Theo truyền thông Trung Quốc, ông Trương tại Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc) có tiền sử tăng huyết áp nhiều năm.
Thời gian gần đây, ông thường xuyên mệt mỏi, chân tay yếu sức. Nghĩ rằng bị thiếu kali, ông tự tìm cách bổ sung qua thực phẩm thay vì đi khám.
Nghe nói chuối chứa nhiều kali, ông bắt đầu ăn đều đặn mỗi ngày từ 3 đến 4 quả với hy vọng cải thiện sức khoẻ.
Tuy nhiên, sau khoảng nửa tháng, sức khỏe của ông không những không khá hơn mà còn trở nên lờ đờ, kiệt sức. Nhận thấy dấu hiệu bất thường, gia đình đã đưa ông đến bệnh viện cấp cứu.
Kết quả xét nghiệm cho thấy nồng độ kali trong máu của ông lên tới 7,94 mmol/L, vượt xa mức bình thường từ 3,5–5,5 mmol/L. Các bác sĩ xác định bệnh nhân bị tăng kali máu nghiêm trọng – tình trạng có thể đe dọa tính mạng.
Theo bác sĩ điều trị, kali quá cao sẽ làm rối loạn hoạt động dẫn truyền điện của tim, dễ gây rối loạn nhịp tim, rung thất, thậm chí ngừng tim đột ngột.
Bệnh nhân sau đó được chuyển vào phòng chăm sóc tích cực, điều trị bằng thuốc kết hợp lọc máu và may mắn qua cơn nguy kịch.
Các bác sĩ cho biết với người khỏe mạnh có chức năng thận bình thường, cơ thể có thể đào thải lượng kali dư thừa nên ăn chuối ở mức hợp lý thường không gây nguy hiểm.
Tuy nhiên, người cao tuổi, bệnh nhân tăng huyết áp dùng thuốc lâu năm hoặc người mắc bệnh thận mạn tính thường có khả năng đào thải kali kém hơn. Nếu tiêu thụ quá nhiều thực phẩm giàu kali trong thời gian dài, kali có thể tích tụ trong cơ thể và gây tăng kali máu.
Ngoài chuối, nhiều thực phẩm khác cũng chứa lượng kali cao như cam, sầu riêng, rau bina, khoai tây và các loại hạt. Nhóm có nguy cơ cao cần đặc biệt lưu ý khi sử dụng thường xuyên với số lượng lớn.
Chuyên gia nhấn mạnh tình trạng mệt mỏi, yếu cơ hay suy nhược không đồng nghĩa với thiếu kali. Đây cũng có thể là dấu hiệu của các bệnh lý tim mạch, nội tiết hoặc thận. Việc tự ý bổ sung vi chất theo kinh nghiệm truyền miệng có thể khiến tình trạng trở nên nguy hiểm hơn, đặc biệt ở người lớn tuổi hoặc có bệnh nền. Nếu xuất hiện tình trạng mệt mỏi kéo dài, người dân nên đi khám để được kiểm tra nguyên nhân thay vì tự điều chỉnh chế độ ăn theo cảm tính.
Người bệnh đái tháo đường
Một quả chuối trung bình có khoảng 26g carbohydrate, trong khi người bệnh đái tháo đường được khuyến cáo chỉ nên tiêu thụ 15g carbs trong mỗi bữa ăn. Vì vậy, chỉ nên ăn tối đa nửa quả chuối, đặc biệt người bệnh đái tháo đường không nên ăn chuối chín vì sẽ làm tăng lượng đường trong máu. Đặc biệt, những người ăn kiêng nghiêm ngặt ít carb không nên ăn chuối vì có thể làm tăng lượng carb.
Người thừa cân, béo phì
Chuối chín là trái cây chứa nhiều đường. Do đó, nếu không ăn trái cây khác trong ngày, chỉ nên ăn tối đa 2 quả chuối. Khi đã ăn trái cây khác, ví dụ dưa hấu (dưa hấu chứa hàm lượng đường có thể lên tới khoảng 15% và rất giàu kali), không nên ăn chuối nữa. Chính vì vậy, những người thừa cân, béo phì không nên ăn quá nhiều chuối chín.
Người bị suy thận
Khi bị suy thận, việc lựa chọn những thực phẩm nạp vào cơ thể là vấn đề mà người bệnh cần kiểm soát chặt chẽ nhằm giảm áp lực lên thận và phòng tránh những nguy cơ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.
Chuối rất tốt cho sức khỏe nhưng lại hoàn toàn không phù hợp đối với bệnh nhân suy thận bởi hàm lượng kali rất cao, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chức năng thận của bệnh nhân. Nếu sử dụng quá nhiều chuối, bệnh nhân có nguy cơ tăng kali trong máu.
Người đang đói bụng
Nếu bạn nghĩ rằng ăn một quả chuối sẽ cung cấp năng lượng cho cả ngày thì bạn đã đúng. Nhưng bạn không nên ăn khi bụng đói vì chuối có tính axit. Các chuyên gia cho rằng dùng thực phẩm có tính axit khi bụng đói có thể dẫn đến các vấn đề về tiêu hóa. Ngoài ra, chuối có nhiều kali và magiê nên ăn khi đói và ăn nhiều có thể dẫn đến dư thừa hai chất dinh dưỡng này trong máu, gây hại cho tim.
"Tôi không thể bước ra khỏi cửa nhà. Có lúc tôi được báo tin có tới 50.000 người kéo đến nhà", Cheng Yunfu, 44 tuổi, ở thành phố Lâm Nghi, tỉnh Sơn Đông kể về mùa xuân năm 2021, thời điểm ông trở thành hiện tượng mạng.
Cheng có 15 năm bán mì tại các hội chợ luân phiên trong huyện với mức giá không đổi là 0,45 USD một bát. Ngày đông khách, ông làm việc liên tục từ sáng đến 18h, bán hơn 600 bát. "Tôi mang về nhà khoảng 30-45 USD tiền lãi, đủ cho gia đình chi tiêu", ông kể và cho biết nhà mình còn kiếm thêm từ việc bán nông sản.
Sự việc bắt đầu vào dịp Tết Nguyên đán 2021, khi một video ghi lại cảnh ông làm mì nước hầm xương với giá "siêu rẻ", đăng lên mạng xã hội. Bài đăng thu hút 200 triệu lượt xem, 350.000 lượt thích và 18.000 bình luận.
Lập tức, vlogger và người hiếu kỳ kéo đến bám theo ông để quay phim, phát trực tiếp. Sạp hàng chật cứng đám đông chen lấn, trèo lên ôtô, gây ách tắc. Điện thoại của ông liên tục nhận cuộc gọi từ người lạ.
Kèm theo sự tung hô là làn sóng miệt thị. Một số người tố cáo ông dàn dựng để gây chú ý hoặc cắt xén lời nói biến ông thành kẻ quên nguồn cội. Có người khẳng định ông tạo chiêu trò để nổi tiếng và kiếm tiền.
"Có quá nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát", Cheng nói.
Bà Hu Lirong, vợ ông Cheng, cho biết áp lực lớn đến mức chồng nhiều lần khóc khi về nhà. "Ông ấy là nông dân, không thể đối phó với những lời đàm tiếu", bà nói.
Sau đó, Cheng đăng một video trên tài khoản cá nhân có 2,7 triệu người theo dõi, đưa ra thông điệp: "Mong muốn lớn nhất của tôi là sống bình thường và tiếp tục làm mì". Ông quyết định không tham gia các hội chợ, chuyển sạp hàng về cố định tại cửa nhà và chỉ bán sau khi xong việc đồng áng.
Hiện tại, mạng xã hội không còn tập trung vào Cheng. Buổi sáng, ông nhào bột, nấu nước hầm xương và phục vụ vài chục khách quen. Ông không tăng giá mì và vừa dùng tiền tiết kiệm để xây nhà mới cho con trai.
Trên nền tảng Douyin, ông cùng con trai và vợ tự quay, chỉnh sửa các video ghi lại cảnh làm nông, trồng cây và bán nông sản địa phương. Các video không còn lượng tương tác đột biến như trước. Ông cho biết việc làm nội dung hiện tại không nhằm mục tiêu lợi nhuận, mức hoa hồng bán nông sản chỉ thu về khoảng 10% và bị trừ nhiều khoản phí.
Nhìn lại quá khứ, Cheng nhận ra sức mạnh gia đình giúp ông vượt qua giai đoạn tồi tệ nhất. "Con người không thể sống cả đời trong sự phán xét, mà phải sống vì những người chung một mái nhà", ông nói.
"Danh tiếng trên mạng đến nhanh, đi nhanh và phơi bày mọi góc cuộc sống của bạn trước công chúng", Cheng nói. Nhận xét về môi trường Internet, người đàn ông 44 tuổi cho biết chỉ cần giữ vững nguyên tắc làm việc, con người sẽ không bị cuốn theo những rắc rối trên mạng.
Nhắn gửi tới những người mơ ước nổi tiếng trên mạng, ông cho rằng internet là con thú dữ, không nên vắt kiệt sức để thuần hóa. "Dù làm gì, chỉ cần không trái lương tâm và nguyên tắc, bạn sẽ giữ vững được đôi chân trên mặt đất", Cheng đúc kết.
Tần Thủy Hoàng sinh năm 259 TCN, tên thật là Doanh Chính - vị vua thứ 36 của nước Tần. Theo "Sử ký" của Tư Mã Thiên ghi lại, Tần Thủy Hoàng lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi, do trọng phụ Lã Bất Vi nhiếp chính.
Khác với các vị đế vương khác của nhà Tần, sau khi trị vì đất nước, Tần Thủy Hoàng tham vọng thâu tóm 6 nước chư hầu, tự xưng là Hoàng đế. Năm 38 tuổi, Tần Thủy Hoàng thực sự làm được điều đó.
Sau khi thống nhất bờ cõi lập nên nước Trung Hoa, Tần Thủy Hoàng trở thành vị Hoàng đế đầu tiên của lịch sử.
Theo sử sách ghi lại, từ khi sinh ra, Tần Thủy Hoàng đã có số phận đầy sóng gió khi mẹ là Triệu Cơ, một tiểu thiếp được Lã Bất Vi dâng cho 1 công tử Doanh Dị Nhân nhà Tần. Không lâu sau, Triệu Cơ mang thai và sinh ra Doanh Chính.
Thuở nhỏ, Doanh Chính cùng mẹ phải lưu lạc ở nước Triệu, chịu mọi cay đắng tủi nhục. Sau này khi trở về nước Tần, nhận Dị Nhân làm cha - lúc này đã là Tần Trang Tương Vương, Doanh Chính trở về báo thù hết những kẻ đã bắt nạt mình.
3 năm sau khi đăng cơ, Tần Trang Tương Vương qua đời, truyền lại ngôi cho Thế tử Doanh Chính. Bất chấp những lời bàn tán về nguồn gốc xuất thân, ông đã chứng minh bản thân là một vị vương giả vĩ đại bằng chính thực lực của mình.
Câu chuyện thuở nhỏ và hành trình chinh phạt 6 nước chư hầu của Tần Thủy Hoàng nhanh chóng trở thành truyền kỳ trong lịch sử. Từ đó, dân chúng cũng thêu dệt thêm nhiều đồn đoán, truyền thuyết dân gian xoay quanh cuộc đời Tần Thủy Hoàng, lưu truyền đến tận sau này.
Theo sử sách ghi chép và người đời kể lại, Tần Thủy Hoàng bị ám ảnh bởi cái chết và luôn khao khát có phương thuốc trường sinh bất tử.
Nhiều câu chuyện về việc tìm thuốc trường sinh của Tần Thủy Hoàng được sử sách ghi chép lại. Công cuộc này kéo dài 10 năm. Vua Tần yêu cầu tất cả ngự y, pháp sư và hiền tài trong nước ra sức tìm kiếm phương thuốc giúp phá vỡ quy luật tự nhiên sinh - lão - bệnh - tử để được trường tồn cùng với trời đất.
Tần Thủy Hoàng từng tìm đến hàng trăm phương sĩ (pháp sư) từ các nước chư hầu cũ, trong đó có pháp sư tên Từ Phúc của nước Tề, để lập một nhóm phụ trách việc tìm kiếm thuốc trường sinh.
Sau chuyến vượt biển tìm thuốc trường sinh đầu tiên không có kết quả, Từ Phúc trở về và tâu rằng đã tìm thấy đảo Bồng Lai, nơi đây có thần tiên nắm giữ thuốc trường sinh, nhưng muốn lấy được thần dược phải có lễ vật gồm 3.000 đồng nam, đồng nữ.
Ở lần tiếp theo, Từ Phúc yêu cầu phải có cung lớn và vũ khí để đuổi cá kình cản đường trên biển. Tần đế nhanh chóng đáp ứng những yêu cầu này mà không mảy may nghi ngờ. Tuy nhiên, ở chuyến đi cuối cùng, do không tìm thấy thuốc trường sinh, Từ Phúc và đoàn tùy tùng không quay trở lại và họ lưu lạc đến Nhật Bản.
Tần Thủy Hoàng vẫn chờ tin Từ Phúc trong vô vọng. Năm 211 TCN, khoảng 8 năm sau khi Từ Phúc "một đi không trở lại", một thiên thạch rơi xuống vị trí Đông Quận, nay thuộc thành phố Bộc Dương, tỉnh Hà Nam (Trung Quốc). Trên thiên thạch này có khắc 7 chữ, nói rằng hoàng đế sẽ chết và giang sơn sẽ phân chia lại. Điềm báo này khiến Tần đế tức giận và càng nôn nóng tìm kiếm thuốc trường sinh.
Tuy nhiên cuộc tìm kiếm phương thuốc bất tử của Tần Thủy Hoàng thất bại. Ông mất vào năm 210 TCN sau 11 năm trị vì.
Khi nhận chìa khóa ngôi nhà tại thị trấn Uno, Melanie Ooi và Cristian Paluso-Serrano đã rất kinh ngạc. Bề ngoài, ngôi nhà trông rất ấn tượng với kiến trúc gỗ truyền thống và mái ngói cong như một "tòa lâu đài trên đồi". Nhưng bên trong đó là một khu vườn mọc um tùm và nhà bếp mùi ẩm mốc. Những người chủ mới còn phát hiện ra mối mọt dưới những tấm chiếu tatami.
Đây là điều dễ xảy ra khi mua một ngôi nhà đã bỏ trống 7 năm mà chỉ xem qua các cuộc gọi FaceTime. Nhiều người mua thực hiện quy trình mua bán từ xa. Việc xem nhà được tổ chức trực tuyến và hợp đồng được ký thông qua người đại diện. Ngày người mua nhận chìa khóa có thể là ngày đầu tiên họ thực sự bước chân vào nhà. "Quá trình này không dành cho người yếu tim," ông Ooi, 47 tuổi, nói.
Cặp đôi ở Oregon (Mỹ) này nằm trong số ngày càng nhiều người nước ngoài mua "Akiya" (nhà bỏ hoang) tại Nhật Bản. Hiện quốc gia này có hơn 9 triệu bất động sản như vậy.
Trái ngược với sự thờ ơ của người bản địa vốn ưa chuộng nhà mới ở trung tâm, người nước ngoài xem đây là cơ hội sở hữu nhà ở Nhật Bản. Trong bối cảnh giá bất động sản ở nhiều nước phương Tây ngày càng đắt đỏ, "akiya" trở nên hấp dẫn nhờ giá tương đối phải chăng, miễn là người mua không ngại sửa chữa nhà cũ.
Ooi và Paluso-Serrano chi 91.000 USD tiền mặt để mua căn nhà rộng khoảng 185 m2 này làm nơi ở kết hợp kinh doanh nhà nghỉ. "Chúng tôi rất lo lắng khi nhận nhà", Paluso-Serrano nhớ lại.
Chất lượng của những ngôi nhà này rất khác nhau. Có những công trình gỗ có tuổi đời hàng thế kỷ tại nông thôn đến nhà ở đơn lập vùng ngoại ô. Có những căn bị sập mái, hư hỏng kết cấu, nhưng cũng có những nơi được duy trì nguyên trạng.
Người mua thường phải tiếp nhận và xử lý tài sản của người bán. Tony Gallardo và David Carroll ở Australia việc mua một căn nhà từ xa với giá 7.000 USD khá dễ dàng. Khó khăn là họ phải dọn dẹp đồ đạc của chủ sở hữu trước đã qua đời.
Theo luật Nhật Bản, họ buộc phải thuê công ty chuyên nghiệp được cấp phép để xử lý rác thải, thay vì tự ý vứt bỏ. Vì thế, nhiều chủ mới quyết định giữ nguyên hiện trạng để tránh tốn kém hơn. Nhưng điều đó đồng nghĩa với nguy cơ sâu bọ, mối mọt.
Take Kurosawa và Joey Stockermans chi 40.000 USD mua một căn nhà gỗ tại thị trấn suối nước nóng Beppu, nhưng sau đó phải tốn thêm 40.000 USD nữa để thuê nhà thầu xử lý những mảng tường đổ nát. "Bạn bè ở Tokyo đều hỏi: Tại sao cậu lại mua thứ tồi tệ đó?", Kurosawa kể. Dù vậy, đến nay họ đã mua 6 bất động sản. Năm 2023, hai người đồng sáng lập AkiyaMart, một nền tảng giúp người nước ngoài tìm kiếm và mua bất động sản tại Nhật Bản.
Họ cho biết AkiyaMart đã tăng từ khoảng 8.000 người dùng lên hơn 60.000 người dùng trong năm qua, và họ đã trực tiếp hỗ trợ hơn 150 khách hàng, bao gồm cả Ooi và Paluso-Serrano.
Sở hữu nhà không đồng nghĩa với việc có quyền cư trú. Chủ sở hữu nước ngoài thường chỉ được ở lại theo diện visa du lịch. Việc xin visa quản lý kinh doanh để định cư cũng ngày càng thắt chặt với yêu cầu vốn tối thiểu cao hơn.
Bên cạnh đó là những khác biệt về văn hóa ứng xử. Haruka Oide, chuyên gia tư vấn bất động sản, cho biết người bán thường khó chịu khi bị trả giá. Một số chủ nhà còn e ngại người nước ngoài.
Gia đình Deborah và Jason Brawn (người Australia) phải nộp bản tuyên bố mục đích sử dụng và cam kết ở lại ít nhất 6 tháng mỗi năm mới được chấp thuận mua một xưởng rượu sake cũ 150 tuổi.
Bất chấp khó khăn, nhiều người nước ngoài đang nỗ lực hòa nhập. Gia đình Brawn thường xuyên tham gia dọn dẹp sông ngòi và đọc sách tiếng Anh cho trẻ em tại địa phương.
Nhà nghỉ Sadou Inn của Ooi và Paluso-Serrano đã khai trương tháng 4 năm ngoái nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm. "Khi bạn cho họ thấy mình thực lòng muốn đầu tư vào cộng đồng, họ sẽ chào đón bạn rất nồng nhiệt", Ooi nói.