World Cup luôn là sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới. Trong gần một thế kỷ tồn tại, giải đấu này chứng kiến nhiều tập thể xuất sắc đăng quang. Bên cạnh sức mạnh đội bóng, lịch sử World Cup còn được định hình bởi những cá nhân đặc biệt, tạo ra dấu ấn lớn đến mức chỉ cần nhắc tên họ cùng năm diễn ra giải đấu là người hâm mộ lập tức nhớ đến cả một kỳ World Cup.
1. Diego Maradona (đội tuyển Argentina, 1986)
Nếu phải chọn màn trình diễn cá nhân vĩ đại nhất lịch sử World Cup, nhiều người sẽ gọi tên Diego Maradona tại Mexico 1986.
Argentina xây dựng toàn bộ lối chơi quanh thủ quân số 10 và ông đáp lại bằng phong độ gần như hoàn hảo. Ngay từ trận ra quân thắng Hàn Quốc 3-1, Maradona đã trở thành mục tiêu săn đuổi của mọi đối thủ. Các đội bóng thử đủ phương án, từ kèm người tới phòng ngự khu vực, nhưng không cách nào ngăn được ông.
Điều đặc biệt là đến nay vẫn còn tranh luận đâu mới là trận đấu hay nhất của Maradona tại giải năm đó. Chính “Cậu Bé Vàng” từng cho rằng chiến thắng 1-0 trước Uruguay ở vòng 1/8 mới là màn trình diễn hay nhất, bởi ông không thua bất kỳ pha đối đầu tay đôi nào.
Tuy nhiên, trận tứ kết gặp Anh mới được nhớ đến nhiều nhất. Trong chiến thắng 2-1, Maradona ghi cả hai bàn. Bàn đầu tiên là pha dùng tay đưa bóng vào lưới, tình huống gây tranh cãi nhất lịch sử World Cup. Bàn thứ hai lại được xem là bàn thắng đẹp nhất mọi thời, khi ông đi bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh và cả thủ môn Peter Shilton trước khi ghi bàn.
Dẫu vậy, nhiều chuyên gia cho rằng trận bán kết gặp Bỉ mới thể hiện trọn vẹn đẳng cấp của Maradona. Ông làm chủ hoàn toàn thế trận và ghi hai bàn thắng đẹp bằng những pha xử lý kỹ thuật đặc trưng.
Thống kê của Maradona ở Mexico 1986 vẫn gây kinh ngạc. Ông vượt qua 53 đối thủ bằng các pha rê bóng thành công, nhiều hơn người đứng thứ hai tới 37 lần. Ông đồng thời ghi năm bàn và kiến tạo năm bàn khác, thành tích chưa từng được lặp lại ở một kỳ World Cup. Trong trận chung kết gặp Tây Đức, dù bị Lothar Matthaus theo sát, Maradona vẫn kiến tạo cho Jorge Burruchaga ghi bàn quyết định giúp Argentina vô địch.
2. Garrincha (Brazil, 1962)
Brazil từng sở hữu Pele, cầu thủ được nhiều người coi là vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. Nhưng ở World Cup 1962, người đưa Brazil tới ngôi vô địch lại là Garrincha.
Sinh ra với một chân ngắn hơn chân còn lại khoảng 6 cm, Garrincha có dáng chạy kỳ lạ nhưng lại sở hữu khả năng rê bóng và bứt tốc phi thường. Nếu tại World Cup 1958, ông chủ yếu hoạt động như tiền vệ cánh truyền thống, thì 4 năm sau, Garrincha đã trở thành ngôi sao toàn diện hơn nhiều.
Ông phát triển khả năng sử dụng chân trái, thường xuyên bó vào trung lộ để sút, đồng thời lợi hại trong các tình huống không chiến. Ở tứ kết gặp Anh, Garrincha ghi một bàn bằng đầu và một siêu phẩm sút xa bằng chân phải. Tới bán kết gặp Chile, ông tiếp tục lập cú đúp với một pha đánh đầu và cú sút xa bằng chân trái.
Giải đấu của Garrincha suýt kết thúc trước trận chung kết khi ông nhận thẻ đỏ ở cuối trận bán kết. Tuy nhiên, sau những tranh cãi và tác động từ phía Liên đoàn Bóng đá Brazil, án phạt được hủy bỏ và ông đủ điều kiện thi đấu trận cuối.
Dù không tạo nhiều dấu ấn trong chiến thắng 3-1 trước Tiệp Khắc vì thể trạng thiếu đảm bảo, Garrincha vẫn là linh hồn trong hành trình bảo vệ chức vô địch của Brazil.
3. Lionel Messi (Argentina, 2022)
Sau 4 lần lỡ hẹn, Lionel Messi cuối cùng cũng hoàn thành bộ sưu tập danh hiệu khi cùng Argentina đăng quang tại Qatar 2022.
Hành trình ấy không hề dễ dàng. Argentina khởi đầu bằng thất bại gây sốc 1-2 trước Arab Saudi. Trong tình thế buộc phải thắng Mexico ở lượt trận tiếp theo, Messi đã lên tiếng đúng lúc bằng cú sút xa mở tỷ số, khi đội nhà thắng 2-0.
Từ vòng knock-out, đội trưởng Argentina chơi thứ bóng đá hay nhất của anh. Trước Australia, anh vừa điều tiết thế trận, vừa ghi bàn mở tỷ số. Đến cuộc đối đầu Hà Lan, Messi tạo nên đường kiến tạo đẹp bậc nhất giải cho Nahuel Molina trước khi ghi thêm một bàn từ phạt đền.
Ở bán kết gặp Croatia, anh tiếp tục tỏa sáng với một pha độc diễn, kiến tạo đẳng cấp cho Julian Alvarez sau khi loại bỏ Josko Gvardiol bên cánh phải. Messi cũng ghi thêm một bàn trên chấm phạt đền.
Trận chung kết với Pháp trở thành màn đối đầu kinh điển giữa Messi và Kylian Mbappe. Trong khi Mbappe lập hat-trick, Messi ghi hai bàn, gồm một quả phạt đền và một pha đá bồi trong hiệp phụ. Kết thúc giải đấu, anh có 7 bàn thắng và ba kiến tạo sau 7 trận, trước khi nâng cao Cup vàng mà cả sự nghiệp vẫn chờ đợi.
4. Mario Kempes (Argentina, 1978)
Mario Kempes có mối duyên đặc biệt với World Cup. Ông tịt ngòi ở giải năm 1974 và khởi đầu chậm chạp tại World Cup 1978 trên sân nhà.
Tuy nhiên, khi giải đấu bước vào giai đoạn quyết định, Kempes bùng nổ. Ông ghi cú đúp vào lưới Ba Lan, rồi tiếp tục lập cú đúp trong chiến thắng 6-0 trước Peru. Bàn mở tỷ số trước Peru đặc biệt ấn tượng khi Kempes phối hợp bật tường, vượt qua hậu vệ rồi dứt điểm thành công.
Trong trận chung kết gặp Hà Lan, Kempes mở tỷ số bằng pha băng xuống ghi bàn sau đường chuyền dài. Khi tỷ số đang là 1-1 ở hiệp phụ, ông tiếp tục tỏa sáng với pha đi bóng vượt qua hàng thủ đối phương rồi đưa bóng qua vạch vôi, tạo bước ngoặt quyết định giúp Argentina thắng 3-1.
Xét về đẳng cấp toàn diện, Kempes có thể không đạt tầm vóc như Maradona hay Messi. Nhưng tại World Cup 1978, ông là nhân vật trung tâm, gánh vác Argentina trong những trận đấu quan trọng nhất để mang về chức vô địch đầu tiên cho đội tuyển này.
5. Romario (Brazil, 1994)
Brazil vô địch World Cup 1994 bằng lối chơi thực dụng hơn nhiều so với những thế hệ vàng trước đó. Trong sơ đồ 4-4-2 khá chặt chẽ, nhiệm vụ sáng tạo gần như được giao hoàn toàn cho cặp tiền đạo Romario và Bebeto.
Trước giải, Brazil trải qua cú sốc lớn khi huyền thoại đua xe Ayrton Senna qua đời. Romario tuyên bố nếu đưa Brazil tới chức vô địch thế giới thứ tư, ông có thể phần nào lấp đầy khoảng trống mà Senna để lại.
Tiền đạo này đã làm được điều đó. Ông ghi bàn ở cả ba trận vòng bảng, trong đó có pha chích mũi giày tinh tế vào lưới Thụy Điển. Tại vòng loại trực tiếp, Romario tiếp tục lập công trước Hà Lan ở tứ kết và ghi bàn duy nhất giúp Brazil đánh bại Thụy Điển tại bán kết.
Điểm đáng chú ý là cả năm bàn thắng của Romario tại giải đều là những bàn mở tỷ số. Trong một kỳ World Cup có ít bàn thắng và chứng kiến Brazil thi đấu thận trọng, khả năng tạo khác biệt của Romario càng trở nên nổi bật.
Ông không đạt thể trạng tốt nhất ở trận chung kết gặp Italy và không để lại khoảnh khắc quyết định. Tuy nhiên, Brazil vẫn lên ngôi sau loạt luân lưu, còn Romario được xem là nhân tố quan trọng nhất trong hành trình vô địch.
Phút 65, Lê Văn Thuận bứt tốc vào vòng cấm từ biên phải, rồi ngoặt bóng khiến Phan Du Học phạm lỗi. Trọng tài Đỗ Anh Đức không thổi phạt khiến các thành viên Ninh Bình phản ứng mạnh ở khu kỹ thuật. Nhưng sau khi xem lại video, ông đã chỉ tay vào chấm phạt đền. Geovane Magno đặt lòng chân trái vào góc thấp trái để đánh lừa thủ môn Trần Trung Kiên và gỡ hòa 1-1.
Đến phút 84, từ ngoài vòng cấm chếch biên phải, Văn Thuận giơ chân lên lắc một nhịp, rồi đẩy bóng sang trái trước khi đặt lòng chân trái vào góc xa. Bóng đập đất khiến Trung Kiên bay người hết cỡ cũng không ngăn được bàn thua. Trong khi đó, Thuận chạy về góc sân để ngồi lên biển quảng cáo, rồi giang hai tay mừng ngạo nghễ hướng về phía các đồng đội đang chạy đến chia vui.
Lê Văn Thuận, sinh năm 2006, là tài năng trẻ gốc Thanh Hóa. Văn Thuận nổi bật với vóc dáng gầy nhưng có tốc độ tốt và chân trái khéo, rồi được giới cầu thủ đặt biệt danh là "Lamine Yamal xứ Thanh".
CLB Thanh Hóa cho Thuận ra mắt V-League từ mùa 2024-2025, rồi nhận danh hiệu cầu thủ trẻ hay nhất giải, với 2 bàn sau 15 trận. Đến mùa này, Thuận tiếp tục ghi 1 bàn sau 10 trận, trước khi chuyển đến Ninh Bình ở kỳ chuyển nhượng giữa mùa. Pha lập công vào lưới HAGL là bàn đầu tiên của Thuận cho đội bóng mới, sau 5 trận.
Ở cấp đội tuyển, Thuận từng đứng nhì giải U16 Đông Nam Á 2022. Từ năm 2025, anh nằm trong đội hình vô địch U23 Đông Nam Á, giành HC vàng SEA Games 33 và đứng thứ ba U23 châu Á 2026. Tiền vệ này trở thành quân bài dự bị chiến lược, với những bàn thắng quan trọng, như mở tỷ số trong trận thắng Philippines 2-0 tại bán kết SEA Games, hay ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 trước Kyrgyzstan tại vòng bảng U23 châu Á.
Trước khi Văn Thuận tỏa sáng, Ninh Bình gặp nhiều khó khăn trước HAGL trên sân Pleiku. Đoàn quân HLV Vũ Tiến Thành không có Nguyễn Hoàng Đức vì chấn thương, còn tiền đạo Imoh Friday bị treo giò vì nhận đủ 3 thẻ vàng. Đội khách bị Võ Đình Lâm chọc thủng lưới ở phút 12, rồi suýt thua thêm ở phút 37 nếu đối phương không việt vị.
Đây là trận thắng đầu tiên của Ninh Bình tại V-League trong năm 2026, sau 5 trận toàn hòa và thua, đồng thời là chiến thắng thứ hai sau khi hạ PVF-CAND 3-2 tại tứ kết Cup Quốc gia. Ninh Bình củng cố vị trí thứ ba V-League với 31 điểm, kém đội đầu bảng Công an Hà Nội 13 điểm.
Trong khi đó, HAGL lỡ cơ hội gia tăng cách biệt với hai đội cuối bảng. Họ đang đứng thứ 12 với 15 điểm, hơn Đà Nẵng và PVF-CAND ba điểm.
Đội hình xuất phát
HAGL: Trần Trung Kiên, Đinh Quang Kiệt, Jairo Filho, Võ Phước Bảo, Phan Du Học, Nguyễn Hữu Anh Tài, Võ Đình Lâm, Cao Hoàng Minh, Thanh Nhân, Marciel Silva, Elisio Batista
Ninh Bình: Đặng Văn Lâm, Đỗ Thanh Thịnh, Trần Bảo Toàn, Lê Ngọc Bảo, Dụng Quang Nho, Đức Chiến, Trương Tiến Anh, Trần Thành Trung, Geovane Magno, Quốc Việt, Phạm Gia Hưng.
Chỉ trong 2 ngày 22 và 23.5, vòng 24 V-League 2025 - 2026 đã chứng kiến một loạt kết quả bất ngờ đến từ 2 đội bóng xếp chót bảng. Ngày 22.5, PVF-CAND đã có trận hòa 1-1 nghẹt thở trên sân nhà Thể Công Viettel.
Sau trận đấu truyền thông của Thể Công Viettel khẳng định đã nộp đơn kiện tổ trọng tài về bàn thắng đến từ chấm phạt đền của PVF-CAND. Nhưng về điểm số, thầy trò HLV Trần Tiến Đại đã lại có điểm.
Nhưng đến ngày 23.5 bất ngờ lớn hơn đã xuất hiện khi CLB Đà Nẵng đã tận dụng tối đa sức mạnh từ CĐV nhà trên sân Chi Lăng để quật ngã CLB Hải Phòng 2-0 nhờ cú đúp của Milan Makaric.
Chiến thắng này đã đưa cuộc chiến trụ hạng bước sang một mức độ khác. Không còn là cuộc đua tay đôi tranh suất play-off giữa CLB Đà Nẵng và PVF-CAND. Lửa đã lan rộng hơn rất nhiều khiến tất cả đều phải sửng sốt.
Sau vòng 24 này, vòng xoáy nguy cơ xuống hạng đã bao gồm 5 cái tên PVF-CAND (18 điểm), CLB Đà Nẵng (20 điểm) và những CLB Becamex TP.HCM (21 điểm), HAGL (23 điểm) và SLNA (24 điểm) vài vòng trước ngỡ như đã an toàn.
HAGL "mất ăn mất ngủ" thực sự vì 6 trận gần nhất chỉ có đúng 5 điểm (1 thắng, 2 hòa) còn SLNA chỉ có 1 hòa, đang thua 4 trận liền. Điều này hoàn toàn trái ngược với phong độ của CLB Đà Nẵng: 2 thắng, 2 hòa (8 điểm).
Trận đấu giữa Becamex TP.HCM và SLNA vào lúc 18 giờ ngày 24.5 vì thế sẽ kỳ nóng bỏng. Đội thua sẽ phải trả cái giá rất đắt khi bị cuốn chặt vào trung tâm khu vực nguy hiểm trong cảnh giải chỉ còn 2 vòng đấu.
Kết quả hòa trên sân Bình Dương sẽ không khác một thất bại của Becamex TP.HCM, vì nguy cơ bị CLB Đà Nẵng vượt mặt có thể xảy ra ngay ở vòng tới, nhất là khi chân sút Milan Makaric của đội bóng sông Hàn đã ghi đến 6 bàn trong 5 trận gần nhất.
Sân Chi Lăng ngày càng đông khán giả đang giúp CLB Đà Nẵng hừng hực khí thế quyết làm nên cuộc lội ngược dòng, khiến HAGL và SLNA, Becamex TP.HCM sẽ phải sống trong sợ hãi khi vào những phút cuối bị cuốn vào cuộc đua trụ hạng ngày càng khó lường.
Trận đấu tại sân Đại học Nhà vua Saudi tối 29/4 có ý quan trọng với cuộc đua vô địch, khi Al Nassr đang dẫn đầu với 76 điểm, hơn Al Ahli sáu điểm, khi mùa giải còn năm vòng.
Al Ahli vừa bảo vệ ngôi vương AFC Champions League Elite và sở hữu nhiều ngôi sao từng thi đấu tại châu Âu như cựu tiền đạo Man City Riyad Mahrez, cựu tiền vệ AC Milan Franck Kessie, cựu thủ môn Chelsea Edouard Mendy, cựu hậu vệ Roma Roger Ibanez, cựu tiền vệ Juventus Merih Demiral hay cựu tiền đạo Brentford Ivan Toney.
Nhưng, trước sự cổ vũ của khán giả nhà, Al Nassr thi đấu tốt hơn. Họ kiểm soát bóng 54%, dứt điểm 7 lần với 4 cú trúng đích - so với 4 và 2 của Al Ahli.
Bước ngoặt đến ở phút 76, khi chủ nhà được hưởng phạt góc bên cánh trái. Joao Felix treo bổng vào vòng cấm để đàn anh đồng hương Ronaldo chọn vị trí đánh đầu chéo góc, khiến thủ thành Edouard Mendy chôn chân.
Đây là bàn thứ 970 trong sự nghiệp của Ronaldo. Riêng Saudi Pro League mùa này, tiền đạo người Bồ Đào Nha có 25 bàn, xếp sau Ivan Toney (27) và Julian Quinones (28).
Đến phút thi đấu chính thức cuối cùng, Kingsley Coman vô-lê trong vòng cấm tung nóc lưới đội khách, ấn định tỷ số 2-0. Kết quả này giúp Al Nassr nối dài mạch thắng lên 20 trận và tiến sát ngôi vương Pro League. Họ đang dẫn đầu với 79 điểm, hơn Al Hilal 8 điểm và đá nhiều hơn một trận, khi giải còn bốn vòng.
Al Nassr còn vào chung kết AFC Champions League Two gặp đại diện Nhật Bản Gamba Osaka ngày 16/5. Đây là cơ hội để Ronaldo đoạt những danh hiệu đầu tiên trong màu áo Al Nassr.
Khi Ronaldo đang trả lời phỏng vấn sau trận, nhiều CĐV Al Ahli la ó và khiêu khích anh bằng câu "Chúng tôi có hai lần đăng quang AFC Champions League". Ronaldo giơ năm ngón tay đáp trả, ám chỉ từng giành năm Champions League khi còn thi đấu tại châu Âu, với một lần cùng Man Utd (2008) và bốn cùng Real Madrid (2014, 2016, 2017, 2018).