Hẳn là bạn shipper đó đã trải qua một ngày khó nhọc bởi cuộc vật lộn với miếng cơm manh áo trên từng nẻo đường mưu sinh.
Hạ đổ lửa, nắng rát da, mắt hoa lên vì cơn oi bức dội xuống mặt đường nhựa táp thẳng vào mặt mà bạn đâu được phép dừng lại. Xe vẫn nổ máy, vai gồng lên và chân tiến về phía trước.
Hay cơn mưa nặng hạt tạt qua, cái lạnh tái tê giăng lối, đường ngập lênh láng, tay lái chao nghiêng, bạn gần như bất lực chèo chống giỏ hàng nặng trĩu muốn ngả nghiêng cùng con nước.
Rồi lắm khi ánh mắt xét nét của khách hàng khó tính, câu đãi bôi lẫn dèm pha, lời chì chiết, phỉ báng mấy con số lẻ làm tròn trong đơn hàng làm lòng bạn đau, xót, chua chát lẫn tủi thân, uất nghẹn…
Mỗi ngày chúng ta vẫn đang vật lộn mải miết với vô số áp lực đeo mang, gồng gánh muôn nỗi lo toan, muộn phiền và mệt mỏi. Chẳng lạ gì khi trái tim ta nhức nhối những niềm đau, tâm hồn ta cứ xao xác cơn khốn khổ.
Khó khăn ấy chỉ là nhất thời, ngày mai mọi thứ sẽ tốt hơn hôm nay, chỉ cần bạn còn cố gắng. Đi chậm thôi, mệt thì có thể dừng lại, nghỉ đủ sức lại bước tiếp về phía bình minh. Sau đêm đen mù mịt, ánh bình minh sẽ xé toang bóng tối để chiếu rọi và sưởi ấm vạn vật.
Bạn là nhân vật chính trong cuốn sách mang tên “Cuộc đời tôi”. Bạn là người quyết định tô vẽ từng trang viết tươi tắn niềm vui, rạng rỡ hạnh phúc, dung dị nụ cười!
Ai cũng nghĩ cuộc đời mình là khổ nhất, chỉ vì chưa nhìn thấy mái hiên nhà người khác dột nát ra sao! Mong sao ai kia đang ủ dột, rối rắm, bi quan và tuyệt vọng đều nhận ra lẽ thường ấy để thấu cảm điều bình thường mà quý giá: bạn chưa phải là người bất hạnh nhất.
Khi thôi đo đếm hạnh phúc bằng cuộc đời của người khác, bạn sẽ nhận ra những điều bình dị quanh mình – một ngày bình yên, một nụ cười chân thành, một lời cảm ơn thật bụng, một câu hỏi han ấm lòng, một khoảnh khắc được sống trọn vẹn…
Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao…
Chẳng sao cả!
Dẫu chỉ là một sợi rễ âm thầm trong lòng đất, bạn phải kiên trì bám trụ tìm mạch nước ngầm, kiếm nguồn dưỡng chất, tiếp thêm nhựa sống cho cây trái trổ bông, kết hạt.
Đừng hoài nghi, lo lắng cả đời không rực rỡ! Bởi bạn vẫn đang tỏa sáng theo cách riêng của mình.
Trong vùng xám của những mối quan hệ hiện đại, ranh giới giữa lòng tốt và sự phản bội nhiều khi không rõ ràng. Việc một đồng nghiệp nam nhiều lần trả tiền bữa trưa, đề nghị đưa về nhà hay chủ động khoác áo cho bạn khi văn phòng bật điều hòa lạnh là những hành động thường gây tranh cãi.
Nhà tâm lý học Melanie Schilling gọi đây là "ngoại tình vi mô" (micro-cheating) - thuật ngữ chỉ những hành động nhỏ, kín đáo cho thấy một người đang hướng sự chú ý hoặc tình cảm vào người thứ ba. Dù chưa vượt qua giới hạn thể xác, những hành vi này vẫn gây đổ vỡ lòng tin.
Chuyên gia cho rằng ranh giới của "ngoại tình vi mô" thường mang tính chủ quan. Ví dụ, một số người cho rằng việc đi nhờ xe đồng nghiệp là bình thường nếu quãng đường ngắn. Những người khác lại phản đối, cho rằng không gian kín của ôtô sau giờ làm việc dễ tạo cơ hội cho những chuyện không hay xảy ra. Thậm chí, nhiều phụ nữ khẳng định họ thà chịu lạnh còn hơn mượn áo khoác của đồng nghiệp nam vì hành động đó quá thân mật.
Bà Tan Yuyun, chuyên gia tư vấn tâm lý tại Singapore, nói điều quan trọng nằm ở ý định. "Nếu việc đưa đón mang tính thiết thực, minh bạch thì không vấn đề gì. Nhưng nếu bạn bắt đầu cảm thấy sự mập mờ, hãy học cách nói 'không' và tự chuẩn bị vật dụng cá nhân để tránh lệ thuộc vào người khác", chuyên gia nói.
Ngoại tình không phải vấn đề mới, nhưng công nghệ đã thay đổi cách nó xảy ra. Thay vì những cuộc hẹn lén lút, người ta có thể dùng tài khoản bí mật để nhấn "thích" các nội dung gợi cảm; gửi tin nhắn tán tỉnh ở chế độ tự động xóa hoặc chi tiền mua quà ảo cho các streamer trên mạng xã hội.
Bà Theresa Pong, giám đốc phòng khám tư vấn tâm lý The Relationship Room (Singapore), cho biết áp lực công việc và những nhu cầu tình cảm không được đáp ứng tại nhà khiến nhiều người tìm kiếm sự an ủi qua màn hình điện thoại. "Những tương tác lén lút này làm xói mòn sự an toàn, khiến người bạn đời cảm thấy bị bỏ rơi và tổn thương dù đối phương chưa 'đi quá giới hạn' trên thực tế", bà Pong nói.
Để nhận biết bản thân hoặc bạn đời có rơi vào bẫy "ngoại tình vi mô" hay không, các chuyên gia gợi ý ba dấu hiệu:
Tâm trí xao nhãng: Thường xuyên mơ tưởng về một người khác ngoài bạn đời.
So sánh ngầm: Bắt đầu chỉ trích người cũ, vợ hoặc chồng và so sánh họ với "đối tượng" mới.
Bí mật hóa: Đặt mật khẩu thiết bị, giấu giếm các cuộc trò chuyện hoặc cảm thấy tội lỗi sau mỗi lần tương tác với người kia.
Chuyên viên công tác xã hội Brenda Tham thuộc tổ chức REACH Community Services nói khi một người dành nhiều năng lượng cảm xúc cho một người lạ hơn là gia đình, đó là lúc cần dừng lại.
"Hóa đơn, việc nhà và con cái có thể khiến hôn nhân trở nên khô khan, làm một người mới trông có vẻ hấp dẫn hơn. Nhưng cái mới nào rồi cũng sẽ cũ", bà Tham nói.
Một buổi trải nghiệm dịch vụ ngâm chân tưởng chừng vô hại đã đẩy một người phụ nữ 58 tuổi ở Quảng Châu, Trung Quốc vào vòng xoáy nợ nần hơn 600 triệu đồng, buộc bà phải đi làm lao công để trả nợ.
Theo Đài Phát thanh Truyền hình Quảng Đông, bà Quách 58 tuổi, quận Lệ Loan ban đầu chỉ ghé một cơ sở dưỡng sinh với lời mời trải nghiệm ngâm chân miễn phí. Tuy nhiên, từ đây, bà liên tục bị thuyết phục tham gia các liệu trình "chăm sóc sức khỏe" với nhiều cảnh báo đáng lo ngại về tình trạng cơ thể.
Nhân viên tại cơ sở này liên tục thông báo rằng bà mắc nhiều vấn đề nghiêm trọng và nếu không điều trị kịp thời có thể dẫn đến hậu quả nặng nề, thậm chí tốn kém hơn nhiều trong tương lai. Ban đầu còn hoài nghi, nhưng trước những lời cảnh báo dồn dập, bà dần bị thuyết phục.
Con gái bà cho biết, cơ sở này còn giới thiệu "bác sĩ từ bệnh viện lớn" đến thăm khám. Sau khi kiểm tra sơ bộ, bà được thông báo có dấu hiệu tiền đột quỵ, nguy cơ liệt nửa người nếu không điều trị sớm. Chỉ riêng ba liệu trình ban đầu đã khiến bà chi gần 20.000 Nhân Dân Tệ (hơn 77 triệu đồng).
Chưa dừng lại, bà tiếp tục bị thuyết phục tiêm "liệu trình cải thiện vận mệnh", với lập luận rằng các nếp nhăn trên trán ảnh hưởng đến sức khỏe và con cái. Mỗi mũi tiêm có giá 6.600 nhân dân tệ, và bà được yêu cầu thực hiện ba lần.
Khi không còn khả năng chi trả, nhân viên bị cáo buộc đã dùng điện thoại của bà để đăng ký các khoản vay và mở hạn mức tín dụng tiêu dùng. Gia đình cũng cho biết bà bị yêu cầu giữ bí mật, không nói với người thân.
Tổng cộng, số tiền bà Quách đã chi lên tới hơn 170.000 Nhân Dân Tệ (khoảng hơn 660 triệu đồng), trong đó phần lớn là tiền vay. Hiện mỗi tháng bà phải làm lao công và dành khoảng 4.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 15 triệu đồng) để trả nợ.
Không chỉ riêng bà Quách, một phụ nữ khác họ Phùng ngoài 70 tuổi cũng phản ánh bị cơ sở này "dẫn dắt" chi tới 400.000 Nhân Dân Tệ trong 8 tháng. Bà được chẩn đoán bằng phương pháp đơn giản và bị bán tinh dầu với giá "cắt cổ", được quảng cáo có thể chữa ung thư buồng trứng trong khi giá trị thực chỉ khoảng 130 Nhân Dân Tệ.
Sau khi khiếu nại kéo dài, cơ sở này đã đồng ý hoàn trả cho bà Phùng 290.000 Nhân Dân Tệ.
Vụ việc đang gây xôn xao dư luận Trung Quốc, đồng thời là lời cảnh báo về những chiêu trò "khám miễn phí", "dưỡng sinh chữa bách bệnh" nhắm vào người cao tuổi để trục lợi.
Văn Nguyên (24 tuổi, TP.HCM) đã ra trường khá lâu, vừa nhận được tin nhắn từ cô bạn học thời THPT lâu nay gần như không liên lạc. Cô mời dự đám cưới.
Nguyên cân nhắc việc tham dự. Sau nhiều năm không gặp và không liên lạc, anh băn khoăn liệu mối quan hệ cũ còn như ngày xưa hay không.
Một phần Nguyên muốn đi. Biết đâu đây là cơ hội để nối lại mối quan hệ, trò chuyện về những năm tháng học trò hay gặp lại bạn bè cũ. Nhưng một phần khác Nguyên lại e ngại bởi khoảng cách thời gian quá dài, đi dự có thể gượng gạo, không thoải mái.
Ánh Mi (27 tuổi, TP.HCM) từng được đồng nghiệp chưa đến mức thân mời đám cưới. Lúc đầu Mi băn khoăn vì chỉ quen biết ở mức xã giao, chưa từng tiếp xúc nhiều ngoài công việc. Tuy nhiên, cô quyết định tới.
Cô cho rằng với đồng nghiệp xã giao, nếu không quá khó khăn kinh tế gì thì đi tới chung vui, chúc phúc cho họ, chứ đừng nghĩ gì nhiều.
“Nhiều khi không thân nhưng đi rồi bạn cũng sẽ có ấn tượng hơn trong mắt họ, giúp tạo kết nối, xây dựng mối quan hệ, nên cứ thoải mái đi đừng giới hạn mình hay đóng cửa không giao du với xã hội”, Mi nói.
Còn Mai Quân (32 tuổi, TP.HCM) kể đồng nghiệp từng gửi thiệp mời cưới nhưng kiểu “cho có”. Họ mua ít đồ ăn lên công ty, mời mọi người vào ăn rồi mới đưa thiệp. Nhưng cô cùng nhóm không chơi cùng, nên không được mời vào luôn.
Ăn xong, mọi người ra ngoài, họ mới đưa thiệp cho nhóm cô. Tất cả đều không đi và cũng không gửi phong bì.
“Đồng nghiệp không thân thì nếu công ty tầm trung trở lên thì từ chối nhận thiệp. Còn không thân nhưng muốn đi hay gửi phong bì bao nhiêu thì tùy tâm”, Quân nói.
Hà Giang (26 tuổi, TP.HCM) kể bố cô đã đi dự rất nhiều đám cưới. Với kinh nghiệm của bố, cô cho rằng tiền mừng cưới là tiền tặng theo mức độ quan hệ, làm sao mình và người ta vẫn làm việc với nhau được.
“Nếu không thân thì với mức giá 500.000 đồng là được, đó là mức mà cả bạn và người ta thấy thoải mái. Chứ nếu tính để cho họ bù lỗ, lãi cưới thì thời nay khó lắm”, Giang nói.
Giang kể thêm, bố cô từng đi ăn đám cưới ở khách sạn có tiếng, sang trọng, nhưng vẫn chỉ mừng tiền vừa phải theo mức độ quan hệ, dù suất ăn tại đó có giá gần chục triệu đồng, nếu đi theo giá đó thì không nổi.
Nguyễn Lê (33 tuổi, TP.HCM) là giáo viên aerobic dạy nhiều học viên và có đồng nghiệp ở nhiều độ tuổi khác nhau. Vì thế cô thường nhận lời mời dự đám cưới của học viên hoặc con của họ.
“Chuyện tiền mừng đám cưới nên tính đến điều kiện kinh tế của từng gia đình và thời điểm khác nhau. Khả năng tài chính mỗi nhà không giống nhau, vì vậy không thể áp đặt một con số chung. Quan trọng vẫn là tấm lòng, còn mức tiền linh hoạt theo khả năng của từng người”, Lê nói.
Lê cho rằng nếu không đi tiệc mà chỉ gửi phong bì thì 500.000 đồng là được. Còn nếu có dự tiệc thì nên gửi 700.000 đồng - 800.000 đồng, vì giá một bàn cưới bây giờ chắc cũng khoảng 7 - 8 triệu đồng.
Nếu thân thì có thể mừng 1 triệu đồng hoặc hơn. Đồng nghiệp thân hay không thân cũng thường giữ một mức, nhiều khi còn không biết mình hay họ có còn gắn bó trong công việc không. Nếu tiệc ở nhà hàng hay tiệc ở nhà thì 500.000 đồng là ổn, còn mức thân thiết thực sự thì tùy tình cảm.