Nhưng với Thư Kỳ, bước sang tuổi 50, cô vẫn không chỉ vẫn cho người đời chiêm ngưỡng, mà còn để họ chiêm ngưỡng thêm những khía cạnh khác của bản thân.
Nữ hài, bộ phim giúp cô giành giải Đạo diễn xuất sắc tại LHP Busan năm 2025, lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ Đài Loan thập niên 80. Cô bé Tiểu Lệ lớn lên trong gia đình có cha làm thợ máy, mẹ làm thợ cắt tóc gội đầu. Ngày ngày cô cùng em gái đến trường rồi lại trở về, đi qua cây cầu Cơ Long.
Cô bé sống trong hai thế giới: thế giới thực tại của sự nghèo khó, của bạo lực mà cha trút lên mẹ và những lời mắng nhiếc mà mẹ trút lên cô; thế giới mộng mơ nơi cô ngắm nhìn thiên nhiên, tự tìm niềm vui trong sự cô độc, trong mộng ước, trong tình bạn mới chớm cùng một người bạn gái mới chuyển tới trường.
Trailer Girl – phim đầu tay của đạo diễn Thư Kỳ
Đó là một bộ phim tri ân quá khứ. Ta thấy Thư Kỳ tri ân những người thầy của mình: tri ân Hầu Hiếu Hiền – người đạo diễn đã mang cô đến phim nghệ thuật, tri ân Trương Quốc Vinh – người anh luôn nâng đỡ cô vào buổi đầu sự nghiệp. Nhưng không chỉ tri ân những điều tốt đẹp, cô tri ân cả nỗi đau và cả những vết thương.
Thư Kỳ làm ta nhớ tới François Truffaut. Phim dài đầu tay của ông là Les quatre cents coups cũng có tính tiểu sử, cũng về một đứa trẻ sinh ra trong gia đình phức tạp, cũng bị xã hội thờ ơ, ghẻ lạnh, gạt ra bên lề, cũng trốn học, cũng dạt trôi, cũng tự do, mộng mơ, buồn bã.
Người ta bảo đỉnh cao điện ảnh Truffaut là sự dịu dàng của ông với nhân vật. Có lẽ ta cũng thấy sự dịu dàng ấy ở Thư Kỳ. Cô chân thật và dịu dàng kể câu chuyện đời mình. Cô dùng sự nữ tính, thi tính để làm hòa cùng quá khứ.
Ở một cảnh phim, ta thấy bóng bàn tay của người cha đen ngòm như con nhện khổng lồ giăng ngoài tủ quần áo. Ở cảnh phim khác, ta thấy một trái bóng bay đỏ vút lên từ cặp đi học của cô em gái. Dù là nỗi sợ hãi, sự bất an hay sự lãng mạn, sự mộng mơ, trong phim của Thư Kỳ đều đẹp đẽ lạ lùng.
Cô kể chuyện thiếu nữ lần đầu hút thuốc, lần đầu ngồi sau xe máy của mấy cậu choai choai chở lên núi đi chơi, lần đầu tô son, lần đầu diện quần áo đẹp. Tất cả đều với sự nhạy cảm chỉ có thể tìm ở một người phụ nữ, một người phụ nữ đã đủ trưởng thành để nhìn lại đời mình, đầy nhân hậu, đầy thứ tha.
Một bộ phim khiến ta yêu trái tim của người làm ra nó. Phải có một trái tim đẹp lắm thì mới có thể nhìn lại quá khứ một cách nhân hậu như vậy.
Cùng trong năm ngoái, Thư Kỳ trở lại với diễn xuất qua một tác phẩm arthouse (phim nghệ thuật) xuất sắc của đạo diễn Tất Cống: Thời đại cuồng dã.
Bộ phim kể về một thế giới giả tưởng, nơi con người đã đạt đến sự bất tử. Và cái giá phải trả cho việc không bao giờ chết, đó là con người cũng không bao giờ mơ nữa.
Nhưng trong thế giới mà giấc mơ tuyệt diệt, vẫn có những kẻ chấp mê. Họ vẫn bám vào giấc mơ, và họ chạy trốn, cư trú trong những giấc mơ lớn nhất của nhân loại – những thước phim điện ảnh. Và rồi lại có những người được giao cho việc truy lùng họ.
Thư Kỳ vào vai một người phụ nữ truy tầm những kẻ vẫn mơ. Phim gồm sáu phần, năm phần đầu lần lượt theo năm giác quan – thị giác, thính giác, vị giác, khứu giác, xúc giác – và một chương kết. Thư Kỳ chỉ xuất hiện khá hạn chế ở hai chương đầu và cuối của phim, nhưng từng khung hình của cô đều đạt đến sự hoàn hảo về mặt thị giác.
Thời đại cuồng dã là một bảo tàng nghệ thuật, một phòng trưng bày đương đại, một tác phẩm siêu thực không dành cho số đông. Và Thư Kỳ giống như người dẫn dắt ta bước vào thế giới hư ảo ấy.
Ở một phân cảnh đầu phim, Thư Kỳ đứng trước ô cửa rợp đầy bồ câu, rồi Thư Kỳ trèo lên một cỗ máy phóng đại, điều tra tấm ảnh của kẻ nằm mơ mà cô đang tìm kiếm.
Cô đi vào một kỹ viện với kiến trúc như một lâu đài Đức trong điện ảnh thời kỳ chủ nghĩa biểu hiện những năm 1920, bò qua vô vàn cánh cửa và bước vào những không gian ảo mị.
Nghĩa là ở tuổi 50, Thư Kỳ vẫn chẳng ngại ngần nhận lời tham gia một tác phẩm với tính thể nghiệm cao đến vậy, đòi hỏi ở người diễn viên nhiều trí tưởng tượng quái đản và siêu việt đến vậy.
Hình ảnh Thư Kỳ “phẫu thuật” kẻ nằm mơ sau một tấm rèm đỏ, lấy ra từ người y những cuộn phim giấu kỹ bên trong, xem từng cuộn phim ấy, và rồi giúp y khâu vá lại cái mặt nạ trắng sứt sẹo, rồi đẩy y qua một cánh cổng đỏ dẫn tới một vùng không gian vũ trụ vô biên là một trong những cảnh phim quái dị nhất mà cũng mê hoặc nhất của năm qua.
Là người truy bắt, cuối cùng, nhân vật của Thư Kỳ nảy sinh một sự cảm thương cho kẻ nằm mơ. Một vai diễn với rất ít thời lượng lên sóng, nhưng dường như có hết tất cả những điều ta yêu ở chính Thư Kỳ: sự tò mò, sự bền bỉ, sự dịu dàng, sự thấu hiểu.
Cũng như nhân vật đi qua những cánh cửa kỳ ảo dù chẳng biết dẫn tới đâu, Thư Kỳ tuổi 50 vẫn đang đi qua những cánh cửa mới, ai biết được sẽ còn dẫn cô tới điều gì.
Xuất hiện trên podcast On Purpose With Jay Shetty, nữ diễn viên Hayden Panettiere có những chia sẻ gây sốc về góc khuất Hollywood mà cô từng là nạn nhân. Những tiết lộ chấn động này nằm trong cuốn hồi ký sắp ra mắt mang tên This Is Me: A Reckoning. Ngôi sao của loạt phim đình đám Heroes và Nashville nhớ lại sự cố kinh khủng khi cô bị một người mà bản thân hết mực tin tưởng lừa vào phòng để phục vụ tình dục cho một nam tài tử danh tiếng.
Theo Variety, Hayden kể lại cô đang tận hưởng kỳ nghỉ trên chiếc du thuyền và không hề có dấu hiệu cảnh báo nào về nguy hiểm sắp ập tới. "Tôi được dẫn đi bởi một người mà tôi coi như người bảo vệ, người luôn ủng hộ mình. Chúng tôi đi xuống một căn phòng nhỏ, cô ấy đặt tôi lên giường cạnh một người đàn ông không mặc quần áo, một người rất nổi tiếng. Với anh ta, đó chỉ là chuyện bình thường diễn ra hằng ngày", nữ diễn viên cay đắng nhớ lại.
Dù lúc đó 18 tuổi, Hayden thừa nhận cô chưa đủ khả năng nhận thức đầy đủ những hiểm họa xung quanh mình: "Đến lúc nhận ra mình đang gặp nguy hiểm, tôi thực sự đã ở giữa đại dương bao la rồi".
Đứng trước tình huống ngặt nghèo, Hayden cho biết "ngọn lửa sinh tồn" trong cô trỗi dậy. Cô trở nên hung dữ và quyết liệt phản kháng: "Tôi nghĩ chuyện này không thể xảy ra. Tôi bỏ chạy và trốn ở bất cứ nơi nào có thể trên tàu. Không thể nhảy xuống biển để bơi đi, và tôi nhận ra rằng chẳng có ai ở đó thông cảm cho mình cả".
Hayden Panettiere vốn là gương mặt quen thuộc với khán giả Việt qua các vai diễn trong Remember the Titans, Ice Princess hay gần đây nhất là vai Kirby Reed trong Scream VI. Khởi nghiệp từ khi còn là diễn viên nhí, cô từng đối mặt với áp lực duy trì hình ảnh hoàn hảo trước công chúng trong suốt nhiều thập niên.
Không chỉ dừng lại ở việc tố cáo vấn nạn quấy rối, Hayden còn gây chú ý khi công khai mình là người song tính. Trao đổi với tờ US Weekly trước thềm ra mắt hồi ký, cô thừa nhận đã phải che giấu điều này suốt nhiều năm vì nỗi sợ dư luận và áp lực từ đội ngũ quản lý.
"Tôi luôn sợ mình không hoàn hảo, sợ dư luận sẽ phản ứng. Thật buồn khi phải đợi đến năm 36 tuổi mới dám chia sẻ phần con người đó của bản thân, nhưng muộn còn hơn không", Hayden tâm sự.
Cuốn hồi ký This Is Me: A Reckoning dự kiến phát hành ngày 19.5 tới, được kỳ vọng sẽ tiếp tục bóc trần những sự thật trần trụi phía sau ánh hào quang của kinh đô điện ảnh thế giới.
Trước khi dũng cảm phanh phui những góc khuất trong hồi ký, Hayden Panettiere từng là "thần đồng" điện ảnh khi đóng quảng cáo từ lúc 11 tháng tuổi và vụt sáng thành sao hạng A với loạt phim Heroes. Tuy nhiên, ánh hào quang sớm cũng đi kèm với những bi kịch cá nhân. Nữ minh tinh từng trải qua giai đoạn dài chiến đấu với chứng trầm cảm sau sinh và lạm dụng chất gây nghiện.
Bên cạnh nghệ thuật, Hayden còn được biết đến là nhà hoạt động môi trường quyết liệt, từng xả thân ngăn chặn nạn săn bắt cá heo trái phép tại Nhật Bản.
Từ những sân khấu thân quen đến các đại nhạc hội ngoài trời quy mô hàng chục nghìn khán giả, TP mang tên Bác đang từng bước định hình một không gian văn hóa đô thị sống động, nơi âm nhạc trở thành nhịp đập trung tâm của đời sống tinh thần.
Trong nhiều năm, TP.HCM vẫn được xem là "thủ phủ" âm nhạc của cả nước, nơi các phòng trà và sân khấu biểu diễn giữ vai trò nuôi dưỡng đời sống nghệ thuật bền chặt, dài lâu. Có thể nói không có TP nào trong cả nước có nhiều tụ điểm biểu diễn ca nhạc như TP.HCM.
Chính các quán cá phê nhạc, quán bar, tụ điểm ca nhạc định kỳ... đã duy trì sức sống của dòng nhạc trữ tình, acoustic, indie... và tạo nên một nền tảng vững chắc cho thị trường âm nhạc. Đây chính là "lớp nền" giúp TP.HCM không chỉ sôi động ở bề nổi mà còn bền bỉ ở chiều sâu.
Cũng từ những sân khấu nền tảng này, nhiều thế hệ nhạc sĩ, ca sĩ, nhạc công đã định hình được phong cách, tên tuổi để tiến đến những concert ở các nhà hát lớn hơn, sân khấu chuyên nghiệp hơn như: Nhà hát TP, Nhà hát Hòa Bình, Nhà hát Bến Thành...
Và nếu như trước đây không gian âm nhạc đô thị chủ yếu gói gọn trong nhà hát và phòng trà thì khoảng năm năm trở lại đây, TP.HCM đã chứng kiến sự "bung nở" mạnh mẽ của các sân khấu ngoài trời quy mô lớn.
Đáng chú ý nhất và cũng nổi bật nhất là chuỗi chương trình thuộc HOZO (Ho Chi Minh City International Music Festival) - liên hoan âm nhạc quốc tế do TP tổ chức thường niên từ năm 2019.
Riêng mùa 2023, sự kiện này thu hút khoảng 200.000 lượt khán giả trong vài ngày, biến khu vực trung tâm thành một không gian trình diễn mở đúng nghĩa. Trong khi đó HOZO 2024 đã mở rộng thành chuỗi hoạt động với các cuộc thi âm nhạc tìm kiếm tài năng trẻ, hội thảo các vấn đề trong ngành nhạc và concert kéo dài tới ba tháng (từ tháng 10 đến 12-2024). Chỉ một festival do TP tổ chức như HOZO đã tương đương hàng chục đêm nhạc lớn gộp lại.
Song song đó là sự xuất hiện của những concert mang tính hiện tượng văn hóa đại chúng. Sức nóng của Anh trai vượt ngàn chông gai, Chị đẹp vượt gió rẽ sóng, Anh trai say hi hay Sao nhập ngũ concert... cho thấy một thế hệ nghệ sĩ trẻ đang định hình lại thị trường biểu diễn bằng cách tiếp cận khán giả theo mô hình "idol - fandom" đầy hào hứng.
Những chương trình này cũng minh chứng cho xu hướng "giải trí đa nền tảng", nơi âm nhạc, truyền hình và cộng đồng hòa làm một. Ở đó khán giả không chỉ đơn thuần xem biểu diễn mà còn được trải nghiệm văn hóa tổng hợp với âm thanh - ánh sáng - sân khấu - công nghệ trình diễn, tạo nên một chuẩn mực mới cho ngành công nghiệp biểu diễn trong nước.
Ở chiều ngược lại, các nghệ sĩ tên tuổi vẫn duy trì sức hút dài lâu. Những đêm diễn của Mỹ Tâm hay Hà Anh Tuấn liên tục lấp đầy khán phòng, thậm chí mở rộng ra các không gian ngoài trời với quy mô hàng chục nghìn khán giả mà vẫn "cháy vé".
Sự sôi động và nhiệt tình đó đã giúp TP.HCM trong những năm gần đây trở thành điểm dừng chân của nhiều nghệ sĩ quốc tế, góp phần đưa đời sống âm nhạc đô thị hòa vào dòng chảy toàn cầu.
Tại HOZO, khán giả đã có cơ hội thưởng thức các tiết mục trình diễn những tên tuổi lớn, từng đoạt giải Grammy như Babyface cùng nhiều nghệ sĩ đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, châu Âu... trong một không gian mở ngay trung tâm TP. Sự kiện quy tụ nghệ sĩ danh tiếng từ các quốc gia và vùng lãnh thổ được tổ chức quy mô nhiều ngày cho thấy khả năng kết nối quốc tế ngày càng rõ nét của TP.HCM.
Cũng nên nhớ rằng thị trường biểu diễn tại TP.HCM gần nửa thế kỷ qua đã ghi nhận sự xuất hiện của nhiều nghệ sĩ quốc tế với các đêm diễn riêng lẻ. Từ những giọng ca huyền thoại như: Patricia Kaas, Bryan Adams, Sting, Jack White, Demi Lovato... cho đến những ban nhạc nổi danh như Boney M, Michael Learns to Rock, Backstreet Boys, Westlife... đều có những concert và những kỷ niệm khó quên cùng fan Việt tại đây.
Đặc biệt, làn sóng K-pop đã nhiều lần "đổ bộ" TP.HCM với concert của Super Junior thu hút hơn 15.000 khán giả tại sân vận động Quân khu 7 vào tháng 3-2023 kéo theo nhiều fancon quy mô lớn sau đó.
Trước đó, ngay từ năm 2012 đại nhạc hội Coca-Cola SoundFest đã từng đưa những tên tuổi như BigBang đến với khán giả Sài Gòn. Và tại GENfest - một lễ hội âm nhạc "trẻ" hơn - những năm gần đây luôn là sân khấu của những tên tuổi đình đám nhất Hàn Quốc với Lee Hyo-ri, HyunA, rapper Zico, Zion.T, Hwa Sa (MAMAMOO) hay PSY.
Năm năm gần đây, các đơn vị tổ chức âm nhạc tại TP.HCM đã chuyển từ liveshow đơn lẻ sang hệ sinh thái sự kiện âm nhạc liên tục. Dù chưa có thống kê chính thức nhưng theo tổng hợp từ các đơn vị tổ chức và dữ liệu thị trường, mỗi năm TP.HCM hiện có hàng chục concert quy mô lớn và hàng trăm đêm nhạc lớn nhỏ, tăng gấp nhiều lần so với một thập niên trước.
Điều đáng nói không chỉ là số lượng mà là sự thay đổi về tư duy tổ chức không gian văn hóa.
Nhạc sĩ Huy Tuấn, tổng đạo diễn của Lễ hội âm nhạc quốc tế TP.HCM - HOZO, cho biết: "Trong năm năm đầu tiên TP đã gầy dựng thương hiệu và phần nào khẳng định được tên tuổi của HOZO trên bản đồ âm nhạc của khu vực. Và TP.HCM hôm nay đã là một siêu đô thị. Vậy nên mục tiêu trong năm năm tới, HOZO sẽ không chỉ là một địa chỉ văn hóa của TP mà sẽ trở thành trung tâm của mọi sự kiện âm nhạc của thế giới. "TP.HCM - City of the world music" là điều mà chúng tôi đang nỗ lực để hướng đến".
Từ những sân khấu quen thuộc trong không gian nhà hát, trung tâm văn hóa, nhà thi đấu, sân vận động, TP đã chủ động mở rộng đêm nhạc sang các không gian công cộng: phố đi bộ Nguyễn Huệ, đường sách Nguyễn Văn Bình, công viên bờ sông Thủ Thiêm hay các khu đô thị mới như Global City, Vạn Phúc City... Những nơi này đang dần trở thành "sân khấu không tường", nơi âm nhạc có thể "chạm" đến công chúng thật nhanh chóng, dễ dàng.
Đạo diễn âm nhạc Trần Tú cho rằng sự chuyển dịch này không đơn thuần là câu chuyện giải trí: "Thay đổi này phản ánh một chiến lược dài hơi trong việc xây dựng không gian văn hóa đậm chất TP.HCM - nơi nghệ thuật không bị bó hẹp trong bốn bức tường mà trở thành một phần của đời sống đô thị hiện đại. Ở đó âm nhạc không chỉ để thưởng thức mà còn để kết nối cộng đồng, kích thích kinh tế đêm và góp phần định hình bản sắc của một TP năng động, cởi mở và giàu sức sáng tạo".
Dẫu chưa mang một danh xưng chính thức như "city of the world music" nhưng những gì đang diễn ra cho thấy TP đã và đang đi rất nhanh trên con đường đó. Khi những không gian công cộng trở thành sân khấu, khi nghệ sĩ trong và ngoài nước cùng hội tụ, khi khán giả sẵn sàng lấp đầy những đêm diễn bằng tình yêu âm nhạc thì bản thân TP cũng đang được "soạn nhạc" mỗi ngày bằng chính năng lượng sống của mình.
Trong loạt ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội mới đây, Lưu Thi Thi ở tuổi 39 còn Ngô Kỳ Long đã 56 tuổi. Cả hai cùng diện quần trắng, đeo kính râm và có phong cách ăn mặc khá đồng điệu.
Ngay sau khi lan truyền, bộ ảnh nhanh chóng thu hút sự chú ý từ cộng đồng mạng với hơn 230 triệu lượt xem và khoảng 1,2 triệu lượt yêu thích trên Weibo. Nhiều ý kiến cho rằng khó có thể nhận ra khoảng cách 17 tuổi giữa hai người. Không ít cư dân mạng còn nhận xét loạt khoảnh khắc này đã trực tiếp đập tan những tin đồn ly hôn kéo dài suốt thời gian qua giữa cặp sao nổi tiếng.
Tin đồn hôn nhân rạn nứt bắt đầu bùng lên khi Ngô Kỳ Long và Lưu Thi Thi không còn tương tác với nhau trên mạng xã hội trong thời gian dài. Sau đó, cư dân mạng tiếp tục đưa ra hàng loạt bằng chứng nghi vấn cặp đôi rạn nứt. Một số người phát hiện từ tháng 3.2024, mỹ nhân Bộ bộ kinh tâm không còn đeo nhẫn cưới khi xuất hiện công khai.
Không chỉ dừng ở đời sống cá nhân, những thay đổi liên quan đến hoạt động kinh doanh của cả hai cũng khiến dư luận bàn tán. Theo thông tin từ nền tảng doanh nghiệp Trung Quốc, vào tháng 2.2025, Lưu Thi Thi đã chuyển nhượng 5% cổ phần tại Công ty đầu tư Giang Tô Tây Tử cho Ngô Kỳ Long. Trước đó không lâu, nhiều công ty có liên quan đến tài tử 7X cũng lần lượt giải thể.
Một số chuyên gia tài chính thậm chí còn cho rằng đây có thể là dấu hiệu phân chia tài sản trước ly hôn, đồng thời lan truyền tin đồn cặp đôi đã âm thầm ký thỏa thuận ly hôn bí mật với khối tài sản liên quan lên đến hàng trăm triệu USD. Có cư dân mạng còn khẳng định hai người đã hoàn tất thủ tục tại một văn phòng luật ở Bắc Kinh (Trung Quốc).
Song song với đó, tin đồn sống ly thân cũng liên tục xuất hiện. Một số phương tiện truyền thông Đài Loan cho biết Lưu Thi Thi chủ yếu sống tại Thượng Hải để đóng phim, trong khi Ngô Kỳ Long ở Đài Bắc chăm sóc con trai. Tình trạng này được cho là kéo dài gần một năm. Tháng 12.2024, Ngô Kỳ Long từng đưa con trai sang Thượng Hải thăm vợ nhưng cả hai bị cho là cố tình tránh xuất hiện chung khung hình.
Trong giai đoạn tin đồn lan rộng, nhiều chi tiết tưởng chừng không liên quan cũng bị cư dân mạng đem ra phân tích. Có lần Lưu Thi Thi bị bắt gặp mặc áo in dòng chữ: "Hãy nói với người cũ rằng tôi rất được yêu thích". Cùng ngày hôm đó, vợ cũ của Ngô Kỳ Long là Mã Nhã Thư lại bấm thích một bình luận có nội dung: "Người hạnh phúc hơn sau chia tay mới là người chiến thắng".
Đến tháng 12.2024, nhà sản xuất Vương Đại Phát trong một buổi livestream còn phát ngôn rằng Lưu Thi Thi "cuối cùng cũng không còn qua lại với người chồng cũ nữa". Câu nói này nhanh chóng bị cắt ra và lan truyền rộng rãi, khiến nghi vấn ly hôn càng bùng nổ.
Trước làn sóng đồn đoán ngày càng lớn, mẹ của Ngô Kỳ Long từng lên tiếng vào cuối năm 2024. Bà cho biết cả hai vẫn rất ổn và tiết lộ bản thân thường xuyên sang Thượng Hải thăm cháu nội, gián tiếp phủ nhận thông tin sống ly thân. Đến tháng 6.2025, truyền thông lần đầu ghi lại được khoảnh khắc cả gia đình ba người cùng xuất hiện sau thời gian dài. Ngô Kỳ Long và Lưu Thi Thi được nhìn thấy đưa con trai rời khỏi một nhà hàng. Nam diễn viên lái xe, còn Lưu Thi Thi ôm con ngồi phía sau trước khi cả gia đình cùng trở về nhà.
Thực tế, tin đồn ly hôn giữa hai người đã xuất hiện từ nhiều năm trước. Vào tháng 2.2022, cặp đôi từng cùng ủy quyền cho luật sư phát đi tuyên bố khởi kiện các tài khoản tung tin sai sự thật liên quan đến việc "Lưu Thi Thi - Ngô Kỳ Long ly hôn" hay "Ngô Kỳ Long ngoại tình".
Quay trở lại loạt ảnh sân bay tháng 4.2026, Lưu Thi Thi diện áo thun trắng họa tiết kết hợp quần ống rộng màu trắng, đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm. Trong khi đó, Ngô Kỳ Long mặc áo tối màu cùng quần trắng ôm dáng. Điều khiến công chúng chú ý hơn cả là cách cả hai thoải mái nắm tay giữa đám đông mà không hề né tránh ống kính. Lưu Thi Thi nhiều lần quay sang trò chuyện cùng chồng với nụ cười trên môi, còn Ngô Kỳ Long một tay đeo túi, tay còn lại vẫn luôn nắm chặt tay vợ.