Ván đấu tâm điểm giữa Nakamura và Sindarov diễn ra theo kịch bản thú vị, với bước ngoặt xuất hiện ngay từ nước 13. Sau khi bất ngờ lựa chọn Gambit Marshall và chấp nhận thí hai tốt từ sớm, kỳ thủ Mỹ đưa ván đấu vào thế trận phức tạp như mong muốn. Tuy nhiên, khi Sindarov đáp trả bằng nước 12 nhập thành, chấp nhận rủi ro bị tấn công thành. Nước cờ này khiến kỳ thủ 38 tuổi gặp nhiều khó khăn dù cầm quân trắng.
Ở vị trí này, Nakamura suy nghĩ tới 67 phút 44 giây, hơn nửa quỹ thời gian cho một nước đi. Anh cân nhắc giữa hai lựa chọn, trong đó 13.Ne4! được đánh giá là chính xác, nhưng cuối cùng lại chọn 13.h4?, nước đi khiến ưu thế chiến lược của Đen trở nên rõ ràng khi Trắng không thể bù đắp cho hai tốt đã mất.
“Anh ấy nghĩ hơn một tiếng cho một nước cờ, nhưng sau đó lại đi sai”, Sindarov nói sau ván đấu. “Sau đó tôi tận dụng lợi thế và chơi rất tốt”.
Trong lúc Nakamura suy nghĩ ở nước 13, Sindarov vào phòng chờ và nhiều lần ngáp ngủ, ngửa đầu ra sau ghế. Phòng chờ được thiết kế tách biệt khu thi đấu, có màn hình để các kỳ thủ theo dõi khi nào đối phương đi quân. Sau nước 13 của Nakamura, Sindarov chỉ mất hai phút đáp trả và đó là nước cờ tốt nhất.
Sau sai lầm của Nakamura, ván đấu gần như chỉ còn diễn ra theo một chiều. Sindarov không vội vàng mà từng bước củng cố ưu thế, hạn chế tối đa cơ hội phản công của đối thủ. Sau đó kỳ thủ 20 tuổi đổi hầu hết các quân, đưa ván đấu vào tàn cuộc với lợi thế ba tốt, dù tượng trái màu. Lợi thế đó quá lớn, giúp kỳ thủ Uzbekistan thắng sau 41 nước cờ.
Sau trận, Nakamura thẳng thắn cho rằng nguyên nhân thất bại nằm ở khâu chuẩn bị. Anh tiết lộ biến 12…0-0 của Sindarov không có trong tài liệu của đội hỗ trợ, khiến anh hoàn toàn bị bất ngờ. “Đây hoàn toàn là lỗi của đội ngũ chuẩn bị”, kỳ thủ Mỹ nói. “Rất khó tìm ra phương án chính xác nước mã e4 ngay tại bàn cờ, nếu không biết trước ý tưởng”.
Candidates quan trọng bậc nhất làng cờ, nên các kỳ thủ góp mặt đều có đội ngũ hỗ trợ đều là các kỳ thủ trình độ cao. Đội này sẽ nghiên cứu và dự đoán những biến khai cuộc đối thủ có thể sử dụng, hoặc có thể gây bất ngờ cho đối thủ.
Dù vậy, trong phần phân tích sau đó, Nakamura cũng thừa nhận bản thân có trách nhiệm khi không tìm được lời giải trong ván đấu. Ván thua khiến anh tụt lại khá xa trong cuộc đua, kém Sindarov tới ba điểm sau 5 vòng.
Ở chiều ngược lại, chiến thắng này giúp Sindarov đạt +4 (bốn thắng, một hòa), thành tích gần như hoàn hảo ở giai đoạn đầu Candidates. Kỳ thủ Uzbekistan cũng vươn lên số năm thế giới trên bảng Elo tức thời, và trở thành ứng viên sáng giá nhất cho suất thách đấu Vua cờ Gukesh Dommaraju.
Trong khi đó, Caruana cho thấy anh chưa sẵn sàng buông cuộc đua. Sau thất bại trước Sindarov ở vòng bốn, kỳ thủ Mỹ nhanh chóng trở lại bằng ván thắng Matthias Bluebaum. Cầm quân trắng, Caruana chủ động chuẩn bị phương án chống lại phòng thủ Petroff.
Ý tưởng 9.f4! của Caruana phát huy hiệu quả tối đa khi Bluebaum tỏ ra lúng túng ngay từ đầu. Kỳ thủ Đức thừa nhận sau trận rằng anh không biết biến này và cảm thấy mọi nước đi của mình đều không đạt yêu cầu. Sai lầm liên tiếp khiến thế trận nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát, tạo điều kiện cho Caruana triển khai tấn công.
Khác với nhiều ván đấu đỉnh cao thường kết thúc bằng việc đối thủ xin thua, ván này khép lại bằng chiếu hết trên bàn cờ, điều càng hiếm thấy ở Candidates. Caruana hoàn tất chiến thắng bằng một nước đi tốt chiếu hết, khép lại màn trình diễn thuyết phục và nâng tổng điểm lên 3,5, tiếp tục bám sát Sindarov với khoảng cách một điểm.
Ở hai cặp còn lại, Anish Giri hòa Vi Dịch (Wei Yi) trong ván đấu không có nhiều đột biến. Tương tự, Praggnanandhaa Rameshbabu và Andrey Esipenko cũng chia điểm sau khi lặp lại thế bất biến, dù vẫn còn nhiều quân trên bàn.
Sau năm vòng, Sindarov dẫn đầu với 4,5 điểm, tạo khoảng cách đáng kể với phần còn lại. Caruana đứng thứ hai với 3,5 điểm, trong khi nhóm phía sau gồm Giri và Praggnanandhaa có 2,5 điểm. Với phong độ hiện tại, Sindarov thậm chí có thể chỉ cần duy trì lối chơi chắc chắn để bảo toàn lợi thế trong các vòng còn lại.
Ở nội dung nữ của Candidates 2026, cuộc đua trở nên kịch tính hơn khi xuất hiện ba kỳ thủ cùng dẫn đầu. Kateryna Lagno đánh bại Bibisara Assaubayeva để trở lại cuộc đua, trong khi Chu Cẩm Nhĩ (Zhu Jiner) thắng ván thứ hai liên tiếp trước Vaishali Rameshbabu.
Lagno tận dụng sai lầm trong khai cuộc của Assaubayeva để giành ưu thế, trước khi chuyển hóa thành chiến thắng. Kỳ thủ Kazakhstan thừa nhận đã tính nhiều biến nhưng cuối cùng lại mắc sai lầm. Trong khi đó, Chu thể hiện lối chơi chắc chắn và chính xác, từng bước cải thiện vị trí để giành trọn điểm trong một ván đấu được đánh giá cao về mặt chiến lược.
Anna Muzychuk không thể bứt lên khi hòa nhanh với Aleksandra Goryachkina, qua đó để Lagno và Zhu bắt kịp. Ở ván còn lại, Tan Zhongyi chia điểm với Divya Deshmukh.
Sau năm vòng, Muzychuk, Lagno và Zhu cùng dẫn đầu bảng nữ với ba điểm. Goryachkina và Assaubayeva bám sát ngay sau với 2,5 điểm.
Candidates là giải đấu quan trọng nhất trong chu kỳ cờ vua đỉnh cao, nơi 8 kỳ thủ thi đấu vòng tròn hai lượt để chọn ra người thách đấu ĐKVĐ thế giới Gukesh Dommaraju và Ju Wenjun. Vòng sáu diễn ra từ 19h45 hôm nay 4/4, giờ Hà Nội.
FIFA đã quyết định trao quyền đăng cai World Cup 1994 cho Mỹ, đất nước vốn được xem là "vùng sâu, vùng xa" trên bản đồ bóng đá thế giới ở thời điểm ấy. Quả thực, quyết định này đã mang tới nhiều dấu hiệu tích cực.
Sự hiếu kỳ của những khán giả Mỹ (những người vốn quen với bóng bầu dục) đã tạo ra số lượng khán giả kỷ lục. Trung bình mỗi trận đấu, những sân vận động ở Mỹ có tới 69.000 người tới theo dõi. Tổng số khán giả theo dõi giải đấu lên tới 3,6 triệu người. Tới nay (ngay cả khi World Cup được tăng lên 32 đội), đây vẫn là kỷ lục trong lịch sử giải đấu.
Người Mỹ cũng đã cho thấy sự chuyên nghiệp khi tổ chức kỳ World Cup hoành tráng bậc nhất trong lịch sử bóng đá. Lần đầu tiên, những người hâm mộ được thấy giải đấu toàn cầu hóa tới vậy bởi cách làm truyền thông quá tốt.
Bên cạnh đó, World Cup 1994 cũng là giải đấu đầu tiên, FIFA quyết định tính 3 điểm cho một trận thắng để làm tăng sự hấp dẫn. Nhưng bên cạnh những nét đẹp ấy, kỳ World Cup 1994 cũng chứng kiến những câu chuyện buồn, về tấn bi kịch không thể nào phai mờ trong lịch sử bóng đá.
Giải đấu này chứng kiến sự tàn lụi của huyền thoại, đó là Diego Maradona. Sau màn ăn mừng kiểu hít thuốc phiện ở trận gặp Hy Lạp, Diego Maradona đã lọt vào tầm ngắm của FIFA. Sau lượt đấu thứ 2 với Nigeria, ông đã bị đưa đi kiểm tra. Cuối cùng, "Cậu bé vàng" đã dương tính với ma túy.
Ông bị loại khỏi World Cup khi mà vòng bảng chưa kết thúc. Sau đó, Maradona đã bị cấm thi đấu. Sau này, tờ Telegraph còn tiết lộ chi tiết đáng chú ý, khi "Cậu bé vàng" đã làm quen với "làn khói trắng" từ 11 năm trước. Có nghĩa rằng, ông đã chơi ma túy ở giải đấu thăng hoa nhất sự nghiệp, World Cup 1986.
Bi kịch của Maradona chưa phải là đỉnh điểm. Andres Escobar đã bị bắn chết ở quê nhà sau khi khiến Colombia bị loại (vì bàn thắng phản lưới nhà trong trận đấu với Mỹ). Với những kẻ quá khích, hành động của Andres Escobar chẳng khác gì phản quốc. Sự phẫn nộ còn tăng thêm khi Colombia (khi ấy là ứng cử viên vô địch) đã bị loại ngay từ vòng bảng.
Tới tận bây giờ, cái chết của Andres Escobar vẫn là vết nhơ không thể gột rửa. Nó là bi kịch lớn nhất trong lịch sử World Cup. Bi kịch hơn khi sau này, kẻ giết hậu vệ người Colombia chỉ bị đi tù 11 năm.
Ở mức độ nhẹ nhàng hơn, cú sút phạt đền hỏng ăn của Roberto Baggio trong trận chung kết World Cup 1994 với Brazil cũng được xem là bi kịch. Đó là "bi kịch" của người hùng (đã giúp Italy lọt vào chung kết khi ghi 5 bàn sau 3 trận knock-out với Nigeria, Tây Ban Nha, Bulgaria) hóa tội đồ. Cả đất nước Italy chìm trong tấn bi kịch lịch sử.
Trong khi đó, Brazil cũng "biến hình" ở giải đấu này. Từ đội bóng nổi tiếng với lối chơi tấn công rực rỡ, Selecao bỗng trở thành đội tuyển phòng ngự. Họ bố trí nhiều tiền vệ xu hướng phòng thủ và giàu tính chiến đấu hơn là biểu diễn. Họ bước vào trận chung kết với 3 chiến thắng với cách biệt một bàn. Tới trận chung kết, Italy và Brazil đã trình diễn trận đấu tẻ nhạt, với tỷ số hòa 0-0.
Cuối cùng, Brazil đã lên ngôi sau chiến thắng ở loạt sút luân lưu, khi Roberto Baggio đá hỏng quả luân lưu cuối cùng của Italy. Đây là lần đầu tiên sau 24 năm, Brazil mới trở lại ngôi vị cao nhất bóng đá thế giới.
Màn so tài giữa Trần Thanh Lực và Dick Jaspers (Hà Lan) thuộc khuôn khổ vòng tứ kết World Cup billiards Bogota 2026 diễn ra vào sáng 12.4. Ở trận đấu này, hai cơ thủ đã tạo ra thế trận vô cùng kịch tính, tranh chấp quyết liệt đến phút cuối. Trong những điểm số quyết định, bản lĩnh của Thanh Lực cộng thêm một chút may mắn đã giúp cơ thủ Việt Nam giành tấm vé vào chơi trận bán kết.
Nửa đầu trận đấu chứng kiến màn so kè giữa Thanh Lực và Dick Jaspers. Đáng chú ý ở lượt cơ thứ 10, khi đang bị dẫn 16-6, cơ thủ người Hà Lan đã bứt tốc bằng sê-ri 10 để san bằng cách biệt. Kể từ đó, cựu số 1 thế giới qua mặt và nắm lợi thế dẫn điểm trước Thanh Lực. Đến lượt cơ thứ 14, Thanh Lực đáp trả bằng sê-ri 8 điểm để vươn lên dẫn ngược 26-25, đồng thời đưa trận đấu bước vào giờ nghỉ giải lao.
Kể từ sau giờ nghỉ cho đến lượt cơ thứ 21, thế trận nằm trong tầm kiểm soát của tay cơ Việt Nam. Nhưng đến lượt cơ thứ 22, Dick Jaspers một lần nữa tăng tốc bằng sê-ri 7, dẫn trước Thanh Lực 40-36. Càng đáng lo ngại hơn khi vào lúc này, Thanh Lực đang đối mặt với thế trận bế tắc, đồng thời gặp khó trước lối đánh thủ bi quá "già rơ" của tay cơ Hà Lan.
Jaspers dần tiến về đích, dẫn 46-37 sau 27 lượt cơ. Sau đó, cựu số 1 thế giới cũng bị chững lại. Tận dụng cơ hội, Thanh Lực có sê-ri 6 ở lượt cơ thứ 30, để rút ngắn cách biệt xuống 44-46 và đưa trận đấu vào giai đoạn cuối vô cùng kịch tính.
Ở lượt cơ 32, Thanh Lực đã lên 46 điểm và đứng trước một hình bi "sườn" nhưng xử lý bị đá. Ngay sau đó, Jaspers (đã có 48 điểm) bước vào bàn đấu và cũng bị đá ngay trước khi bi chủ ghi điểm.
Thanh Lực lúc này đã ghi 4 điểm để "chốt hạ" trận đấu với chiến thắng nghẹt thở 50-48, sau 33 lượt cơ. Qua đó, Thanh Lực là cơ thủ Việt Nam giành vé vào chơi trận bán kết World Cup billiards Bogota 2026. Tại vòng đấu dành cho 4 cơ thủ mạnh nhất, Thanh Lực chạm trán với Martin Horn.
Trước đó ở vòng 16, Thanh Lực đã đánh bại Birol Uymaz (Thổ Nhĩ Kỳ) với điểm số 50-32, sau 24 lượt cơ. Chiêm Hồng Thái thắng cách biệt Jeremy Bury (Pháp) 50-24 ở vòng 16, nhưng sau đó để thua thần đồng Hàn Quốc Cho Myung-woo với điểm số 30-50 tại tứ kết.
Lần gần nhất Trung Quốc thắng Nhật Bản ở vòng chung kết U17 châu Á đã từ năm 1988, với tỷ số 2-0 tại vòng bảng. Sau đó, đội thua liền ba trận, trong đó có thất bại 1-2 vòng bảng năm nay.
Cuộc tái ngộ tại chung kết diễn ra sau khi Trung Quốc lách qua khe cửa hẹp ở vòng bảng bằng trận thắng Qatar 2-0 ở lượt cuối. Đến tứ kết, đội loại chủ nhà Arab Saudi bằng chiến thắng 3-1 rồi hạ tiếp Australia 2-0 ở bán kết. Trong khi đó, Nhật Bản thắng dễ Tajikistan 5-0 ở tứ kết, nhưng vất vả vượt qua đương kim vô địch Uzbekistan tại bán kết sau loạt luân lưu.
Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp Trung Quốc gặp Nhật Bản ở chung kết giải trẻ châu Á trong năm 2026. Lần trước là ký ức buồn với thất bại 0-4 ở U23 châu Á cũng trên đất Arab Saudi.
Cơn ác mộng một lần nữa ập đến với các cầu thủ trẻ Trung Quốc trong hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Đội không thể lên bóng và phải thu mình chống đỡ sức ép nghẹt thở từ đối phương. Đoàn quân của HLV Bin Ukishima không tung ra được pha dứt điểm nào, đồng thời nhận về ba bàn thua trong 15 phút cuối hiệp.
Phút 31, Takeshi Wada chuyền bóng đến trước vòng cấm, để Tafuku Satomi xoay lưng dắt bóng vào vòng cấm trước khi sút chéo góc mở tỷ số. Đến phút 42, Trung Quốc mất bóng ở sân nhà để Wada bấm bóng nhanh vào vòng cấm. Kakeru Saito ập vào không chạm, nhưng bóng vẫn đập đất nảy qua tầm kiểm soát của thủ thành Qin Ziniu giúp Saito đệm vào khung thành trống ghi bàn. Năm phút sau, Maki Kitahara sút chân trái sát vòng cấm đưa bóng đi thấp găm vào góc phải nâng tỷ số lên 3-0.
Sau khi trọng tài Sultan Hammadi thổi còi hết hiệp, các cầu thủ Trung Quốc cúi đầu đi vào phòng thay đồ. Ở phía đối diện, nhóm cầu thủ dự bị Nhật Bản ùa vào sân với gương mặt hân hoan, rồi đập tay từng người trong nhóm đá chính trước khi bắt đầu khởi động. Tinh thần và thế trận áp đảo mà Nhật Bản tạo ra tưởng chừng khiến Trung Quốc sẽ còn thua thêm bàn trong hiệp hai, nhưng mọi thứ bất ngờ đảo chiều.
Ngay đầu hiệp hai, HLV Ukishima thay liền ba vị trí, khi Zhao Songyuan, Xu Zhengpeng, Liu Zhicheng thay Kuang Zhaolei, Pan Chaowei và Jin Yucheng. Ba phút sau, Trung Quốc gỡ bàn ở cú dứt điểm đầu tiên trong trận từ một pha phản công bên cánh phải. Shuai Weiheo dốc bóng tốc độ rồi chuyền đến trước vòng 16m50. Wan Xiang đỡ bóng loại một hậu vệ để vào vòng cấm địa, rồi dứt điểm chéo góc hạ thủ thành Kosei Oshita.
Bàn thắng giúp trận đấu thêm phần sôi động, đặc biệt trên khán đài khi nhóm khán giả Trung Quốc được tiếp thêm niềm tin. Dưới sân, các cầu thủ nỗ lực lên bóng nhưng cũng phải đến phút 79 mới có thành quả, khi Anthony Motosuna phạm lỗi cao chân với Zhao Songyuan trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Chính Songyuan đặt lòng vào góc thấp phải gỡ bàn thứ hai.
Những phút còn lại chứng kiến Trung Quốc dồn ép bằng bóng bổng. Thủ môn Qin Ziniu cũng lên tham gia tấn công từ những phút bù, để rồi chứng kiến cú đánh đầu uy lực của Songyuan bị khước từ bởi phản xạ xuất thần của Oshita. Không có cuộc lật đổ nào diễn ra, nhưng nỗ lực của các cầu thủ Trung Quốc đã nhận về những tràng pháo tay từ khán đài và khiến nhiều cổ động viên nhà bật khóc. Đến lễ trao giải, họ vẫn xếp thành hai hàng và vỗ tay mừng nhà vô địch Nhật Bản tiến lên bục vinh quang.
Đây là thất bại đầu tiên của Trung Quốc tại chung kết U17 châu Á, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004. Trong khi đó, Nhật Bản có lần thứ 5 lên ngôi, và là lần thứ ba trong bốn kỳ giải gần nhất, sau các năm 1994, 2006, 2018, 2023. Khoảng cách với nhóm xếp sau, gồm Hàn Quốc, Triều Tiên, Arab Saudi, Uzbekistan, Trung Quốc và Oman, là ba danh hiệu.
Nhật Bản cũng thống trị các danh hiệu cá nhân kỳ giải này. Thủ môn hay nhất thuộc về Kosei Oshita, còn Maki Kitahara ẵm danh hiệu cầu thủ hay nhất và vua phá lưới (6 bàn).
Đội hình xuất phát:
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Nan Zixun, Li Junpeng, Zhang Xuyao, Zhou Yunuo, He Sifan, Kuang Zhaolei, Wan Xiang, Shuai Weihao, Pan Chaowei
Nhật Bản: Kosei Oshita, Anthony Motosuna, Yuzo Takeuchi, Koki Kurahashi, Sora Iwatsuchi, Kaiji Chonan, Takeshi Wada, Maki Kitahara, Kakeru Saito, Tafuku Satomi, Kazato Kimura.