Chính quyền bang California đã ban bố tình trạng khẩn cấp tại quận Cam nhằm đối phó vụ rò rỉ hóa chất khiến khoảng 40.000 người phải sơ tán. Bồn hóa chất nằm tại cơ sở của Công ty GKN Aerospace (trụ sở tại Anh), chứa khoảng 26.000 lít methyl methacrylate, loại hóa chất dễ cháy, thường được sử dụng trong sản xuất nhựa. Không ít người Việt sinh sống ở quận Cam cũng buộc phải sơ tán để đảm bảo an toàn.
Chị Võ Thị Ngọc Loan (37 tuổi, quê ở Vĩnh Long) cho biết khu vực gia đình chị đang sinh sống ở Bắc California không bị ảnh hưởng nên cuộc sống vẫn diễn ra bình thường. Tuy nhiên, bà của chị sống tại TP.Stanton, California nơi nằm trong vùng cảnh báo ảnh hưởng bởi vụ rò rỉ hóa chất và đã phải sơ tán cùng với người dân địa phương.
Khi nhận được thông báo từ chính quyền địa phương, nhiều người dân lập tức thu dọn đồ đạc cần thiết rồi nhanh chóng rời khỏi khu vực để đảm bảo an toàn. Những người đi sơ tán được chính quyền hỗ trợ sắp xếp nơi lưu trú tạm thời hoặc có thể đến ở tại các nhà thờ, chùa trong khu vực. Tại nơi tạm trú, mọi người được hỗ trợ thức ăn, nước uống và các nhu yếu phẩm cần thiết. Tuy nhiên số lượng người sơ tán quá đông nên nhiều nơi rơi vào tình trạng quá tải, không còn đủ chỗ ở.
Trong hoàn cảnh đó, không ít gia đình buộc phải tìm đến nhà người thân, bạn bè để tá túc. Một số khác chấp nhận thuê phòng trọ hoặc khách sạn để có nơi nghỉ ngơi trong thời gian chờ tình hình ổn định.
“Bà tôi đã đến nhà người quen ở tạm, tình hình hiện tại an toàn. Tuy nhiên, bà không khỏi lo lắng không biết nào nào được trở về nhà và những hệ lụy sau đó. Bà lo không khí ô nhiễm, ảnh hưởng đến sức khỏe vì tuổi đã lớn”, chị Loan cho hay.
Chị Loan cho biết gia đình ở quê thường xuyên gọi điện hỏi thăm tình hình của bà trong thời gian khu vực xảy ra sự cố. Vì lo bà lớn tuổi, dễ hoang mang nên chị cũng liên tục động viên, trấn an tinh thần. “Tôi nói với bà nếu cảm thấy quá lo sợ thì cứ lên nhà tôi ở tạm, khi nào tình hình ổn định rồi hãy quay về”, chị chia sẻ.
Cộng đồng người Việt tại quận Cam vốn rất đông nên thông tin về vụ việc nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ lo lắng, liên tục cập nhật tình hình và hỏi thăm người thân, bạn bè trong vùng ảnh hưởng.
Chị Nguyễn Thanh, hiện sinh sống tại TP.Cypress, California cho biết cách đây 3 ngày gia đình chị nhận được lệnh sơ tán khẩn cấp do khu vực sinh sống nằm gần nơi xảy ra sự cố rò rỉ hóa chất. Thời điểm đó, hầu hết khách sạn trong khu vực đều kín phòng. Dù chính quyền mở tạm công viên, trường học để hỗ trợ người dân trú tạm, gia đình chị có con nhỏ nên buộc phải thuê khách sạn lưu trú, dù giá phòng tăng vọt so với ngày thường.
“Lúc ra ngoài mua tạm ít đồ dùng trước khi đi sơ tán thì nhiều tuyến đường đã bị phong tỏa, cấm lưu thông nên tôi phải quay về nhà thu dọn đồ đạc gấp để rời đi”, chị Thanh kể.
Sau nhiều giờ tìm kiếm, gia đình chị may mắn đặt được một phòng khách sạn. Tuy nhiên, vợ chồng chị cùng 2 con nhỏ và 1 người cháu phải ngồi chờ hơn 5 tiếng tại quán nước mới được nhận phòng. Theo chị, thời điểm đó người dân gần như không thể ra đường, ai cũng tìm cách nhanh chóng rời khỏi khu vực theo yêu cầu của chính quyền.
Chị Thanh cho biết việc di chuyển gặp nhiều bất tiện vì toàn bộ các tuyến đường xung quanh đều bị phong tỏa. Dù vậy, chị không quá hoảng loạn mà chủ yếu lo lắng không biết khi nào mới có thể trở về nhà. “Trước khi đi sơ tán, tôi cũng kịp mua ít đồ ăn dự trữ nên sinh hoạt tạm thời vẫn ổn. Chỉ là cả gia đình 5 người phải chen chúc trong một phòng khách sạn, khác hẳn với không gian sinh hoạt thoải mái ở nhà”, chị Thanh nói.
Sáng 26.5 (theo giờ Việt Nam), chị Hoàng Hằng, sinh sống tại TP.Westminster cho biết gia đình chị đã may mắn được trở về nhà sau 3 ngày đi sơ tán. Suốt những ngày qua, chị luôn trong tâm trạng lo lắng, hồi hộp vì không biết khi nào mới được quay lại nơi ở của mình.
Khi nghe thông báo khu vực sinh sống đã an toàn và người dân được phép trở về nhà, chị không giấu được sự nhẹ nhõm. “Tôi tin rằng chính quyền sẽ luôn đặt sự an toàn của người dân lên hàng đầu. Nếu chưa bảo đảm an toàn thì chắc chắn họ sẽ không cho người dân trở về. Suốt 3 ngày qua, tôi ở nhà người quen nên đồ ăn, nước uống và chỗ nghỉ ngơi được đảm bảo”, chị chia sẻ.
Anh Long là người Khmer, từ nhỏ nói tiếng Khmer thành thạo trước khi học tiếng Việt. Sinh ra đã mắc bệnh bạch tạng, anh có mái tóc và làn da trắng đặc trưng, đồng thời thị lực rất kém. Chỉ cần ra nắng lâu, da sẽ đỏ rát và dễ tổn thương.
Những ngày đầu đến trường là ký ức anh Long không bao giờ quên. Dù được xếp ngồi bàn đầu, cậu bé vẫn không nhìn rõ chữ trên bảng. Thấy học trò chăm chỉ nhưng tiếp thu chậm, cô giáo quyết định cho anh đứng sát bục giảng mỗi khi chép bài.
"Nhờ được đứng gần bảng nên mình mới theo kịp các bạn. Sau này học tốt hơn, đặc biệt là môn toán nên nhiều bạn còn hỏi bài mình", anh nhớ lại.
Sự khác biệt về ngoại hình từng khiến một vài bạn nhỏ e dè trong những ngày đầu đi học. Thế nhưng sự cởi mở, hòa đồng và kết quả học tập tốt giúp anh Long nhanh chóng được thầy cô, bạn bè yêu quý.
Đến cuối cấp THPT, anh Long đứng trước lựa chọn quan trọng. Gia đình mong anh học ngành dược ở gần nhà để sau này mở quầy thuốc, cuộc sống sẽ ổn định hơn. Còn anh lại muốn lên TP.HCM theo học ngành tâm lý.
"Mình nghĩ ngành này giúp mình hiểu con người nhiều hơn. Bản thân mình cũng từng có những mặc cảm nên mình muốn học để sau này có thể đồng hành với người khác", anh chia sẻ.
Sau nhiều lần thuyết phục, ba mẹ đồng ý cho con trai lên TP.HCM thử sức.
Những ngày đầu sống ở thành phố là chuỗi thử thách mới. Do thị lực hạn chế, anh Long mất nhiều thời gian để nhận biết tuyến xe buýt, băng qua đường hay đọc tài liệu. Mỗi lần học bài, anh phải cúi sát tập vở mới nhìn rõ chữ.
Trong các buổi làm việc nhóm ở đại học, bạn bè thường chủ động giao hết phần việc cho nhau vì nghĩ anh Long sẽ rất khó thực hiện. "Thật ra mình không vui vì điều đó. Mình không muốn được ưu tiên, mình chỉ muốn được làm như mọi người", anh kể.
Người hiểu điều đó nhất là Xuân Phương, bạn học cùng lớp và sau này trở thành vợ anh. Theo Phương, anh Long luôn chủ động xin nhận phần thuyết trình dù phải chuẩn bị nhiều hơn người khác. Có lần, anh dành gần nửa tháng luyện tập để hoàn thành bài trình bày trước lớp. Khi kết thúc, cả lớp và giảng viên đều dành cho anh một tràng pháo tay dài.
"Kể từ hôm đó, không còn ai nghĩ Long cần được "miễn làm việc" nữa. Mọi người nhìn thấy năng lực thật sự của bạn ấy", Phương chia sẻ.
Niềm tin ấy tiếp thêm động lực để anh Long tiếp tục học lên cao học.
Năm 2026, sau nhiều năm miệt mài nghiên cứu, anh chính thức nhận bằng thạc sĩ ngành tâm lý - một cột mốc mà trước đây chính anh cũng từng nghĩ rất xa vời.
Con đường nghề nghiệp của anh Long cũng không hoàn toàn thuận lợi. Dù tốt nghiệp với thành tích khá tốt, anh từng bị một số đơn vị từ chối vì lo ngại tình trạng sức khỏe sẽ ảnh hưởng đến công việc.
Thay vì nản lòng, anh lựa chọn chứng minh năng lực bằng hành động. Anh tham gia các dự án cộng đồng, tổ chức nhiều buổi chia sẻ miễn phí về kỹ năng sống, sức khỏe tinh thần và tư vấn tâm lý cho học sinh, thanh niên.
Hiện nay, anh Long là giảng viên thỉnh giảng tại Viện Ứng dụng khoa học tâm lý - giáo dục TP.HCM, đồng thời là chuyên viên đào tạo kỹ năng sống tại Trung tâm Ichi Skill.
Song song với công việc chuyên môn, anh còn duy trì kênh mạng xã hội Bạch tạng Official và Cộng đồng người bạch tạng VN. Tại đây, anh chia sẻ kiến thức về bệnh bạch tạng, cách chăm sóc sức khỏe, đồng thời kết nối những người cùng hoàn cảnh trên khắp cả nước.
Có người tìm đến hỏi cách bảo vệ da dưới nắng, có phụ huynh nhờ anh Long động viên con vì mặc cảm ngoại hình, cũng có nhiều bạn trẻ bạch tạng lần đầu tiên dám chia sẻ câu chuyện của mình sau khi xem các video của anh.
"Lúc nhỏ mình luôn mong gặp một người giống mình để hỏi rằng sau này mình có thể học đại học, có thể đi làm hay không. Bây giờ nếu mình có thể trở thành người trả lời những câu hỏi đó cho người khác thì mình thấy mọi cố gắng của mình đều rất xứng đáng", anh nói.
Với anh Long, tấm bằng thạc sĩ không phải đích đến cuối cùng. Điều khiến anh hạnh phúc hơn là mỗi ngày vẫn có thể tiếp tục học, làm việc đúng chuyên môn và lan tỏa niềm tin rằng người bạch tạng cũng có thể sống độc lập, cống hiến và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Sau khi sinh em bé, chị Lê Thị Hà Phương (32 tuổi, quê ở Hải Phòng) thường xuyên chia sẻ những mâm cơm cữ được chuẩn bị chu đáo, đổi món mỗi ngày. Nhiều người tò mò không biết ai là người đứng bếp chăm mẹ trẻ kỹ đến vậy, và bất ngờ khi biết đó là bố chồng của chị. Ông cẩn thận lựa chọn thực phẩm, chế biến các món ăn thanh đạm, phù hợp với phụ nữ sau sinh cho con dâu.
Được biết, đây là lần thứ hai bố chồng tự tay nấu cơm cữ, 4 năm trước khi con dâu sinh con đầu lòng, ông cũng đảm nhận việc này. Ông đều đặn đi chợ, những hôm bận việc, ông tranh thủ mua thức ăn và kỹ lưỡng dặn dò con trai.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Lê Thị Hà Phương cho biết bố chồng là ông Nguyễn Văn Chiến (57 tuổi). Với chị Phương, ông Chiến là người giản dị, hiền lành và ít nói. Ông không phải là người thể hiện tình cảm qua lời nói mà quan tâm con cháu bằng hành động. Bố chồng là người âm thầm chăm lo để các con yên tâm làm việc và chăm sóc 2 con nhỏ.
Trong thời gian ở cữ, ông Chiến tự tìm hiểu và chuẩn bị các món ăn cho con dâu. Nếu chị Phương muốn ăn món gì sẽ chủ động đề xuất, bình thường ông tự lên thực đơn. Ông Chiến để ý mẹ sau sinh cần ăn các món đa dạng, đủ chất nên gần như ngày nào cũng có món mới. Nàng dâu cảm nhận bố dành rất nhiều tâm huyết cho từng bữa cơm, không chỉ đơn giản nấu cho đủ bữa.
"Sau sinh là khoảng thời gian cơ thể còn mệt, lại phải chăm em bé gần như 24/24 nên chỉ cần có người chuẩn bị cho bữa cơm nóng hổi là sự thấu hiểu rất lớn. Điều khiến mình cảm động không phải là được ăn những món cầu kỳ mà có cảm giác được quan tâm và yêu thương, mình luôn trân trọng điều đó", chị Phương bày tỏ.
Trước những bình luận hài hước của dân mạng "không biết chồng chị còn anh trai hay em trai chưa lập gia đình", chị Phương cho hay gia đình chỉ có chồng chị và em gái. Chị cũng thích thú khi đọc những lời nhắn như "xin vía bố chồng", "nhà còn con trai không". Theo chị, đó chỉ là cách cư dân mạng bày tỏ sự yêu mến một cách dí dỏm khi thấy tình yêu thương của bố chồng dành cho con dâu.
"Mình vẫn luôn nghĩ lấy được chồng tốt là may mắn nhưng được làm dâu trong một gia đình mà bố mẹ chồng thương yêu con dâu, coi con dâu như con gái mới là điều đáng quý hơn cả. 2 lần mình sinh con là 2 lần được chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ. Những ngày thức đêm ôm con vất vả nhờ có những bữa cơm nóng hổi, lời quan tâm hỏi han khiến mọi mệt mỏi vơi bớt nhiều phần", nàng dâu nói.
Chị Phương cho biết, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh của 2 con, chị lại cảm nhận rõ thời gian trôi quá nhanh. Điều khiến chị hạnh phúc là sau từng ấy năm, tình yêu thương và sự quan tâm mà gia đình chồng dành cho chị vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu mới về làm dâu.
Ông Chiến chia sẻ quan điểm bản thân còn khỏe giúp được con cái là điều nên làm. Hơn nữa, việc nấu cơm không phải là điều quá lớn lao. Với ông, con dâu cũng như con ruột, việc chăm sóc con cháu không phải vì trách nhiệm hay để mọi người khen ngợi.
"Ở tuổi này, tôi không mong gì nhiều, nhìn thấy các con sống hòa thuận, công việc ổn định và các cháu lớn lên trong một gia đình đầm ấm cũng là điều hạnh phúc. Điều quan trọng nhất là coi nhau như người một nhà, biết đặt mình vào vị trí của nhau và cư xử chân thành. Người làm bố mẹ chồng nên yêu thương, tôn trọng chứ đừng quá khắt khe hay phân biệt con dâu với con ruột", ông Chiến nói.