Đây không phải lần đầu xã hội chứng kiến những bi kịch tương tự: cha mẹ “lỡ tay” đánh con bị thương, thậm chí mất mạng, rồi sau đó chìm trong hối hận. Người ta thường lý giải bằng những cụm từ quen thuộc như “nghiêm khắc quá”, “nóng tính”, “giận quá mất khôn”. Nhưng nếu có thể đặt một câu hỏi cho những bậc cha mẹ ấy, có lẽ câu hỏi cần nhất là: Cơn giận đó có thực sự hoàn toàn do con cái gây ra?
Rất nhiều trường hợp cho thấy, câu trả lời là không.
Tại Trung Quốc, Tiến sĩ Châu Nhược Ngu (giảng viên môn Sức khỏe tinh thần của Đại học Sư phạm Vân Nam) từng nghiên cứu hiện tượng cha mẹ bạo hành con thông qua các hồ sơ điều tra của cảnh sát. Một kết luận đáng suy ngẫm được đưa ra: phần lớn những cha mẹ bạo lực đều đang mang trong mình những ức chế lớn từ cuộc sống xã hội.
Cơn giận của họ không thực sự nhắm vào hành vi cụ thể của đứa trẻ, mà là sự tích tụ kéo dài của stress, áp lực, bức bối và bất lực. Họ cố gắng kìm nén những xung động đó mỗi ngày, cho đến khi một lỗi nhỏ của con cái vô tình trở thành chiếc công tắc làm mọi cảm xúc tiêu cực bùng nổ.
Tổ hợp tâm lý “bốc đồng – trút giận – không biết cách giải tỏa cảm xúc tiêu cực” là một thứ vô cùng nguy hiểm. Nó giống như một quả bom nén chặt, chỉ chờ một lý do rất nhỏ để phát nổ.
Vấn đề đáng sợ là trẻ em thường trở thành mục tiêu dễ bị tổn thương nhất.
Bởi trẻ nhỏ yếu thế, phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ, không có khả năng phản kháng và cũng không thể rời bỏ người đang làm tổn thương mình. Trong những gia đình như vậy, đứa trẻ không bị đánh vì lỗi của mình, mà vì chúng vô tình trở thành nơi người lớn trút hết những bất mãn với cuộc sống.
Nghe phũ phàng, nhưng đó là sự thật.
Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng cha mẹ bạo hành thường chuyển cảm xúc tiêu cực sang con cái vì sự bất ổn trong chính đời sống của họ: thất nghiệp, áp lực kinh tế, đổ vỡ hôn nhân, mâu thuẫn gia đình, áp lực xã hội…
Họ không dám phản ứng với những bất công ngoài kia. Họ phải nhẫn nhịn cấp trên, làm hài lòng đồng nghiệp, chịu đựng mâu thuẫn hôn nhân, áp lực mẹ chồng nàng dâu hay sự thiếu thốn cơm áo gạo tiền. Nhưng khi trở về nhà, cảm xúc bị dồn nén ấy lại tìm đến nơi dễ trút nhất: con cái.
Tôi từng trò chuyện với nhiều phụ huynh từng trừng phạt con quá nặng nề trong cơn nóng giận. Hầu hết đều bắt đầu bằng suy nghĩ rất đơn giản: “Con sai thì phải đánh để dạy”.
Nhưng khi bình tĩnh lại và được hướng dẫn nhìn sâu vào cảm xúc của mình, họ mới nhận ra lỗi của con chỉ là giọt nước làm tràn ly.
Thực chất, bản thân họ đã chất chứa quá nhiều uất ức từ trước đó. Khi con phạm lỗi, cơn giận không còn nằm ở hành vi cụ thể nữa mà trở thành sự bùng nổ của tất cả những dồn nén lâu ngày.
Kết quả là mức độ trừng phạt hoàn toàn không tương xứng với lỗi sai của trẻ. Và khi người lớn tỉnh ra, đôi khi mọi thứ đã quá muộn.
Một người mẹ ở Hà Nội có con học cấp 2 từng nhiều lần đánh chửi con rất nặng nề mỗi khi cháu bị điểm kém, đến mức đứa trẻ rơi vào trầm cảm và rối loạn lo âu.
Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ nguyên nhân là vì chị quá coi trọng thành tích học tập. Nhưng khi trò chuyện sâu hơn, vấn đề thật sự lại nằm ở mối quan hệ căng thẳng giữa chị và mẹ chồng.
Chị thường xuyên bị áp lực so sánh con mình với những đứa cháu học giỏi bên họ nội. Mỗi lần con điểm thấp, trong đầu chị lập tức xuất hiện cảm giác: “Nhà chồng sẽ nghĩ mình kém cỏi”.
Cơn giận thực chất không đến từ bảng điểm, mà đến từ nỗi bất an và mặc cảm của chính người mẹ.
Đứa trẻ chỉ là nơi gánh chịu.
Một người cha khác từng đánh con đến mức nhập viện sau một ngày làm việc đầy áp lực. Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi, bị cấp trên chèn ép, công việc bế tắc. Nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, anh mắng con và đứa trẻ cãi lại.
Chỉ một câu phản ứng nhỏ, anh lập tức lao vào đấm đá và hét lên: “Ngay cả mày cũng không coi tao ra gì à? Tao đi làm vất vả thế nào mày có biết không?”
Câu nói ấy cho thấy rõ bản chất của cơn giận: anh không thực sự giận đứa trẻ vì căn nhà bừa bộn. Anh đang trút lên con toàn bộ cảm giác bị coi thường, bị áp bức và bất lực ở nơi làm việc.
Khi bình tĩnh lại, thứ còn sót lại chỉ là sự ân hận.
Năm 2020, dư luận từng rúng động trước vụ một người cha ở Sóc Trăng trói và đánh con gái 6 tuổi nhập viện vì thấy con lấy gạo đổ vào cát để nghịch.
Người đàn ông ấy ít học, nghèo khó, sống bằng những công việc làm thuê lặt vặt. Vợ đã bỏ đi từ lâu. Cuộc sống của anh bị bao phủ bởi nỗi lo cơm áo, bởi cảm giác thiếu thốn kéo dài ngày này qua ngày khác.
Trong hoàn cảnh đó, việc nhìn thấy đứa trẻ “phí phạm” đồ ăn đã khiến cơn giận bùng phát dữ dội. Thứ anh trút lên con không chỉ là sự tức giận trước một trò nghịch dại, mà là nỗi uất ức của cái nghèo.
Đó là bi kịch đau lòng nhất: khi người lớn không đánh con vì ghét con, mà vì họ đang tuyệt vọng với chính cuộc đời mình.
Tất nhiên, trẻ em mắc lỗi thì cần được giáo dục để trưởng thành đúng đắn và lành mạnh. Nhưng sai lầm của trẻ không nên trở thành công tắc kích hoạt toàn bộ cảm xúc tiêu cực của cha mẹ.
Điều cần dạy không chỉ là hành vi của con, mà còn là khả năng kiểm soát cảm xúc của chính người lớn.
Khi cảm thấy bản thân bắt đầu nổi giận với các dấu hiệu như tim đập nhanh, khó thở, giọng nói lớn hơn bình thường, phụ huynh cần chủ động ngắt mạch cảm xúc tiêu cực trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trước hết, hãy rời khỏi tình huống trong vài phút. Có thể nói với con: “Cha/mẹ cần bình tĩnh lại và sẽ quay lại sau”. Chỉ cần 3 phút rời đi, hít thở sâu bằng phương pháp 4-7-8 (hít vào 4 giây, giữ 7 giây, thở ra 8 giây) cũng có thể giúp hệ thần kinh hạ nhiệt đáng kể.
Ngoài ra, những hành động đơn giản như rửa mặt bằng nước lạnh, cầm đá lạnh, bóp bóng cao su hay hít tinh dầu cam quýt cũng có thể giúp giảm nhanh cường độ cảm xúc.
Quan trọng hơn cả là tự nhắc bản thân: “Đây không phải tình huống khẩn cấp”, “Đứa trẻ vẫn có thể dạy dỗ được”, “Mình cần bình tĩnh để chọn cách tốt hơn”.
Sự tự nhắc nhở ấy giúp chuyển sự chú ý từ lỗi của con sang khả năng kiểm soát của chính mình.
Bên cạnh đó, cha mẹ cũng cần thành thật với bản thân: điều gì mới thực sự khiến mình mất kiểm soát?
Là áp lực tiền bạc? Mâu thuẫn vợ chồng? Sự so sánh từ gia đình hai bên? Công việc bế tắc? Hay cảm giác thất bại của chính mình?
Những vấn đề đó là câu chuyện của người lớn, không phải lỗi của con trẻ.
Hãy tìm cách giải quyết tận gốc những áp lực ấy, hoặc học cách buông bỏ để bản thân nhẹ lòng hơn, thay vì để đứa trẻ phải gánh chịu hậu quả.
Bởi một cơn giận chỉ kéo dài vài phút, nhưng hậu quả của nó có thể đi theo con suốt cả cuộc đời.
Ngày 8/4, Rex Heuermann mặc vest đen và đeo cà vạt xanh, đứng đối diện thẩm phán, thừa nhận đã siết cổ 8 phụ nữ và vứt xác ở Long Island, New York, trong vụ án ám ảnh cộng đồng địa phương suốt hơn ba thập kỷ.
Tại phiên tòa, kiến trúc sư 62 tuổi không biểu lộ cảm xúc khi xác nhận với thẩm phán Timothy Mazzei rằng đã sát hại các nạn nhân theo cùng một phương pháp trước khi vứt xác dọc theo những bãi biển hẻo lánh của Long Island.
Ông ta cho biết đã liên lạc với các nạn nhân bằng điện thoại dùng một lần và dụ dỗ họ bằng tiền. "Siết cổ", Rex trả lời về cách sát hại họ, sau đó trói lại rồi quấn xác bằng vải bố, một số người bị phân xác.
Rex trả lời "Có tội" cho mỗi câu hỏi của thẩm phán về các cáo buộc, không hề ngoái nhìn lại phòng xử án chật kín người thân của các nạn nhân, một số người cố nén tiếng khóc.
Gia đình các nạn nhân đã chờ đợi hơn một thập kỷ, vì các điều tra viên phải mất nhiều năm mới giải quyết được loạt án mạng gây rúng động dư luận này.
"Trên khuôn mặt người đàn ông đó không hề có chút hối hận nào. Ông ta lạnh như băng", luật sư của gia đình các nạn nhân nói sau phiên tòa.
Công tố viên đề nghị thẩm phán tuyên án tù chung thân không được ân xá. Rex dự kiến bị tuyên án vào ngày 17/6.
Vụ mất tích dẫn đến 11 bộ hài cốt
Trong gần hai thập kỷ, từ năm 1993 đến 2010, nhiều phụ nữ hành nghề mại dâm lần lượt mất tích ở Long Island, các phần thi thể được tìm thấy ở nhiều nơi.
Tháng 5/2010, Shannan Gilbert, 23 tuổi, mất tích tại khu Oak Beach sau khi đi gặp khách, mẹ Shannan nỗ lực không ngừng nghỉ để gây áp lực lên cảnh sát nhằm tìm kiếm cô và xem xét vụ án một cách nghiêm túc.
Tháng 12 năm đó, cảnh sát phát hiện hài cốt của 4 phụ nữ nằm rải rác trong bụi rậm dọc theo dải đất ven biển hẻo lánh ở Gilgo Beach. Họ được biết đến với biệt hiệu "Gilgo Four".
Thi thể 4 nạn nhân được bọc trong vải bố rằn ri, được chôn theo cách tương tự, ở cùng một địa điểm, theo cùng một phương pháp. Họ đều hành nghề mại dâm và đăng quảng cáo trên Craigslist, lần cuối cùng được nhìn thấy là trong khoảng thời gian từ tháng 7/2007 đến tháng 9/2010.
Bảy thi thể khác được tìm thấy gần đó trong năm 2011. Thi thể Shannan được tìm thấy ở Oak Beach vào tháng 12/2011, nhà chức trách tin rằng cái chết của cô có thể là do tai nạn và không liên quan đến các vụ giết người ở Gilgo Beach.
Vụ án Gilgo Beach sau đó rơi vào bế tắc trong hơn một thập kỷ.
Sát nhân hàng loạt lộ diện
Tháng 2/2022, Rodney Harrison, khi đó là Cảnh sát trưởng hạt Suffolk, thành lập lực lượng đặc nhiệm đa cơ quan để điều tra các vụ giết người tại Gilgo Beach. Lực lượng này bao gồm Sở Cảnh sát hạt Suffolk, Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Suffolk, Cảnh sát bang New York và FBI.
Rex Heuermann lần đầu tiên được nhắc đến như một nghi phạm tiềm năng vào tháng 3/2022 sau khi một điều tra viên của bang New York xác định danh tính ông ta trong một cơ sở dữ liệu.
Theo công tố viên, các điều tra viên đã tập trung vào Rex bằng cách xem xét hồ sơ trạm phát sóng di động, mô tả ngoại hình nghi phạm do nhân chứng cung cấp, chiếc xe bán tải Chevrolet Avalanche màu xanh lá cây do nghi phạm lái, hồ sơ thanh toán thẻ tín dụng và hồ sơ máy tính.
Rex có ngoại hình trùng khớp với mô tả của nhân chứng, sống gần trạm phát sóng di động ở Long Island và làm việc gần các trạm phát sóng di động ở thành phố New York, nơi các cuộc gọi khác đã được ghi âm. Ông ta lái chiếc xe bán tải Chevrolet Avalanche màu xanh lá cây đăng ký dưới tên anh trai.
Hồ sơ thanh toán điện thoại di động cá nhân và thẻ tín dụng cho thấy nhiều lần Rex có mặt tại các địa điểm xảy ra án mạng với những chiếc điện thoại dùng một lần, được cho là mang theo khi gây án. Ông ta đã sử dụng những chiếc điện thoại này để gọi cho 3 trong số 4 nạn nhân "Gilgo Four".
Nhà chức trách cho biết, việc khám xét máy tính cho thấy Rex đã tìm kiếm trên Internet ít nhất 200 lần để biết thông tin chi tiết về tình hình điều tra. Rex cũng liên tục tìm kiếm ảnh của các nạn nhân và cố gắng theo dõi người thân của họ.
Điều tra viên thu hồi được một sợi tóc nam từ vải bọc thi thể một nạn nhân. Họ đã lấy được mẫu ADN của Rex từ phần vỏ bánh pizza còn sót lại trong hộp bánh mà ông ta vứt vào thùng rác, đối chiếu với ADN tìm thấy trên thi thể nạn nhân cho kết quả trùng khớp.
Hai phòng thí nghiệm pháp y cũng xác định rằng các sợi tóc thu được từ 6 trong số 7 nạn nhân có "liên hệ về mặt pháp y" với Rex hoặc các thành viên trong gia đình trực hệ của ông ta, hoặc những người sống cùng ông ta.
Cuộc sống hai mặt của kiến trúc sư
Ngày 13/7/2023, Rex, khi đó 59 tuổi, bị bắt tại thành phố New York và bị buộc tội giết 3 trong 4 nạn nhân "Giglo Four". Tháng 1/2024, ông ta bị buộc tội giết nạn nhân còn lại trong "Giglo Four", sau đó bị buộc tội sát hại thêm 3 nạn nhân khác.
"Bị cáo sống giữa chúng ta, vờ như một người cha bình thường ở vùng ngoại ô, trong khi thực tế, hắn luôn ám ảnh việc giết hại những phụ nữ vô tội", công tố viên nói tại cuộc họp báo sau khi Rex nhận tội.
Là con trai của một kỹ sư hàng không vũ trụ, Rex sống cùng vợ và hai con tại ngôi làng yên bình Massapequa Park, gần nơi tìm thấy hài cốt các nạn nhân. Ông ta làm kiến trúc sư tại công ty RH Consultants & Associates ở Manhattan.
Ngoài giờ đi làm, Rex bị cáo buộc bí mật bắt cóc, tra tấn và giết hại các gái mại dâm trong nhiều năm. Công tố viên tiết lộ ông ta có một tài khoản Tinder và gọi cho gái mại dâm bằng điện thoại dùng một lần hơn 500 lần. Rex thậm chí lấy điện thoại của nạn nhân gọi cho gia đình họ để chế giễu, tạo các tài khoản email giả để tìm kiếm nội dung khiêu dâm bạo lực.
Trong phiên tòa ngày 6/6/2024, công tố viên cho biết đã tìm thấy nội dung đáng lo ngại trên các thiết bị của Rex, bao gồm tài liệu ghi chép tỉ mỉ về các vụ giết người và lập kế hoạch cho các tội ác trong tương lai.
Đường đến lời nhận tội
Tháng 9/2025, thẩm phán Mazzei ra phán quyết rằng bằng chứng thu được từ công nghệ ADN tiên tiến sẽ được chấp nhận tại phiên tòa xét xử Rex. Các công tố viên cho rằng bằng chứng này liên kết Rex với các vụ giết người, trong khi luật sư bào chữa đặt câu hỏi về độ chính xác của công nghệ này.
Nhưng trước khi bị xét xử, Rex thỏa thuận nhận tội. Ngoài 7 cáo buộc của bên công tố, ông ta cũng thừa nhận giết người phụ nữ thứ 8 mà trước đó chưa bị buộc tội.
Luật sư bào chữa cho biết Rex quyết định nhận tội vì muốn giúp gia đình các nạn nhân cũng như gia đình ông ta tránh phải ra tòa.
Theo thỏa thuận nhận tội, Rex phải hợp tác với Đơn vị Phân tích Hành vi của FBI. Các công tố viên hạt Suffolk đã đồng ý không truy tố thêm các tội danh liên quan đến 8 phụ nữ mà ông ta đã thừa nhận sát hại.
Tuy nhiên, việc kết thúc vụ án hình sự cấp tiểu bang không có nghĩa là các vấn đề pháp lý của Rex đã chấm dứt. Ngày 6/4, con trai của nạn nhân Valerie Mack (bị sát hại năm 2000) đã đệ đơn kiện Rex và gia đình ông ta, cáo buộc Rex gây ra cái chết oan uổng và vợ con ông ta tiếp tay cho vụ giết người hàng loạt.
Luật sư của vợ cũ và con gái Rex nhấn mạnh rằng họ "không hề biết, không hề liên quan, không có bất kỳ mối liên hệ nào" với các tội danh mà Rex bị cáo buộc, nhất là con gái Rex mới 3 tuổi vào thời điểm Valerie Mack qua đời. Cảnh sát khẳng định không tin rằng gia đình Rex có liên quan.
Trong buổi họp báo sau phiên tòa, công tố viên gửi lời cảm ơn đến gia đình các nạn nhân: "Nếu không có họ, bị cáo sẽ không bao giờ bị đưa ra công lý và vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Hắn vẫn sẽ tự nhận là người cha hàng xóm hiền lành, vô hại thay vì là một kẻ giết người bị kết án".
Từ ngày 21/5, người dân sử dụng trang web này, "không thực hiện khai báo tạm trú trên trang web cũ" và "không thực hiện thông tin lưu trú trên phần mềm ASM".
Theo giới thiệu của công an, hệ thống mới sẽ "cung cấp đầy đủ công cụ, giải pháp giúp cơ sở lưu trú thực hiện khai báo nhanh chóng và chuyên nghiệp".
Website dùng chung này còn giúp quản lý linh hoạt nhiều chi nhánh trên một tài khoản chính, mỗi chi nhánh vận hành độc lập với nhiều tài khoản phụ. Hệ thống cũng hỗ trợ trích xuất tự động thông tin ảnh hộ chiếu, ảnh thẻ căn cước khi khai báo tạm trú, thông báo lưu trú. Tra cứu và quản lý lịch sử khách hàng dễ dàng.
=>> Hướng dẫn chi tiết cách đăng ký, đăng nhập hệ thống khai báo tạm trú dành cho người nước ngoài và thông báo lưu trú cho công dân Việt Nam
Ngày 24/4, Công an tỉnh Thanh Hoá công bố vừa phối hợp với Cục Cảnh sát hình sự Bộ Công an, Cơ quan đại diện Bộ Công an Việt Nam tại Lào và lực lượng chức năng nước của Lào bóc gỡ đường dây tổ chức đánh bạc xuyên quốc gia có quy mô đặc biệt lớn.
Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa phát hiện gần đây, nhiều công dân Việt Nam thường xuyên xuất cảnh sang Lào với dấu hiệu bất thường. Quá trình rà soát cho thấy đây không phải hoạt động đơn lẻ mà là một đường dây có tổ chức, vận hành chuyên nghiệp, lôi kéo số lượng lớn người Việt sang nước ngoài đánh bạc dưới hình thức chọi gà.
Sau khi báo cáo lãnh đạo Bộ Công an và Cục Cảnh sát hình sự, một chuyên án được xác lập. Nhà chức trách xác định trường gà quốc tế Viêng Xay tổ chức tại huyện Viengxay thuộc tỉnh Houaphan, do Đào Anh Dũng, 47 tuổi, trú tại phường Hà Đông, Hà Nội cùng vợ là Quách Thị Hằng cầm đầu.
Cặp vợ chồng này liên kết với nhiều người khác, góp vốn theo hình thức cổ phần 3-10% mỗi người, tương ứng từ 400 triệu đến 1,5 tỷ đồng để xây dựng địa điểm tổ chức đánh bạc. Dù nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam, trường gà được đầu tư quy mô lớn với mục đích phục vụ riêng người Việt.
Ở đây có khu ăn uống, căng tin, nhiều phòng nghỉ để phục vụ tại chỗ. Khi người chơi thắng cược, nhà cái tổ chức thu 5% tiền xâu. Đường dây được vận hành theo mô hình nhiều tầng, phân công nhiệm vụ rất chặt chẽ. Hằng giữ vai trò quản lý chung, trực tiếp điều hành các bộ phận lễ tân, thu ngân, kế toán, kỹ thuật quay phát, bình luận, bảo vệ và căng tin.
Ngoài hình thức đánh bạc trực tiếp, nhóm này còn thiết lập hệ thống quay phát, livestream trên website và hội nhóm Telegram để tổ chức cho các con bạc cá độ trực tuyến với nhà cái qua Internet.
Dữ liệu trích xuất cho thấy có hàng nghìn tài khoản người Việt tham gia đánh bạc trực tuyến. Riêng tại 4 tài khoản do nhóm cầm đầu vận hành, từ tháng 11/2025 đến khi bị bắt đã ghi nhận hơn 10.000 lượt giao dịch, tổng tiền hơn 150 tỷ đồng.
Theo phân tích dòng tiền, trong 19 ngày từ 29/1 đến khi bị triệt phá, số tiền thu từ tiền xâu đã lên tới hơn 13 tỷ đồng. Tổng số tiền giao dịch đánh bạc bước đầu xác định trên 1.200 tỷ đồng.
Ngày 26/3, các mũi công tác đồng loạt tấn công, triệt phá toàn bộ trường gà, bắt 205 người. Tang vật thu hơn 200 hộ chiếu và giấy thông hành, hơn 200 triệu đồng tiền mặt...
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa đã khởi tố vụ án, khởi tố 196 bị can, trong đó 60 người bị điều tra về hành vi tổ chức đánh bạc, 136 người về hành vi đánh bạc. 147 người bị tạm giữ.
Nhà chức trách cũng xác định ngoài hành vi tổ chức đánh bạc và đánh bạc, một số khác còn có dấu hiệu giữ người trái pháp luật và cướp tài sản.
Vụ án đang được mở rộng điều tra. Chuyên án được thực hiện dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Thượng tướng Nguyễn Văn Long, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng ban chuyên án.