World Cup từng có một quy luật quen thuộc: Đội dẫn bàn khi đồng hồ tiến sát phút 90 thường đã đặt 1 chân vào chiến thắng. Nhưng tại World Cup 2026, ranh giới ấy ngày càng mong manh.
Theo phân tích dữ liệu của Reuters công bố ngày 2.7, giải đấu đã trải qua 96 trận, có 22 bàn thắng trong thời gian bù giờ hiệp 2, tương đương 0,26 bàn/trận. Con số này cao hơn mức 0,23 bàn/trận tại World Cup 2022.
Chênh lệch không lớn, nhưng phản ánh một xu hướng đáng chú ý: ngày càng nhiều trận đấu chưa thực sự kết thúc khi đồng hồ chạm phút 90.
Trận Argentina – Ai Cập là ví dụ rõ nét. Đội bóng châu Phi dẫn 2-0 nhưng để đối thủ ghi 3 bàn trong 13 phút cuối. Enzo Fernandez đánh đầu ấn định chiến thắng 3-2 ở phút bù giờ, khép lại màn ngược dòng mà Argentina từng đứng sát cửa loại.
Những bàn thắng muộn không phải hiện tượng mới. Tuy nhiên, World Cup 2022 đánh dấu thay đổi rõ rệt khi FIFA yêu cầu trọng tài tính sát hơn thời gian bị mất vì thay người, chấn thương, VAR và ăn mừng bàn thắng.
Theo Reuters, xu hướng ấy tiếp tục tại World Cup 2026. Phút 90 trên bảng điện giờ có thể mở ra thêm một quãng thi đấu đủ dài để cục diện thay đổi hoàn toàn.
Điều đó tạo ra 2 áp lực trái ngược. Đội bị dẫn có thêm thời gian để tấn công, còn đội dẫn trước phải bảo vệ lợi thế khi thể lực giảm sút và cự ly đội hình dễ bị phá vỡ. Ai Cập đã trải qua chính kịch bản ấy. Họ giữ lợi thế trong phần lớn trận đấu, nhưng sau bàn rút ngắn của Cristian Romero, thế trận đảo chiều. Lionel Messi gỡ hòa, trước khi Enzo Fernandez hoàn tất màn ngược dòng.
Những bàn thắng muộn không đơn thuần là sản phẩm của thời gian bù giờ dài hơn. Chúng còn phản ánh cuộc chiến về thể lực, tâm lý và khả năng kiểm soát hỗn loạn. Ở World Cup 2026, phút 90 không còn là vạch đích quen thuộc. Với nhiều đội bóng, đó có thể mới là lúc giai đoạn nguy hiểm nhất bắt đầu.
Cuối trận cũng là lúc bản lĩnh quản trị rủi ro được thử thách rõ nhất. Đội mạnh không chỉ cần ghi bàn, mà còn phải biết làm chậm nhịp, giữ bóng, kéo đội hình lên và tránh để trận đấu trôi vào trạng thái hỗn loạn. Ngược lại, đội cửa dưới thường chờ đúng thời điểm ấy để tung những đường bóng dài, những pha tấn công biên hoặc tận dụng bóng chết. Khi mọi thứ không còn nằm trong giáo án ban đầu, sự tỉnh táo mới là khác biệt lớn nhất giữa đội đi tiếp và đội phải trả giá.
World Cup 2026 có 48 đội và 104 trận, tăng mạnh so với 32 đội và 64 trận ở thể thức cũ, theo FIFA. Một đội muốn vô địch giờ có thể phải chơi 8 trận thay vì 7.
Thêm 1 vòng knock-out đồng nghĩa thêm áp lực thể lực, trong bối cảnh giải đấu trải rộng trên Mỹ, Canada và Mexico. Theo Reuters, nhiệt độ cao và quãng đường di chuyển lớn cũng là những vấn đề được đặt ra tại kỳ World Cup này.
Khi thể lực suy giảm, những phút cuối trở thành bài kiểm tra khắc nghiệt. Một hậu vệ chậm nửa nhịp, một tiền vệ không còn đủ sức áp sát hoặc một khoảng trống xuất hiện muộn có thể phá hỏng công sức của cả trận đấu.
22 bàn trong thời gian bù giờ không chỉ là một thống kê. Nó cho thấy khái niệm “cuối trận” đang thay đổi. Phút 90 không còn đồng nghĩa với việc trận đấu sắp khép lại, mà đôi khi là lúc giai đoạn nguy hiểm nhất bắt đầu. World Cup 2026 đang nhắc lại một quy luật cũ theo cách khắc nghiệt hơn: Không đội bóng nào thực sự an toàn trước tiếng còi cuối cùng.
Tại vòng chung kết (VCK) U.17 châu Á 2026, U.17 Việt Nam thắng U.17 Yemen 1-0, thắng UAE 3-2, nhưng chúng ta để thua U.17 Hàn Quốc 1-4 (vòng bảng) và thua U.17 Úc 0-3 (tứ kết). Cả 2 trận thua của đội tuyển U.17 Việt Nam trước các đội trẻ của Hàn Quốc và Úc đều có chung một số điểm là chúng ta khá ngại các đội có lối chơi mạnh mẽ, sử dụng nhiều bóng bổng và bóng dài. Đồng thời, khi đã bị thủng lưới, khi có dấu hiệu sẽ thua trận, U.17 Việt Nam rất dễ đánh mất thế trận, dễ thua đậm.
Đây là điều mà đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland cần phải khắc phục trước khi tham dự VCK World Cup U.17 (từ ngày 19.11 – 13.12), tại Qatar. Ở VCK World Cup, bóng đá thế giới không thiếu đội mạnh mẽ hơn, thi đấu theo kiểu "tra tấn" thể lực đối phương còn dữ dội hơn phong cách thi đấu của các đội U.17 Hàn Quốc và U.17 Úc.
Dù vậy, cũng từ những trận thua vừa nêu, chính chúng ta đã biết được rằng mình cần cải thiện điều gì cho sân chơi World Cup. Đó chính là khâu thể lực. Để thi đấu được ở đấu trường khốc liệt nhất thế giới trong lứa tuổi, đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland cần cải thiện khâu sức mạnh, sức bền của mình, cần rèn luyện kỹ khả năng chống chịu sức ép.
Về vấn đề này, đội tuyển U.17 Việt Nam có thể tham khảo đội tuyển U.23 Việt Nam. Trước khi thành công lớn tại SEA Games 33 năm 2025 và giải U.23 châu Á đầu năm 2026, đội tuyển U.23 Việt Nam liên tục được rèn luyện nghiêm túc với các đội rất mạnh, từ U.23 Hàn Quốc, Uzbekistan, cho đến U.23 Trung Quốc.
Chính những trận đấu với các đối thủ này giúp cho U.23 Việt Nam mạnh mẽ hơn, giàu kinh nghiệm hơn, kể cả kinh nghiệm phản ứng khi bị các đội mạnh hơn hẳn mình gây sức ép liên tục, rồi từ đó tìm ra cách phản đòn trước các đối thủ mạnh.
Những chuyến tập huấn thời gian tới sẽ rất quan trọng với U.17 Việt Nam. Trong những chuyến tập huấn này, đối thủ của U.17 Việt Nam càng mạnh càng tốt. Đối thủ mạnh sẽ giúp cho các cầu thủ trẻ làm quen với sức ép. Chưa hết, sau ngày diễn ra lễ bốc thăm 21.5 tới đây, sau khi xác định xong các đối thủ của U.17 Việt Nam ở vòng bảng, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) có lẽ sẽ ưu tiên đối tượng thi đấu cọ xát cho U.17 Việt Nam trước World Cup, có sự tương đồng nhất định với đối thủ mà chúng ta sẽ chính thức đụng độ ở giải trẻ thế giới.
Ví dụ như nếu U.17 Việt Nam nằm chung bảng với các đội thuộc Nam Mỹ hoặc châu Âu, VFF sẽ cố gắng sắp xếp cho U.17 Việt Nam đá giao hữu với những đội đến từ các khu vực nói trên, để đội bóng do HLV Roland dẫn dắt làm quen với lối chơi với đối phương, trước khi bước vào World Cup.
Sự chuẩn bị là yếu tố quan trọng hàng đầu để hướng đến thành công trong mọi lĩnh vực. U.17 Việt Nam muốn tạo tiếng vang tại World Cup U.17 năm nay, sẽ cần đến sự chuẩn bị nghiêm túc như đội tuyển U.23 Việt Nam từng có cách đây không lâu.
Ở đợt tập trung chuẩn bị cho AFF Cup 2026 lần này, đội tuyển Việt Nam có khá nhiều trung vệ vừa xuất sắc, vừa giàu kinh nghiệm, gồm Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Thành Chung, Bùi Hoàng Việt Anh, Đoàn Văn Hậu. Trong số này, Thành Chung là trung vệ hay nhất tại AFF Cup 2026, Bùi Hoàng Việt Anh là trung vệ hay nhất của đội tuyển Việt Nam tại Asian Cup 2023, còn Đỗ Duy Mạnh thường mang băng đội trưởng của đội tuyển Việt Nam, luôn biết cách thích nghi và được ưa chuộng dưới thời nhiều HLV khác nhau.
Thậm chí, 2 cầu thủ Nguyễn Nhật Minh và Phạm Xuân Mạnh dù ít nổi tiếng hơn những gương mặt nêu trên, lại bất lợi về thể hình (cả hai người chỉ cao khoảng 1,74 m), nhưng khả năng kèm người của 2 cầu thủ này rất tốt. Xuân Mạnh từng tỏ ra hiệu quả ở AFF Cup 2024, còn Nhật Minh thi đấu rất hay tại giải U.23 châu Á 2026.
Chính vì thế, sự cạnh tranh ở trung tâm hàng hậu vệ của đội tuyển Việt Nam vào lúc này rất căng thẳng. 1 trung vệ mới 19 tuổi như Đinh Quang Kiệt sẽ phải nỗ lực rất nhiều để bắt kịp các đàn anh.
Dù vậy, trung vệ đang khoác áo CLB HAGL vẫn có ưu điểm, ưu thế riêng. Chiều cao lên đến 1,95 m của Đinh Quang Kiệt là ưu thế mà không cầu thủ nào ở đội tuyển Việt Nam hiện nay có được. Với chiều cao vượt trội này, Đinh Quang Kiệt gần như có thể chiến thắng mọi đối thủ trong các pha tranh bóng bổng, nhất là khi đối đầu với các đội bóng Đông Nam Á ở AFF Cup.
Không chỉ trong phòng ngự, ngay cả trong tấn công. Khi cần tăng cường cho hàng tiền đạo, ở thời điểm đối thủ bố trí nhân sự dày đặc trong khu vực cấm địa của họ, khi mà các pha phối hợp bóng ngắn trên mặt sân khó mang lại kết quả, HLV Kim Sang-sik có thể đẩy thẳng Quang Kiệt lên tuyến đầu. Khi đó, đội tuyển Việt Nam có thể liên tục dội bóng bổng vào vùng cấm địa của đối phương, tận dụng chiều cao của Quang Kiệt trong các pha không chiến, từ đó mở ra cơ hội cho toàn đội.
Cũng liên quan đến hàng hậu vệ của đội tuyển Việt Nam, vị trí hậu vệ cánh trái đang là vị trí gây băn khoăn cho HLV Kim Sang-sik. Người thường xuyên đá chính ở biên trái của đội tuyển, trong các trận đấu gần đây nhất là Cao Pendant Quang Vinh không có mặt trong đợt tập trung lần này.
3 cầu thủ có khả năng đá hậu vệ cánh trái hiện có mặt trong danh sách của HLV Kim Sang-sik gồm Nguyễn Văn Vĩ, Đoàn Văn Hậu và Phan Tuấn Tài. Trong số này, Đoàn Văn Hậu từ lâu đã chuyển hẳn vào đá ở vị trí trung vệ, nên vị trí hậu vệ cánh trái gần như chỉ còn là sự cạnh tranh giữa Văn Vĩ và Tuấn Tài.
Văn Vĩ nhiều kinh nghiệm hơn nhờ từng thành công tại AFF Cup 2024. Anh giàu tốc độ hơn so với Tuấn Tài, có khả năng xuyên phá từ cánh trái vào khu vực cấm địa của đối phương mạnh mẽ hơn. Chính vì thế, cơ hội để Nguyễn Văn Vĩ chiếm suất thi đấu chính thức cao hơn.
Nhưng ông Kim cũng không thể bỏ qua khả năng tạt cánh, chuyền bóng cực tốt của Phan Tuấn Tài. Đây là 1 trong 2 người có khả năng tạt bóng từ biên tốt nhất bóng đá Việt Nam vài năm qua (người kia là hậu vệ cánh phải Trương Tiến Anh). Ngoài ra, khả năng hỗ trợ phòng ngự ở cánh trái của Tuấn Tài cũng tốt hơn Văn Vĩ, nhờ Tuấn Tài từng có thời điểm đá vai trung vệ (tại Asian Cup 2023, dưới thời HLV Troussier), nên anh quen với các tình huống tranh chấp tay đôi.
Phan Tuấn Tài cũng không cần phải chiếm suất thi đấu chính thức. Khi đội tuyển Việt Nam cần bảo vệ thành quả, cần thi đấu chậm lại và cần sự chắc chắn bên phía hành lang trái, ông Kim có thể tung Phan Tuấn Tài vào sân, củng cố khả năng phòng ngự của đội tuyển Việt Nam ở hành lang này.
Phút 68 trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Croatia tại vòng 32 đội World Cup 2026 sáng 3.7, đội bóng của HLV Roberto Martinez vẫn đang bị dẫn 0-1. Sau khi Nikola Vlasic phạm lỗi với Gabri Veiga trong vòng cấm, trọng tài lập tức tham khảo VAR và chỉ tay vào chấm 11 m.
Trong bầu không khí căng thẳng, mọi ánh mắt đều hướng về Ronaldo. Tiền đạo 41 tuổi cầm bóng bước lên chấm phạt đền với áp lực cực lớn, bởi đây có thể là một trong những cơ hội cuối cùng của anh tại đấu trường World Cup.
Điều khiến người hâm mộ chú ý là vài giây trước khi sút bóng, máy quay truyền hình ghi lại cảnh Ronaldo mấp máy môi, như đang tự nói với chính mình.
Ngay sau đó, CR7 thực hiện cú đá lạnh lùng vào chính giữa khung thành, đánh lừa thủ môn Dominik Livakovic để gỡ hòa 1-1 cho Bồ Đào Nha.
Đoạn video nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Rất nhiều CĐV tin rằng Ronaldo đã nói từ "Bismillah", một câu tiếng Ả Rập mang ý nghĩa "Nhân danh Thượng đế" trước khi thực hiện cú sút.
Một CĐV viết: "Cristiano Ronaldo dường như đã nói 'Bismillah' trước khi thực hiện thành công quả phạt đền".
Một người khác bình luận: "Ronaldo: Bismillah... rồi ghi bàn".
Trong khi đó, nhiều tài khoản khác cũng cho biết họ nghe thấy siêu sao người Bồ Đào Nha lặp lại cụm từ này trước khi lấy đà.
Không ít người hâm mộ chỉ ra rằng đây không phải lần đầu tiên anh được bắt gặp nói "Bismillah" trước những tình huống cố định. Kể từ khi chuyển sang thi đấu cho Al-Nassr tại Ả Rập Xê Út, đội trưởng Bồ Đào Nha thường xuyên nói từ này mỗi khi đá quả phạt đền quan trọng cho đội bóng.
Pha lập công trước Croatia giúp Ronaldo chính thức trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất từng ghi bàn ở vòng knock-out World Cup, đồng thời phá luôn kỷ lục về cầu thủ lớn tuổi nhất ra sân ở giai đoạn đấu loại trực tiếp mà chính anh vừa thiết lập.
Đây cũng là bàn thắng đầu tiên của Ronaldo tại các trận knock-out World Cup sau 6 lần tham dự giải đấu. Trước đó, toàn bộ các pha lập công của anh đều đến ở vòng bảng.
Không chỉ vậy, trận gặp Croatia còn đánh dấu lần thứ 9 Ronaldo góp mặt ở một trận đấu loại trực tiếp World Cup, tiếp tục nối dài hàng loạt cột mốc đáng nhớ trong màu áo đội tuyển Bồ Đào Nha.
Sau bàn gỡ hòa của Ronaldo, trận đấu diễn ra vô cùng hấp dẫn. Croatia hai lần đưa bóng vào lưới Bồ Đào Nha nhưng đều không được công nhận vì lỗi việt vị. Khi trận đấu tưởng chừng sẽ bước vào hiệp phụ, Leao thực hiện đường tạt bóng chuẩn xác để Goncalo Ramos bật cao đánh đầu ghi bàn ở phút bù giờ, giúp Bồ Đào Nha thắng ngược 2-1 và giành quyền vào tứ kết World Cup 2026.