Theo báo cáo của Sở Xây dựng Đà Nẵng, dự án hiện được chia thành 2 khu vực. Trong đó, khu vực tại phường Ngũ Hành Sơn có diện tích khoảng 110 ha, công tác giải phóng mặt bằng cơ bản hoàn tất, chỉ còn một phần diện tích vướng mắc.
Đại học Đà Nẵng cho biết, các trường thành viên đã khởi công xây dựng và dự kiến đến tháng 10.2027 sẽ hoàn thành toàn bộ khu vực này để chuyển hoạt động đào tạo lên đây.
Trong khi đó, khu vực Điện Bàn Đông với diện tích quy hoạch ban đầu khoảng 190 ha đang gặp nhiều khó khăn do dân cư tập trung đông, khiến việc giải phóng mặt bằng theo phương án cũ gần như không khả thi.
Trước thực tế này, ông Vũ đề xuất điều chỉnh quy hoạch theo hướng dịch chuyển sang phía tây hướng sông Vĩnh Điện, gần khu vực sông và bệnh viện; đồng thời mở rộng thêm hơn 300 ha tại phường Điện Bàn Đông và khoảng 100 ha tại khu vực Quế Sơn. Nếu triển khai theo phương án mới, tổng quy hoạch có thể đạt khoảng 500 ha.
Kết luận nội dung này, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng Nguyễn Mạnh Hùng yêu cầu trước mắt tập trung hoàn thành dứt điểm công tác giải phóng mặt bằng và đầu tư hoàn chỉnh khu vực 110 ha tại Đà Nẵng sau khi có giá đất mới.
Ông Hùng cũng đề nghị Đại học Đà Nẵng ưu tiên hoàn thiện khu vực này trước khi tính toán đến các nhu cầu mở rộng tiếp theo.
Đáng chú ý, lãnh đạo thành phố cho biết, thời gian qua xuất hiện nhiều cách hiểu chưa đầy đủ về chủ trương "dịch chuyển" Làng đại học Đà Nẵng về phía nam thành phố, dẫn đến nhiều ý kiến trái chiều trên mạng xã hội.
Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cho hay, quan điểm của thành phố không phải "di dời toàn bộ đô thị đại học", mà là nghiên cứu chuyển một phần hoạt động đào tạo, đặc biệt là sinh viên chính quy, lên khu vực Tam Kỳ cũ để khai thác hiệu quả cơ sở vật chất hiện có và giảm áp lực cho trung tâm Đà Nẵng.
Người đứng đầu chính quyền thành phố cho rằng, khu vực phía nam hiện còn nhiều cơ sở vật chất, trụ sở xuống cấp và sử dụng chưa hiệu quả, trong khi khu vực trung tâm Đà Nẵng đang chịu áp lực lớn về hạ tầng và dân số. Vì vậy, thành phố định hướng phát triển cân đối giữa các khu vực sau sáp nhập.
Ông Hùng thông tin, nếu có cơ sở vật chất phù hợp thì phải tính chuyện chuyển bớt sinh viên ra đó để khu vực này phát triển đông đúc hơn.
Theo Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, thành phố sẽ ưu tiên bố trí nguồn lực đầu tư công, các hoạt động văn hóa, thể dục thể thao cùng nhiều nguồn kinh phí từ ngân sách nhà nước cho khu vực Tam Kỳ cũ nhằm tạo động lực phát triển mới.
"Bây giờ Quảng Nam và Đà Nẵng là một nhà, phải phát triển cân đối giữa các vùng miền. Một bên thì quá tải, một bên lại quá vắng vẻ, mình phải nhìn vì sự phát triển chung và vì người dân", ông Hùng nhấn mạnh.
Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cũng cho biết, thành phố đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng, bao gồm kết nối giữa hai sân bay và liên kết với khu vực Tam Kỳ cũ nhằm mở rộng không gian phát triển đô thị, giáo dục và dịch vụ.
Đó là công bố của Công ty Piaggio Việt Nam vào ngày 4-6, trước mối quan tâm của nhiều khách hàng sử dụng xe của hãng này tại Việt Nam.
Đại diện công ty cho biết ngay trong tài liệu hướng dẫn sử dụng đi kèm của từng mẫu xe, nhà sản xuất đã ghi rõ nội dung khuyên dùng xăng E10. Điều này đồng nghĩa với việc tiêu chuẩn nhiên liệu sinh học đã nằm trong tính toán thiết kế cốt lõi và được thử nghiệm nghiêm ngặt ngay trước khi xuất xưởng.
Thương hiệu này còn cam kết hai nền tảng động cơ độc quyền là i-Get và HPE luôn hoạt động trơn tru, bền bỉ và không chịu bất kỳ tác động tiêu cực nào từ cồn sinh học.
“Khách hàng có thể hoàn toàn an tâm sử dụng nguồn nhiên liệu mới này mà không cần lo ngại về mặt kỹ thuật hay hiệu suất vận hành”, đại diện Piaggio cho biết.
Sự kết hợp giữa một dòng xe có động cơ tiết kiệm nhiên liệu và nguồn nhiên liệu sinh học E10 thân thiện được xem là giải pháp di chuyển xanh lý tưởng.
Tuy nhiên để đảm bảo an toàn tối đa khi vận hàng, hãng cũng khuyến nghị người dùng nên luôn mua xăng tại các trạm xăng uy tín để đảm bảo chất lượng và không sử dụng các chất phụ gia cho xe nếu không có khuyến nghị từ nhà sản xuất.
Đặc biệt, với những mẫu xe Vespa đời cũ sử dụng bộ chế hòa khí, bình xăng con, người dùng được khuyến nghị mang xe đến các đại lý uỷ quyền của Piaggio để bảo dưỡng cơ bản trước khi chuyển đổi sang xăng E10.