Sau khi sinh em bé, chị Lê Thị Hà Phương (32 tuổi, quê ở Hải Phòng) thường xuyên chia sẻ những mâm cơm cữ được chuẩn bị chu đáo, đổi món mỗi ngày. Nhiều người tò mò không biết ai là người đứng bếp chăm mẹ trẻ kỹ đến vậy, và bất ngờ khi biết đó là bố chồng của chị. Ông cẩn thận lựa chọn thực phẩm, chế biến các món ăn thanh đạm, phù hợp với phụ nữ sau sinh cho con dâu.
Được biết, đây là lần thứ hai bố chồng tự tay nấu cơm cữ, 4 năm trước khi con dâu sinh con đầu lòng, ông cũng đảm nhận việc này. Ông đều đặn đi chợ, những hôm bận việc, ông tranh thủ mua thức ăn và kỹ lưỡng dặn dò con trai.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Lê Thị Hà Phương cho biết bố chồng là ông Nguyễn Văn Chiến (57 tuổi). Với chị Phương, ông Chiến là người giản dị, hiền lành và ít nói. Ông không phải là người thể hiện tình cảm qua lời nói mà quan tâm con cháu bằng hành động. Bố chồng là người âm thầm chăm lo để các con yên tâm làm việc và chăm sóc 2 con nhỏ.
Trong thời gian ở cữ, ông Chiến tự tìm hiểu và chuẩn bị các món ăn cho con dâu. Nếu chị Phương muốn ăn món gì sẽ chủ động đề xuất, bình thường ông tự lên thực đơn. Ông Chiến để ý mẹ sau sinh cần ăn các món đa dạng, đủ chất nên gần như ngày nào cũng có món mới. Nàng dâu cảm nhận bố dành rất nhiều tâm huyết cho từng bữa cơm, không chỉ đơn giản nấu cho đủ bữa.
“Sau sinh là khoảng thời gian cơ thể còn mệt, lại phải chăm em bé gần như 24/24 nên chỉ cần có người chuẩn bị cho bữa cơm nóng hổi là sự thấu hiểu rất lớn. Điều khiến mình cảm động không phải là được ăn những món cầu kỳ mà có cảm giác được quan tâm và yêu thương, mình luôn trân trọng điều đó”, chị Phương bày tỏ.
Trước những bình luận hài hước của dân mạng “không biết chồng chị còn anh trai hay em trai chưa lập gia đình”, chị Phương cho hay gia đình chỉ có chồng chị và em gái. Chị cũng thích thú khi đọc những lời nhắn như “xin vía bố chồng”, “nhà còn con trai không”. Theo chị, đó chỉ là cách cư dân mạng bày tỏ sự yêu mến một cách dí dỏm khi thấy tình yêu thương của bố chồng dành cho con dâu.
“Mình vẫn luôn nghĩ lấy được chồng tốt là may mắn nhưng được làm dâu trong một gia đình mà bố mẹ chồng thương yêu con dâu, coi con dâu như con gái mới là điều đáng quý hơn cả. 2 lần mình sinh con là 2 lần được chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ. Những ngày thức đêm ôm con vất vả nhờ có những bữa cơm nóng hổi, lời quan tâm hỏi han khiến mọi mệt mỏi vơi bớt nhiều phần”, nàng dâu nói.
Chị Phương cho biết, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh của 2 con, chị lại cảm nhận rõ thời gian trôi quá nhanh. Điều khiến chị hạnh phúc là sau từng ấy năm, tình yêu thương và sự quan tâm mà gia đình chồng dành cho chị vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu mới về làm dâu.
Ông Chiến chia sẻ quan điểm bản thân còn khỏe giúp được con cái là điều nên làm. Hơn nữa, việc nấu cơm không phải là điều quá lớn lao. Với ông, con dâu cũng như con ruột, việc chăm sóc con cháu không phải vì trách nhiệm hay để mọi người khen ngợi.
“Ở tuổi này, tôi không mong gì nhiều, nhìn thấy các con sống hòa thuận, công việc ổn định và các cháu lớn lên trong một gia đình đầm ấm cũng là điều hạnh phúc. Điều quan trọng nhất là coi nhau như người một nhà, biết đặt mình vào vị trí của nhau và cư xử chân thành. Người làm bố mẹ chồng nên yêu thương, tôn trọng chứ đừng quá khắt khe hay phân biệt con dâu với con ruột”, ông Chiến nói.
Mẹ tôi tếu táo gọi đó là "mùi điện". Sau này lớn lên tôi mới biết, ba là công nhân đường dây của Sở Quản lý và phân phối điện TP.HCM.
Tan trường, tôi hay nhìn ra cổng từ xa để tìm sắc áo màu cam trước. Thấy bóng dáng ai đó mặc áo màu cam là tôi biết ba đã đến rồi. Ba tôi ít nói lắm, chẳng bao giờ tôi thấy ông hỏi kiểu: "Hôm nay con học tốt không, được mấy điểm?". Gặp tôi, ba ôm chầm vào lòng một cái rồi bế tôi lên xe chở về. Năm tháng học trò của tôi chỉ có vậy thôi nhưng cái hơi ấm đó, cộng với "mùi điện" trên tà áo với tôi là cả thế giới đầy cổ tích nhiệm màu.
Tôi nhớ những năm của thập niên 1990, điện còn phập phù lắm. Ba làm đường dây nên đi biền biệt, cứ hôm nào TP.HCM mưa bão là mẹ đứng ngồi không yên. Cơm nấu xong để nguyên trong lồng bàn, mẹ hết nhìn đồng hồ lại nhìn ra cổng. Người ta sợ mưa ngập đường, còn mẹ sợ tiếng xe máy của mấy chú cùng trạm dừng trước nhà lúc nửa đêm. Cái xóm nhỏ thời đó, hễ nghe tiếng gọi cửa hốt hoảng giữa đêm giông, là tim của vợ người thợ điện như thắt lại một nhịp.
Thời đó làm gì có xe thang, xe cẩu như bây giờ. Hành trang đi "chữa điện" của ba chỉ có chiếc thắt lưng an toàn bằng da thô và đôi guốc sắt. Ba kể xỏ guốc vào chân, hai tay ôm cột bê tông trơn tuột, ghì người rướn từng nhịp leo lên cao hàng chục mét giữa trời mưa gió. Có lần tôi hỏi ba trèo thế có sợ không, ba khẽ nhìn tôi cười xòa: "Bà con dưới đất đang tối thui, mình không lên thì ai sửa cho người ta hả con!".
Với những ai làm thợ điện hồi đó cũng đều biết đồng lương chẳng được bao nhiêu, ba cọc ba đồng. Nhưng công việc, cuộc sống mưu sinh nên ai cũng cố gắng. Cũng nhờ những đồng tiền đó, ba chắt chiu nuôi sống gia đình, nuôi đàn con ăn học bằng bạn bằng bè.
Cứ tưởng cuộc sống êm đềm trôi qua thế nhưng một biến cố đã xảy ra với ba. Ba bị tai nạn nghề nghiệp, ngã cột. Dù ba bị thương rất nặng nhưng phước ba lành nên còn giữ được mạng sống. Tất nhiên công việc làm thợ điện của ba bị dừng lại. Có lẽ tôi và mọi người cũng không thể nào hiểu được nỗi niềm tâm tư của ba khi phải nghỉ việc, ở nhà và chữa bệnh. Người đàn ông quanh năm quen leo cao, giờ phải chống gậy tập đi từng bước quanh nhà. Mỗi khi trời trở gió, vết thương cũ lại hành, ba nhăn mặt chịu đựng nhưng không hề một tiếng than vãn. Chiếc áo màu cam của ba cũng lui vào dĩ vãng.
Tôi nhớ một buổi sáng khi tôi đang quét dọn nhà thì ba bám vào thành giường tập đứng dậy. Mồ hôi ướt lưng áo, ba mím môi thật chặt để đứng dậy. Lúc đó tôi định vào phụ ba nhưng sợ làm phật ý ba nên chỉ đứng từ xa nhìn. Vì tôi biết tính ba luôn là người tự lập. Và hơn hết chính ba muốn tự đứng dậy bằng đôi chân của mình. Cái cảm giác lúc đó tôi thấy bất lực, thương ba vô cùng, không biết phải xử trí ra làm sao. Giờ đây, lớn lên mỗi lần nhắc lại, cảm giác ấy cứ ùa về trong tâm trí của tôi.
Thời gian thấm thoát trôi đi. Chân ba cũng đã khỏe hơn và đi lại bình thường. Ba chọn một ngành khác để mưu sinh. Năm 2026, thành phố mình kỷ niệm 50 năm Ngày truyền thống ngành điện.
Chắc có lẽ tôi là người con của một người ba từng làm công nhân điện nên lúc nào tôi cũng có thói quen ngước nhìn lên tìm những mạng nhện dây điện chằng chịt từ xa. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa cũ, thời nay những chiếc cột bê tông đã dần bớt đi, cũng ít nơi còn những mạng nhện chằng chịt. Điện khắp nơi giờ đã đi "ngầm". Người thợ điện cũng ít phải trèo cột thủ công như thời của ba tôi. Mọi thứ hiện nay vận hành bằng máy móc, hiện đại và an toàn hơn nhiều.
Có lần tôi gọi video về cho ba, tôi xoay camera một vòng cho ba xem bầu trời sạch bóng dây điện, kể cho ba nghe mấy món công nghệ mà mấy chú, mấy anh bây giờ đang làm chủ. Ba tôi vui lắm, cười giòn tan: "Thời các con hiện đại thiệt, đỡ khổ hơn thời ba rồi". Tôi hiểu, ba đang nhìn thấy chính mình và đồng đội trong sự đổi thay này. Dòng điện đang chảy dưới lòng đất kia, suy cho cùng cũng được khơi nguồn từ chính những ngày ba và đồng đội đổ mồ hôi trên đỉnh cột cao tít.
Tôi viết những dòng này, không phải để kể chuyện gì to tát, cao siêu. Tôi chỉ muốn viết về ba, một người thợ điện với chiếc áo màu cam sờn cũ năm nào. Thành phố giờ đã lung linh, hiện đại hơn xưa gấp bội, nhưng mỗi lần đi dưới ánh đèn đêm, tôi lại nhớ bóng dáng ba trên đỉnh cột cao năm nào. Ánh sáng thành phố hôm nay, được thắp lên từ chính mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người như ba.
Mới đây, trên fanpage chính thức tại Việt Nam, nhà hàng Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng (nằm trong khách sạn LOTTE Sài Gòn) thông báo chính thức thức ngừng hoạt động sau hơn 2 thập kỷ. Nội dung thông báo như sau:
"Sau một hành trình đầy dấu ấn cùng biết bao khoảnh khắc sum vầy đáng nhớ, Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng xin chính thức nói lời tạm biệt và ngừng hoạt động trong thời gian tới. Chúng tôi chân thành cảm ơn quý khách đã luôn yêu thương, tin tưởng và lựa chọn Crystal Jade Palace là nơi đồng hành trong những buổi gặp gỡ, tiệc thân mật và các dịp đặc biệt suốt thời gian qua... Xin cảm ơn vì đã trở thành một phần trong hành trình đáng nhớ ấy. Crystal Jade Palace hẹn gặp lại quý khách trong một phiên bản mới trọn vẹn hơn trong tương lai", thông báo viết.
Phía nhà hàng cho biết từ thời điểm ra thông báo ngày 16.5, nhà hàng đã chính thức ngừng hoạt động, không còn phục vụ khách. Như vậy thời điểm hiện tại, Việt Nam chỉ còn duy nhất nhà hàng Crystal Jade Palace Lý Nam Đế (Hà Nội).
Trong nhóm Saigon Reviews có hơn 37.000 thành viên trên Faceboook là nơi tập hợp các câu chuyện thú vị về ẩm thực, food blogger Tân Nhân đã chia sẻ thông tin về thông báo ngừng hoạt động của Crystal Jade Palace Tôn Đức Thắng kèm theo sự bất ngờ.
Anh Tân Nhân bày tỏ: "Khuya đọc cái tin chấn động. Dù lâu rồi không ghé khách sạn LOTTE Sài Gòn nhưng ký ức mấy chục năm qua thì vẫn còn nguyên. Có đợt nghe nhà hàng mở lại thấy mừng vì một nhà hàng lâu năm vẫn trụ được qua bao khó khăn. Hy vọng Crystal Jade Palace sẽ sớm trở lại".
Trên các hội nhóm ẩm thực, nhiều thực khách cũng bày tỏ sự nuối tiếc trước thông tin trên. Nhiều người cũng nhắc nhớ về những kỷ niệm đã có với nhà hàng này khi đã hơn 2 thập kỷ phục vụ khách.
Tài khoản Vân Nhi bình luận: "Sốc quá luôn!". "Thời 2009 - 2010 mình làm ở LOTTE Sài Gòn, tên cũ là khách sạn Legend Saigon, lúc đó Crystal Jade Palace rất đông khách", chị Annie Thanh Hằng chia sẻ.
Nickname An Lê bày tỏ: "Lại mất đi một nơi đầy kỷ niệm". "Mười mấy năm trước chỗ này là 1 trong 2 chỗ mình thích ăn dimsum nhất luôn. Giờ nghe nhà hàng đóng cũng buồn ghê", tài khoản Aline Cao Khanh chia sẻ.
Được biết Crystal Jade Palace có mặt tại Việt Nam vào năm 2001 trong khách sạn 5 sao Legend Saigon. Nơi đây là một trong những lựa chọn hàng đầu của giới sành ăn tại TP.HCM khi muốn thưởng thức ẩm thực Trung Hoa cao cấp, đặc biệt là các món dimsum.
Crystal Jade Palace là thương hiệu ẩm thực nổi tiếng Singapore của tập đoàn Crystal Jade, có thâm niên 35 năm. Theo Tripadvisor, nền tảng thông tin du lịch lớn nhất thế giới, thương hiệu này từng được nhận 1 sao Michelin, xuất hiện trong các danh sách giải thưởng Bib Gourmand và Michelin Recommendation List.
Anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở Vĩnh Long cho biết 5 vị khách trúng hàng loạt tờ xổ số miền Nam đã đến đổi thưởng. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 801203 thuộc xổ số Vĩnh Long ngày 24 tháng 4 trúng khuyến khích trị giá 96 triệu đồng. 16 tờ có dãy số 956205 thuộc đài xổ số Trà Vinh ngày 24 tháng 4 cũng trúng khuyến khích với số tiền tương đương. Như vậy, cùng lúc đại lý này đổi thưởng 32 tờ trúng số cho nhiều khách khác nhau.
"Trong số 4 người trúng số, người trúng nhiều nhất là 16 tờ, 4 người còn lại mỗi người trúng ít tờ. Đây là một trong số ít đại lý bán trúng cùng lúc 2 đài và đổi thưởng cho khách cùng tại Vĩnh Long. Mọi người đều lãnh tiền qua hình thức chuyển khoản", anh Lưu Quốc Duy chia sẻ.
Trong khi đó, đại lý vé số Đại Phát ở TP.HCM đăng tải hình ảnh sau khi đổi thưởng 2 tờ trúng độc đắc cho khách. Cụ thể, 2 tờ có dãy số 935353 thuộc đài Tây Ninh mở thưởng xổ số miền Nam ngày 23 tháng 4 trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Hình ảnh những tờ vé số trúng thưởng sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên "xin vía" để bản thân sớm trúng số.
Gần đây, anh Lê Du, chủ đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM cho biết 3 vị khách ở Tây Ninh nhờ đại lý đến tận nhà đổi thưởng sau khi có 6 tờ vé số trúng độc đắc. Cụ thể, 6 tờ có dãy số 953280 thuộc đài Sóc Trăng mở thưởng xổ số miền Nam ngày 22 tháng 4 trúng 12 tỉ đồng (chưa trừ thuế).