17 năm trước, Mourinho từng xòe ô đứng dưới nắng gắt chỉ vài giây trước khi trời đổ mưa. Ngày ấy, đó chỉ là một đoạn quảng cáo, nhưng đến tận bây giờ, thông điệp vẫn vẹn nguyên giá trị: Ông luôn là người đi trước một bước. Đó cũng chính là thông điệp trong một chiến dịch quảng cáo mới mà nhà cầm quân nay 63 tuổi vừa tham gia với một hãng bảo hiểm Italy.
“Tôi thấy vui khi làm việc đó, bởi tôi chỉ làm những gì mình thấy hứng thú”, Mourinho chia sẻ. Kể cả việc cầm quân cũng vậy. Thời gian dần trôi qua, tóc ông đã bạc thêm, nhưng gương mặt sạm nắng ấy vẫn giữ nguyên ánh nhìn thách thức chưa muốn dừng lại. “Người Đặc Biệt” nói tiếp: “Có lẽ một ngày nào đó, một đứa cháu sẽ khiến tôi giải nghệ, nhưng hiện tại thì không”.
– Thế giới thay đổi theo hướng tệ đi sao Jose?
– Vấn đề không phải là tốt hơn hay tệ hơn, chúng ta không thể kiểm soát một số thứ, chỉ có thể học cách thích nghi. Vì vậy, tốt nhất là đừng ngồi đó khóc lóc cho những gì đã qua, mà hãy chiến đấu để tiến về trước theo cách tốt nhất.
– Bóng đá những năm qua cũng đã thay đổi rất nhiều.
– Đúng vậy, bóng đá là một thế giới thu nhỏ của thực tại này. Nhưng như tôi đã nói, tôi vẫn tìm thấy niềm vui, tôi thích huấn luyện, thích nâng tầm cầu thủ và sống trong bầu không khí của các trận đấu. Đó là phần tuyệt vời nhất, là thế giới mà tôi bảo vệ. Dù năm tháng trôi qua, tôi vẫn không thể hình dung nổi bản thân mình sẽ ra sao nếu thiếu bóng đá.
– Cố huyền thoại Gianluca Vialli từng nói ông ấy bỏ nghề huấn luyện vì không còn cảm thấy mình đang dẫn dắt những cầu thủ, mà là dẫn dắt những “công ty nhỏ”.
– Gianluca đã nói điều đó từ 20 năm trước, cậu ấy là một người rất thông minh. Và tôi phải nói rằng, bây giờ mọi chuyện còn tệ hơn thế.
– Vậy ông đối phó với chuyện đó thế nào?
– Bạn phải giữ được sự cân bằng. Mỗi cầu thủ là một thế giới riêng. Ngày xưa chỉ có cầu thủ và người đại diện, bây giờ có quá nhiều người vây quanh họ. Bạn phải làm sao để thế giới của họ khớp với thế giới của bạn. Ví dụ, không được để xảy ra mâu thuẫn giữa chuyên gia thể lực hay chuyên gia dinh dưỡng riêng của họ với đội ngũ của CLB. Hoặc không để đời tư của họ làm hỏng cả một tập thể.
– Hãy nói về bóng đá Italy. Chúng tôi lại đang nằm trong tâm bão, về các vụ điều tra liên quan đến trọng tài. Ông thấy sao?
– Thực tế, tôi tin bóng đá Italy không khác gì những nơi khác. Chỉ là ở đây, các bạn định kỳ lại dám điều tra và thực hiện những cuộc thanh lọc.
– Nhưng tuyển Italy lại vắng mặt ở World Cup.
– Đó lại là chuyện khác. Có người hỏi tôi liệu tôi có dẫn dắt ĐTQG Italy không. Câu trả lời của tôi, là các bạn không cần một HLV ngoại. Các bạn đã có những Max Allegri, Antonio Conte và tôi có thể kể thêm 5-6 cái tên nữa. Vấn đề không nằm ở đó.
– Thế vấn đề nằm ở đâu?
– Hãy nhìn vào Bồ Đào Nha. Nhiều người tự hỏi tại sao một quốc gia chỉ có 10 triệu dân lại luôn có mặt ở World Cup và sản sinh ra nhiều cầu thủ giỏi cho các CLB hàng đầu châu Âu đến thế. Câu trả lời rất đơn giản. Hãy đến xem cách họ tổ chức các giải trẻ, xem điều kiện ở các đội bóng đó ra sao. Chỉ cần nhìn vào đó là hiểu. Và có lẽ, các bạn nên học tập, sao chép chúng tôi.
– Vòng đấu Serie A tiếp theo, Inter có thể sẽ giành chức vô địch với học trò cũ của ông – Cristian Chivu. Ông thấy thế nào?
– Tôi rất mừng cho Chivu. Dù khi còn dẫn dắt cậu ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ cậu ấy sẽ làm HLV. Chivu là một chàng trai tử tế, điềm đạm, một cầu thủ giỏi, nhưng không có vẻ gì là “người được chọn” để cầm quân. Nhưng cậu ấy rất thông minh, Chivu đã học hỏi, đi lên từ các lứa trẻ và trau dồi đúng cách. Cậu ấy không tự nhiên trở thành HLV chỉ nhờ danh tiếng.
– Tôi xác nhận rằng ngày nay nhiều người ngồi vào ghế huấn luyện chỉ vì họ giỏi “bán mình”. Có một bộ phận mà quan hệ công chúng tốt đôi khi còn giá trị hơn cả thực tài.
– Tức, làm hình ảnh là tất cả?
– Nói thẳng ra thì cái tư tưởng “triết lý chơi bóng quan trọng hơn kết quả” là lời nói dối vĩ đại nhất của bóng đá. Điều tiên quyết để thắng là bạn phải có chất lượng và làm mọi thứ thật chuẩn xác, sau đó mới đến cái đẹp. Một sản phẩm chiến thắng tự thân nó đã là một giá trị rồi.
– Vậy nên Mourinho vẫn chưa “hết thời”?
– Tôi thường nghe những câu kiểu như “chúng ta bảo vệ thất bại”. Làm ơn đi, đừng nực cười như thế.
– Tại sao ở AS Roma, họ lại khó giành chiến thắng đến vậy?
– Tôi không biết. Với tôi, Roma là nơi tuyệt vời nhất trong sự nghiệp. Tôi chưa bao giờ thấy một bầu không khí nào cuồng nhiệt đến thế xung quanh một đội bóng. Sân Olimpico luôn chật kín, tình cảm của người hâm mộ dành cho cầu thủ thật khó tin. Áp lực kỳ vọng cao ư? Đó không phải là bi kịch. Bởi khi chúng tôi vô địch Conference League, lễ ăn mừng đã diễn ra điên rồ. Ngay cả khi vô địch Champions League, tôi cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Nhưng triều đại của tôi tại Roma đã chấm dứt rồi.
– Tại sao?
– Tôi không muốn nói gì thêm. Chỉ một điều thôi, đừng ai đổ lỗi cho các các CĐV Roma rằng họ là nguyên nhân khiến đội bóng không thắng. Các CĐV áo màu bã trầu là những người luôn giúp sức cho đội bóng, không ai được phép đụng đến họ.
– Câu hỏi cuối cùng: Tương lai của Mourinho ra sao? Có người viết về Real Madrid, hay thực sự là một ngày nào đó sẽ tới Juventus?
– Không, mục tiêu tiếp theo của tôi là đưa Benfica dự Champions League. Chúng tôi đã có một hành trình phi thường, là đội duy nhất tại châu Âu chưa để thua trận nào. Nếu thắng ba trận tới, chúng tôi sẽ góp mặt tại đấu trường danh giá nhất châu lục. Đó là điều duy nhất nằm trong đầu tôi lúc này. Ưu tiên số một là thế. Còn sau đó, ai biết được.
U.17 Việt Nam vẫn đang trên hành trình cạnh tranh tấm vé dự World Cup, khi đua tranh cùng U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen tại bảng C VCK U.17 châu Á 2026. Sau hai lượt trận, thầy trò HLV Cristiano Roland đứng nhì bảng với 3 điểm. Hàn Quốc dẫn đầu với 4 điểm, còn Yemen và UAE lần lượt đứng thứ ba và cuối bảng.
Ban đầu, để đoạt tấm vé dự U.17 World Cup, U.17 Việt Nam có hai con đường: đoạt một trong hai vị trí dẫn đầu bảng đấu, hoặc trở thành đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất. Tuy nhiên, con đường thứ hai chỉ mở ra nếu U.17 Qatar vượt qua vòng bảng, đồng nghĩa suất dự của Qatar (chủ nhà U.17 World Cup) được chuyển xuống cho đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất.
Ở loạt trận hạ màn bảng B diễn ra rạng sáng nay (13.5), U.17 Qatar đã bị loại do thua 0-2 trước U.17 Trung Quốc. Sau 3 trận, U.17 Nhật Bản đi tiếp với 9 điểm trọn vẹn. Cả ba đội Trung Quốc, Qatar và Indonesia cùng 3 điểm, nhưng chỉ Trung Quốc đoạt vé do có thành tích đối đầu tốt nhất (hiệu số +1 trong các cuộc đối đầu trực tiếp, hơn Qatar với hiệu số 0, Indonesia -1).
Do U.17 Qatar dừng bước, nên sẽ không có vé World Cup dành cho đội thứ ba xuất sắc nhất. Chỉ đội nhất hoặc nhì bảng mới có vé thông hành đến sân chơi lớn nhất bóng đá thế giới. Dù gặp thêm đôi chút bất lợi, nhưng U.17 Việt Nam của HLV Cristiano Roland vẫn còn nguyên quyền tự quyết. Toàn đội sẽ đoạt vé vào tứ kết châu Á và dự World Cup nếu đánh bại U.17 UAE. Còn trong trường hợp hòa U.17 UAE, U.17 Việt Nam chỉ cần chờ U.17 Yemen không thắng được U.17 Hàn Quốc là đi tiếp. Nếu thua UAE, U.17 Việt Nam bị loại.
Trận đấu giữa U.17 Việt Nam và U.17 UAE diễn ra lúc 0 giờ ngày 14.5.
"Tôi thức trắng đêm qua, và vẫn không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra", cựu HLV từng vô địch Champions League 1994 với AC Milan nói trên báo Tây Ban Nha Marca hôm 1/4. "Chúng ta đang nói về một đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới. Ba lần liên tiếp vắng bóng ở World Cup là một thảm kịch thể thao, một nỗi hổ thẹn. Đây là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với bóng đá Italy trong lịch sử hiện đại".
Thua Bosnia trong trận chung kết play-off hôm 31/3, Italy sẽ chỉ có thể trở lại World Cup sớm nhất vào 2030, tức 16 năm kể từ lần gần nhất góp mặt ở Brazil 2014. Với Capello, đó là cú sốc lớn đối với một quốc gia coi bóng đá gần như tôn giáo. "Cả Italy đang chìm trong u buồn. Với một dân tộc yêu bóng đá đến cuồng nhiệt, việc bị loại đến lần thứ ba là điều cực kỳ khó chấp nhận", cựu HLV 79 tuổi nói tiếp.
Chiến lược gia sinh năm 1946 cũng chỉ đích danh các cấp quản lý tại LĐBĐ Italy (FIGC), yêu cầu những thay đổi cấp bách trong cấu trúc của bóng đá nước này. "Ở đây chẳng ai chịu từ chức cả, đó mới là điều đáng lo ngại nhất. Người đầu tiên cần phải chịu trách nhiệm là Chủ tịch Liên đoàn Gabriele Gravina, cùng với toàn bộ ban lãnh đạo", ông khẳng định.
Trước sự sụp đổ của nền bóng đá Italy, Capello nhấn mạnh nhu cầu về một cuộc cải tổ sâu rộng, thay vì chỉ đưa ra những quyết định mang tính tạm thời. "Cần phải tập hợp các chuyên gia, phân tích thực trạng và bắt đầu tái thiết từ nền móng. Vấn đề không chỉ nằm ở kết quả, mà là vấn đề mang tính hệ thống", HLV trưởng Real Madrid từ 1996-1997 và từ 2006-2007 giải thích, đồng thời đề cao tầm quan trọng của việc đầu tư vào phát triển bóng đá trẻ.
Tuy nhiên, Capello vẫn muốn gửi gắm một thông điệp hy vọng vào tương lai. Ông nói: "Sẽ rất khó để gượng dậy sau cú sốc này, nhưng tôi tin rằng đây sẽ là tiền đề để khởi đầu cho một cuộc đổi mới thực sự. Bóng đá Italy cần phải tự làm mới mình".
Dù đã không làm công tác huấn luyện từ năm 2018, Capello vẫn theo dõi sát sao bóng đá Italy lẫn thế giới, khi vẫn đang viết chuyên mục góc nhìn cho báo Italy Gazzetta dello Sport. Từ năm 2022, ông đã nhiều lần nêu ra những vấn đề nhức nhối của bóng đá Italy.
"Chúng ta hiện không bắt kịp với lối chơi tốc độ và cường độ cao ở các giải đấu châu Âu", Capello từng nói trên Sky Sport Italy tháng 3/2022. "Đúng là chúng ta không đủ các tài năng trẻ, nhưng vấn đề vẫn là nền tảng đã sai từ ý tưởng. Chúng ta cần lấy trường phái bóng đá Đức làm mô hình noi theo, chúng ta không có được nền tảng kỹ thuật tốt để học tập cách làm của người Tây Ban Nha".
Năm 2024, trong một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với Gazzetta dello Sport, Capello tiếp tục mổ xẻ thực trạng bóng đá nước nhà bấy giờ. "Ở Italy, chúng ta không còn chú trọng vào chất lượng nữa", Capello từng phân tích. "Các trường học bóng đá, người ta chỉ dạy chiến thuật mà không dạy kỹ thuật, và để lại hệ quả về mặt lâu dài như vậy. Những năm gần đây, nhiều người đã lấy Pep Guardiola làm hình mẫu, nhưng đó lại là hình mẫu của một Guardiola 10 năm về trước, trong khi bản thân ông ấy đã phát triển, đã thay đổi. Chúng ta đã nhầm lẫn lối chơi đẹp với việc cầm bóng vô nghĩa".
Nếu có một "nhà tiên tri" nào dự báo trước sự sụp đổ của một đội tuyển từng là biểu tượng của văn hóa bóng đá thế giới, đó chính là Capello. Sau lượt đi vòng 1/16 Champions League mùa này, ông đã lên tiếng khi Galatasaray vùi dập Juventus 5-2, Dortmund vượt qua Atalanta 2-0 và Bodo/Glimt đánh bại Inter Milan 3-1.
Trong bài góc nhìn trên báo Gazzetta dello Sport, Capello nhấn mạnh: "Việc chúng ta để thủng lưới 10 bàn trong ba trận không phải ngẫu nhiên. Đây là quả đắng từ những gì chúng ta đã gieo trồng suốt những năm qua. Trước đây, chúng ta đào tạo ra những hậu vệ độc bản. Ngày nay, các học viện yêu cầu họ phải biết triển khai bóng nhưng lại không biết phòng ngự. Họ thiếu sự tập trung, biết đứng vị trí nhưng không biết kèm người. Và khi đối đầu những cầu thủ tốc độ và kỹ thuật, họ lập tức khủng hoảng. Sai lầm bắt nguồn từ các trường bóng đá: người ta cấm trẻ em rê dắt, triệt tiêu sự sáng tạo, chỉ tập trung vào chiến thuật mà bỏ qua việc rèn luyện tốc độ. Trình độ của các CLB phản ánh bộ mặt của ĐTQG và ngược lại".
Trên sân Atlanta, đội tuyển Anh sớm rơi vào thế bất lợi khi Brian Cipenga ghi bàn mở tỷ số cho CHDC Congo ngay phút thứ 7. Đoàn quân của HLV Thomas Tuchel chơi bế tắc trong phần lớn thời gian trận đấu và đứng trước nguy cơ bị loại sốc.
Cuối hiệp 1, tình huống tranh cãi bắt đầu xuất hiện. Trong một pha thoát xuống đối mặt thủ môn Lionel Mpasi, Harry Kane vượt qua người gác đền của CHDC Congo trước khi ngã trong vòng cấm. Tiền đạo 32 tuổi lập tức đòi phạt đền, nhưng trọng tài Adham Makhadmeh không những từ chối mà còn ra hiệu cho rằng đội trưởng đội tuyển Anh đã cố tình ngã kiếm phạt.
VAR sau đó kiểm tra tình huống nhưng không yêu cầu trọng tài ra đường biên xem lại màn hình. Quyết định giữ nguyên khiến các cầu thủ Anh phản ứng dữ dội, còn Harry Kane tiếp tục tranh luận với trọng tài ngay cả khi hiệp 1 khép lại.
Harry Kane ngã sau pha va chạm với thủ thành của đội tuyển CHDC Congo, gây ra nhiều tranh cãi
ẢNH: REUTERS
Tình huống này nhanh chóng tạo nên cuộc tranh luận dữ dội trên các kênh truyền hình và mạng xã hội. Huyền thoại bóng đá Anh Alan Shearer cho rằng đội tuyển Anh đã bị từ chối một quả phạt đền rõ ràng.
Theo Shearer, thủ môn Mpasi đã lao ra với hai tay dang rộng và có va chạm với Harry Kane. Ông nhận định một tiền đạo hoàn toàn có quyền tận dụng pha tiếp xúc đó và ngã xuống khi thủ môn tự đặt mình vào vị trí nguy hiểm.
Cựu thủ môn Joe Hart cũng đứng về phía Harry Kane. Anh thừa nhận nếu là người bắt gôn trong tình huống đó, bản thân đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với một quả phạt đền vì cảm thấy thủ môn CHDC Congo có lỗi.
Cùng quan điểm, cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Mark Halsey chỉ trích VAR đã mắc “sai lầm rõ ràng”. Ông cho rằng có sự tiếp xúc thực sự giữa Mpasi và Harry Kane, đồng thời đặt câu hỏi vì sao trọng tài lại ra dấu cầu thủ Anh ăn vạ nhưng không rút thẻ vàng.
“Đối với tôi, đó rõ ràng là một quả phạt đền. Tôi rất ngạc nhiên khi VAR không can thiệp”, Halsey nhận định.
Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình với Harry Kane. Cựu danh thủ Wayne Rooney lại đưa ra quan điểm hoàn toàn trái ngược. Rooney cho rằng tiền đạo của đội tuyển Anh đã chủ động lao vào thủ môn sau khi mất đà. Theo ông, Harry Kane có một nhịp khựng lại rồi đổ người về phía đối thủ thay vì bị tác động đủ mạnh để ngã xuống.
“Tôi nghĩ Harry Kane tự tạo ra phần lớn pha va chạm. Thủ môn đúng là đã lao ra, nhưng có cảm giác Harry Kane chủ động lao vào đối phương. Vì thế, đây có lẽ là quyết định đúng của trọng tài”, Rooney phân tích.
Trọng tài giải thích cho Harry Kane còn tổ VAR đã không vào cuộc ở pha bóng này
Sự chia rẽ trong giới chuyên môn càng khiến cuộc tranh luận trở nên nóng hơn. Một bộ phận người hâm mộ cho rằng đội tuyển Anh đã bị tước mất quả phạt đền rõ ràng, trong khi những người khác nhận định Kane đã tận dụng va chạm để tìm kiếm lợi thế.
Dù vậy, tranh cãi cuối cùng không ảnh hưởng đến kết quả trận đấu. Khi đội tuyển Anh đứng trước bờ vực bị loại, Harry Kane đã lên tiếng đúng lúc bằng cú đánh đầu gỡ hòa ở phút 75 trước khi hoàn tất cú đúp ở phút 86, giúp “Tam sư” thắng ngược 2-1 và giành vé vào vòng 16 đội. Ở vòng đấu tiếp theo, đối thủ của thầy trò HLV Thomas Tuchel là đội đồng chủ nhà của World Cup 2026 - Mexico.