Nhân vật trong câu chuyện là Lâm Gia Bảo (19 tuổi), hiện sống cùng gia đình tại đặc khu Phú Quý (tỉnh Bình Thuận cũ). Không mặc cảm trước khiếm khuyết cơ thể, chàng trai khuyết tật chọn cách đối diện, lao động và kể câu chuyện của mình bằng thái độ lạc quan.
Do bại não, nửa người bên phải của Gia Bảo yếu hơn, tay chân kém linh hoạt, giọng nói cũng không rõ ràng. Phải đến năm 5 tuổi, em mới có thể vịn đứng và tập đi những bước chập chững. “Ngày em đứng lên được, ba mẹ mừng đến mức làm thịt heo mời bà con đến ăn”, Bảo nhớ lại.
Năm 6 tuổi, Bảo vào lớp 1 nhưng đành xin nghỉ vì không thể theo kịp bạn bè. Mãi đến 10 tuổi, em mới biết đọc, biết viết khi xin học thêm tại lớp của một cô giáo gần nhà.
Cũng từ đó, Bảo bắt đầu hành trình tự học. Em dành dụm tiền trợ cấp để mua chiếc điện thoại đầu tiên, rồi tự mày mò học cách chỉnh sửa ảnh, làm video, tìm hiểu về thiết bị công nghệ, thậm chí tập chơi đàn organ trên điện thoại.
Đến năm 13 tuổi, Bảo bắt đầu nghĩ về việc tự kiếm sống. Khi được ba mẹ gợi ý bán vé số, em từng từ chối vì mặc cảm. Nhưng rồi sau đó, cậu bé thay đổi suy nghĩ. “Kiếm tiền bằng sức lao động của mình thì không có gì phải xấu hổ”, Bảo chia sẻ.
Từ vài chục tờ vé số mỗi ngày, chàng trai khuyết tật dần quen việc, có thể bán khoảng 200 tờ. Nhờ vậy, mỗi tháng em kiếm được khoảng 6 triệu đồng – đủ để trang trải chi tiêu cá nhân và phụ giúp gia đình. Bảo cũng tích cóp để sắm máy quay, micro, điện thoại, máy tính phục vụ việc làm nội dung.
Khoảng 2 năm nay, Gia Bảo bắt đầu chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng xã hội với kênh “Gia Bảo Vé Số”. Những video giản dị ghi lại hành trình đi bán vé số, suy nghĩ về cuộc sống hay những khoảnh khắc đời thường đã nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Sau mỗi ngày làm việc, Bảo lại tự lên ý tưởng, quay video, chỉnh sửa rồi đăng tải. Với em, đó không chỉ là niềm vui mà còn là cách để kết nối với mọi người. “Em thấy mình may mắn vì có thể tự lập, tự kiếm tiền mà không phải phụ thuộc vào ai”, Bảo chia sẻ.
Ba của Bảo, ông Lâm Văn Đảo (45 tuổi), một ngư dân quanh năm bám biển với những chuyến đánh bắt dài ngày, bộc bạch: “Chúng tôi nghĩ con sống tốt và tự lo được cho bản thân, biết vươn lên như bây giờ, đó mới là món quà lớn nhất”.
Dù ít có cơ hội đi xa, nhưng nhờ mạng xã hội, Bảo kết nối được với nhiều bạn bè. Em cũng nhận ra vẫn còn không ít người mang mặc cảm vì khiếm khuyết của bản thân. Vì vậy, điều Bảo mong muốn là lan tỏa một phần năng lượng tích cực của mình đến những người đang gặp khó khăn.
“Dù hoàn cảnh không hoàn hảo, nhưng sống thế nào là do mình quyết định. Cứ mạnh dạn bước ra ngoài, lao động chân chính và học hỏi, rồi cuộc đời sẽ mỉm cười lại với bạn”, chàng trai 19 tuổi nói.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Giai thoại bí ẩn và báu vật kỷ lục tại 4 ngôi chùa trăm năm tuổi ở xứ Huế

Mùa Phật đản 2026, phật tử lại hướng về chốn thiền môn thanh tịnh. Huế là vùng đất được mệnh danh là kinh đô Phật giáo của Việt Nam với hơn 300 ngôi chùa lớn nhỏ. Mỗi ngôi cổ tự nơi đây sở hữu một kiến trúc, bố cục cùng tông phái khác nhau.
Chùa Thiên Mụ không chỉ là một ngôi cổ tự có tuổi đời hơn 400 năm mà còn được người đời tôn vinh là danh lam thắng cảnh vào bậc nhất của xứ cố đô. Đứng từ xa, tầm mắt du khách đã bị hút vào cấu trúc đồ sộ nhưng thanh thoát của tháp Phước Duyên gồm 7 tầng, tạo nên một sự cân đối tuyệt mỹ giữa khoảng không gian khoáng đạt bên bờ sông Hương.
Lịch sử của ngôi danh lam này gắn liền với bước chân mở mang bờ cõi của chúa Nguyễn Hoàng. Tương truyền, năm 1601, khi đi xem xét địa thế, chúa bắt gặp ngọn đồi thế đất tựa rồng quay đầu. Người dân kể rằng, ban đêm có bà lão mặc áo đỏ quần lục xuất hiện báo mộng về một vị chân chúa đến lập chùa để tụ linh khí, làm bền long mạch.
Cũng từ đó ngôi chùa mang tên "Thiên Mụ" được chúa Nguyễn cho ra đời. Dưới triều Nguyễn, ngôi chùa được trùng tu quy mô, đặc biệt vào năm 1844 khi vua Thiệu Trị cho xây dựng tháp Phước Duyên và đình Hương Nguyện.
Đến với chùa Thiên Mụ, bước qua Nghi Môn vào khu nội điện là điện Đại Hùng uy nghiêm, đứng ở không gian này du khách cảm nhận rõ bản sắc cung đình xưa cũ, nơi tiếng chuông chùa vang vọng, rũ bỏ hết muộn phiền của lữ khách.
Tọa lạc trên dốc Nam Giao (số 1 đường Sư Liễu Quán), chùa Từ Đàm là ngôi cổ tự danh tiếng gắn liền với phong trào chấn hưng Phật giáo Việt Nam hiện đại.
Theo các tài liệu lịch sử, đây là ngôi cổ tự danh tiếng gắn liền với phong trào chấn hưng Phật giáo Việt Nam hiện đại. Khởi nguồn vào thế kỷ 17, từ một thiền thất của nhà sư Minh Hoằng Tử Dung khi từ Trung Hoa sang Thuận Hóa tu hành, nơi đây dần được mở rộng và đến năm 1703 được chúa Nguyễn Phúc Chu ban biển ngạch "Sắc tứ Ấn Tông Tự".
Chùa Từ Đàm chính là chứng nhân của những sự kiện lịch sử trọng đại như: năm 1936 là trung tâm của phong trào chấn hưng Phật giáo; năm 1951 là nơi tổ chức hội nghị thống nhất Phật giáo ba miền; và năm 1960 là trung tâm của các hoạt động đấu tranh Phật giáo.
Bước qua cổng tam quan, một khoảng sân rộng lớn mở ra với cây bồ đề cổ thụ sum suê, được chiết cành từ nơi Đức Phật thành đạo ở Ấn Độ mang về năm 1936. Bên cạnh là bảo tháp 7 tầng uy nghi mới xây dựng. Đến nay ngôi chùa vẫn vẹn nguyên những báu vật thời gian như quả đại hồng chung đúc từ thời vua Gia Long và các bức hoành phi cổ kính, mang lại cảm giác bình yên sâu lắng cho bất kỳ ai ghé chân.
Nép mình khuất sau rừng thông rộng lớn lên đến 50.000 m² tại đường Lê Ngô Cát (phường Thủy Xuân), tổ đình Từ Hiếu mang một không gian trầm mặc, nguyên sơ với những khe nước nhỏ uốn lượn hiền hòa.
Theo các tài liệu lịch sử, ngôi chùa nguyên thủy là am An Dưỡng do hòa thượng Nhất Định khai sáng từ thế kỷ 19. Tên gọi "Từ Hiếu" đầy thiêng liêng này xuất phát từ giai thoại cảm động.
Tương truyền, khi mẹ già lâm bệnh nặng, hòa thượng Nhất Định gạt bỏ qua mọi lời đàm tiếu, hằng ngày đi chợ mua cá nấu cháo tẩm bổ cho mẹ. Cảm phục tấm lòng hiếu thảo này, vua Tự Đức sau đó đã ban tặng tấm biển đề "Sắc tứ Từ Hiếu tự".
Qua các đợt đại trùng tu, chùa vẫn giữ trọn vẹn lối kiến trúc truyền thống chữ Khẩu đặc trưng. Điểm đặc biệt, làm nên nét trầm mặc của Từ Hiếu chính là khu nghĩa trang u tịch của các thái giám triều Nguyễn nằm nép mình bên hông chùa.
Đáng chú ý, tổ đình Từ Hiếu cũng chính là chiếc nôi thiêng liêng nơi vị thiền sư nổi tiếng thế giới Thích Nhất Hạnh từng xuất gia tu học, và cũng là nơi người lựa chọn để quay trở về tĩnh dưỡng rồi an nhiên viên tịch trong lòng đất mẹ.
Chùa Diệu Đế (số 100B đường Bạch Đằng, phường Phú Xuân, thành phố Huế) tọa lạc bên dòng sông Đông Ba hiền hòa, sở hữu không gian đặc biệt mang đậm kiến trúc cung đình triều Nguyễn.
Một số tài liệu chép lại rằng, ngôi chùa vốn là phủ cũ của Phúc Quốc Công và là nơi vua Thiệu Trị chào đời. Sau khi lên ngôi, vào năm 1844, vua đã sắc phong nơi này thành Quốc tự, điều động tới 600 binh lính xây dựng chùa nhằm cầu phúc cho nhân dân.
Trải qua thăng trầm, chùa Diệu Đế ngày nay vẫn giữ được nét uy nghiêm với hệ thống La Thành kiên cố, chánh điện Đại Hùng và hai quả đại hồng chung quý giá do chính vua Thiệu Trị chủ trì đúc.
Báu vật độc đáo nhất khiến Diệu Đế trở nên nổi tiếng chính là kiệt tác tranh "Long vân khế hội" được vẽ vô cùng tinh xảo trên trần chánh điện. Được công nhận là "Bức tranh vẽ trên trần chánh điện xưa và lớn nhất Việt Nam", tác phẩm dài 10 m, rộng 11 m, tái hiện 9 con rồng ẩn hiện giữa tầng mây và quấn quanh 4 cột trụ lớn, thể hiện đỉnh cao nghệ thuật triều Nguyễn.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Tiến sĩ Nguyễn Sung: Đi đủ xa để học rồi quay về là một cảm giác tự nhiên

Từ NASA (Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ) đến Google, từ những hệ thống hàng không khắt khe đến những bài toán dữ liệu toàn cầu, hành trình của tiến sĩ (TS) Nguyễn Sung (sinh năm 1969) không chỉ là câu chuyện công nghệ mà là hành trình của một cách nghĩ được định hình qua nhiều môi trường khắt khe. Ông học cách hiểu hệ thống thay vì chỉ nhìn từng phần, nhìn toàn cục trước khi đi vào chi tiết, xây dựng niềm tin thay vì chỉ tạo ra dữ liệu, theo đuổi giá trị đáng tin thay vì kết quả tức thời, và sau cùng là luôn đặt con người ở trung tâm của mọi tiến bộ như một nguyên tắc xuyên suốt không thể tách rời. Đặc biệt, khi trở về đất mẹ, ông đã dành nhiều tâm huyết cho nền giáo dục VN.
Vì sao ông chọn khoa học máy tính trong lĩnh vực hàng không, một hướng đi khá đặc biệt?
Tôi không xem đó là một lựa chọn đặc biệt, mà đơn giản là nơi hai niềm đam mê lớn nhất của tôi gặp nhau: tư duy logic của công nghệ và sự kỳ vĩ của bầu trời, của vũ trụ. Khi theo học tại ĐH Hàng không Embry-Riddle (Mỹ), tôi nhận ra rằng phía sau mỗi hệ thống hàng không và không gian là một nền tảng phần mềm và vận hành vô cùng tinh vi, nơi gần như toàn bộ tri thức của con người hội tụ và sai số gần như không được phép tồn tại. Chính điều đó buộc mình phải suy nghĩ ở cấp độ hệ thống, phải hiểu toàn bộ bức tranh thay vì chỉ một phần nhỏ, và tư duy này theo tôi suốt sự nghiệp.
Trải nghiệm làm việc tại NASA khi còn rất trẻ đã mở ra cho ông điều gì?
NASA mở ra cho tôi không chỉ công nghệ mà còn là cách con người cùng nhau xây dựng những hệ thống mà không cá nhân nào có thể tự làm được. Ở đó, mỗi dòng code không còn là một đoạn logic riêng lẻ mà là một phần của một hệ thống sống, nơi mọi thành phần phải tương tác chính xác với nhau và một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn.
Điều thay đổi sâu sắc nhất là sự chuyển dịch sang tư duy hệ thống, không chỉ viết cho đúng mà phải hiểu hệ thống vận hành như thế nào, và điều gì sẽ xảy ra khi một phần gặp vấn đề. Tôi vẫn thường chia sẻ với các con rằng mình có hơn 1.000 dòng code từng được dùng trong một bộ phận của tàu con thoi Discovery, không phải như một thành tích cá nhân mà minh chứng rằng những đóng góp rất nhỏ, nếu đặt đúng vào một hệ thống lớn, có thể góp phần vào những điều rất lớn. Điều quan trọng hơn cả là sự khiêm tốn trước tri thức, bởi khi làm việc giữa những con người giỏi nhất, trên những hệ thống phức tạp nhất, bạn hiểu rằng mình luôn còn phải học.
Những năm tháng làm trong lĩnh vực hàng không - quốc phòng đã "lập trình" cho ông tư duy gì mà đến giờ vẫn còn nguyên giá trị?
Có lẽ đó là tư duy về tính tin cậy và trách nhiệm hệ thống. Ở những môi trường như NASA hay Lockheed Martin, tôi dần hiểu rằng mình chỉ là một phần rất nhỏ trong một hệ thống rất lớn, và mỗi việc mình làm nếu có ý nghĩa thì cũng chỉ là góp phần giúp hệ thống vận hành ổn định hơn.
Điều tôi học được là sự cẩn trọng, làm gì cũng phải kiểm tra lại, phải nghĩ thêm một bước và luôn tự hỏi nếu có sai sót thì điều gì sẽ xảy ra. Càng làm, tôi càng thấy mình cần học nhiều hơn, vì hệ thống luôn lớn hơn hiểu biết của mình. Nếu nói điều còn giữ lại đến hôm nay, thì đó là một suy nghĩ rất đơn giản: công nghệ không phải để thể hiện mình giỏi, mà để người khác có thể tin vào nó và sử dụng nó một cách an toàn.
Vì sao ông quyết định gia nhập Google vào năm 2005, thời điểm điện toán đám mây (cloud) còn rất sơ khai?
Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mình còn nhiều điều chưa hiểu về cách con người quản lý tri thức, và Google là nơi mình có thể học thêm. Khi làm việc trong lĩnh vực hệ thống phân tán, tôi nhận ra nhiều tổ chức có rất nhiều dữ liệu nhưng lại gặp khó khăn trong việc tìm kiếm và sử dụng hiệu quả.
Khi tiếp cận với cách Google tổ chức thông tin và làm cho nó trở nên hữu ích, tôi thấy đó là một hướng đi có ý nghĩa. Thành thật mà nói, lúc đó tôi cũng chưa hình dung hết được quy mô của điện toán đám mây sau này, tôi chỉ nghĩ rằng nếu có cơ hội được tham gia và học cách những người giỏi hơn giải quyết những bài toán lớn, thì đó đã là một điều đáng quý. Tôi cũng may mắn trong hành trình đó khi được TS Vint Cerf, người được xem là "cha đẻ của internet" hướng dẫn công trình nghiên cứu của mình. Qua đó, tôi có cơ hội tiếp cận và học hỏi từ nhiều bộ óc rất xuất sắc.
Nếu phải mô tả Google bằng một từ duy nhất, ông sẽ chọn từ gì? Điều khó nhất khi xử lý dữ liệu ở quy mô hàng tỉ người dùng là gì?
Có lẽ là "unconventional", tức là không theo lối mòn. Còn điều khó nhất không phải là xử lý dữ liệu lớn, mà là làm sao để thông tin trở nên thực sự hữu ích trong công việc hằng ngày của con người. Thời điểm ban đầu ở Google, "đối thủ cạnh tranh" lớn nhất của chúng tôi không phải là một công nghệ phức tạp mà là chiếc điện thoại bàn, bởi khi cần thông tin, con người thường gọi cho người mà họ tin là có câu trả lời.
Điều đó cho thấy dữ liệu có thể đã tồn tại, nhưng nếu người dùng không tìm được nhanh hơn hoặc không tin vào kết quả, họ sẽ quay về cách cũ. Vì vậy, thách thức không chỉ là xử lý dữ liệu mà là xây dựng hệ thống có thể tìm đúng thông tin, trả về đủ nhanh và quan trọng nhất là tạo được niềm tin. Ở quy mô lớn, mỗi người dùng có một ngữ cảnh khác nhau, và hệ thống phải đủ thông minh để hiểu điều đó nhưng cũng đủ đơn giản để người dùng cảm thấy quen thuộc. Nếu nhìn lại, điều khó nhất không nằm ở dữ liệu mà ở việc thay đổi thói quen của con người.
Khi AI bùng nổ, liệu tri thức có đang bị "bội thực thông tin"?
Tôi không nghĩ chúng ta đang bội thực tri thức, mà đúng hơn là bội thực dữ liệu và biểu đạt. Trí tuệ nhân tạo (AI) làm cho việc tạo ra thông tin trở nên rất dễ, nhưng tri thức không phải là thứ được tạo ra bằng tốc độ mà được hình thành qua quá trình chọn lọc, kiểm chứng và hiểu sâu. Khi khoảng cách giữa việc tạo ra và hiểu được ngày càng lớn thì cảm giác bội thực là điều dễ hiểu.
Theo tôi, vấn đề không nằm ở việc có quá nhiều thông tin mà là thiếu cơ chế để biến thông tin thành hiểu biết đáng tin cậy. Nếu không có ngữ cảnh và khả năng kiểm chứng, càng nhiều thông tin con người càng dễ mất phương hướng.
AI không phải là nguồn tạo ra tri thức mà là công cụ giúp con người đi nhanh hơn trong quá trình tìm đến tri thức, nhưng đi nhanh không đồng nghĩa với đi đúng. Vì vậy, thách thức lớn nhất hiện nay là làm sao để hệ thống và cả con người biết dừng lại đúng lúc, đặt câu hỏi đúng và phân biệt điều gì thực sự đáng tin.
Theo ông, giáo dục cần thay đổi như thế nào trong kỷ nguyên AI và cloud?
Khi kiến thức trở nên phổ biến và gần như không còn giới hạn, giá trị của giáo dục dịch chuyển từ việc sở hữu thông tin sang khả năng hiểu, ứng dụng và tư duy. Khi câu trả lời có thể được truy xuất gần như tức thì, giáo dục không còn chỉ là truyền đạt kiến thức mà phải tạo ra môi trường trải nghiệm, mạng lưới kết nối và phương pháp để người học giải quyết vấn đề thực tế.
Giáo dục không chỉ dạy biết cái gì mà cần dạy hỏi như thế nào và đi như thế nào trong một thế giới tri thức rộng lớn. Người học cần được rèn luyện khả năng đặt câu hỏi đúng, phân định thông tin và có một bản lĩnh đủ vững để không bị cuốn theo dòng dữ liệu. Một hướng quan trọng là mô hình AI lấy con người làm trung tâm, nơi công nghệ không thay thế mà tăng cường năng lực của con người, giúp con người làm tốt hơn chứ không làm thay.
Sau nhiều năm làm việc ở Mỹ, điều gì khiến ông quay về và dành tâm huyết cho VN?
Với tôi, VN không chỉ là nơi mình sinh ra mà còn là nơi vẫn còn rất nhiều bài toán chưa được giải trong giáo dục, y tế và ứng dụng công nghệ. Tôi không nghĩ mình quay về để làm điều gì lớn, chỉ nghĩ rằng nếu có thể đóng góp một phần nhỏ bằng những gì mình đã học thì đó là điều nên làm. Có lẽ đó không phải là một lựa chọn mang tính chiến lược mà là một cảm giác tự nhiên, đi đủ xa để học rồi quay lại để chia sẻ.
Khi tham gia Hội đồng Cố vấn của Trường ĐH Hoa Sen, ông kỳ vọng thay đổi điều gì trong giáo dục công nghệ?
Sinh viên VN rất thông minh và chăm chỉ, nhưng khoảng cách lớn nhất không nằm ở trí tuệ mà ở tư duy hệ thống và khả năng giải những bài toán lớn, phức hợp gắn với thực tiễn. Nhiều sinh viên có thể viết code nhanh, nhưng khi phải thiết kế hệ thống chịu tải lớn hoặc ứng dụng AI vào một bài toán thực tế thì còn thiếu trải nghiệm và phương pháp. Tôi mong muốn mang tiêu chuẩn thực chiến toàn cầu vào môi trường giáo dục công nghệ để thu hẹp khoảng cách đó, đồng thời mở ra cơ hội học tập và phát triển trong mạng lưới liên kết quốc tế giữa Trường ĐH Hoa Sen với các trường đại học uy tín trên thế giới.
Thạc sĩ - bác sĩ Nguyễn Tường Vũ (Bệnh viện Chợ Rẫy) nói rằng ông thể hiện dấu ấn lớn trong lĩnh vực công nghệ nói chung và ứng dụng vào y tế. Đầu tiên phải nói đến dự án TuVanCovid.com mà ông và bác sĩ Vũ cùng triển khai. Điều gì khiến ông quyết định dấn thân vào một lĩnh vực không phải chuyên môn trực tiếp?
Dự án đó không bắt đầu từ công nghệ mà từ một tình huống rất con người. Ban đầu chúng tôi chỉ là một nhóm trao đổi về giáo dục và ứng dụng công nghệ, nhưng khi Covid-19 bùng phát, câu hỏi đầu tiên không phải là làm gì lớn mà là mình có thể làm gì ngay lúc này. Từ đó, mọi thứ được triển khai rất nhanh với những gì có trong tay, không có kế hoạch dài hạn mà chỉ là cố gắng kết nối người cần hỗ trợ với người có thể giúp. Nhìn lại, tôi không nghĩ đó là một dự án theo nghĩa thông thường mà giống như một phản ứng tự nhiên của con người trước một tình huống cần được đáp lại, nơi công nghệ chỉ là phương tiện, còn điều thúc đẩy hành động là việc mình không thể đứng yên.
Xin cảm ơn ông!
Tin Gốc: Thanh Niên

Mạng xã hội lan truyền câu chuyện về một nam tài xế taxi tốt bụng khi chở 2 mẹ con đến bệnh viện. Trên xe, biết người mẹ mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, ông không nhận tiền cước, đồng thời gửi lời động viên mong bà sớm vượt qua bệnh tật.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Đỗ Khải (31 tuổi) cho biết, khoảng 20 giờ 50 ngày 16.4, anh đặt xe công nghệ từ đường Kim Hoa (phường Kim Liên, Hà Nội) đến Bệnh viện Bạch Mai để đưa mẹ đi cấp cứu. Mẹ anh đang điều trị ung thư phổi giai đoạn cuối, thời điểm đó cơn đau trở nặng khiến anh vội vã đưa bà đến bệnh viện trong tâm trạng lo lắng, bất lực.
"Giữa lúc lòng nặng trĩu nhất, tôi lại gặp được một điều ấm áp. Bác tài xế, người hoàn toàn xa lạ đã chở mẹ tôi đến bệnh viện. Suốt quãng đường, bác lái xe nhẹ nhàng, cẩn thận, như thấu hiểu nỗi lo của gia đình lúc đó", anh Khải chia sẻ.
Khi đến nơi, anh gửi tiền xe nhưng bác tài lắc đầu từ chối và nói một câu khiến anh Khải không bao giờ quên: "Lúc này lo cho mẹ đi con, tiền bạc không quan trọng…".
"Câu nói ấy đã khiến tôi nghẹn lại. Giữa cuộc sống bộn bề này, vẫn có những người âm thầm làm điều tốt. Bác ấy không cần được ghi nhận chỉ đơn giản là giúp đỡ người khác vào lúc họ cần nhất. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến nam tài xế ấy, không chỉ vì chuyến xe hôm đó mà vì bác đã mang lại cho gia đình tôi một chút ấm áp giữa những ngày lạnh lẽo", anh Khải bày tỏ.
Ông Nguyễn Đình Mỳ - người tài xế trong câu chuyện cho biết khi chứng kiến hoàn cảnh của hai mẹ con, ông rất xúc động. Nhận thấy tiền cước không đáng là bao, ông quyết định miễn phí. Ông cũng bày tỏ mong muốn người mẹ sớm khỏe lại và cho rằng việc mình làm là điều bình thường, không có gì to tát.
"Tôi chạy xe đã nhiều năm, gặp những hoàn cảnh khó khăn hay đến bệnh viện điều trị tôi đều không lấy tiền. Tôi cũng không giàu có nhưng nếu trong khả năng tôi có thể giúp đỡ", ông Mỳ cho biết.
Câu chuyện nhận được nhiều phản hồi tích cực từ cộng đồng mạng. Nhiều người gửi lời chúc mẹ anh Khải sớm vượt qua bệnh tật, đồng thời mong nam tài xế luôn bình an. Không ít người còn tìm thông tin tài khoản của tài xế để gửi tiền động viên như một cách lan tỏa và tri ân hành động đẹp.
Tài khoản Dương Hương bình luận: "Chữa bệnh ung thư là cả một quá trình lâu dài và kiên trì của người bệnh và người nhà. Cố gắng vững tâm chăm cho mẹ bạn nhé. Cháu gửi lời chúc bác tài luôn khỏe mạnh, vạn dặm bình an". Bạn Tân Vũ viết: "Ấm lòng quá, chúc bác tài luôn may mắn. Chúc mẹ bạn sống mãi bên gia đình".
Tin Gốc: Thanh Niên

