Roland Garros những năm gần đây quá quen với hình ảnh một tay vợt nữ Ba Lan góp mặt ở chung kết. Đó là lý do giải đấu này từng được người hâm mộ chơi chữ là “Poland Garros”.
Cách gọi vui đó đến từ sự thống trị của Iga Swiatek với bốn lần vô địch Grand Slam đất nện, người đã vào bán kết năm lần trong sáu giải tham dự từ năm 2020 đến 2025. Nhưng mùa này, Swiatek bị Marta Kostyuk loại ở vòng bốn, trong bối cảnh “Nữ hoàng sân đất nện” vẫn đang mòn mỏi tìm lại thứ quần vợt từng giúp cô khuynh đảo quần vợt nữ trong nhiều năm.
Dù vậy, Swiatek không cần quá lo lắng về việc ai sẽ thay cô tiếp tục giương cao lá cờ Ba Lan.
Ngay lần đầu góp mặt ở vòng đấu chính Roland Garros, tay vợt số 114 thế giới Maja Chwalinska thắng trận thứ tám liên tiếp khi đánh bại hạt giống số 22 Anna Kalinskaya 7-6, 6-3 ở tứ kết. Chiến thắng giúp cô trở thành tay vợt thứ hai phải chơi vòng loại vào bán kết Roland Garros trong Kỷ nguyên Mở.
Đến thứ Sáu 4/6, Chwalinska thắng tiếp trận thứ chín. Lần này, tay vợt Ba Lan hạ Diana Shnaider – người trước đó đã loại số một thế giới Aryna Sabalenka – với tỷ số 7-6, 6-4. Chwalinska trở thành tay vợt thứ bậc thấp nhất vào chung kết đơn nữ Roland Garros. Nhưng vượt lên trên tất cả, cô đã tự thay đổi cuộc đời theo cách vượt xa phạm trù thể thao.
Trước Roland Garros, Chwalinska mới kiếm được hơn 864.000 USD tiền thưởng trong sự nghiệp. Còn riêng thành tích tại Paris đã giúp cô bỏ túi hơn 1,6 triệu USD, nhiều hơn 88% so với tổng số tiền thưởng trước đó. Con số này sẽ tăng phi mã nếu Chwalinska vô địch. Khi ấy, tài khoản của cô sẽ ghi nhận mức thặng dư hơn 3,2 triệu USD.
“Tôi rất tự hào vì đã giữ được bình tĩnh và giành chiến thắng”, Chwalinska nói sau trận thắng Kalinskaya. “Từng set đấu đều như một cuộc chiến”.
Sự điềm tĩnh cũng là điểm nổi bật trong hành trình cổ tích của Chwalinska tại Roland Garros. Tay vợt 24 tuổi cứ lầm lũi, xô đổ những cột mốc lớn nhất trong sự nghiệp với phong thái đáng ngạc nhiên.
Từng là tài năng đầy triển vọng của Ba Lan, Chwalinska đã vào đến chung kết đôi nữ trẻ Australia Mở rộng 2017 cùng người bạn đánh cặp Swiatek. Nhưng sau đó, sự nghiệp của hai rẽ hướng khác nhau.
Trong khi Swiatek vươn tầm và trở thành tên tuổi lớn, Chwalinska lại đối mặt với nhiều chấn thương, trong đó có ca phẫu thuật đầu gối năm 2022, cùng giai đoạn mắc chứng trầm cảm.
“Tôi đã gặp rất nhiều khó khăn. Ban đầu, tôi cứ cố ép bản thân phải mạnh mẽ, phải cứng rắn và tiếp tục tập luyện”, Chwalinska kể về quãng thời gian rời xa quần vợt hồi 2021. “Có lúc tôi thậm chí không thể bước ra khỏi giường nữa. Tôi hoàn toàn mất năng lượng. Tôi cần nghỉ ngơi và sắp xếp lại một vài thứ trong đầu. Lúc ấy, tôi thực sự không biết mình có quay lại được hay không”.
Hiện tại, Chwalinska vẫn chủ yếu thi đấu ở hệ thống giải WTA 125, cấp độ ngay dưới các sự kiện chính của WTA Tour. Trước hai tuần lễ vừa qua, cô mới hai lần dự vòng đấu chính Grand Slam sau khi trở lại thi đấu để chăm sóc sức khỏe tinh thần.
Dù vậy tại Paris năm nay, dưới ánh đèn của sân khấu lớn bậc nhất trước những đối thủ mạnh hơn thường lệ, Chwalinska không hề choáng ngợp. Trước ngày 27/5, cô chưa từng thắng một tay vợt nào trong Top 50. Nhưng việc vượt qua ba trận vòng loại đã giúp Chwalinska củng cố niềm tin vào lối chơi của bản thân.
Trên đường vào tứ kết, Chwalinska lần lượt đánh bại Zheng Qinwen – HC vàng Olympic ở chính tổ hợp Roland Garros hai năm trước, hạt giống số 23 Elise Mertens, rồi Maria Sakkari – người từng vào bán kết Roland Garros 2021, tiếp đến là tay vợt chủ nhà Diane Parry. Chwalinska vượt qua những kiểu thử thách khác nhau, trong các bộ trang phục cũng chẳng hề giống nhau, bởi cô không có nhà tài trợ và chẳng bị ràng buộc phải ăn mặc thế nào.
Sau đó Chwalinska tiếp tục thắng, dù giữa hành trình vẫn phải lo lắng về chuyện trả tiền phòng khách sạn. Chỉ đến khi Oshee – công ty Ba Lan đang tài trợ cho Swiatek – hỗ trợ chi phí, vấn đề mới được giải quyết. Hiện Chwalinska đã mang logo của hãng này trên áo đấu.
“Tôi nghĩ trình độ giữa các tay vợt không chênh lệch nhiều. Vòng loại không hề kém nhiều so với vòng chính”, Chwalinska nói. “Các tay vợt ở vòng loại cũng rất giỏi. Chúng tôi chỉ cần chiến đấu và tin rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ mang đến thành công”.
Chwalinska có lẽ chưa cảm nhận hết chuỗi thành công này khi trận đấu trước mắt là chung kết Grand Slam với Mirra Andreeva. Để biến điều không tưởng đó thành hiện thực, cô tự tạo ra quy tắc nghiêm ngặt về thời gian sử dụng điện thoại. Mỗi chiến thắng, tay vợt sinh năm 2001 chỉ đăng một bài ăn mừng, rồi dừng lại. Việc ít được biết đến trước giải cũng trở thành lợi thế của Chwalinska. Hầu hết đối thủ tại Paris không hiểu rõ lối chơi của cô khi đối đầu.
Điều đó khiến lối chơi của Chwalinska, vốn đã khó chịu, càng khó bị bắt bài. Vóc dáng thấp bé, chỉ cao khoảng 1,65 m, buộc Chwalinska phải mài giũa những kỹ năng khác trở nên sắc bén hơn, đặc biệt hơn so với thông thường. Cô phát triển phong cách chơi dựa nhiều vào cú cắt, độ xoáy, những pha bỏ nhỏ và khả năng phá nhịp các tay vợt đứng cuối sân.
“Tôi biết điều đó có thể khiến các tay vợt khác rất khó chịu”, Chwalinska nói thêm. “Tôi chỉ cố gắng thắng trận với khả năng của mình”.
Ngoài sân đấu, Chwalinska thích chơi cờ vua. Và có lẽ những toan tính trên bàn cờ đã giúp cô tìm được lời giải trong những điều kiện khác nhau, như trước Kalinskaya trong buổi chiều nhiều gió mạnh, rồi tiếp tục thành công khi đấu Shnaider dưới mái che sân Philippe Chatrier.
Quan trọng nhất, Chwalinska luôn giữ được cái đầu lạnh, với sự bền bỉ và lỳ lợm của một người đã từng trải qua không ít biến cố trong cuộc đời.
* Ghi bàn: Sỹ Bách 32’ – An Sun-hyun 84’, Nam Ian 86', Ahn Joo-wan 88', Kim Ji-woo 90'+4.
Ở lượt ra quân, Việt Nam thắng Yemen 1-0, còn Hàn Quốc hòa UAE 1-1. Chiến thắng đầu tiên tại vòng chung kết U17 châu Á sau 10 năm tiếp thêm tự tin và lợi thế tâm lý khi đối đầu đội tuyển được đánh giá mạnh nhất bảng.
Trên sân bóng thuộc King Abdullah Sports City, Việt Nam giữ nguyên đội hình xuất phát. Trong khi đó, Hàn Quốc giữ nguyên hàng thủ, trong khi đó thủ môn Moon Yu-no được thay bằng Jang Jun-yeon. Hàng tiền vệ gồm Han Seung-min, Lee In-woo, Koo Hun-min lần lượt thay cho Ahn Joo-wan – người gỡ hòa 1-1 trước UAE, Moon Ji-hwan, An Sun-hyun. Trong khi đó, tiền đạo Nam Ian thế chỗ Kim Ji-woo.
Sức mạnh của đối thủ buộc Việt Nam chọn chơi phòng ngự phản công. Nhưng đội tạo ra cơ hội nguy hiểm đầu tiên ở phút thứ 10. Lê Sỹ Bách nỗ lực đi bóng và tạt từ cánh phải, nhưng Văn Dương đánh đầu hụt trong vòng cấm.
Hàn Quốc sở hữu thể hình và tốc độ tốt, nhưng cũng vất vả trong việc tìm đường đến sát khung thành Lý Xuân Hòa. Đến phút 20, đội mới có cơ hội ăn bàn rõ rệt. Tuy nhiên, trong thế không bị ai kèm, Nam Ian lại bỏ lỡ với pha lắc đầu sượt bóng.
Trong thế trận ấy, Việt Nam mới là đội đạt được mục tiêu trước tiên ở phút 33. Sau pha đánh chặn tốt ở giữa sân, Đào Quý Vương tỉa bóng vào vòng cấm địa chếch biên phải. Lê Sỹ Bách bứt tốc rồi sút chéo góc, đưa bóng đập đất, chạm mép trong cột trái thành bàn. Tiền vệ sinh năm 2009 không ăn mừng cuồng nhiệt, mà giang rộng tay, nhún vai rồi đập tay vào quốc kỳ Việt Nam bên ngực trái.
Những phút sau đó là lúc bóng gần như chỉ lăn bên phần sân Việt Nam. Khi hàng thủ bị xuyên phá, thủ thành Lý Xuân Hòa lại chơi hay. Anh cản cú vô-lê chân trái uy lực trong vòng cấm ở phút 51, sau đó là bay người đẩy pha đánh đầu cận thành ở phút 70, đều của Jung Ha-won.
Khi chỉ còn cách chiến thắng 10 phút chính thức, Việt Nam mắc sai lầm khi Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam phạm lỗi với Jung Ha-won ở vòng bán nguyệt trước vòng cấm. Với góc sút rộng, An Sun-hyun đặt lòng chân phải đưa bóng vào góc thấp phải không cho Xuân Hòa cơ hội cản phá.
Tâm lý của đoàn quân HLV Roland bắt đầu dao động, để rồi tiếp tục mắc sai lầm non nớt hai phút sau. Từ pha tấn công cánh trái của Hàn Quốc, bóng đập An Sun-hyun đến chỗ Nam Ian trong vòng 5m50. Toàn bộ hàng thủ Việt Nam đứng bất động vì cho rằng đối phương đã việt vị. Nhưng khi không có tiếng còi của trọng tài, Nam vô-lê cận thành đưa Hàn Quốc vượt lên.
Đến lúc này, các cầu thủ đánh mất hoàn toàn tự tin và động lực, rồi vỡ trận khi thua thêm hai bàn. Phút 88, Ahn Joo-wan sút trong vòng cấm, đưa bóng sượt một cầu thủ làm tung nóc lưới của Xuân Hòa. Đến phút bù thứ tư, đoàn quân HLV Kim Hyun-jun phối hợp trung lộ như chốn không người, trước khi Kim Ji-woo đối mặt Xuân Hòa trong vòng cấm và kết thúc bằng cú đặt lòng vào góc trái.
Thất bại 1-4 khiến Việt Nam mất ngôi đầu bảng C, đồng thời bị ngắt chuỗi 17 trận bất bại ở các giải chính thức. Đây cũng là thất bại nặng nề nhất, kể từ khi HLV Roland dẫn dắt đội tuyển từ năm 2024.
Ở trận còn lại, Yemen bất ngờ thắng UAE 3-2. Kết quả này giúp Việt Nam vẫn đứng nhì bảng, khi có 3 điểm như Yemen nhưng hơn hiệu số đối đầu. Cục diện bảng C trở nên khó lường, và chỉ được định đoạt sau lượt cuối vào ngày 14/5.
Đội hình xuất phát
Việt Nam: Lý Xuân Hòa, Trần Hoàng Việt, Mạnh Cường, Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, Nguyễn Ngọc Anh Hào, Đào Quý Vương, Văn Dương (Đậu Quang Hưng 46’), Chu Ngọc Nguyễn Lực, Minh Thủy, Lê Sỹ Bách (Hiệp Đại Việt Nam 46’), Lê Trọng Đại Nhân (Trần Trí Dũng 46’)
Hàn Quốc: Jang Jun-yeong, Choi Jae-hyeok (Namkoong Jun 52’), Choi Min-jun, Seong Min-su, Park Ji-hu, Jung Ha-won, Han Seung-min, Lee In-woo (An Sun-hyun 65’), Koo Hun-min (Ahn Joo-wan 46’), Kim Ji-ho (Kim Ji-woo 46’), Nam Ian.
Về kết quả bốc thăm, khi đội tuyển Việt Nam phải gặp những đối thủ mạnh như Hàn Quốc hay UAE, ông Kim Sang-sik cho biết: “Dù Hàn Quốc hay UAE cũng đều là những đội bóng mạnh, nhưng nhìn tổng thể tôi nghĩ đây là một kết quả bốc thăm khá tốt đối với đội tuyển Việt Nam chúng ta. Tuy tôi mang dòng máu Hàn Quốc, nhưng trên cương vị HLV trưởng đội tuyển Việt Nam, tôi đánh giá cao sự chuẩn bị và tinh thần của các cầu thủ”.
Đánh giá về các đối thủ trong bảng, nhà cầm quân người Hàn Quốc nhấn mạnh: “Đúng là các đối thủ đều mạnh, nhưng nếu chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi tin chúng ta sẽ làm tốt".
Ông Kim nói tiếp: "Trước đây đội U.23 Việt Nam cũng từng có kết quả tốt trước Hàn Quốc và giành được chiến thắng. Nếu đội tuyển quốc gia chuẩn bị tốt, chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua họ. Tôi muốn lấy tinh thần từ những chiến thắng của lứa U.23 năm vừa qua để truyền sự tự tin cho các cầu thủ. Chúng ta sẽ đối đầu với đội tuyển Hàn Quốc bằng sự tự tin cao nhất và tôi tin đội sẽ chơi tốt”.
Nói về việc phải đối đầu với đội bóng quê hương, HLV Kim Sang-sik thẳng thắn: “Đội tuyển Hàn Quốc thực sự là một đội bóng rất mạnh ở châu Á với nhiều cầu thủ giỏi. Đây sẽ là một trận đấu khó khăn cho Việt Nam.
Tuy nhiên, các cầu thủ của chúng ta đã trưởng thành rất nhiều. Nếu có sự chuẩn bị tốt, chúng ta có thể chơi sòng phẳng và đạt kết quả tốt trước đối thủ này. Tôi tin rằng với đà phát triển từ lứa U.23 và sự tự tin hiện có, đội tuyển Việt Nam sẽ thi đấu đúng khả năng”.
23 giờ ngày 30.5 (theo giờ Việt Nam), Arsenal sẽ bước vào trận đấu được xem là quan trọng nhất trong hơn 20 năm qua khi chạm trán PSG ở chung kết Champions League trên sân Puskas Arena (Budapest).
Hai thập niên sau thất bại trước Barcelona ở trận chung kết Champions League năm 2006, đội bóng thành London mới trở lại sân khấu lớn nhất cấp CLB châu Âu. Khác với lần gần nhất, Arsenal hành quân đến Budapest với vị thế nhà vô địch Premier League và tâm thế của đội bóng vừa phá bỏ cơn khát danh hiệu kéo dài suốt 22 năm.
Trong khi đó, PSG bước vào trận đấu với tư cách đương kim vô địch Champions League. Sau lần đầu bước lên đỉnh châu Âu mùa trước, đội bóng thủ đô nước Pháp đang hướng tới mục tiêu khó hơn rất nhiều đó là bảo vệ thành công ngôi vương.
11 ngày trước trận chung kết, Arsenal đã chính thức đăng quang Ngoại hạng Anh, khép lại quãng thời gian dài chờ đợi của người hâm mộ.
Danh hiệu ấy không chỉ giúp Arsenal giải tỏa áp lực đè nặng suốt nhiều năm mà còn là lời khẳng định cho dự án mà HLV Mikel Arteta theo đuổi kể từ ngày trở lại sân Emirates.
Trong nhiều mùa giải liên tiếp, Arsenal thường bị hoài nghi ở những thời điểm quyết định. Những lần hụt hơi trong cuộc đua vô địch khiến đội bóng thành London liên tục bị đặt dấu hỏi về bản lĩnh và khả năng cạnh tranh danh hiệu lớn.
Tuy nhiên, chức vô địch Premier League đã thay đổi cách nhìn dành cho Arsenal. HLV Mikel Arteta giờ đây không còn được nhắc đến như một chiến lược gia triển vọng mà đã trở thành một HLV chiến thắng. Arsenal cũng không còn là tập thể sống bằng kỳ vọng, mà là đội bóng đã thực sự chạm tay vào danh hiệu lớn.
Dù vậy, HLV Mikel Arteta khẳng định Arsenal chưa muốn dừng lại.
"Tham vọng của chúng tôi còn lớn hơn. Chúng tôi đã có 1 danh hiệu và giờ muốn có danh hiệu thứ 2. Chúng tôi có cơ hội viết nên một chương mới trong lịch sử CLB. Muốn làm được điều đó, Arsenal phải thi đấu với sự rõ ràng trong tư duy, lòng can đảm và khát khao chiến thắng không ngừng nghỉ", ông nhấn mạnh.
Tinh thần ấy cũng được thể hiện qua phát biểu của Bukayo Saka.
"Tất cả đều biết hành trình của tôi bắt đầu từ khi còn là cậu bé ở Hale End. Khi đó, việc cùng Arsenal cạnh tranh chức vô địch Champions League là điều rất xa vời. Nhưng giờ đây chúng tôi có cơ hội tạo nên lịch sử cho CLB mà mình yêu mến", Saka chia sẻ.
Nếu Arsenal chiến đấu vì giấc mơ lần đầu vô địch Champions League, PSG lại bước vào trận đấu với tham vọng bảo vệ thành công ngôi vương.
Đội bóng của HLV Luis Enrique đã vượt qua hàng loạt đối thủ lớn như Chelsea, Liverpool và Bayern Munich để góp mặt ở trận chung kết thứ 2 liên tiếp.
Cùng với kinh nghiệm của nhà đương kim vô địch, PSG còn sở hữu hàng công được đánh giá là đáng sợ bậc nhất châu Âu với Ousmane Dembele, Khvicha Kvaratskhelia và Desire Doue.
Theo HLV Luis Enrique, động lực của PSG thậm chí còn lớn hơn đối thủ.
"Khát vọng giành danh hiệu đầu tiên là rất lớn. Nhưng việc cố gắng giành danh hiệu thứ 2 liên tiếp còn lớn hơn. Vì vậy, chúng tôi đang có lợi thế", HLV Luis Enrique khẳng định.
Nhà cầm quân người Tây Ban Nha cũng nhắc nhở các học trò rằng cơ hội góp mặt ở một trận chung kết Champions League không xuất hiện nhiều lần trong sự nghiệp. PSG còn nhận thêm tin vui khi cả Ousmane Dembele và Achraf Hakimi đều sẵn sàng ra sân sau khi bình phục chấn thương.
Dembele cho biết PSG chưa có ý định dừng lại sau chức vô địch mùa trước.
"Chúng tôi là một tập thể trẻ và đầy tham vọng. Chúng tôi không muốn ngủ quên trên chiến thắng. Nếu muốn trở thành những cầu thủ lớn, đây là những danh hiệu mà bạn phải giành được nhiều lần", tuyển thủ Pháp nhấn mạnh.
Cuộc đối đầu tại Budapest không chỉ là trận tranh cúp giữa 2 đội bóng mạnh nhất châu Âu mùa này. Một bên là Arsenal với khát vọng lần đầu bước lên đỉnh Champions League. Bên kia là PSG đang hướng tới việc khẳng định vị thế của nhà vua mới tại bóng đá châu Âu.
Và sau 90 phút, hoặc có thể nhiều hơn, chỉ một đội bóng được quyền biến giấc mơ của mình thành hiện thực.