Dựng lều tranh giữa cánh rừng nuôi 7 người con gái
Nhắc lại quãng thời gian khó khăn của gia đình, chị Lê Thị Huyền (45 tuổi), con gái thứ 2 của ông Lê Văn Yêm (70 tuổi), vẫn không giấu được xúc động. Chị Huyền kể ông Yêm là thương binh hạng 3/4, mang thương tật 51% sau những năm tháng chiến đấu.
Năm 1974, ông lên đường nhập ngũ, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong một trận chiến đấu, ông bị thương và được đưa về quê điều trị.
Năm 1978, ông kết hôn với bà Lê Thị Hồng (69 tuổi), người cùng dân tộc Thổ ở quê nhà, sinh lần lượt 2 người con gái rồi trở lại đơn vị công tác. Đến năm 1982, sức khỏe suy giảm do vết thương chiến tranh, ông xin phục viên trở về quê và sinh người con gái thứ 3 vào năm 1983.
Không ruộng vườn, không vốn liếng, vợ chồng ông quyết định vào khu rừng Rộc Lầy, nay thuộc thôn Xuân Đàm, xã Hóa Quỳ, dựng lều khai hoang, mở đất mưu sinh. “Khi đó cả khu rừng chỉ có gia đình tôi sinh sống. Bố dựng căn nhà tranh tre đơn sơ làm nơi ở. Ban ngày khai hoang, trồng trọt, lúc rảnh lại vào rừng hái măng, tìm các sản vật mang ra chợ bán để có tiền nuôi vợ con. Mãi sau này mới có thêm nhiều hộ đến khai hoang nên cuộc sống cũng bớt hiu quạnh”, chị Huyền nhớ lại.
Từ năm 1983 đến 1995, vợ chồng ông Yêm lần lượt sinh thêm 4 con gái, nâng tổng số con lên 7 người. Theo chị Huyền, những năm tháng sống giữa rừng là ký ức không thể nào quên. Cuộc sống của cả gia đình phụ thuộc vào nương rẫy và những sản vật hái được từ rừng. Cơm độn sắn, măng rừng, cá suối trở thành bữa ăn quen thuộc.
“Đó là hành trình đầy gian nan. Bố mẹ đông con, áp lực đủ bề từ kinh tế đến tinh thần. Mẹ tôi là con dâu cả nhưng sinh 7 người con gái nên cũng chịu nhiều điều tiếng từ họ hàng. Dù vậy, bố luôn yêu thương, động viên mẹ, chưa bao giờ để mẹ phải chịu tủi thân”, chị Huyền kể.
Tuổi thơ của 7 chị em gắn với những ngày thiếu ăn, thiếu mặc. Có thời điểm 4-5 chị em phải nằm chung trên một tấm phên tre, không có chăn đắp, màn rách tả tơi, đêm xuống gió lạnh lùa vào buốt giá. “Đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn nổi da gà. Cuộc sống ngày ấy quá khổ. Càng lớn, càng hiểu, tôi càng thương bố mẹ nhiều hơn”, chị xúc động nói.
“Đổi đời” nhờ con chữ
Không chỉ lo cái ăn, điều khiến vợ chồng ông Yêm trăn trở nhất là việc học của các con. Nhà ở vùng sâu, giao thông cách trở, mỗi tuần chị em chị Huyền phải băng rừng đi học rồi ở nhờ nhà người quen gần trường. “Đầu tuần đi, cuối tuần mới về. Không có xe đạp, đường rừng quá khó đi nên chúng tôi phải đi bộ, có hôm đi 2-3 giờ mới tới nơi”, chị kể.
Là con của thương binh, 7 chị em được miễn học phí. Tuy nhiên, mỗi dịp năm học mới, để có tiền mua sách vở, quần áo cho các con, bà Hồng lại lặn lội vào rừng hái măng, chắt chiu từng đồng. Dẫu cuộc sống chật vật, ông Yêm luôn tâm niệm chỉ có học hành mới giúp các con thay đổi cuộc đời. Vì vậy, vợ chồng ông quyết không để người con nào phải bỏ học giữa chừng.
Sự hy sinh ấy cuối cùng cũng được đền đáp. Cả 7 cô con gái đều tốt nghiệp đại học. Chị Huyền học Trường Đại học Vinh; các chị em còn lại theo học ngành luật, tài chính, kế toán, truyền thông… Đến nay, tất cả đều có công việc ổn định.
“Đứa em gái út là người duy nhất chưa lập gia đình. Sáu người con rể của ông cũng đều có việc làm ổn định, người làm kiểm lâm, người công tác trong lực lượng quản lý thị trường, người là cán bộ xã, người làm trong lĩnh vực truyền thông. Nghĩ lại tôi thấy nó giống như một giấc mơ. Đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn kể lại câu chuyện của gia đình để các con biết trân trọng, yêu thương ông bà, bố mẹ nhiều hơn”, chị Huyền chia sẻ.
Hiện vợ chồng ông Yêm có 14 người cháu. Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày giỗ, đại gia đình lại quây quần bên nhau. “Nhà đông con, đông cháu nên mỗi lần giỗ hay Tết, bố tôi lại làm một con lợn thật to để cả gia đình sum họp”, chị Huyền cười.
Nhìn lại hành trình hơn bốn thập kỷ vượt qua gian khó, điều khiến chị Huyền xúc động nhất vẫn là sự hy sinh lặng lẽ của mẹ. “Mẹ đã trải qua rất nhiều khó khăn mới có được cuộc sống như hôm nay. Chúng tôi sẽ luôn biết ơn và cố gắng sống thật tốt để không phụ công sinh thành, dưỡng dục của bố mẹ”, chị Huyền chia sẻ.
Ông Lê Anh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND xã Hóa Quỳ, nhận xét thương binh Lê Văn Yêm là người mẫu mực, hiền lành, chịu thương, chịu khó. Dù cuộc sống nhiều khó khăn và mang thương tật sau chiến tranh, ông vẫn nỗ lực lao động, nuôi các con ăn học thành đạt.
“Gia đình ông Yêm nhiều năm liền là tấm gương hiếu học của địa phương. Bản thân ông cũng là người có uy tín, được bà con quý trọng. Hiện người con gái thứ tư của ông là công chức văn hóa tại UBND xã Hóa Quỳ”, ông Tuấn chia sẻ.
Đây là một trường hợp được bác sĩ chuyên khoa thận Trần Tuấn Vũ ở Trung Quốc chia sẻ.
Kết quả kiểm tra sức khỏe ở trường của nam sinh phát hiện có đạm trong nước tiểu, tiểu ra bọt. Kết quả cho thấy huyết áp lên tới 180mmHg (bình thường không quá 130mmHg), hai chân phù nề, thận bị mỡ bao quanh và chức năng thận suy giảm.
"Con trai tôi thường xuyên ăn liền 8 chiếc đùi gà nướng trong một buổi tối. Hễ có tiền tiêu vặt là mua gà rán, gà chiên giòn, cơn thèm ăn gần như không thể kiểm soát", mẹ của cậu cho biết.
Bác sĩ Trần cho biết, chức năng thận kém của bệnh nhân hoàn toàn do chế độ ăn uống. Ăn quá mặn khiến cơ thể giữ nước, tăng gánh nặng cho thận. Thận lại bị mỡ bao quanh, trong khi mỡ có độc tính, gây hại cho thận. Vòng xoáy này dẫn tới suy thận.
Khi hai chân phù nề đến mức không thể đi giày, bệnh nhân mới nhận ra sự cần thiết của việc giảm cân.
Với sự hỗ trợ của đội ngũ gồm bác sĩ nhi khoa, tâm thần và nhiều chuyên khoa khác, sau nửa năm, cậu đã giảm 25kg, xuống còn 95kg. Chức năng thận cải thiện, chỉ số tăng từ 30 lên 50 điểm.
Bác sĩ Trần nhấn mạnh, béo phì có thể dẫn tới mỡ bao quanh thận, chất béo gây độc sẽ làm xơ hóa thận. Nghiên cứu cho thấy, khi chỉ số cơ thể (BMI) vượt quá 25, nguy cơ suy thận tăng 20%; khi BMI trên 30, nguy cơ tăng vọt trên 50%. Vì vậy, giảm cân không chỉ để đẹp mà còn là cách quan trọng để bảo vệ thận.
Theo các bác sĩ, suy thận thường không xảy ra một sớm một chiều mà thường trải qua quá trình suy giảm chậm, tiến triển được gọi là bệnh thận mạn tính.
Điều nguy hiểm nhất là suy thận thường diễn ra âm thầm. Người bệnh có thể mất tới 90% chức năng thận trước khi cảm thấy các triệu chứng rõ rệt. Do đó, phát hiện sớm có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn trong việc cứu lấy quả thận. Sau đây, các chuyên gia tại Bệnh viện Artemis (Ấn Độ), chỉ ra những triệu chứng suy thận mọi người cần lưu ý.
-Thay đổi thói quen tiểu tiện. Khi thận bắt đầu trục trặc, dấu hiệu đầu tiên thường là thay đổi thói quen đi vệ sinh.
-Tiểu đêm: Thận mất khả năng cô đặc nước tiểu, nghĩa là chúng tạo ra thể tích nhiều hơn để đào thải cùng một lượng chất thải, đặc biệt là vào ban đêm.
-Nước tiểu có bọt: Bọt trông giống như lòng trắng trứng đánh tơi và cần xả nước nhiều lần mới hết. Đây là dấu hiệu của protein bị rò rỉ vào nước tiểu do bộ lọc bị hỏng.
-Máu trong nước tiểu: Các bộ lọc bị tổn thương để tế bào máu lọt vào nước tiểu, khiến nước tiểu có màu hồng, đỏ hoặc màu cola, theo trang tin sức khỏe Artemis Hospital.
-Mệt mỏi và suy nhược không giải thích được. Thận khỏe mạnh tạo ra hoóc môn erythropoietin (EPO) để báo hiệu tủy xương tạo hồng cầu. Khi chức năng thận giảm, sản xuất EPO giảm đi, dẫn đến thiếu máu. Kết quả là lượng oxy được vận chuyển đến cơ bắp và não suy giảm, gây mệt mỏi dai dẳng và suy nhược.
-Da khô và ngứa. Đây là triệu chứng dễ bị bỏ qua nhất. Khi thận suy, chất thải tích tụ trong máu và sự cân bằng các khoáng chất như canxi, phốt pho bị phá vỡ. Mức phốt pho cao gây ngứa dữ dội kèm theo tình trạng da khô, bong tróc do độc tố tích tụ.
Khi bệnh suy thận tiến triển sang giai đoạn 4 - 5, các triệu chứng trở nên rõ rệt, bao gồm sưng phù quanh mắt khi thức dậy, bàn chân và mắt cá chân; huyết áp cao; hơi thở có mùi amoniac, miệng có vị kim loại, chán ăn.
Khi chức năng thận dưới 15%, các triệu chứng trở nên nghiêm trọng: Khó thở, sương mù não, co thắt cơ; mất ngủ và đau thắt ngực, theo Artemis Hospital.
Hẳn là bạn shipper đó đã trải qua một ngày khó nhọc bởi cuộc vật lộn với miếng cơm manh áo trên từng nẻo đường mưu sinh.
Hạ đổ lửa, nắng rát da, mắt hoa lên vì cơn oi bức dội xuống mặt đường nhựa táp thẳng vào mặt mà bạn đâu được phép dừng lại. Xe vẫn nổ máy, vai gồng lên và chân tiến về phía trước.
Hay cơn mưa nặng hạt tạt qua, cái lạnh tái tê giăng lối, đường ngập lênh láng, tay lái chao nghiêng, bạn gần như bất lực chèo chống giỏ hàng nặng trĩu muốn ngả nghiêng cùng con nước.
Rồi lắm khi ánh mắt xét nét của khách hàng khó tính, câu đãi bôi lẫn dèm pha, lời chì chiết, phỉ báng mấy con số lẻ làm tròn trong đơn hàng làm lòng bạn đau, xót, chua chát lẫn tủi thân, uất nghẹn...
Mỗi ngày chúng ta vẫn đang vật lộn mải miết với vô số áp lực đeo mang, gồng gánh muôn nỗi lo toan, muộn phiền và mệt mỏi. Chẳng lạ gì khi trái tim ta nhức nhối những niềm đau, tâm hồn ta cứ xao xác cơn khốn khổ.
Khó khăn ấy chỉ là nhất thời, ngày mai mọi thứ sẽ tốt hơn hôm nay, chỉ cần bạn còn cố gắng. Đi chậm thôi, mệt thì có thể dừng lại, nghỉ đủ sức lại bước tiếp về phía bình minh. Sau đêm đen mù mịt, ánh bình minh sẽ xé toang bóng tối để chiếu rọi và sưởi ấm vạn vật.
Bạn là nhân vật chính trong cuốn sách mang tên "Cuộc đời tôi". Bạn là người quyết định tô vẽ từng trang viết tươi tắn niềm vui, rạng rỡ hạnh phúc, dung dị nụ cười!
Ai cũng nghĩ cuộc đời mình là khổ nhất, chỉ vì chưa nhìn thấy mái hiên nhà người khác dột nát ra sao! Mong sao ai kia đang ủ dột, rối rắm, bi quan và tuyệt vọng đều nhận ra lẽ thường ấy để thấu cảm điều bình thường mà quý giá: bạn chưa phải là người bất hạnh nhất.
Khi thôi đo đếm hạnh phúc bằng cuộc đời của người khác, bạn sẽ nhận ra những điều bình dị quanh mình - một ngày bình yên, một nụ cười chân thành, một lời cảm ơn thật bụng, một câu hỏi han ấm lòng, một khoảnh khắc được sống trọn vẹn...
Dẫu chỉ là một sợi rễ âm thầm trong lòng đất, bạn phải kiên trì bám trụ tìm mạch nước ngầm, kiếm nguồn dưỡng chất, tiếp thêm nhựa sống cho cây trái trổ bông, kết hạt.
Đừng hoài nghi, lo lắng cả đời không rực rỡ! Bởi bạn vẫn đang tỏa sáng theo cách riêng của mình.
Câu chuyện của cô gái 17 tuổi tại Trung Quốc khiến nhiều người xót xa khi em mang ngoại hình như một đứa trẻ nhỏ, thiểu năng trí tuệ, có 6 ngón ở cả hai bàn chân và suýt mất mạng vì suy thận do một hội chứng di truyền cực hiếm.
Một trường hợp bệnh lý hiếm gặp vừa được các bác sĩ tại Trung Quốc chia sẻ đã thu hút sự quan tâm của dư luận. Bệnh nhân là Lele (tên đã được thay đổi), 17 tuổi, sống ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô.
Dù đã bước sang tuổi thiếu niên, Lele chỉ cao lớn và có khuôn mặt như một bé gái khoảng 6 - 7 tuổi. Khả năng nhận thức của em cũng chỉ tương đương trẻ 4 - 5 tuổi. Đặc biệt, Lele sinh ra với dị tật thừa ngón, có 6 ngón ở cả hai bàn chân.
Tình trạng của Lele trở nên nguy kịch khi em bị suy thận nặng và được đưa đến Bệnh viện Gulou Nam Kinh cấp cứu. Khi nhập viện, bệnh nhân mắc hàng loạt biến chứng nghiêm trọng như bệnh não do tăng urê huyết, thiếu máu nặng và nhiễm toan chuyển hóa.
Các bác sĩ lập tức tiến hành lọc máu cấp cứu để giữ tính mạng cho cô gái. Sau quá trình thăm khám, ê-kíp xác định Lele mắc hội chứng Bardet-Biedl (BBS) - một rối loạn di truyền cực hiếm, ảnh hưởng đến nhiều cơ quan trong cơ thể.
Theo các chuyên gia, hội chứng Bardet-Biedl xảy ra do rối loạn chức năng của các lông mao sơ cấp - cấu trúc giúp truyền tín hiệu giữa các tế bào. Bệnh di truyền theo kiểu gen lặn trên nhiễm sắc thể thường và chỉ gặp ở khoảng 1/125.000 - 1/160.000 người.
Người mắc BBS thường có các biểu hiện như chậm phát triển thể chất và trí tuệ, thừa ngón tay hoặc ngón chân, suy giảm thị lực, béo phì và bệnh thận. Mức độ nặng nhẹ ở mỗi bệnh nhân có thể khác nhau, trong đó biến chứng suy thận là một trong những nguyên nhân đe dọa tính mạng.
Trường hợp của Lele còn đặc biệt phức tạp khi hệ thống mạch máu bẩm sinh phát triển bất thường. Các tĩnh mạch nhỏ, ngoằn ngoèo và bị dị dạng khiến việc tạo đường vào mạch máu để lọc máu lâu dài gặp rất nhiều khó khăn.
Theo bác sĩ Cao Mân, Phó trưởng khoa Thận học Bệnh viện Gulou Nam Kinh, dù đã 17 tuổi nhưng hệ thống mạch máu của Lele gần như chỉ tương đương với trẻ nhỏ. Thêm vào đó, tình trạng hẹp nghiêm trọng tĩnh mạch chủ trên khiến ca can thiệp tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Sau khi hội chẩn, các bác sĩ quyết định cấy ghép ống thông tĩnh mạch cảnh trong bán vĩnh viễn dưới hướng dẫn của hệ thống chụp mạch số hóa xóa nền (DSA). Quá trình thực hiện gặp nhiều trở ngại do các van mạch máu dị dạng, nhưng ê-kíp cuối cùng đã đặt thành công ống thông bằng dây dẫn siêu mỏng chuyên dụng.
Nhờ được điều trị kịp thời, Lele đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm và giữ được tính mạng. Tuy nhiên, các bác sĩ cho biết hiện vẫn chưa có phương pháp điều trị dứt điểm hội chứng Bardet-Biedl. Việc điều trị chủ yếu nhằm kiểm soát triệu chứng, ngăn ngừa biến chứng và cải thiện chất lượng sống.
Các chuyên gia cũng khuyến cáo, việc phát hiện sớm các bệnh di truyền hiếm gặp, theo dõi sức khỏe định kỳ và điều trị đa chuyên khoa có ý nghĩa quan trọng trong việc kéo dài tuổi thọ cũng như nâng cao chất lượng cuộc sống cho người bệnh.