Trong 5 năm qua, Trung Quốc mua trung bình 11,5 triệu thùng dầu mỗi ngày. Tuy nhiên, lượng nhập khẩu đã giảm còn 8 triệu thùng một ngày kể từ tháng 4.
Riêng tháng 6, nguồn cung dầu nhập khẩu vào nước này giảm khoảng 41% so với cùng kỳ, còn 29,3 triệu tấn, mức thấp nhất gần một thập kỷ. Tính chung nửa đầu năm, tổng lượng dầu nhập khẩu giảm 11%, theo Hải quan Trung Quốc.
Nhu cầu dầu của Trung Quốc giảm mạnh góp phần kìm hãm giá nhiên liệu toàn cầu, song cũng làm dấy lên nhiều lo ngại. Theo Reuters, giới quan sát đang bối rối trước việc quốc gia nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới có thể giảm mạnh nhu cầu bằng cách nào, và động thái này sẽ kéo dài bao lâu.
Ông Michal Meidan, Trưởng bộ phận nghiên cứu năng lượng Trung Quốc tại Viện Nghiên cứu năng lượng Oxford, cho rằng “mức độ bất định rất lớn vì chúng ta không thực sự hiểu những điều đã xảy ra”.
Đồng quan điểm, nhóm chuyên gia ngân hàng đầu tư ING (Hà Lan) thừa nhận “ẩn số lớn nhất của thị trường hiện nay là khi nào Trung Quốc sẽ quay trở lại mua dầu”. “Nếu nước này tiếp tục đứng ngoài thị trường trong thời gian dài, giá dầu sẽ còn chịu áp lực”, nhóm chuyên gia nhận định.
Hiện một nửa lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc được tinh chế thành nhiên liệu phục vụ giao thông. Tác động của xung đột Trung Đông đến doanh số xe điện vẫn chưa rõ ràng, nhất là khi giá xăng đã giảm về mức trước chiến sự.
Ôtô điện, xe hybrid chiếm tới 62% lượng bán xe mới của tháng trước. Tuy nhiên, tổng doanh số ôtô nửa đầu năm vẫn giảm hàng trăm nghìn chiếc. Quá trình điện hóa đang chậm lại và 87% số xe lưu hành là xe động cơ đốt trong.
Chuyên gia nhìn nhận nhu cầu nhiên liệu giao thông sẽ giảm dần. Nhà phân tích Ye Lin tại công ty tư vấn Rystad cho rằng cuộc xung đột Trung Đông là chất xúc tác cho quá trình này. “Nó giúp người tiêu dùng tự tin hơn vào xe điện và xe tải điện”, bà nói.
Theo dữ liệu cập nhật của Rystad, tiêu thụ xăng và dầu diesel của Trung Quốc giảm lần lượt 6,6% và 6,9%. Con số này cao hơn nhiều so với ước tính trước xung đột là giảm 3,5% và 3%. Tháng trước, Bắc Kinh công bố mục tiêu đến 2030, xe tải hạng nặng chạy điện và năng lượng mới sẽ chiếm 40% doanh số bán mới.
Dầu thô và sản phẩm hóa dầu còn phục vụ trong công nghiệp. Theo ông Michal Meidan, nhu cầu mặt hàng này của Trung Quốc sẽ giảm nếu xung đột tiếp tục làm chậm tăng trưởng nội địa hoặc các thị trường xuất khẩu.
“Điều chúng ta chưa thực sự quan tâm đúng mức là bức tranh kinh tế tổng thể. Đó là câu hỏi rất lớn, ảnh hưởng đến nhu cầu dầu và hoạt động công nghiệp của Trung Quốc”, ông Meidan nói.
Nhưng đến nay, các dữ liệu sản xuất và xuất khẩu của nước này vẫn tích cực. Xuất khẩu tháng qua thậm chí vượt dự báo của các nhà kinh tế, đạt hơn 412 tỷ USD, tăng 27% so với cùng kỳ, cao nhất từ tháng 10/2021.
Chỉ số nhà quản trị mua hàng (PMI) tháng 6 tăng ổn định nhờ đơn đặt hàng mới tăng bền vững, áp lực chi phí giảm và điều kiện thị trường lao động cải thiện.
Ngoài phục vụ nhu cầu nội địa, dầu thô nhập về còn dùng để dự trữ. Năm ngoái, Bắc Kinh từng mở chiến dịch tích trữ dầu, nhưng đã dừng việc này từ khi xung đột Trung Đông nổ ra. Bắc Kinh không tiết lộ quy mô kho dự trữ lẫn thông tin về lượng dầu có trong kho và mục tiêu sắp tới. Do đó, chuyên gia quốc tế cho rằng rất khó xác định khi nào và ở mức độ nào Trung Quốc sẽ nối lại mua dầu tích trữ.
Trong đợt tích trữ năm ngoái, giá dầu Brent dao động 58-83 USD mỗi thùng, trong khi hiện ở mức khoảng 85 USD. Vì vậy, giới phân tích cho rằng Trung Quốc có thể nối lại việc tích trữ nếu giá dầu xuống dưới 70 USD mỗi thùng.
June Goh, nhà phân tích cấp cao tại Sparta Commodities, cho rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục nhập khẩu dầu để bổ sung vào kho, dù nhu cầu giảm về dài hạn. Thủ tướng Lý Cường kêu gọi tăng năng lực dự trữ khi tới thăm một cơ sở dầu mỏ vào tháng 5.
Bà Goh dự báo với xu hướng điện hóa hiện tại, lượng dầu thô nhập khẩu hàng tháng của Trung Quốc có thể ổn định trong khoảng 8-9 triệu thùng mỗi ngày, khi vùng Vịnh trở lại bình thường. Tuy nhiên, nếu Bắc Kinh khởi động thêm một chiến dịch tích trữ mới, con số này có thể đạt mức 9,5-11 triệu thùng mỗi ngày.
Ngoài ra, yếu tố khác có thể ảnh hưởng đến nhu cầu dầu của Trung Quốc là chính sách xuất khẩu nhiên liệu của nước này. Trong giai đoạn xung đột Iran, Bắc Kinh đã hạn chế xuất khẩu xăng, dầu diesel và nhiên liệu máy bay.
Đầu tháng này, Trung Quốc đã tạm gỡ bỏ lệnh hạn chế xuất khẩu nhiên liệu. Việc này có thể giúp các nhà máy lọc dầu nâng công suất hoạt động, qua đó hỗ trợ nhu cầu nhiên liệu, theo ING.
Tuy nhiên, hiện chưa rõ việc dỡ bỏ hạn chế xuất khẩu có được duy trì trong tháng 8 hay không. Nếu không thể xuất khẩu, các nhà máy lọc dầu nội địa sẽ mất động lực mua dầu thô.
Từ ngày 15/8/2026, theo Nghị định 238/2026 của Chính phủ, trẻ em dưới 10 tuổi và có chiều cao dưới 1,35m khi đi trên ô tô gia đình hoặc ô tô cá nhân phải sử dụng thiết bị an toàn phù hợp. Người vi phạm bị xử phạt ở mức cảnh cáo. Riêng trường hợp để trẻ ngồi cùng hàng ghế với tài xế, trừ xe chỉ có một hàng ghế, vẫn bị phạt từ 800.000 đồng đến 1 triệu đồng.
Quy định mới thu hút sự quan tâm của nhiều phụ huynh, đồng thời làm dấy lên câu hỏi về cách các quốc gia khác quản lý việc sử dụng ghế an toàn cho trẻ em. Theo RSA, đa số các nước đều bắt buộc sử dụng ghế trẻ em, nhưng tiêu chí về độ tuổi, chiều cao, cân nặng cũng như mức xử phạt lại không giống nhau.
Điểm chung của các quy định là bảo vệ nhóm hành khách dễ bị tổn thương nhất trên xe. Theo ước tính của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), việc sử dụng đúng thiết bị giữ trẻ có thể giúp giảm từ 54-80% nguy cơ chấn thương nghiêm trọng trong các vụ va chạm.
Không có một bộ quy định chung áp dụng trên toàn cầu. Điều được phép ở quốc gia này có thể không còn phù hợp khi di chuyển sang quốc gia khác. Vì vậy, nhiều nước xây dựng tiêu chuẩn riêng dựa trên chiều cao, cân nặng hoặc độ tuổi của trẻ, đồng thời quy định loại ghế phải sử dụng ở từng giai đoạn phát triển.
Châu Âu ưu tiên chiều cao, Bắc Mỹ và châu Á có tiêu chí riêng
Tại châu Âu, phần lớn quốc gia áp dụng tiêu chuẩn an toàn UN R44 hoặc R129 (i-Size). Điểm mới của i-Size là phân loại ghế theo chiều cao thay vì cân nặng, đồng thời yêu cầu trẻ ngồi ghế quay mặt về phía sau ít nhất đến 15 tháng tuổi và khuyến khích sử dụng hệ thống ISOFIX nhằm hạn chế sai sót khi lắp đặt.
Dù cùng sử dụng khung tiêu chuẩn chung, mỗi nước vẫn đặt ra ngưỡng riêng. Đức, Pháp và Italy yêu cầu trẻ sử dụng hệ thống giữ trẻ đến khi cao khoảng 150 cm hoặc đạt độ tuổi nhất định. Trong khi đó, Anh, Hà Lan hay Tây Ban Nha áp dụng ngưỡng phổ biến là 135cm, riêng Tây Ban Nha vẫn khuyến nghị tiếp tục dùng ghế đến 150cm.
Đáng chú ý, Thụy Điển và Na Uy được xem là những quốc gia có tiêu chuẩn an toàn hàng đầu khi khuyến khích trẻ tiếp tục ngồi ghế quay mặt về phía sau đến khoảng 4 tuổi. Theo các nghiên cứu được TyreMap dẫn lại, cách làm này có thể giảm tới 90% nguy cơ chấn thương nghiêm trọng trong các vụ va chạm trực diện so với việc chuyển sang ghế quay mặt về phía trước quá sớm.
Không chỉ khác nhau về tiêu chuẩn, mức xử phạt cũng có sự chênh lệch lớn. Tại Đức, người vi phạm có thể bị phạt tiền và trừ điểm giấy phép lái xe, trong khi tại Anh mức phạt có thể lên tới 500 bảng Anh.
Tại Bắc Mỹ, luật không thống nhất trên phạm vi toàn quốc. Ở Mỹ, từng bang tự xây dựng quy định nhưng đa số đều yêu cầu trẻ ngồi ghế quay mặt về phía sau đến khoảng 2 tuổi, sau đó chuyển sang ghế quay mặt về phía trước và tiếp tục sử dụng ghế nâng cho đến khoảng 8 tuổi hoặc khi đạt chiều cao phù hợp. Canada cũng áp dụng cách quản lý tương tự khi từng tỉnh bang quyết định quy định cụ thể.
Nhiều nước còn siết quy định về tiêu chuẩn ghế và cách sử dụng
Không chỉ quy định trẻ em phải sử dụng ghế an toàn, nhiều quốc gia còn đặt ra tiêu chuẩn kỹ thuật riêng đối với sản phẩm được phép lưu hành. Theo Which?, phần lớn các nước châu Âu chấp nhận ghế đạt chuẩn UN R44 hoặc R129 (i-Size), trong khi Mỹ, Canada và Úc đều có hệ thống tiêu chuẩn riêng. Điều này đồng nghĩa một mẫu ghế hợp pháp tại châu Âu chưa chắc được phép sử dụng tại Mỹ hay Úc.
Ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Australia được đánh giá là một trong những quốc gia có quy định nghiêm ngặt. Trẻ dưới 6 tháng tuổi phải sử dụng ghế quay mặt về phía sau, trẻ từ 6 tháng đến 4 tuổi tiếp tục sử dụng ghế phù hợp và trẻ từ 4 đến 7 tuổi phải ngồi ghế có dây đai riêng hoặc ghế nâng. Bên cạnh đó, trẻ dưới 7 tuổi bắt buộc ngồi ở hàng ghế sau.
Nhật Bản yêu cầu tất cả trẻ dưới 6 tuổi phải sử dụng ghế an toàn trên ô tô. Trong khi đó, New Zealand bắt buộc trẻ dưới 7 tuổi dùng ghế được phê duyệt và khuyến nghị tiếp tục sử dụng ghế nâng cho đến khi dây an toàn trên xe phù hợp với vóc dáng của trẻ.
Ngoài ra, việc lựa chọn ghế cũng được chia theo từng giai đoạn phát triển của trẻ, từ ghế quay mặt về phía sau dành cho trẻ sơ sinh, ghế cho trẻ nhỏ đến ghế nâng trước khi có thể sử dụng trực tiếp dây an toàn của ô tô. Tiêu chí được nhiều quốc gia ưu tiên hiện nay là chiều cao của trẻ thay vì chỉ dựa vào cân nặng.
Quy định về cách lắp đặt và từng tình huống sử dụng
Theo TyreMap, hiệu quả bảo vệ của ghế trẻ em phụ thuộc rất lớn vào cách lắp đặt. Nghiên cứu cho thấy khoảng 50-80% ghế an toàn được lắp không đúng cách, làm giảm đáng kể khả năng bảo vệ khi xảy ra va chạm. Vì vậy, nhiều quốc gia khuyến khích sử dụng hệ thống ISOFIX để cố định ghế trực tiếp vào thân xe, hạn chế các lỗi thường gặp khi dùng dây an toàn.
Quy định đối với taxi và xe công nghệ cũng không giống nhau. Đức vẫn yêu cầu sử dụng ghế trẻ em trong taxi, trong khi một số quốc gia như Pháp, Italy hay phần lớn các bang của Mỹ có những trường hợp miễn trừ. Tây Ban Nha áp dụng quy định linh hoạt hơn khi không bắt buộc trong khu vực nội đô nhưng yêu cầu sử dụng ghế nếu xe di chuyển ra ngoài thành phố.
Đối với các gia đình đi du lịch bằng ô tô hoặc thuê xe ở nước ngoài, TyreMap lưu ý người lái cần tuân thủ quy định của quốc gia nơi phương tiện đang lưu thông. Một số nước còn yêu cầu ghế phải đạt tiêu chuẩn kỹ thuật trong nước nên thiết bị mua ở quốc gia khác có thể không được chấp nhận.
Việc Việt Nam bổ sung quy định bắt buộc sử dụng ghế an toàn cho trẻ em từ ngày 15/8 cho thấy xu hướng tương đồng với nhiều quốc gia trong việc tăng cường bảo vệ trẻ nhỏ khi tham gia giao thông. Dù mỗi nước lựa chọn ngưỡng chiều cao, độ tuổi hay cách thực thi khác nhau, điểm chung vẫn là yêu cầu trẻ em phải được bảo vệ bằng thiết bị phù hợp với thể trạng và được sử dụng đúng cách để phát huy hiệu quả trong trường hợp xảy ra va chạm.
Nội dung nêu tại Nghị định 252 quy định chi tiết một số điều của Luật Quản lý thuế 2025, có hiệu lực từ ngày 1/7.
Theo đó, các ngân hàng (trong nước, chi nhánh nước ngoài tại Việt Nam), trung gian thanh toán và đơn vị cung ứng dịch vụ thanh toán quốc tế phải cung cấp thông tin tài khoản của người nộp cho cơ quan thuế. Họ cũng cần phối hợp với cơ quan thuế để kiểm tra khi phát hiện trường hợp giao dịch bất thường.
Thông tin cung cấp gồm tên chủ tài khoản, số, nơi mở, ngày mở - đóng tài khoản. Dữ liệu được gửi bằng phương thức điện tử, định kỳ trước ngày 10 hàng tháng cho cơ quan thuế.
Ngoài định danh tài khoản, các ngân hàng phải cung cấp dữ liệu về giao dịch, gồm số lượng, giá trị, nội dung chuyển tiền, thông tin người gửi - nhận (cả trong nước và xuyên biên giới), số dư và các khoản thu nhập phát sinh từ tài khoản.
Thông tin về chủ sở hữu hưởng lợi, người được ủy quyền, đồng chủ tài khoản hay người thụ hưởng... cũng nằm trong diện phải cung cấp cho ngành thuế. Đồng thời, các tổ chức cũng cần chia sẻ thông tin về các giao dịch bất thường, đáng ngờ theo quy định về phòng, chống rửa tiền. Các dữ liệu này sẽ được chia sẻ định kỳ, hoặc theo thỏa thuận các bên, yêu cầu của cơ quan thuế.
Như vậy, phạm vi thông tin ngân hàng cung cấp cho cơ quan thuế được mở rộng đáng kể so với trước. Theo quy định trước đây, ngân hàng chỉ định kỳ cung cấp thông tin về tên chủ tài khoản, số, nơi mở, ngày mở - đóng tài khoản cho ngành thuế. Các thông tin về giao dịch, số dư được nhà băng cung cấp cho bên thuế khi có yêu cầu nhằm thanh, kiểm tra, xác định nghĩa vụ hoặc cưỡng chế thuế.
Nghị định 252 cũng lần đầu nêu trách nhiệm cung cấp thông tin của báo chí cho cơ quan thuế. Theo quy định, khi được yêu cầu, các cơ quan báo chí cần cung cấp cho ngành thuế các thông tin có được trong quá trình tác nghiệp về hoạt động sản xuất, kinh doanh, giá bán, thị trường... của những tổ chức, cá nhân liên quan. Đồng thời, họ cũng cần phản ánh thông tin có dấu hiệu vi phạm hoặc rủi ro về thuế cho cơ quan thuế.
Bộ Tài chính cho biết thông tin giao dịch và dòng tiền là cơ sở quan trọng để đánh giá mức độ rủi ro thuế của cá nhân, hộ kinh doanh. Do đó, nhà điều hành yêu cầu các ngân hàng, trung gian thanh toán chủ động cung cấp dữ liệu đáng ngờ để phân tích rủi ro, thay vì rà soát thụ động theo danh sách cơ quan thuế gửi sang.
Bộ cũng cho biết, ngành thuế đang xây dựng hệ sinh thái dữ liệu kết hợp hóa đơn điện tử và thông tin từ ngân hàng, trung gian thanh toán để xác định chính xác nghĩa vụ của người nộp thuế.
Hiện ngành thuế nắm thông tin về khoảng 250 triệu tài khoản ngân hàng, trong đó khoảng 200 triệu là tài khoản cá nhân. Theo cơ quan thuế, dữ liệu sẽ được phân tích bằng ứng dụng công nghệ, trong đó có AI, nhằm nhận diện các trường hợp có dấu hiệu rủi ro, giao dịch bất thường hoặc nghi vấn trốn thuế, rửa tiền.
Trong lễ ký kết chiều 18/5, DatVietVAC Group Holdings và Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist Group) cho biết sẽ hợp tác chiến lược trong 7 năm. Mục tiêu trọng tâm của liên minh này là thúc đẩy ngành công nghiệp văn hóa tại TP HCM thông qua việc mở rộng hệ sinh thái du lịch trải nghiệm kết hợp giải trí.
Theo thỏa thuận, hai đơn vị sẽ tập trung phát triển mô hình "concert tourism" (du lịch gắn với sự kiện âm nhạc) và "experiential entertainment" (giải trí trải nghiệm). Đây là xu hướng đang bùng nổ ở nhiều nước với các đêm nhạc của nghệ sĩ nổi tiếng trở thành động lực chính thu hút du khách, kéo theo sự tăng trưởng của dịch vụ lưu trú, ăn uống và vận tải.
Trong mối quan hệ này, DatVietVAC - nhà sản xuất show "Anh trai say hi" - đóng vai trò cung cấp nội dung, các đêm nhạc (concert), nghệ sĩ và cộng đồng người hâm mộ. Còn Saigontourist Group, với hệ thống khách sạn, khu nghỉ dưỡng và trung tâm hội nghị hoàn chỉnh, sẽ cung cấp hạ tầng và năng lực vận hành.
Hai doanh nghiệp dự kiến triển khai nhiều mô hình hợp tác mới tại TP HCM như hệ thống màn hình LED tương tác, trung tâm triển lãm sự kiện và đặc biệt là mô hình "bảo tàng nghệ sĩ". Các hoạt động lễ hội như đường hoa Tết với sự đồng hành của các thần tượng, những chuỗi concert, buổi gặp gỡ người hâm mộ (fan meeting) sẽ được tổ chức định kỳ, được kỳ vọng có thể gia tăng thời gian lưu trú và mức chi tiêu của du khách khi đến TP HCM.
Điểm nhấn mà cả hai doanh nghiệp muốn hướng tới là việc các sự kiện âm nhạc kể trên sẽ do dàn nghệ sĩ trong nước dẫn dắt, thay vì các thần tượng nước ngoài.
DatVietVAC cho rằng, khán giả có lòng tự tôn dân tộc nhưng suốt nhiều năm liền chưa có cơ hội dành tình cảm trọn vẹn cho nghệ sĩ nội địa vì thị trường chưa phát triển toàn diện. Tuy nhiên, các chương trình giải trí gần đây đã thay đổi cục diện khi đào tạo được thế hệ nghệ sĩ có trình độ và sức hút cao. Từ đó, khán giả có thể thần tượng nghệ sĩ trong nước, thúc đẩy nền kinh tế người hâm mộ (fan economy) phát triển.
Bà Nguyễn Thị Ánh Hoa, Chủ tịch Hội đồng thành viên Saigontourist Group, kỳ vọng sự kết hợp này sẽ tạo ra các sản phẩm tiếp cận phân khúc khách hàng trẻ - những người sẵn sàng chi tiêu cho các trải nghiệm gắn liền với thần tượng và văn hóa giải trí hiện đại. "Sự cộng hưởng này nhằm kiến tạo những giá trị mới cho du lịch thành phố, xây dựng được những mô hình mới kết hợp giữa công nghiệp văn hóa và du lịch", bà Hoa chia sẻ.
Ông Đinh Bá Thành, Chủ tịch sáng lập DatVietVAC, cho rằng ngành kinh tế này đang đứng trước bước ngoặt lớn khi Việt Nam phân định rõ ràng giữa phát triển văn hóa và phát triển công nghiệp văn hóa. Điểm khác biệt cốt lõi nằm ở vai trò kinh tế và khả năng tạo ra lợi nhuận của chúng.
Trước đây, phát triển văn hóa thường được xem là một "cost center" (trung tâm chi phí), tức là lĩnh vực chỉ tập trung vào việc chi tiêu ngân sách để bảo tồn và duy trì. Ngược lại, công nghiệp văn hóa là một "profit center" (trung tâm lợi nhuận), có khả năng tự tạo doanh thu và đóng góp cho nền kinh tế. Thay vì chỉ dừng lại ở các biểu cảnh nghệ thuật đơn thuần, công nghiệp văn hóa đại diện cho năng lực tạo ra giá trị kinh tế thực sự thông qua sáng tạo và các tài sản trí tuệ (IP).
Lãnh đạo DatVietVAC nói mục tiêu của công nghiệp văn hóa không chỉ là bảo tồn mà còn là phát triển các doanh nghiệp, sản phẩm văn hóa có tầm vóc quốc tế, đạt giá trị hàng tỷ USD. Ngành này cần đóng góp trực tiếp vào GDP quốc gia và hướng đến việc xuất khẩu văn hóa ra thế giới.
Thực tế trong nhiều năm qua, concert tourism đã trở thành mũi nhọn và động lực tăng trưởng mới của nhiều quốc gia. Tại Đông Nam Á, Thái Lan và Singapore là hai thị trường nổi bật.
Theo nghiên cứu của Đại học RMIT Việt Nam cuối năm 2023 - thời điểm concert Blackpink góp phần giúp Hà Nội thu hút hơn 170.000 lượt khách và mang đến doanh thu khoảng 630 tỷ đồng, tổ chức các concert quy mô lớn sẽ thu hút đa dạng khán giả trong nước và quốc tế, giúp tăng doanh thu du lịch tất cả lĩnh vực. Sự kiện cũng kích thích kinh tế từ việc đặt phòng lưu trú tăng, sử dụng dịch vụ vận chuyển, chi tiêu ăn uống và bán lẻ. Điều này cũng phát sinh nhiều cơ hội việc làm và củng cố kinh tế địa phương.
"Âm nhạc là ngôn ngữ toàn cầu và mọi người đi du lịch để giải trí. Chính vì vậy, du lịch âm nhạc đang trở thành công cụ phổ biến nhằm đa dạng hóa sản phẩm du lịch các nước", nghiên cứu này nhận định.