“Việt Nam có đội hình tốt hơn Malaysia, với hai cầu thủ nhập tịch Nguyễn Xuân Son và Đỗ Hoàng Hên”, Zulhelmi nói trên chương trình Nadi Arena hôm 3/4, khi phân tích thất bại 1-3 của Malaysia trước Việt Nam ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường.
“Chủ nhà rõ ràng nắm lợi thế, nên những gì cầu thủ Malaysia thể hiện trong trận đấu đó rất đáng khen”, chuyên gia của Astro Arena nói thêm. “Việt Nam, có thêm hai ngôi sao nhập tịch, thực sự mạnh nhất khu vực này. Nên không công bằng khi so sánh hai đội. Dù thua, màn trình diễn của đội khách vẫn tích cực”.
Xuân Son tạo khác biệt lớn nhất trong trận tối 31/3, với cú đúp trong hiệp hai, đều từ những pha đánh đầu. Tiền đạo 29 tuổi cho thấy khả năng chọn vị trí và tranh chấp vượt trội trong vòng cấm. Trong khi đó, Hoàng Hên để lại dấu ấn với pha kiến tạo cho Xuân Son, đồng thời tham gia tích cực vào các pha phối hợp tấn công.
Trận thắng này giúp Việt Nam leo lên thứ 99 FIFA, đứng thứ hai Đông Nam Á sau Thái Lan (93). Đoàn quân dưới trướng Kim Sang-sik là đương kim vô địch ASEAN Cup, và sẽ bảo vệ ngôi vương ở giải đấu từ 24/7 đến 26/8 tới.
Ở chiều ngược lại, Zulhelmi cho rằng Malaysia không hoàn toàn chơi tệ như tỷ số phản ánh. “Cách Malaysia thi đấu, cách họ chống trả và những cơ hội được tạo ra, đặc biệt từ Faisal Halim và Safawi Rasid, là tín hiệu tích cực”, ông nói thêm. “Chúng ta có những thời điểm gây sức ép và tạo ra cơ hội, nhưng không thể tận dụng thành bàn”.
Zulhelmi cho rằng các cầu thủ Malaysia bước vào trận đấu với áp lực lớn từ những vấn đề ngoài sân cỏ. “Hãy tưởng tượng bạn đi thi trong trạng thái chịu áp lực rất lớn, đó là tình huống hoàn toàn khác”, ông nói, khi nhắc đến bê bối liên quan đến 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ, khiến đội tuyển bị xử thua một loạt trận đấu năm ngoái.
Sau trận thua Việt Nam, HLV Peter Cklamovski bị nhiều người chê trách và so sánh năng lực của ông với người tiền nhiệm Kim Pan-gon. “So sánh như vậy không công bằng với Cklamovski”, Zulhelmi nói. “Dưới thời Kim, Malaysia không phải đối mặt với những vấn đề như hiện tại. Cklamovski không phải nguyên nhân dẫn tới thất bại của Malaysia ở Nam Định. Chuyên môn của ông ấy vẫn đang được đánh giá là không tệ”.
Zulhelmi tiết lộ thêm rằng HLV Cklamovski từng đặt mục tiêu đưa Malaysia dự Asian Cup lẫn World Cup 2030. Tuy nhiên, những sự cố gần đây khiến đội tuyển không thể hoàn thành mục tiêu trước mắt. “Ông ấy và các cầu thủ trở thành nạn nhân của hoàn cảnh”, chuyên gia này chia sẻ.
Dù vậy, Zulhelmi cho rằng bóng đá Malaysia cần hướng tới tương lai thay vì chỉ tập trung vào thất bại. Ông đề cập khả năng cải tổ LĐBĐ Malaysia (FAM) từ đầu, với kế hoạch tổ chức đại hội bất thường và bầu ban lãnh đạo mới trong thời gian tới. Việc tái thiết cần bắt đầu từ hệ thống quản lý, đồng thời đảm bảo sự minh bạch và nhận được sự ủng hộ từ các bên liên quan.
Malaysia cũng sẽ tiếp tục tìm kiếm các cầu thủ có gốc gác lai để tăng cường lực lượng. Zulhelmi tiết lộ đội tuyển có thể đón thêm một cầu thủ mang dòng máu Anh hoặc Australia trong thời gian tới.
Paraguay vào đến đây cũng bất ngờ. Đặc biệt là trận thứ 2 vòng bảng gặp Thổ Nhĩ Kỳ, dù nhận thẻ đỏ ở cuối hiệp 1 nhưng họ vẫn thắng 1-0. Trong khi đó Đức sau 2 trận toàn thắng đã thi đấu chủ quan, dẫn đến thất bại 1-2 trước Ecuador ở lượt cuối vòng bảng.
Dư luận nói nhiều về trận cuối vòng bảng của Đức. Dù chắc chắn vào rồi, nhưng Đức vẫn tung ra đội hình mạnh nhất đấu với Ecuador và rồi thất bại. Tuy nhiên HLV Julian Nagelsmann có lý do của mình.
Bởi không như trước, World Cup 2026 có đến 48 đội tham dự, ngày nghỉ dài nên không ảnh hưởng nhiều đến thể lực. Như từ trận cuối cùng vòng bảng đến vòng 32 đội, Đức có đến 4 ngày nghỉ, nên không cần phải cho các trụ cột dưỡng sức dễ mất cảm giác bóng.
Các đội bóng Nam Mỹ thường thi đấu khó chịu, nhưng Paraguay thật sự không phải là đối thủ của Đức. Đức có nhiều ngôi sao để có thể làm xoay chuyển cục diện trận đấu. Paraguay có thể gây khó khăn phần nào cho Đức, chứ để gây bất ngờ ở trận này thì khó.
Hơn nữa, thất bại trước Ecuador nhiều khi cũng tốt cho Đức khi gặp Paraguay. Vì đối thủ cũng đến từ Nam Mỹ, nên Đức sẽ rút ra được nhiều thứ, không để sai sót xảy ra ở trận đấu này. Tôi nghĩ Đức có thể thắng 2 bàn cách biệt trong 90 phút.
Trận đấu giữa Đức và Paraguay sẽ diễn ra lúc 3h30 ngày 30-6.
Với những gì đã thể hiện ở vòng bảng, Hà Lan được đánh giá cao. Nhưng Morocco cũng là đối thủ rất khó chịu, họ từng đứng hạng 4 ở World Cup 2022. Tại giải năm nay, Morocco cũng đang thi đấu ấn tượng, nhất là trong trận ra quân hòa Brazil 1-1.
Nên tôi nghĩ trận đấu này không đơn giản cho Hà Lan. Hà Lan có 7 điểm sau 3 trận vòng bảng, có hàng công rất mạnh với Gakpo, Brobbey, Summerville đều đã ghi ít nhất 2 bàn. Nhưng Morocco là một đối thủ khó chịu, mấy năm gần đây luôn gây nhiều khó khăn cho các đối thủ ở sân chơi thế giới.
Mặc dù lứa cầu thủ từng đưa Morocco giành hạng 4 World Cup 2022 đã ít nhiều qua thời đỉnh cao, nhưng nói chung họ vẫn có những con người mới chơi rất tốt. Như tiền vệ mới 21 tuổi Chemsdine Talbi chơi khá ấn tượng khi vào sân thay người ở trận gặp Brazil. Hà Lan không thể xem thường Morocco được.
Vì thế trận đấu này cũng khó đoán. Nếu Hà Lan thắng thì thật sự sẽ là một trận thắng khó khăn, chứ không hề đơn giản. Ngay cả chuyện trận đấu chỉ giải quyết trong 90 phút hay 120 phút cũng khó dự báo. Tôi nghĩ nhiều khả năng là 2 đội sẽ thi đấu "dây dưa", đưa trận đấu đến hiệp phụ. Hà Lan được đánh giá nhỉnh hơn chút nhưng cũng không dễ. Dù vậy tôi nghĩ Hà Lan sẽ thắng ở hiệp phụ.
Trận đấu giữa Hà Lan và Morocco sẽ diễn ra lúc 8h ngày 30-6.
Trận hòa của Man City khiến đội nhì bảng bị Arsenal bỏ cách bốn điểm, khi giải chỉ còn một vòng đấu. Vì thế, cơn khát danh hiệu lớn của Arsenal chấm dứt dù họ không thi đấu hôm nay. Với 82 điểm sau 37 trận, thầy trò Mikel Arteta trở thành tân vương Ngoại hạng Anh sau ba mùa liên tiếp về nhì. Đây là chức vô địch Anh thứ 14 trong lịch sử "Pháo Thủ", thành tích chỉ kém Man Utd và Liverpool (cùng 20 danh hiệu).
Không khí trước trận vốn đã đặc biệt, khi nhiều nguồn tin tại Anh cho rằng đây có thể là trận sân khách cuối cùng của Guardiola trên cương vị HLV Man City. CĐV đội khách liên tục hát "Một năm nữa, một năm nữa, Guardiola" ngay từ đầu trận. Nhưng trên sân, Bournemouth nhập cuộc với nguồn năng lượng lớn hơn.
Bàn thắng duy nhất của chủ nhà được tiền đạo 19 tuổi Eli Junior Kroupi ghi ở phút 39. Bournemouth triển khai bóng từ thủ môn, qua nhiều cầu thủ và tới vị trí của hậu vệ trái Adrien Truffert. Hậu vệ Pháp tạt sệt vào cấm địa để Kroupi đỡ bóng và cứa lòng về góc xa, khiến thủ môn Gianluigi Donnarumma đứng chôn chân nhìn bóng bay vào lưới.
HLV Pep Guardiola tỏ vẻ thất vọng, uống nước như thường lệ mỗi khi đội nhà thủng lưới. Cách đó khoảng gần 200 km, hàng nghìn CĐV Arsenal có mặt tại các quán rượu, bar, đồng loạt nhảy lên ăn mừng bàn thắng của Bournemouth.
Để một đội tuyển bước lên đỉnh thế giới, lộ trình đã quá quen thuộc. Cứ 4 năm một lần, những anh hào xuất sắc của hành tinh (48 đội kể từ năm 2026) lại hội quân để tranh tài qua vòng bảng và vòng loại trực tiếp. Đội thắng trong trận chung kết sẽ có đặc quyền thêu thêm một ngôi sao lên ngực áo. Đó là cách Argentina lật đổ Pháp năm 2022, và một cái tên khác (hoặc chính Argentina) sẽ tiếp quản vị trí này vào ngày 19/7 năm nay, sau trận chung kết tại SVĐ MetLife, New Jersey (Mỹ).
Tuy nhiên, chạy song song với World Cup là một phương pháp tính điểm khác, mang tên giải vô địch bóng đá thế giới phi chính thức (UFWC – Unofficial Football World Championship). ĐKVĐ hiện tại của UFWC là đội tuyển Mỹ, sau khi giật "đai" vô địch từ tay Australia bằng trận thắng 2-0 ở lượt trận thứ hai bảng D World Cup 2026 hôm 19/6.
Trước đó, chính đội tuyển đến từ châu Đại Dương giữ ngôi vị này, sau khi đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ 2-0 vào ngày 14/6 cũng ở vòng bảng World Cup 2026. Trận bảo vệ UFWC của thầy trò Mauricio Pochettino sẽ là trận cuối vòng bảng gặp Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 25/6.
Ý tưởng độc đáo này bắt nguồn từ sự hóm hỉnh của CĐV bóng đá Scotland và một bộ phận truyền thông nước này vào năm 1967. Vào ngày 15/4 năm đó, trong khuôn khổ giải British Home Championship, Scotland thắng kình địch Anh 3-2 ngay trên sân Wembley, đội bấy giờ vừa vô địch World Cup 1966. Trận thua này cũng chấm dứt chuỗi bất bại của "Tam Sư" kể từ sau khi nâng cao cúp vàng thế giới.
Áp dụng quy luật của làng quyền Anh - nơi một võ sĩ đánh bại nhà ĐKVĐ sẽ chiếm lấy chiếc đai vương - các CĐV Scotland đã tự phong cho đội nhà là "nhà vô địch thế giới phi chính thức". Trò đùa vui thuở ấy phải rất lâu sau, vào đầu thế kỷ 21, mới kích thích sự tò mò của các nhà thống kê và cánh báo chí.
Năm 2002, các chuyên gia thống kê bóng đá gồm James Allnutt, Paul Crankshaw, Jostein Nygard và Roberto Di Maggio đã chính thức hóa các quy tắc của UFWC, phục dựng lại toàn bộ phả hệ lịch sử của danh hiệu này và đăng tải trên hệ thống dữ liệu của Quỹ Thống kê Thể thao RSSSF.
Một năm sau, nhà báo tự do người Anh Paul Brown đi sâu tìm hiểu và đưa khái niệm UFWC ra ánh sáng, trong một bài viết trên tạp chí bóng đá danh tiếng Anh FourFourTwo. Brown cũng tự lập một website riêng để theo dõi, cập nhật liên tục hành trình "nhường" ngai vương của các đội tuyển. Năm 2011, ông thậm chí còn xuất bản một cuốn sách chuyên sâu về chủ đề này.
Tất nhiên, UFWC hoàn toàn không được LĐBĐ Thế giới (FIFA) công nhận và không có bất kỳ giá trị pháp lý nào chính thức.
Luật chơi của UFWC
RSSSF cũng như Brown đặt ra ba quy tắc đơn giản và ngược dòng thời gian về tận trận đấu đầu tiên trong lịch sử giữa Anh và Scotland vào năm 1872 (tỷ số hòa 0-0). Kể từ đó, toàn bộ dòng chảy lịch sử bóng đá được tái hiện theo nguyên lý: đội nào đánh bại nhà ĐKVĐ sẽ tiếp quản ngôi vương.
Ba quy tắc ấy gồm: một trận tranh danh hiệu phải là trận đấu cấp độ A của ĐTQG (International "A" match - giao hữu hoặc chính thức) có sự góp mặt của nhà ĐKVĐ UFWC, đội thắng sau thời gian quy định (90 phút, hiệp phụ lẫn luân lưu) sẽ tiếp quản ngôi vương, nếu tỷ số hòa thì ĐKVĐ sẽ bảo vệ thành công danh hiệu.
Vì trận đấu đầu tiên năm 1872 giữa Anh và Scotland khép lại với tỷ số hòa, nhà vô địch thế giới phi chính thức đầu tiên được lộ diện vào năm 1873, khi Anh thắng Scotland 4-2. Từ đó đến nay đã có thêm 1.046 trận tranh chiếc đai UFWC được diễn ra.
Trong lịch sử UFWC, Scotland là đội tuyển giàu thành tích nhất với 86 lần giành danh hiệu, xếp ngay sau là Anh với 73 lần và thứ ba là tuyển Argentina với 72 lần. Sự thống trị này đến từ việc hai quốc gia thuộc Vương quốc Anh này chạm trán nhau rất nhiều lần trong giai đoạn sơ khai của lịch sử bóng đá.
Phải đến năm 1909 mới có một đội tuyển nằm ngoài nhóm Anh, Scotland, Wales và CH Ireland lộ hiện trong một trận tranh chức vô địch, đó là Hungary ở trận đấu thứ 98 của UFWC. Và phải đến năm 1931, danh hiệu này mới lần đầu tiên rời khỏi Vương quốc Anh, khi Áo hủy diệt Scotland 5-0 ở trận đấu thứ 159.
Giả sử vào ngày 25/6, Mỹ thua Thổ Nhĩ Kỳ, danh hiệu UFWC sẽ phải mất một thời gian mới có khả năng đổi chủ. Bởi Thổ Nhĩ Kỳ sau trận đấu đó sẽ xách va-li về nước (do đã bị loại vì hai trận đầu toàn thua) và phải chờ đến trận đấu tiếp theo của họ để "chiếc đai" UFWC mới lại được mang lên "sàn đấu".