Giữa không khí náo nhiệt của Liên hoan phim Quốc tế Thượng Hải lần thứ 28 (SIFF 2026), bên cạnh những sải bước thảm đỏ của dàn sao hạng A, một làn sóng ngầm mang tính bước ngoặt đang chiếm trọn tâm điểm thảo luận của giới làm phim độc lập.
Đó chính là cú bắt tay xuyên biên giới giữa các đạo diễn trẻ thế hệ mới và nền tảng phát thanh số, trong đó phải kể đến nền tảng hàng đầu của Trung Quốc có tên Tiểu Vũ Trụ (Xiaoyuzhou).
Ban tổ chức Liên hoan phim Quốc tế Thượng Hải 2026 đã thực hiện hẳn một chiến dịch truyền thông đặc biệt mang tên “Khoảnh khắc màn ảnh thắp sáng” với một chuỗi rất nhiều hội thảo chuyên đề thú vị, tạo ra một tiền lệ chưa từng có khi chủ động kết nối các nhà làm phim trẻ với các podcaster hàng đầu.
Điển hình là sự xuất hiện của đạo diễn Trác Diệc Khiêm, người vừa càn quét các giải đạo diễn trẻ xuất sắc tại Kim Tượng và Kim Mã qua tác phẩm Niên thiếu nhật ký. Thay vì thảo luận về doanh thu phòng vé hay kỹ thuật quay phim, buổi đối thoại lại xoáy sâu vào một tư duy rất mới: Làm thế nào để điện ảnh “chạm” đến khán giả thông qua âm thanh của podcast.
Ở đó, Trác Diệc Khiêm đã đánh giá cao không gian của podcast vì nó cho phép đạo diễn bộc bạch những “vết thương lòng” trong quá trình nhào nặn kịch bản – điều mà các buổi họp báo chớp nhoáng dài 5 phút tại rạp phim hoàn toàn bất khả thi.
Trong khi đó, hai đạo diễn gen Z Lưu Hiểu Dương và Chung Khải Phong lại chọn nền tảng phát thanh số Tiểu Vũ Trụ để chia sẻ về các bài toán sinh tồn: Áp lực kinh phí, cách giao tiếp với các nhà đầu tư lớn, và việc ứng dụng công nghệ số/AI vào các góc máy để tiết kiệm chi phí mà vẫn giữ được tính nghệ thuật.
Theo báo cáo xu hướng từ trang tin điện tử The Paper và dữ liệu tổng hợp của Sina, số lượng đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất phim thế hệ mới chủ động lập kênh hoặc tham gia làm khách mời chuyên sâu trên ứng dụng podcast Tiểu Vũ Trụ đã tăng trưởng vượt bậc trong nửa đầu năm 2026.
Lý giải cho sự dịch chuyển này, giới chuyên môn nhận định đây là phản ứng tự nhiên của thế hệ gen Z và Millennials trước sự bão hòa của các phương thức truyền thông cũ.
Các buổi họp báo ra mắt phim giờ đây thường bị thương mại hóa, dàn dựng theo kịch bản và bị cắt xén thành các video ngắn (Shorts/TikTok) vài chục giây để câu tương tác. Ngược lại, podcast, với thời lượng dài từ 45 phút đến 2 tiếng, lại là không gian lý tưởng để người làm nghệ thuật được thực sự “trải lòng”.
Đối với các dự án phim độc lập hoặc phim ngắn có kinh phí thấp, việc tiếp cận khán giả đại chúng là một bài toán vô cùng nan giải. Trong bối cảnh đó, mạng xã hội âm thanh như Tiểu Vũ Trụ sở hữu ba “vũ khí” giúp các đạo diễn trẻ xoay chuyển cục diện.
Một là tệp khán giả có chiều sâu và độ trung thành cao. Theo nhận định của các diễn giả tại workshop, người nghe podcast đa phần là giới tri thức trẻ, cư dân đô thị có gu thẩm mỹ và sẵn sàng dành thời gian cho các nội dung chuyên sâu. Đây chính là tệp khán giả mục tiêu (target audience) mà dòng phim nghệ thuật, phim độc lập luôn tìm kiếm.
Thứ hai, đây sẽ là nơi mổ xẻ những “tai nạn nghề nghiệp” chân thực nhất. Trên các số podcast gây bão gần đây, khán giả được nghe những câu chuyện chưa từng bật mí.
Từ việc làm thế nào để xử lý tiếng động hiện trường (foley) bằng những dụng cụ thô sơ nhất, những cuộc tranh cãi nảy lửa giữa đạo diễn và nhà đầu tư, cho đến những góc khuất tâm lý, sự cô độc và hành trình “vượt khó” để giữ lại linh hồn cho tác phẩm. Sự chân thực không qua bộ lọc này tạo nên một sợi dây liên kết cảm xúc cực kỳ mạnh mẽ giữa người làm phim và người xem.
Điểm thứ ba cũng là điểm “ăn tiền” nhất đó là chi phí truyền thông bằng 0 nhưng hiệu quả dài lâu. Thay vì phải chi hàng trăm ngàn nhân dân tệ cho các bài viết PR hay thuê bảng quảng cáo ngoài trời, các đạo diễn trẻ chỉ cần một chiếc microphone và tư duy sắc sảo để tự định vị thương hiệu cá nhân, biến người nghe podcast trở thành những khán giả đầu tiên mua vé ra rạp ủng hộ phim của mình.
Sự bùng nổ của xu hướng này cho thấy một sự thay đổi lớn trong hành vi của công chúng yêu điện ảnh hiện đại tại Trung Quốc.
Khán giả, đặc biệt là người trẻ, không còn thỏa mãn với việc chỉ mua một tấm vé và ngồi im lặng trong rạp 2 tiếng đồng hồ. Họ muốn hiểu được tư duy sáng tạo phía sau, muốn biết tại sao đạo diễn lại chọn góc máy đó, màu sắc đó, và thông điệp ẩn giấu là gì.
Việc các đạo diễn trẻ bước ra khỏi phòng hậu kỳ đầy bóng tối để ngồi trước chiếc microphone của podcast không chỉ giúp họ giải quyết bài toán quảng bá cho tác phẩm mà xa hơn, nó đang định hình lại cách chúng ta thưởng thức và thấu cảm nghệ thuật thứ bảy trong kỷ nguyên số.
Thử thách Bare Face (mặt mộc) nằm trong đêm thi bán kết đầu tiên của Miss Grand International phiên bản All Stars, tối 27/5. Lần đầu tiên tại sân chơi nhan sắc, thí sinh được yêu cầu ngồi tẩy trang trực tiếp trên sân khấu, sau đó catwalk. Giám khảo chấm và công bố điểm trực tiếp trên sóng.
Giám khảo Omar Harfouch được nhận xét khó tính nhất trong tám vị trí trên "ghế nóng". Ông cho thí sinh Miranda Aengmany, người Lào 1 điểm, cách biệt lớn so với các thành viên khác như Hoa hậu Isabella Menin (9 điểm), Miss Universe 2005 Natalie Glebova (7), doanh nhân Psi Scott (9,2). Trước đó, Omar Harfouch cũng chấm điểm tương tự cho Miranda Aengmany ở phần trình diễn trang phục dạ hội. Sau đêm thi, Miranda Aengmany xuất hiện trong phiên livetream cùng các thí sinh. Nhắc về điểm số giám khảo dành cho, cô bày tỏ sự thất vọng rồi bật khóc. Cô cũng liên tục nói lời cảm ơn tới những lời động viên của khán giả.
Nhiều thí sinh khác như Domiah Suvili Lihonde (Zambia), Dela Deniya (Indonesia), Sanjana Sekharmantri (Ấn Độ) cũng nhận điểm số thấp của Omar Harfouch. Người đẹp Hương Giang được giám khảo này cho 5 điểm.
Trên các diễn đàn sắc đẹp như Missosology, Sash Factors, Critical Beauty, vòng thi tạo tranh luận. Nhiều bình luận cho rằng Omar Harfouch chấm điểm theo cảm tính. Một tài khoản nêu ví dụ về thí sinh Trung Quốc tẩy trang chưa sạch vẫn được ông cho điểm tuyệt đối.
Trên Reddit, Bekis of Pageantry, khán giả bàn về nội dung phần thi. Một tài khoản cho rằng việc ban tổ chức công khai điểm của từng giám khảo trên livestream tạo tranh cãi. Một số bài đăng nhấn mạnh việc thí sinh phải nhận "điểm liệt" tại cuộc thi sắc đẹp dễ tạo cảm giác humiliating (bị hạ thấp giữa đám đông). Ngoài ra, việc đứng trên sân khấu dưới ánh đèn hay camera cũng dễ làm thay đổi chất lượng da của thí sinh, khác với lúc diễn ra trong phòng kín.
Một luồng ý kiến khác cho rằng nội dung thi tạo sự khác biệt, giúp Miss Grand International giữ độ nóng về mặt truyền thông. Thử thách cũng đã được ban tổ chức công bố từ trước, nhằm nhấn mạnh tiêu chí "beauty beyond glam" (vẻ đẹp vượt khỏi lớp hào nhoáng).
Omar Harfouch giải thích tiêu chí chấm điểm của mình qua bài viết đăng tải trên tài khoản Instagram có ba triệu người theo dõi. Theo ông, điểm số không phải là quyết định mang tính thời điểm mà nhất quán với những gì ông quan sát khi đồng hành cuộc thi. Cách chấm này sẽ được ông duy trì tại đêm bán kết thứ hai (28/5) và chung kết (30/5).
"Với nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực người mẫu lẫn các cuộc thi sắc đẹp, từng đảm nhận vai trò giám khảo cho các cuộc thi như Elite Model Look, Miss Europe hay làm trưởng ban giám khảo Top Model Monaco, tôi phải giữ vững sự kiên định trong cách đánh giá", người này cho biết thêm.
Omar Harfouch là doanh nhân, nhạc sĩ kiêm nhà sản xuất gốc Pháp, được công chúng nhớ đến qua những phát ngôn thẳng và cách chấm thi khắt khe. Ông từng được bổ nhiệm vào hội đồng giám khảo Miss Universe 2025 nhưng sau đó tuyên bố từ chức vì cho rằng quá trình chấm thi "thiếu minh bạch".
Theo Bossgirl Beauty, trả lời phỏng vấn sau đêm thi, giám khảo Psi Scott nói phần thi mặt mộc là cơ hội giúp thí sinh thể hiện sự dũng cảm, tự tin khi xuất hiện trước đám đông với gương mặt tự nhiên. Anh cho biết đã chấm điểm cao cho thí sinh tẩy trang hoàn toàn.
Phiên bản All Stars nằm trong hệ thống của Miss Grand International, được Chủ tịch Miss Grand International - Nawat - công bố cuối 2025. Cuộc thi tách biệt với phiên bản gốc khi cho phép thí sinh tự do đăng ký, không cần thông qua đơn vị nắm bản quyền MGI trong nước. Các người đẹp từng tham gia các sân chơi nhan sắc quốc tế đều có cơ hội thử sức. Cuộc thi mở rộng cho cả người chuyển giới, phụ nữ đã kết hôn và sinh con.
Mùa thi diễn ra từ ngày 16 đến 30/5 ở Thái Lan với nhiều hoạt động. Dàn giám khảo gồm Osmel Sousa - chuyên gia sắc đẹp nổi tiếng người Venezuela, Isabella Menin - Miss Grand International 2022, Natalie Glebova - Miss Universe 2005, nhà soạn nhạc Omar Harfouch và một số tên tuổi khác.
Nhiếp ảnh gia Hà Lan Ab Stokvis chụp một cửa hàng bán trứng vịt lộn vào những năm 1980. Chiếc ghế gỗ dài, tấm trải bàn với họa tiết hoa là những hình ảnh quen thuộc trong sinh hoạt, buôn bán của mọi người khi đó.
Nhiều hàng quán ở Hà Nội thời đó chỉ cần một tấm biển hiệu viết tay, vài chiếc bàn, ghế gỗ nhưng chứa đựng nhiều kỷ niệm với người dân. Các tác phẩm ghi lại nhịp sống một thời ở thủ đô thường được chia sẻ trên những hội nhóm nhiếp ảnh.
Nhiếp ảnh gia Hà Lan Ab Stokvis chụp một cửa hàng bán trứng vịt lộn vào những năm 1980. Chiếc ghế gỗ dài, tấm trải bàn với họa tiết hoa là những hình ảnh quen thuộc trong sinh hoạt, buôn bán của mọi người khi đó.
Nhiều hàng quán ở Hà Nội thời đó chỉ cần một tấm biển hiệu viết tay, vài chiếc bàn, ghế gỗ nhưng chứa đựng nhiều kỷ niệm với người dân. Các tác phẩm ghi lại nhịp sống một thời ở thủ đô thường được chia sẻ trên những hội nhóm nhiếp ảnh.
Nhiếp ảnh gia Mỹ William E. Crawford chụp hai người đàn ông uống nước chè ở một quán vỉa hè, bên cạnh là quầy bơm ga bật lửa ở số 8 Lý Thái Tổ, năm 1988.
Nhiếp ảnh gia Mỹ William E. Crawford chụp hai người đàn ông uống nước chè ở một quán vỉa hè, bên cạnh là quầy bơm ga bật lửa ở số 8 Lý Thái Tổ, năm 1988.
Cảnh trước cửa quán ăn tại số 72 Mã Mây năm 1988.
William Crawford là một trong những nhiếp ảnh gia phương Tây đầu tiên đến miền Bắc Việt Nam sau khi chiến tranh kết thúc. Ông đến Hà Nội lần đầu vào năm 1985 cùng một nhóm nhà làm phim và cựu binh Mỹ, sau đó quay lại nhiều lần. Ông chụp phố phường, sinh hoạt của mọi người để ghi nhận sự thay đổi của thành phố thời hậu chiến. Các tác phẩm của Crawford từng được triển lãm ở Mỹ và Việt Nam, thuộc cuốn sách ảnh Hanoi Streets 1985-2015: In the Years of Forgetting (2018).
Cảnh trước cửa quán ăn tại số 72 Mã Mây năm 1988.
William Crawford là một trong những nhiếp ảnh gia phương Tây đầu tiên đến miền Bắc Việt Nam sau khi chiến tranh kết thúc. Ông đến Hà Nội lần đầu vào năm 1985 cùng một nhóm nhà làm phim và cựu binh Mỹ, sau đó quay lại nhiều lần. Ông chụp phố phường, sinh hoạt của mọi người để ghi nhận sự thay đổi của thành phố thời hậu chiến. Các tác phẩm của Crawford từng được triển lãm ở Mỹ và Việt Nam, thuộc cuốn sách ảnh Hanoi Streets 1985-2015: In the Years of Forgetting (2018).
Sạp bán báo ở số 222 Hàng Bông năm 1986 qua ống kính của William Crawford.
Sạp bán báo ở số 222 Hàng Bông năm 1986 qua ống kính của William Crawford.
Nhiếp ảnh gia tự do người Mỹ Andy Tarica ghi lại hình ảnh một quán bún chả trên vỉa hè Hà Nội vào năm 1995. Ông cho biết yêu cuộc sống đường phố ở thủ đô, ấn tượng những quán ăn với vài chiếc ghế nhựa nhỏ.
Nhiếp ảnh gia tự do người Mỹ Andy Tarica ghi lại hình ảnh một quán bún chả trên vỉa hè Hà Nội vào năm 1995. Ông cho biết yêu cuộc sống đường phố ở thủ đô, ấn tượng những quán ăn với vài chiếc ghế nhựa nhỏ.
Nhiếp ảnh gia Nhật Bản Yuichi Kobayashi chụp các quán nước và bán đồ ăn trên phố Hàng Bông năm 1998.
Ông đến Hà Nội lần đầu vào tháng 2/1995, dành nhiều thời gian lang thang khắp các con phố để ghi lại nhịp sống đời thường ở đây. Trên trang cá nhân, nhiếp ảnh gia thường chia sẻ các bức ảnh về cảnh sắc, con người, giao thông ở thủ đô cách đây hơn 30 năm.
Nhiếp ảnh gia Nhật Bản Yuichi Kobayashi chụp các quán nước và bán đồ ăn trên phố Hàng Bông năm 1998.
Ông đến Hà Nội lần đầu vào tháng 2/1995, dành nhiều thời gian lang thang khắp các con phố để ghi lại nhịp sống đời thường ở đây. Trên trang cá nhân, nhiếp ảnh gia thường chia sẻ các bức ảnh về cảnh sắc, con người, giao thông ở thủ đô cách đây hơn 30 năm.
Một cửa hàng ăn vào thập niên 1990 qua ảnh của ông Fukada Hiroshi -cựu Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Nhật Bản tại Việt Nam.
Một cửa hàng ăn vào thập niên 1990 qua ảnh của ông Fukada Hiroshi -cựu Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Nhật Bản tại Việt Nam.
Ngày 28-4, Bộ tổng tham mưu quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức buổi tổng kết công tác phối hợp sản xuất phim truyền hình Không giới hạn cùng Đài truyền hình Việt Nam.
Tham dự buổi tổng kết có Đại tướng Nguyễn Tân Cương, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng; ông Nguyễn Thanh Lâm, Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam, Phó Tổng giám đốc Đỗ Thanh Hải.
Chia sẻ về dấu mốc đáng nhớ, Steven Nguyễn viết: "Một dấu mốc đặc biệt trong hành trình Không giới hạn: Steven vinh dự đón nhận bằng khen của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng dành cho vai diễn trung tá Đào Minh Kiên".
Anh bày tỏ sự biết ơn tới các đơn vị sản xuất phim và cho biết: "Với Steven, đây là một dự án ý nghĩa và là cơ hội được học hỏi, rèn luyện để hoá thân gần nhất với hình tượng người lính cứu hộ thời bình - những người hùng thầm lặng luôn sẵn sàng trước mọi nhiệm vụ. Xin chúc các chiến sĩ luôn vững vàng, "dạ sắt gan vàng", hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ".
Trong khi đó, Minh Trang viết dưới đoạn clip chia sẻ niềm vui nhận bằng khen: "Cảm ơn tình yêu thương của quý anh chị, quý khán giả. Chúng em biết ơn vì hành trình này vì tình yêu của quý anh chị nhiều".
Theo thông tin từ VFC, ngoài Steven Nguyễn và Minh Trang, các diễn viên như Tô Dũng, Anh Đào, Thanh Quý, Quỳnh Dương cùng một số thành viên ê-kíp sản xuất, bao gồm đạo diễn, quay phim và biên kịch của phim Không giới hạn được trao bằng khen.