Cristiano Ronaldo có đầy đủ yếu tố để trở thành… “vật tế thần” trong trận hòa 1-1 của Bồ Đào Nha trước CHDC Congo (bảng K World Cup 2026).
Chân sút 41 tuổi thiết lập năm con số 0 tròn trĩnh: 0 bàn thắng, 0 kiến tạo, 0 cú sút trúng đích, 0 pha rê bóng thành công, 0 lần tạo cơ hội cho đồng đội. Ronaldo chỉ để lại “dấu ấn” với cú sút hụt ở nửa cuối hiệp 2, sau đường chuyền trả ngược của tiền đạo trẻ Francisco Conceicao.
Bình luận trên kênh Fox Sport, cựu tiền đạo Thierry Henry chê trách Ronaldo đã hành xử ích kỷ. Thay vì chạy chỗ hút người để mở khoảng trống cho Bruno Fernandes vung chân, Ronaldo lại tranh sút với đồng đội, để rồi tự đặt bản thân vào thế khó. “Bồ Đào Nha cần ghi bàn, chứ không phải cậu đâu Ronaldo”, Henry chỉ trích.
Cộng với màn thể hiện vốn dĩ chói sáng của Lionel Messi (hat-trick vào lưới Algeria), Kylian Mbappe, Erling Haaland (cùng lập cú đúp vào lưới Senegal và Iraq) và Harry Kane (tỏa sáng trước Croatia), những bước chạy uể oải và nhăn nhó của Ronaldo càng trở thành mảng màu lạc lõng. Ở tuổi 41, Ronaldo đã xa rời đỉnh cao. Tốc độ, sức mạnh, độ rướn và thăng bằng đã suy giảm, dù khát vọng còn nguyên. Mà ngay cả khi ở đỉnh cao, số trận hay của Ronaldo ở World Cup cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Song, không công bằng nếu chỉ trích cá nhân Ronaldo. Bồ Đào Nha có trận đấu kém trên mọi phương diện, từ tổ chức tấn công, kiểm soát bóng đến thiết kế ý tưởng phá vỡ hàng thủ Congo.
Bernardo Silva chuyền hỏng liên tục và bị thay ra sau hiệp 1, Vitinha cũng không khá hơn, khi thiếu kết nối với hàng công, bị rút ra trong hiệp 2. Rafael Leao rê dắt vụng về, còn Bruno Fernandes thiếu đi nhãn quan vượt trội như khi ở CLB.
Trách nhiệm lớn nhất thuộc về HLV Roberto Martinez. Bồ Đào Nha chỉ là đội bóng mạnh… trên lý thuyết, khi những cá nhân không có bất cứ mối dây liên kết nào. Cựu chiến lược gia Everton không xây dựng được triết lý, lối chơi tổng thể, không kết hợp được dàn sao Bồ Đào Nha thành tập thể mạnh.
90 phút trước Congo khắc họa hình ảnh buồn bã của Bồ Đào Nha. Khi Ronaldo bị 2, 3 trung vệ đối thủ theo sát, các tiền vệ đã làm gì? Chuyền gần 800 đường, nhưng chỉ dứt điểm bảy lần (một lần trúng đích). Bồ Đào Nha cần tới hơn 100 đường chuyền mới đổi lấy một lần dứt điểm, con số kém nhất trong các đội mạnh từ đầu World Cup. Học trò Martinez chuyền bóng ra biên, đưa vào trung lộ, rồi… mất bóng, lại phải rượt đuổi.
Ronaldo không thể gồng gánh tập thể như Lionel Messi. Anh chỉ là nhân tố bình thường, chơi hay khi tập thể hay, và ngược lại. Hình ảnh buồn bã của CR7 chỉ là phần nổi của một “tảng băng” đấu pháp nghèo nàn vùi dập sức sáng tạo của mọi cầu thủ.
HLV Roberto Martinez từng bị cựu tiền vệ Bỉ Radja Nainggolan nhận xét là “HLV nghèo nàn, không có chiến lược hay đấu pháp, thiếu cấu trúc chơi bóng cùng mảng miếng tấn công”.
Đó có thể là nhận xét chủ quan của một cá nhân, nhưng cần nhìn lại cả sự nghiệp huấn luyện của Roberto Martinez.
Ở cấp CLB, ông chỉ huấn luyện những đội yếu như Rayo Vallecano, Wigan Athletic hay Everton. Tại Bỉ, Martinez được thừa hưởng thế hệ giỏi, nhưng ngoại trừ hạng ba World Cup 2018, “Quỷ đỏ” chưa tiến sâu ở bất cứ giải đấu danh giá nào.
Một chi tiết đáng chú ý mà tờ A Bola chỉ ra: HLV Martinez sẽ chia tay Bồ Đào Nha sau World Cup 2026. Điểm đến của ông rất có thể là… CLB Al-Nassr của Ronaldo. Hai HLV Martinez và Marco Silva được Al-Nassr nhắm tới, nhưng Silva đã nhận lời huấn luyện Benfica. Với một chiến lược gia chỉ còn tại vị vài tuần, Martinez có còn tham vọng tính toán lối chơi cho Bồ Đào Nha, hay chỉ đơn giản là lấy lòng Ronaldo, người mà ông cần chiếm thiện cảm nếu thực sự muốn dẫn dắt Al-Nassr?
Nếu như vậy, HLV Martinez có dám để Ronaldo dự bị trong trường hợp anh mờ nhạt, hay vẫn tiếp tục sử dụng học trò với niềm tin mông lung?
Giai đoạn cuối dẫn dắt Bồ Đào Nha, HLV Fernando Santos đã cất Ronaldo ngồi ngoài hai trận. Một trong hai trận đó, Bồ Đào Nha bùng nổ với chiến thắng 6-1.
Khi chỉ còn là một cầu thủ bình thường lệ thuộc hoàn toàn vào hệ thống, Ronaldo là cái tên hoàn toàn có thể bị thay thế, và cần phải thay nếu Bồ Đào Nha muốn bứt phá. Thế nhưng, để Ronaldo ở ngoài là quyết định đòi hỏi sự can đảm, xuất phát từ HLV bản lĩnh.
*Ghi bàn: Tấn Dũng 29’, Công Hậu 45+2, Văn Bách 49’, Duy Khang 63’, Thiên Phú 84'.
Ở trận ra quân hôm 1/6, Việt Nam thắng Timor Leste 3-0 nhờ hat-trick của Công Hậu nhưng lối chơi còn rời rạc, phối hợp thiếu kết dính và hàng thủ lộ nhiều khoảng trống để đối thủ khai thác. Tuy nhiên, trước Myanmar, đoàn quân của HLV Ikeuchi đã thể hiện bộ mặt khác khi kiểm soát hoàn toàn thế trận, lối đá giàu ý tưởng và hiệu quả trong tấn công.
Sau 29 phút áp đảo, Việt Nam mở tỷ số. Từ phạt góc, bóng được đưa về góc xa để Quốc Khánh đánh đầu vào giữa cho Tấn Dũng đánh đầu nối tung lưới Myanmar. Tới phút bù thứ hai, tận dụng tình huống bóng lập bập trong vòng cấm, Công Hậu có mặt kịp thời đá bồi cận thành nhân đôi cách biệt. Đây là bàn thứ tư sau hai trận của cầu thủ thuộc lò Thể Công.
Đầu hiệp hai, Công Hậu tiếp tục tỏa sáng. Phút 49, anh thoát xuống từ cánh trái rồi vặn sườn hai hậu vệ đối phương trước khi kiến tạo để Văn Bách thoải mái sút vào góc xa nâng tỷ số 3-0. Đến phút 61, Công Hậu lại thoát xuống trong vòng cấm lừa bóng qua thủ môn nhưng bị phạm lỗi và mang về phạt đền. Tiền vệ Duy Khang lạnh lùng đánh lừa thủ môn sút vào góc phải nâng tỷ số 4-0. Sau khi góp công vào ba bàn, Công Hậu được rút ra nghỉ để dưỡng sức cho trận quan trọng với Indonesia lượt cuối.
Dù rút một số trụ cột rời sân, Việt Nam không suy giảm sức mạnh. Các cầu thủ vào sân từ dự bị vẫn thi đấu năng nổ dưới cơn mưa lớn. Phút 84, Duy Khang đá phạt góc cho tiền đạo Nguyễn Thiên Phú bật cao đánh đầu về góc cao ấn định chiến thắng 5-0.
Thắng đậm giúp Việt Nam tiếp tục duy trì ngôi nhất bảng A. HLV Ikeuchi cũng đạt được mục tiêu kép khi các trụ cột được dưỡng sức sớm và không nhận thẻ phạt, để bảo toàn lực lượng cho trận quyết định gặp Indonesia. Một chiến thắng trước chủ nhà sẽ giúp đội giành vé vào bán kết. Trong trường hợp thua, Việt Nam vẫn có thể giành vé cho đội nhì bảng có thành tích tốt nhất vì đội đang giữ sạch lưới và hiệu số +8.
Giải U19 Đông Nam Á 2026 diễn ra tại Medan và Deli Serdang, Indonesia từ 1-13/6. 11 đội được chia vào ba bảng, thi đấu vòng tròn chọn đội nhất mỗi bảng và một đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết.
Bảng A có Indonesia,Việt Nam, Myanmar và Timor Leste. Bảng B là Thái Lan, Malaysia, Singapore và Brunei. Bảng C gồm Australia, Campuchia và Philippines.
U19 Việt Nam không có lực lượng mạnh nhất vì một số cầu thủ bận thi tốt nghiệp hoặc thi đấu ở V-League. Hai thiếu vắng đáng kể nhất là những tài năng của HAGL, trung vệ Đinh Quang Kiệt và tiền đạo Trần Gia Bảo. Tiền đạo trẻ Nguyễn Lê Phát cũng vắng mặt vì thi đấu cho Ninh Bình, còn tiền đạo Phạm Anh Khôi (Gốc Bỉ, Royal Antwerp) bị đứt dây chằng.
Giải U19 Đông Nam Á được tổ chức lần đầu năm 2002. Thái Lan và Australia giàu thành tích nhất với 5 lần lên ngôi. Malaysia và Indonesia cùng hai lần, còn Việt Nam mới một lần, vào năm 2007 khi giải diễn ra tại sân Thành Long, TP HCM.
Phát biểu tại một sự kiện cờ vua ở Stockholm (Thụy Điển) hôm 20/4, Carlsen không né tránh việc dự đoán trận đấu. "Lúc này, gần như không thể chọn ai khác ngoài Sindarov, dù chúng ta đều biết bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra ở một trận tranh ngôi vô địch thế giới", kỳ thủ Na Uy nói.
Quan điểm của Carlsen dựa trên sự khác biệt rõ ràng trong cách anh đánh giá hai tài năng trẻ tuổi đôi mươi. Gukesh vẫn tồn tại những hạn chế nhất định, đặc biệt trong khả năng hiểu và xử lý các dạng thế trận phức tạp. "Gukesh có những điểm yếu rất rõ ràng trong cách hiểu cuộc chơi, còn Sindarov thì không. Kỳ thủ Uzbekistan toàn diện hơn rất nhiều", Carlsen nhận xét.
Đây không phải lần đầu Carlsen dè dặt khi nói về Gukesh. Chính kỳ thủ Ấn Độ từng đánh bại anh ở siêu giải Na Uy 2025, trong trận đấu khiến Carlsen phản ứng mạnh khi đập tay xuống bàn. Tuy nhiên, anh vẫn nhìn nhận Gukesh chưa hoàn thiện, đặc biệt nếu so với sự ổn định và cân bằng mà Sindarov đang thể hiện.
Sự thăng tiến của Sindarov trong năm qua là cơ sở lớn cho nhận định này. Kỳ thủ Uzbekistan vừa vô địch Candidates 2026 với phong độ gần như hoàn hảo. Anh giành 10 điểm sau 14 ván, không thua trận nào, đồng thời tạo khoảng cách an toàn với nhóm bám đuổi từ rất sớm.
Màn trình diễn của Sindarov được đánh giá là ấn tượng nhất lịch sử Candidates hiện đại. Anh thắng sáu trong 10 ván đầu, trước khi chuyển sang lối chơi thực dụng để bảo toàn lợi thế. Những chiến thắng trước các đối thủ trực tiếp như Fabiano Caruana hay Rameshbabu Praggnanandhaa đặt nền móng cho chức vô địch, trong khi khả năng kiểm soát thế trận giúp anh duy trì chuỗi bất bại kéo dài.
Không chỉ Carlsen, huyền thoại Garry Kasparov cũng nghiêng về khả năng Sindarov đăng quang. "Nếu nhìn vào các ván đấu, Sindarov là lựa chọn rõ ràng hơn", nhà vô địch thế giới thời 1985-2000 nói. "Tuy nhiên, ở một trận tranh ngôi vô địch thế giới, áp lực tâm lý và sự chuẩn bị dài hạn đóng vai trò quyết định".
Theo Kasparov, Gukesh vẫn sở hữu những phẩm chất có thể tạo khác biệt. Kỳ thủ Ấn Độ nổi bật ở sự ổn định tâm lý và khả năng phòng ngự. "Cậu ấy có thể bảo vệ bất kỳ vị trí nào và tìm ra nguồn lực ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất", ông nhận xét. "Yếu tố này đã giúp Gukesh lên ngôi năm 2024 và duy trì vị thế ở nhóm đỉnh cao".
Kinh nghiệm thi đấu trận dài hơi cũng là lợi thế của Gukesh. Trận đấu sắp tới kéo dài 14 ván, đòi hỏi sự bền bỉ và khả năng thích nghi liên tục. Trong khi đó, Sindarov chưa từng trải qua một trận tranh ngôi vô địch thế giới, dù phong độ gần đây của anh thuyết phục.
Trận tranh ngôi giữa Sindarov và Gukesh cũng đánh dấu một cột mốc đặc biệt của làng cờ vua thế giới, khi cả hai kỳ thủ đều mới 20 tuổi. Kasparov thậm chí cho rằng một chiến thắng của Sindarov có thể mở ra kịch bản hấp dẫn hơn, có thể khiến Carlsen cân nhắc trở lại cuộc đua vô địch. "Tôi muốn thấy Sindarov đấu với Carlsen, bởi kỳ thủ Na Uy vẫn đang là số một", ông nói.
Chung kết cờ vua thế giới 2026 sẽ diễn ra cuối năm nay. Thời gian và địa điểm chưa được xác định.
Được biết HLV Lee Jung-soo đã hết hợp đồng với VFF từ ngày 31.3.2026. Việc 2 bên không tiến hành tái ký sẽ đồng nghĩa HLV Kim Sang-sik chia trợ trợ lý người Hàn Quốc này trong những chiến dịch sắp tới của đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam.
Thông tin từ VFF cho biết, quyết định này được đưa ra trên cơ sở kế hoạch cá nhân của ông Lee Jung-soo trong giai đoạn tiếp theo.
HLV Lee Jung-soo sinh ngày 8.1.1980, gia nhập BHL đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam từ tháng 3.2025. Ông đã đồng hành cùng HLV Kim trong quá trình chuẩn bị và tham dự nhiều giải đấu quan trọng như SEA Games 33, VCK U.23 châu Á 2026 và vòng loại Asian Cup 2027.
VFF cho biết: "Trong vai trò trợ lý cho ông Kim, HLV Lee Jung-soo luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm, sự chuyên nghiệp và đóng góp tích cực vào công tác chuyên môn của các đội tuyển quốc gia, góp phần trong những chiến tích của bóng đá Việt Nam trong 2 năm qua.
Trước khi sang Việt Nam làm việc, trợ lý Lee Jung-soo được biết đến là cựu tuyển thủ đội tuyển Hàn Quốc. Ông được đánh giá có nền tảng chuyên môn vững chắc từ sự nghiệp thi đấu đỉnh cao.
Sau khi giải nghệ, ông Lee Jung-soo chuyển sang công tác huấn luyện và tích lũy kinh nghiệm qua nhiều môi trường khác nhau, từng đảm nhiệm vai trò trợ lý tại CLB TP.HCM, Suwon FC và Đại học Dongguk. VFF ghi nhận và đánh giá cao những đóng góp của trợ lý Lee Jung-soo trong thời gian qua, đồng thời gửi lời cảm ơn và chúc ông thành công với các kế hoạch sắp tới".