Khoảng 12h, ông Nguyễn Chí Thanh, 41 tuổi, lái ôtô biển số TP HCM chở theo 5 người, chạy trên đường đèo Hòn Bà hướng về hồ Suối Dầu. Khi đến đoạn qua thôn Suối Lau 2, xã Suối Dầu, xe bất ngờ lao sang phải, đâm vào mương nước ven sườn núi.
Cú va chạm khiến phần đầu ôtô hư hỏng nặng, túi khí ghế trước bung ra. Sáu người trên xe đều bị thương, được người đi đường hỗ trợ đưa ra ngoài và chuyển đến Bệnh viện đa khoa tỉnh Khánh Hòa, cách hiện trường hơn 20 km.
Người đàn ông 68 tuổi sau đó tử vong. Thời điểm tai nạn, thời tiết khô ráo, mặt đường đèo thông thoáng, ít phương tiện qua lại. Nguyên nhân vụ việc đang được điều tra.
Đỉnh Hòn Bà thuộc Khu bảo tồn thiên nhiên Hòn Bà, cách Nha Trang khoảng 50 km về phía tây nam. Tuyến đường dài 37 km từ chân núi lên đỉnh có hàng trăm khúc cua, thường xuất hiện sương mù vào cuối năm.
Bùi Toàn
Nguồn: https://vnexpress.net/oto-lao-xuong-muong-o-hon-ba-6-nguoi-gap-nan-5061034.html

Liên quan đến vụ tử vong sau khi làm đẹp bằng phương pháp truyền trắng da mà Báo Thanh Niên đã thông tin, ngày 1.7, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Lưu Thế Quỳnh, Nguyễn Thị Bích Thuận và Lê Trần Thảo để điều tra về hành vi "vi phạm khám, chữa bệnh" và "buôn bán hàng cấm".
Theo kết quả điều tra, tối 23.2, chị Đ.N.H.P (33 tuổi, ở TP.HCM) tìm kiếm trên mạng dịch vụ truyền dịch tại nhà và liên hệ với một website do Lưu Thế Quỳnh quản lý. Sau khi tiếp nhận thông tin, Quỳnh chuyển yêu cầu của khách vào nhóm Zalo mang tên "Nhóm Y tế cộng đồng - Partime chích thuốc" do mình lập để tìm người thực hiện.
Nhận được thông tin, Nguyễn Thị Bích Thuận - một thành viên của nhóm - đến căn hộ của chị P. tại chung cư Citiesto (TP.HCM) để truyền dịch. Khoảng 21 giờ 30 cùng ngày, Thuận tiêm truyền cho chị P. các sản phẩm gồm Glutax 50000000GS, Laroscorbine Palladium E-UF PN và Placenta với mục đích làm trắng da.
Sau khi truyền dịch, chị P. bất ngờ xuất hiện các biểu hiện bất thường như rét run, khó thở, cơ thể suy kiệt. Dù được đưa đi cấp cứu, nạn nhân đã không qua khỏi.
Quá trình điều tra cho thấy việc tiêm truyền nói trên được thực hiện ngay tại nhà, không phải tại cơ sở khám, chữa bệnh được cơ quan có thẩm quyền cấp phép. Bên cạnh đó, các sản phẩm sử dụng để truyền cho nạn nhân đều chưa được Bộ Y tế cấp giấy đăng ký lưu hành hoặc cấp phép nhập khẩu, nên không đủ điều kiện sử dụng tại Việt Nam.
Mở rộng điều tra, Cơ quan Cảnh sát điều tra xác định Lê Trần Thảo nhiều lần nhập các sản phẩm truyền trắng da từ Thái Lan về Việt Nam để bán lại kiếm lời. Từ tháng 5.2025 đến tháng 3.2026, Thảo đã thực hiện 33 lô hàng nhập khẩu với tổng giá trị gần 2,94 tỉ đồng, qua đó thu lợi bất chính hơn 340 triệu đồng.
Khám xét nơi ở của Thảo, lực lượng chức năng phát hiện và thu giữ hàng trăm hộp sản phẩm truyền trắng da không có hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc, không có giấy phép lưu hành và không rõ xuất xứ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Quảng Ngãi sẽ thành lập khoảng 1.710 đội dân phòng với hơn 16.000 thành viên

Ngày 24.4, tại kỳ họp thứ 2, HĐND tỉnh Quảng Ngãi khóa XIV, nhiệm kỳ 2026 - 2031, các đại biểu đã biểu quyết thông qua nghị quyết quy định tiêu chí thành lập đội dân phòng và số lượng thành viên trên địa bàn tỉnh.
Nghị quyết được ban hành nhằm cụ thể hóa quy định của Luật Phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ, đồng thời tạo hành lang pháp lý đồng bộ để xây dựng, củng cố lực lượng dân phòng tại cơ sở, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới.
Theo nghị quyết, mỗi thôn, tổ dân phố sẽ thành lập 1 đội dân phòng, bảo đảm lực lượng thường trực, sẵn sàng xử lý các tình huống cháy, nổ ngay từ ban đầu. Đây được xem là "cánh tay nối dài" của lực lượng phòng cháy, chữa cháy chuyên trách, góp phần giữ vững an ninh, trật tự tại địa bàn dân cư.
Về quy mô, số lượng thành viên đội dân phòng được bố trí linh hoạt theo dân số từng khu vực. Cụ thể, thôn, tổ dân phố dưới 350 hộ có từ 5 - 9 thành viên; từ 350 đến dưới 500 hộ có 10 - 12 thành viên; từ 500 hộ trở lên có 13 - 15 thành viên. Mỗi đội gồm 1 đội trưởng và 1 đội phó.
Theo tính toán, toàn tỉnh sẽ thành lập khoảng 1.710 đội dân phòng với hơn 16.000 thành viên. So với lực lượng hiện có, phương án mới giúp tinh gọn khoảng 121 người, đồng thời hướng đến tổ chức chính quy, hoạt động hiệu quả hơn.
Ông Nguyễn Cao Phúc, Phó chủ tịch Thường trực HĐND tỉnh Quảng Ngãi, cho biết việc tổ chức lại lực lượng dân phòng không chỉ giảm đầu mối mà còn nâng cao tính chuyên nghiệp, đáp ứng tốt hơn yêu cầu thực tiễn.
Thực tế thời gian qua cho thấy, lực lượng dân phòng đã phát huy vai trò nòng cốt trong công tác phòng cháy, chữa cháy tại cơ sở. Từ năm 2024 đến nay, toàn tỉnh xảy ra 153 vụ cháy; trong đó, nhiều vụ được lực lượng tại chỗ, gồm dân phòng và người dân, kịp thời xử lý ngay từ khi mới phát sinh, hạn chế thiệt hại.
Trong bối cảnh địa bàn rộng, lực lượng chuyên trách còn mỏng, việc thành lập đội dân phòng tại tất cả thôn, tổ dân phố được đánh giá là giải pháp quan trọng, góp phần nâng cao năng lực ứng phó theo phương châm "4 tại chỗ", giảm nguy cơ cháy lớn, cháy lan.
Phát biểu tại kỳ họp, ông Nguyễn Đức Tuy, Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi, cho biết HĐND tỉnh đã thông qua 22 nghị quyết quan trọng, đồng thời xem xét, xử lý 44 nghị quyết quy phạm pháp luật chịu tác động từ việc sắp xếp đơn vị hành chính các cấp.
HĐND tỉnh đề nghị UBND tỉnh khẩn trương cụ thể hóa các nghị quyết bằng kế hoạch triển khai đồng bộ, tăng cường tuyên truyền để các cấp, ngành và người dân cùng tham gia, đưa nghị quyết sớm đi vào cuộc sống.
Tin Gốc: Thanh Niên

Dòng sông uốn lượn qua núi rừng, làng mạc, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng ven bờ. Không chỉ là nguồn nước, sông Trà Khúc từ lâu còn được ví như "bầu sữa" nuôi sống bao thế hệ cư dân xứ Quảng. cá bống sông trà
Những sản vật đặc trưng như cá bống, don… đã trở thành dấu ấn riêng của vùng đất này. Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn còn đó những con người lặng lẽ mưu sinh bằng nghề cũ - đặt ống tre bắt cá bống, một nghề thủ công đã tồn tại hàng trăm năm trên dòng sông Trà.
Khi trời còn tờ mờ sáng, ánh nắng đầu ngày vừa kịp nhuộm vàng mặt sông, những chiếc ghe nhỏ bắt đầu rẽ nước. Không tiếng động ồn ào, chỉ có nhịp chèo khua nhẹ và làn nước loang ra trong buổi sớm tĩnh lặng.
Trên những chiếc ghe ấy, người dân mang theo hàng chục ống tre thả xuống những đoạn sông quen thuộc - nơi họ đã "thuộc lòng" từng con nước, từng luồng cá. Nghề này không cần máy móc hiện đại, chỉ cần sự kiên trì và kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng.
Ông Nguyễn Phan Văn Định (65 tuổi, ở tổ dân phố Liên Hiệp 2, P.Trương Quang Trọng, Quảng Ngãi) là một trong những người gắn bó lâu năm với nghề. Hơn nửa thế kỷ lênh đênh trên sông Trà, cuộc đời ông gắn liền với những ống tre và con nước lên xuống mỗi ngày.
"Mỗi ngày tôi dậy từ 4 giờ sáng, chèo ghe ra sông đặt bẫy rồi quay lại gỡ những ống đã đặt trước đó để thu cá. Nghề này không nặng nhọc, nhưng phải hiểu con nước, biết chỗ cá ở thì mới có ăn", ông Định nói.
Trên sông Trà, cá bống sinh sống khá đa dạng với các loại như bống cát, bống dừa, bống mú… Trong đó, cá bống cát được xem là ngon nhất, thịt chắc, thơm, được thị trường ưa chuộng với giá khoảng 300.000 đồng/kg. Các loại khác dao động từ 150.000 - 200.000 đồng/kg. Chính giá trị ấy khiến cá bống trở thành nguồn thu nhập quan trọng của nhiều hộ dân ven sông, dù sản lượng ngày nay không còn dồi dào như trước.
Để có được những mẻ cá bống, người làm nghề phải chuẩn bị những chiếc bẫy rất đặc biệt. Những ống tre tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều kinh nghiệm dân gian.
Theo ông Định, tre dùng làm bẫy thường là tre đã qua sử dụng, được xin hoặc đổi từ người dân. Tre mới có mùi nồng, cá sẽ không vào, vì vậy phải chọn loại đã "già", thậm chí đã từng dùng qua.
Những thân tre được cưa thành từng đoạn dài khoảng 60 - 70 cm, hai đầu thông nhau. Ở giữa thân, người thợ đục một lỗ để đóng cọc dài khoảng 50 cm nhằm cố định khi cắm xuống cát, tránh bị nước cuốn trôi. "Ống tre mới thả xuống thì cá chưa vào đâu. Phải chờ 2 - 3 ngày cho ống có rêu bám, mất mùi tre thì cá mới tìm đến trú ngụ", ông Định giải thích.
Hiện ông sở hữu khoảng 300 ống tre, được đặt luân phiên trên các bãi cát ven sông. Mỗi vị trí đều được đánh dấu bằng một cây tiêu nhỏ, vừa để nhận biết, vừa tránh nhầm lẫn với bẫy của người khác.
Bẫy thường được đặt ở những đoạn nước nông, độ sâu không quá 1,5 m - nơi cá bống thích trú ẩn. Đặc biệt, việc đặt bẫy phải "canh" theo con nước. Khi nước lớn hoặc chảy xiết, người dân không thể thả bẫy, phải chờ nước rút mới tiếp tục công việc.
Nghề này cũng mang tính thời vụ rõ rệt. Một năm chỉ có khoảng 5 tháng, từ tháng 4 đến hết tháng 8 là thời điểm thuận lợi để đặt bẫy. Những tháng còn lại, khi cá còn nhỏ hoặc vào mùa mưa lũ, người dân phải chuyển sang làm nông để duy trì cuộc sống.
Theo ông Định, vào mùa sinh sản, cá bống thường sống theo cặp, thậm chí nhiều con cùng trú trong một ống tre. Có những hôm mở bẫy, ông bắt gặp 3 - 4 con cá mập ú nằm chung, "nhìn mà thích mắt".
Trung bình mỗi ngày vào mùa, ông Định thu được khoảng 3 - 4 kg cá. Cá vừa bắt lên thường được thương lái đến tận nơi thu mua, hoặc người dân trong vùng tìm đến đặt mua từ sớm. "cá bống sông Trà là đặc sản rồi, nên không lo đầu ra. Có bao nhiêu bán hết bấy nhiêu", ông Định nói.
Tuy nhiên, niềm vui từ "lộc sông" không còn trọn vẹn như trước. Ông Định trầm ngâm khi nhắc đến sự suy giảm của nguồn cá. "Hồi trước cá nhiều vô kể, đặt bẫy là có vài ký mỗi ngày. Giờ cá ít dần do môi trường ô nhiễm, rồi có người dùng kích điện đánh bắt nên nguồn cá ngày càng cạn", ông chia sẻ, giọng đầy tiếc nuối.
Không chỉ ông Định, nhiều người dân ven sông cũng cảm nhận rõ sự thay đổi. Sản lượng cá giảm, nhưng giá tăng, phần nào bù đắp thu nhập. Dẫu vậy, nỗi lo về sự mai một của nguồn lợi tự nhiên vẫn luôn thường trực.
Với ông Định, nghề đặt ống tre không chỉ là kế sinh nhai mà còn là ký ức gắn bó suốt đời. Nhờ nghề này, ông nuôi 3 người con ăn học đến nơi đến chốn, nay đều đã trưởng thành, có công việc ổn định. "Giờ tuổi cao rồi, con cái cũng yên bề gia thất, tôi đi bẫy cá chủ yếu để giữ nghề, cho đỡ nhớ sông nước, với lại rèn luyện sức khỏe", ông cười hiền.
Ông nhớ lại thời trước, dọc hai bên sông Trà, người làm nghề chài lưới đông đúc. Mỗi sáng, hàng chục chiếc ghe xuôi ngược, người thả lưới, người đặt rập, người cắm ống tre… gặp nhau giữa dòng sông, rộn ràng tiếng cười nói. "Giờ thì ít hơn nhiều rồi. Người trẻ không còn mặn mà với nghề nữa, họ đi làm công ty, buôn bán. Nghề này chắc rồi cũng mai một dần", ông Định trầm ngâm.
Không chỉ là nguồn sinh kế, cá bống sông Trà còn là một phần ký ức của nhiều người con Quảng Ngãi xa quê. Chị Lê Thùy Trang (30 tuổi, quê Quảng Ngãi, hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM) cho biết, mỗi lần về quê, chị đều mua cá bống sông Trà làm quà cho bạn bè, người thân. "Cá bống sông Trà là ký ức tuổi thơ của tôi. Ngày nhỏ, ba mẹ hay nấu cá bống kho nghệ hoặc cá bống rim, ăn với cơm nóng rất ngon. Cá ở đây thịt chắc, thơm, vị rất riêng, không giống nơi khác", chị Trang chia sẻ.
Hiện nay, trên các quầy bán đặc sản Quảng Ngãi, cá bống sông Trà luôn là mặt hàng không thể thiếu. Từ những món dân dã trong bữa cơm gia đình đến quà biếu cho người thân, cá bống đã trở thành "hồn quê" của vùng đất này. (còn tiếp)
Tin Gốc: Thanh Niên

