World Cup luôn là sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới. Trong gần một thế kỷ tồn tại, giải đấu này chứng kiến nhiều tập thể xuất sắc đăng quang. Bên cạnh sức mạnh đội bóng, lịch sử World Cup còn được định hình bởi những cá nhân đặc biệt, tạo ra dấu ấn lớn đến mức chỉ cần nhắc tên họ cùng năm diễn ra giải đấu là người hâm mộ lập tức nhớ đến cả một kỳ World Cup.
1. Diego Maradona (đội tuyển Argentina, 1986)
Nếu phải chọn màn trình diễn cá nhân vĩ đại nhất lịch sử World Cup, nhiều người sẽ gọi tên Diego Maradona tại Mexico 1986.
Argentina xây dựng toàn bộ lối chơi quanh thủ quân số 10 và ông đáp lại bằng phong độ gần như hoàn hảo. Ngay từ trận ra quân thắng Hàn Quốc 3-1, Maradona đã trở thành mục tiêu săn đuổi của mọi đối thủ. Các đội bóng thử đủ phương án, từ kèm người tới phòng ngự khu vực, nhưng không cách nào ngăn được ông.
Điều đặc biệt là đến nay vẫn còn tranh luận đâu mới là trận đấu hay nhất của Maradona tại giải năm đó. Chính “Cậu Bé Vàng” từng cho rằng chiến thắng 1-0 trước Uruguay ở vòng 1/8 mới là màn trình diễn hay nhất, bởi ông không thua bất kỳ pha đối đầu tay đôi nào.
Tuy nhiên, trận tứ kết gặp Anh mới được nhớ đến nhiều nhất. Trong chiến thắng 2-1, Maradona ghi cả hai bàn. Bàn đầu tiên là pha dùng tay đưa bóng vào lưới, tình huống gây tranh cãi nhất lịch sử World Cup. Bàn thứ hai lại được xem là bàn thắng đẹp nhất mọi thời, khi ông đi bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh và cả thủ môn Peter Shilton trước khi ghi bàn.
Dẫu vậy, nhiều chuyên gia cho rằng trận bán kết gặp Bỉ mới thể hiện trọn vẹn đẳng cấp của Maradona. Ông làm chủ hoàn toàn thế trận và ghi hai bàn thắng đẹp bằng những pha xử lý kỹ thuật đặc trưng.
Thống kê của Maradona ở Mexico 1986 vẫn gây kinh ngạc. Ông vượt qua 53 đối thủ bằng các pha rê bóng thành công, nhiều hơn người đứng thứ hai tới 37 lần. Ông đồng thời ghi năm bàn và kiến tạo năm bàn khác, thành tích chưa từng được lặp lại ở một kỳ World Cup. Trong trận chung kết gặp Tây Đức, dù bị Lothar Matthaus theo sát, Maradona vẫn kiến tạo cho Jorge Burruchaga ghi bàn quyết định giúp Argentina vô địch.
2. Garrincha (Brazil, 1962)
Brazil từng sở hữu Pele, cầu thủ được nhiều người coi là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Nhưng ở World Cup 1962, người đưa Brazil tới ngôi vô địch lại là Garrincha.
Sinh ra với một chân ngắn hơn chân còn lại khoảng 6 cm, Garrincha có dáng chạy kỳ lạ nhưng lại sở hữu khả năng rê bóng và bứt tốc phi thường. Nếu tại World Cup 1958, ông chủ yếu hoạt động như tiền vệ cánh truyền thống, thì 4 năm sau, Garrincha đã trở thành ngôi sao toàn diện hơn nhiều.
Ông phát triển khả năng sử dụng chân trái, thường xuyên bó vào trung lộ để sút, đồng thời lợi hại trong các tình huống không chiến. Ở tứ kết gặp Anh, Garrincha ghi một bàn bằng đầu và một siêu phẩm sút xa bằng chân phải. Tới bán kết gặp Chile, ông tiếp tục lập cú đúp với một pha đánh đầu và cú sút xa bằng chân trái.
Giải đấu của Garrincha suýt kết thúc trước trận chung kết khi ông nhận thẻ đỏ ở cuối trận bán kết. Tuy nhiên, sau những tranh cãi và tác động từ phía Liên đoàn Bóng đá Brazil, án phạt được hủy bỏ và ông đủ điều kiện thi đấu trận cuối.
Dù không tạo nhiều dấu ấn trong chiến thắng 3-1 trước Tiệp Khắc vì thể trạng thiếu đảm bảo, Garrincha vẫn là linh hồn trong hành trình bảo vệ chức vô địch của Brazil.
3. Lionel Messi (Argentina, 2022)
Sau 4 lần lỡ hẹn, Lionel Messi cuối cùng cũng hoàn thành bộ sưu tập danh hiệu khi cùng Argentina đăng quang tại Qatar 2022.
Hành trình ấy không hề dễ dàng. Argentina khởi đầu bằng thất bại gây sốc 1-2 trước Arab Saudi. Trong tình thế buộc phải thắng Mexico ở lượt trận tiếp theo, Messi đã lên tiếng đúng lúc bằng cú sút xa mở tỷ số, khi đội nhà thắng 2-0.
Từ vòng knock-out, đội trưởng Argentina chơi thứ bóng đá hay nhất của anh. Trước Australia, anh vừa điều tiết thế trận, vừa ghi bàn mở tỷ số. Đến cuộc đối đầu Hà Lan, Messi tạo nên đường kiến tạo đẹp bậc nhất giải cho Nahuel Molina trước khi ghi thêm một bàn từ phạt đền.
Ở bán kết gặp Croatia, anh tiếp tục tỏa sáng với một pha độc diễn, kiến tạo đẳng cấp cho Julian Alvarez sau khi loại bỏ Josko Gvardiol bên cánh phải. Messi cũng ghi thêm một bàn trên chấm phạt đền.
Trận chung kết với Pháp trở thành màn đối đầu kinh điển giữa Messi và Kylian Mbappe. Trong khi Mbappe lập hat-trick, Messi ghi hai bàn, gồm một quả phạt đền và một pha đá bồi trong hiệp phụ. Kết thúc giải đấu, anh có 7 bàn thắng và ba kiến tạo sau 7 trận, trước khi nâng cao Cup vàng mà cả sự nghiệp vẫn chờ đợi.
4. Mario Kempes (Argentina, 1978)
Mario Kempes có mối duyên đặc biệt với World Cup. Ông tịt ngòi ở giải năm 1974 và khởi đầu chậm chạp tại World Cup 1978 trên sân nhà.
Tuy nhiên, khi giải đấu bước vào giai đoạn quyết định, Kempes bùng nổ. Ông ghi cú đúp vào lưới Ba Lan, rồi tiếp tục lập cú đúp trong chiến thắng 6-0 trước Peru. Bàn mở tỷ số trước Peru đặc biệt ấn tượng khi Kempes phối hợp bật tường, vượt qua hậu vệ rồi dứt điểm thành công.
Trong trận chung kết gặp Hà Lan, Kempes mở tỷ số bằng pha băng xuống ghi bàn sau đường chuyền dài. Khi tỷ số đang là 1-1 ở hiệp phụ, ông tiếp tục tỏa sáng với pha đi bóng vượt qua hàng thủ đối phương rồi đưa bóng qua vạch vôi, tạo bước ngoặt quyết định giúp Argentina thắng 3-1.
Xét về đẳng cấp toàn diện, Kempes có thể không đạt tầm vóc như Maradona hay Messi. Nhưng tại World Cup 1978, ông là nhân vật trung tâm, gánh vác Argentina trong những trận đấu quan trọng nhất để mang về chức vô địch đầu tiên cho đội tuyển này.
5. Romario (Brazil, 1994)
Brazil vô địch World Cup 1994 bằng lối chơi thực dụng hơn nhiều so với những thế hệ vàng trước đó. Trong sơ đồ 4-4-2 khá chặt chẽ, nhiệm vụ sáng tạo gần như được giao hoàn toàn cho cặp tiền đạo Romario và Bebeto.
Trước giải, Brazil trải qua cú sốc lớn khi huyền thoại đua xe Ayrton Senna qua đời. Romario tuyên bố nếu đưa Brazil tới chức vô địch thế giới thứ tư, ông có thể phần nào lấp đầy khoảng trống mà Senna để lại.
Tiền đạo này đã làm được điều đó. Ông ghi bàn ở cả ba trận vòng bảng, trong đó có pha chích mũi giày tinh tế vào lưới Thụy Điển. Tại vòng loại trực tiếp, Romario tiếp tục lập công trước Hà Lan ở tứ kết và ghi bàn duy nhất giúp Brazil đánh bại Thụy Điển tại bán kết.
Điểm đáng chú ý là cả năm bàn thắng của Romario tại giải đều là những bàn mở tỷ số. Trong một kỳ World Cup có ít bàn thắng và chứng kiến Brazil thi đấu thận trọng, khả năng tạo khác biệt của Romario càng trở nên nổi bật.
Ông không đạt thể trạng tốt nhất ở trận chung kết gặp Italy và không để lại khoảnh khắc quyết định. Tuy nhiên, Brazil vẫn lên ngôi sau loạt luân lưu, còn Romario được xem là nhân tố quan trọng nhất trong hành trình vô địch.
Kể từ khi vươn lên nhóm đầu thế giới, Sinner vẫn tồn tại một điểm yếu cố hữu: trời càng nóng, anh càng dễ gặp vấn đề. Điều đó suýt khiến tay vợt Italy trả giá ở vòng ba Australia Mở rộng hồi tháng 1/2026, trước khi thua Novak Djokovic ở bán kết. Nhưng tại Roland Garros, khi nhiệt độ ở Paris tiến gần thường xuyên hơn 32 độ C, Sinner cuối cùng cũng gục ngã.
Ở vòng hai, Sinner thua sốc Juan Manuel Cerundolo, tay vợt Argentina đứng thứ 56 thế giới. Khi chỉ còn cách vòng ba bốn điểm số, Sinner bắt đầu chóng mặt, rồi những cơn chuột rút xuất hiện và lan dần lên hai chân. Mọi thứ diễn ra từ từ cho đến khi tay vợt số một thế giới hoàn toàn sụp đổ.
Sinner tiết lộ trong cuộc họp báo sau trận rằng anh thức dậy vào buổi sáng với cảm giác không khỏe. Khi đang dẫn 6-3, 6-2, 5-1 và tưởng như sắp khép lại một ngày làm việc bình thường, cơ thể anh bắt đầu phản ứng tiêu cực.
Sự khó chịu khiến Sinner dần mất nhịp. Tay vợt sở hữu chuỗi 30 trận thắng liên tiếp liên tục đánh bóng lỗi. Với những pha bóng mà thông thường anh có thể đuổi theo rồi tung cú winner uy lực, nhưng trước Cerundolo, Sinner chỉ còn đứng chôn chân. Có lúc anh cúi gập người ở cuối sân, có lúc lại chống hai tay lên hông, như đang tự hỏi vì sao cơn ác mộng quen thuộc lại xuất hiện đúng lúc cơ hội vô địch Roland Garros đầu tiên trong sự nghiệp rộng mở.
Dù thế, Sinner không hoàn toàn quy trách nhiệm cho thời tiết: "Trời nóng, nhưng không phải kiểu nóng điên rồ".
Nhận xét đó không sai. Theo Liên đoàn Quần vợt Pháp, nhiệt độ hôm đó chưa đủ để kích hoạt quy định chống nóng của Roland Garros. Giải đấu sử dụng chỉ số WBGT, tính đến nhiều yếu tố như nhiệt độ, độ ẩm, ánh nắng và gió. Khi chỉ số này đạt từ 30 độ trở lên, các trận đấu có thể được nghỉ 10 phút giữa set hai và set ba ở nội dung nữ, hoặc giữa set ba và set bốn ở nội dung đơn nam, trong trường hợp các tay vợt chủ động xin áp dụng điều lệ này.
Tuy nhiên, khác Australia Mở rộng, Roland Garros không có quy định bắt buộc đóng mái che sân Philippe Chatrier hay Suzanne Lenglen khi trời quá nóng. Từ đầu giải năm nay, chưa có trận nào ở Grand Slam đất nện bị tạm hoãn với lý do thời tiết.
Thất bại của Sinner một lần nữa phơi bày nghịch lý quen thuộc. Dù thuộc nhóm tay vợt hay nhất thế giới, anh vẫn sở hữu điểm yếu dễ bị khai thác khi nhiệt độ tăng cao, nhất là trong bối cảnh cơ thể không ở trạng thái tốt nhất.
Thực tế, Sinner đã cố gắng khắc phục vấn đề này. Anh từng tập luyện trong điều kiện nắng nóng để chuẩn bị cho Indian Wells, rồi đăng quang tại California hồi tháng Ba bằng chiến thắng trước Daniil Medvedev.
Tuy nhiên, Paris không phải sa mạc California. Trong điều kiện thời tiết bình thường, thể lực của Sinner vốn không phải vấn đề. Minh chứng rõ nhất là trận chung kết Roland Garros năm ngoái với Carlos Alcaraz. Khi đó, hai tay vợt cống hiến cuộc chiến kéo dài hơn 6 tiếng. Alcaraz cứu ba match-point và ngược dòng, nhưng không phải vì Sinner cạn sức. Thậm chí đầu set năm, khi tưởng như đã đuối, tay vợt Italy còn vùng lên mạnh mẽ, sau đó mới chịu khuất phục bởi màn trình diễn siêu việt của đối thủ.
Năm nay, nắng nóng bất thường ập đến Paris. Ở vòng hai, Sinner ra sân lúc giữa trưa. Tới khoảng 14 giờ, trước thời điểm nóng nhất trong ngày, trận đấu hoàn toàn thuộc về anh. Nhưng sau hơn hai giờ thi đấu, tay vợt số một thế giới bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Sinner cho biết tình huống lần này hoàn toàn không giống những lần trước. Khác hẳn hôm anh phải bỏ cuộc vì chuột rút toàn thân trước Tallon Griekspoor tại Thượng Hải Masters 2025. Và cũng khác trận gặp Holger Rune ở Australia Mở rộng 2025, khi một quãng nghỉ bất ngờ vì lưới bị hỏng giúp anh có thời gian hạ nhiệt để lấy lại sức.
Lần này, không có khoảng nghỉ nào cứu được Sinner. Và khi cơ thể không còn nghe lời, giấc mơ Roland Garros cũng khép lại theo cách không ai ngờ tới.
Năm ngày đầu tiên của Roland Garros 2026 thực sự nóng và khắc nghiệt. Về phía ban tổ chức, dường như họ cũng không lường trước thời tiết lại khó chịu đến vậy. Họ, và cả các tay vợt, thiếu chuẩn bị cho đợt nắng nóng bất thường, trong bối cảnh nhiệt độ toàn cầu ngày càng tăng và tennis hiện đại đòi hỏi nền tảng thể lực cao hơn bao giờ hết.
Khuôn viên Roland Garros rất ít bóng râm, còn các sân phụ gần như không có chỗ tránh nắng. Nhiều tay vợt phàn nàn rằng không đủ đá lạnh, thậm chí nước trong các tủ lạnh cạnh sân cũng không mát như họ thường thấy ở những giải đấu khác.
Sân đất nện cũng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Mặt sân hấp thụ nhiệt rồi bốc ngược lên, khiến các tay vợt cảm thấy như bị "bỏng" toàn thân - điều gần như không thể xảy ra trên mặt sân cỏ tại Wimbledon. Trong tuần đầu tiên, Roland Garros bị ví như một chiếc lò nung đất khổng lồ.
Không chỉ các tay vợt bị ảnh hưởng. Nhân viên giải đấu, các cô cậu bé nhặt bóng và khán giả cũng vật vã mệt mỏi dưới nắng gắt.
Điều đó biến nắng nóng tại Paris thành cơn ác mộng rất riêng. Khi Mỹ Mở rộng diễn ra vào cuối mùa hè, các tay vợt đã quen với nhiệt độ cao. Trong khi đó, đa số tay vợt đến Paris sau khi thi đấu ở Madrid và Rome - hai địa điểm thường chưa bước vào giai đoạn nắng nóng đỉnh điểm. Thậm chí, Rome nhiều năm còn khá mát. Vì thế, tay vợt gần như không có bước đệm nào để thích nghi với điều kiện thời tiết như tại Roland Garros.
Sự thiếu chuẩn bị ấy dẫn đến nhiều hình ảnh quan ngại. Hạt giống số 15 Casper Ruud thừa nhận anh đi lại trên sân Simonne Mathieu "cứ như xác sống" trong trận thắng Roman Safiullin ở vòng một. Khi dẫn 2-1, Ruud chủ động buông set bốn, chấp nhận thua 0-6, với ý định giữ lại chút năng lượng cho set quyết định. Canh bạc này phát huy tác dụng, một phần vì Safiullin cũng gặp vấn đề thể lực.
Nghiêm trọng hơn là trường hợp của Jakub Mensik. Sau khi thắng Mariano Navone ở loạt tie-break set năm tại vòng hai, Mensik, thay vì ăn mừng cuồng nhiệt vì chiến thắng ở màn khổ chiến, lại gục xuống sân vì chuột rút. Phải mất vài phút mới có nhân viên y tế xuất hiện hỗ trợ. Tay vợt CH Czech tự đứng dậy rời sân trước khi được đưa vào phòng thay đồ bằng xe lăn.
Trong buổi họp báo, Mensik tiết lộ bắt đầu cảm thấy buồn nôn từ đầu set bốn. Tình trạng của anh tệ đến mức không thể hấp thụ nước hay chất điện giải. Để tiếp tục thi đấu, Mensik buộc phải ngừng uống nước, dẫn tới mất nước nghiêm trọng và quằn quại trên mặt sân sau chiến thắng.
"Tôi nghĩ mình đã chuẩn bị khá tốt cho trận đấu kéo dài năm set, cũng như điều kiện thời tiết kiểu như này", Mensik nói. "Nhưng cái kết đã nói lên tất cả".
Dù Roland Garros có những quy định ứng phó nắng nóng, với nhiều tay vợt, chúng dường như chưa thực sự hiệu quả. Riêng với Sinner, anh đã bỏ lỡ thời cơ lớn để chạm tới nhiều cột mốc lừng lẫy, như sưu tập đủ bộ bốn Grand Slam, hay nuôi mộng giành cả bốn major trong một năm.
"Jannik xứng đáng thắng trận này", Cerundolo nói sau khi hạ Sinner. "Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra".
Nhưng trên thực tế, Cerundolo hiểu rõ vấn đề của đối thủ. Khán giả cũng hiểu. Và người hiểu rõ nhất chính là Sinner.
Theo South China Morning Post và The Straits Times, giải đấu dự kiến có tổng quỹ thưởng lên tới hơn 4 triệu USD. Trong đó, đội vô địch hạng đấu cao nhất sẽ nhận 1 triệu USD, cao gấp hơn 3 lần mức thưởng mà đội tuyển Việt Nam nhận được khi vô địch AFF Cup 2024.
Ngoài ra, đội vô địch hạng 2 cũng nhận tới 300.000 USD. Tất cả 14 đội tham dự đều được FIFA hỗ trợ 125.000 USD phí tham dự, bên cạnh tiền thưởng cho mỗi trận thắng hoặc hòa.
Điểm đáng chú ý khác là việc đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Ấn Độ nhiều khả năng sẽ góp mặt tại hạng đấu cao nhất của giải. Theo truyền thông Ấn Độ, Liên đoàn Bóng đá Ấn Độ đã chấp nhận lời mời từ FIFA và ký thỏa thuận tham dự giải đấu. Trong khi đó, Liên đoàn Bóng đá Trung Quốc hiện chưa xác nhận chính thức.
FIFA ASEAN Cup dự kiến diễn ra từ ngày 21.9 đến 6.10.2026 trong quãng FIFA Days mở rộng. Theo tài liệu được FIFA trình bày tại Đại hội FIFA ở Vancouver cuối tháng 4 vừa qua, giải đấu sẽ chia thành 2 hạng đấu với tổng cộng 14 đội tham dự.
Hạng 1 gồm 8 đội chia thành 2 bảng, trong đó một bảng đấu diễn ra tại Indonesia, còn địa điểm bảng còn lại hiện chưa được xác định.
Các đội góp mặt ở hạng 1 gồm Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Philippines, đội tuyển Việt Nam, đội tuyển Thái Lan, đội tuyển Malaysia và đội tuyển Singapore.
Trong khi đó, hạng 2 gồm 6 đội và toàn bộ các trận đấu sẽ diễn ra tại Hồng Kông. Đội tuyển Hồng Kông hiện là đội có thứ hạng FIFA cao nhất ở hạng đấu này.
Theo South China Morning Post, Hồng Kông có thể nằm cùng bảng với Campuchia và Brunei. Bảng còn lại gồm Myanmar, Lào và Timor Leste. Hai đội đầu bảng sẽ gặp nhau để tranh chức vô địch cùng khoản thưởng 300.000 USD.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino cho biết giải đấu được tạo ra nhằm thúc đẩy sự phát triển bóng đá khu vực ASEAN. Ông nói: "Thông qua FIFA ASEAN Cup, chúng tôi kết nối các quốc gia lại với nhau. Giải đấu này sẽ giúp thúc đẩy bóng đá đội tuyển quốc gia và hỗ trợ sự phát triển bóng đá trên toàn khu vực Đông Nam Á".
Sự xuất hiện của FIFA ASEAN Cup cũng được xem là bước đi đáng chú ý của FIFA nhằm gia tăng ảnh hưởng tại thị trường bóng đá châu Á, đặc biệt trong bối cảnh bóng đá Đông Nam Á đang phát triển mạnh về thương mại lẫn lượng người hâm mộ.
Dù vậy, giải đấu mới nhiều khả năng sẽ tạo ra thêm áp lực về lịch thi đấu với các đội tuyển trong khu vực. Bởi song song với FIFA ASEAN Cup, AFF Cup truyền thống vẫn tiếp tục được tổ chức trong năm nay.
Khác với AFF Cup thường diễn ra ngoài FIFA Days và nhiều đội không có lực lượng mạnh nhất, FIFA ASEAN Cup sẽ được tổ chức trong lịch FIFA chính thức, đồng nghĩa các CLB buộc phải nhả cầu thủ cho đội tuyển quốc gia.
Với đội tuyển Việt Nam, giải đấu mới của FIFA hứa hẹn mang tới cơ hội cọ xát chất lượng hơn, đồng thời mở ra khả năng cạnh tranh những khoản thưởng lớn chưa từng có ở cấp độ khu vực.
Phải đến khi gặp đội cuối bảng đã chắc chắn xuống hạng, Tottenham mới có chiến thắng đầu tiên tại Ngoại hạng Anh trong năm 2026. Ba điểm giúp thầy trò Roberto De Zerbi tiếp tục bám đuổi đội thứ 17 West Ham với khoảng cách hai điểm, khi giải còn bốn vòng.
De Zerbi giúp Tottenham cải thiện lối chơi nhưng chỉ giành được một điểm sau hai trận đầu cầm quân. Vì thế, áp lực đè nặng lên Spurs vẫn rất lớn. Tottenham nhập cuộc chủ động, nhưng sau 45 phút đầu, họ gần như không tạo ra cơ hội đáng kể nào.
Sự hứng khởi ban đầu của đội khách dần biến mất khi hiệp một khép lại mà không có pha dứt điểm trúng hướng cầu môn nào của đôi bên. Tình huống đáng chú ý nhất là việc Andre của Wolves không bị đuổi khỏi sân sau pha vào bóng thô bạo với Yves Bissouma - người vẫn thi đấu hết hiệp, trái ngược với đồng đội Dominic Solanke phải rời sân vì chấn thương.
Sang hiệp hai, De Zerbi tung Mathys Tel vào sân nhằm tạo đột biến. Cơ hội rõ ràng nhất ở đầu hiệp thuộc về Xavi Simons nhưng cú dứt điểm cự ly gần của cầu thủ Hà Lan lại đi chệch khung thành. Không lâu sau, Simons dính chấn thương và phải rời sân bằng cáng, làm dày thêm danh sách vắng mặt của Spurs.
Chủ nhà Wolves dù hết động lực vẫn vùng lên bắt đầu gây sức ép ngược, khi Adam Armstrong khiến hàng thủ đội khách nhiều phen chao đảo. Sau đó, cú đánh đầu uy lực của Rodrigo Bentancur buộc thủ môn Jose Sa phải cứu thua. Đó cũng là pha dứt điểm trúng hướng cầu môn đầu tiên của trận đấu.
De Zerbi từng nói ông không muốn thấy bất kỳ ai "khóc lóc" trong đội, sau khi Tottenham để Brighton gỡ hòa muộn tuần trước. Và đúng lúc CĐV Wolves bắt đầu hô vang "các người sắp khóc rồi đấy", cầu thủ vào sân thay người Joao Palhinha ghi bàn quyết định cho đội khách.
Từ quả phạt góc của Pedro Porro, bóng đến chân Richarlison trong pha lộn xộn. Cú dứt điểm của tiền đạo Brazil vô tình trở thành đường kiến tạo để Palhinha lập công. HLV De Zerbi lao vào sân mừng bàn thắng đầy cảm xúc, khi đó đã là phút 82.
Khi tin Everton gỡ hòa trước West Ham lan đến sân Molineux, CĐV Spurs ăn mừng như thể đã trụ hạng thành công. Nhưng niềm vui nhanh chóng tan biến khi West Ham lại ghi bàn ở phút bù và thắng 2-1, qua đó nắm lợi thế trước Spurs trong cuộc đua trụ hạng. Dù vậy, De Zerbi ít nhất đã có được một trong năm chiến thắng mà ông đặt mục tiêu để giữ đội ở lại Ngoại hạng Anh.
Trận thắng căng thẳng trên sân Wolves cũng giúp Tottenham tránh việc cân bằng kỷ lục buồn 16 trận liên tiếp không thắng tại giải VĐQG (mùa 1934-1935). Giữ sạch lưới lần đầu tiên kể từ đầu năm là tín hiệu tích cực cho De Zerbi, nhưng khó khăn vẫn ở phía trước khi tổng số ca chấn thương đã lên tới 11 người trước chuyến làm khách trên sân Aston Villa vào tuần tới.