Ghi nhận của Thanh Niên sáng và trưa nay 23.4 tại công viên Lê Văn Tám (phường Tân Định, TP.HCM), nơi đang diễn ra Lễ hội bánh mì Việt Nam lần thứ 4, đông nghẹt người dân và du khách trong và ngoài nước hào hứng tìm tới để thưởng thức những món bánh mì Việt Nam độc đáo.
Một thương hiệu bánh mì có tiếng ở TP.HCM đông đảo thực khách vây quanh tại lễ hội
ẢNH: CAO AN BIÊN
Trước đó, Hiệp hội Du lịch TP.HCM phối hợp Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn và phát triển Ẩm thực Việt Nam công bố Lễ hội bánh mì Việt Nam lần thứ 4 năm 2026 với chủ đề “Bánh mì Việt Nam, giá trị ẩm thực thế giới, lan tỏa năm châu”. Qua các kỳ tổ chức trước, lễ hội bánh mì đã góp phần nâng tầm hình ảnh bánh mì Việt trên bản đồ ẩm thực thế giới, đồng thời trở thành sự kiện thu hút đông đảo người dân và du khách trong và ngoài nước.
Tin Gốc: Thanh Niên

Mạng xã hội gần đây lan tỏa nhiều đoạn clip ghi lại cuộc sống hằng ngày của một nữ sinh viên đặc biệt. Dù sinh ra thiếu đôi tay lành lặn như người khác, cô gái ấy vẫn tự thực hiện mọi sinh hoạt, từ việc học tập đến chăm sóc bản thân, với thái độ lạc quan, tích cực. Câu chuyện khiến nhiều người tin rằng nghịch cảnh không thể ngăn cản một trái tim đầy khát vọng.
Chia sẻ với Thanh Niên, Đỗ Thị Ngọc Mãi (19 tuổi, quê Cà Mau), hiện là sinh viên khoa Lịch sử, Trường ĐH KHXH-NV,
ĐHQG TP.HCM, cho biết mình sinh ra trong một gia đình thuần nông. Khi mẹ của Mãi mang thai, những lần siêu âm trắng đen không phát hiện bất thường vì thai nhi luôn nằm sấp. Chỉ đến khi em chào đời, sự thật mới khiến cả gia đình lặng người. "Ba em đã khóc nhiều lắm…", Mãi nghẹn ngào nhớ lại.
Tuổi thơ của Mãi là chuỗi ngày học cách làm mọi việc theo cách riêng. Một việc đơn giản như mặc quần áo, người bình thường chỉ mất ít phút thì cô gái phải loay hoay gần nửa tiếng.
Sự khác biệt về cơ thể cùng những ánh nhìn tò mò từ người lạ từng khiến Mãi thu mình lại. Cô chọn cách im lặng, hạn chế giao tiếp vì sợ bị chú ý. "Lúc đó, em nghĩ càng ít người nhìn thấy mình càng tốt", nữ sinh viên tâm sự.
Thế rồi, thế giới khép kín ấy dần mở ra khi Mãi nhận ra mình không hề đơn độc. Bên cạnh gia đình, sự dịu dàng và sẻ chia của bạn bè chính là "liều thuốc" chữa lành những mặc cảm. Như người bạn thân Phạm Thanh Tiền, suốt năm lớp 12, dù nhà cách xa hơn 10 km và ngược đường, Tiền vẫn đều đặn đưa đón Mãi mỗi ngày, còn tỉ mỉ buộc cho bạn những kiểu tóc thật đẹp.
Biến cố tiếp tục ập đến khi cha Mãi gặp tai nạn lao động, sức khỏe suy giảm, kinh tế gia đình trở nên khó khăn. Đã có lúc Mãi định từ bỏ ước mơ đại học. Tuy nhiên, câu nói giản dị của mẹ: "Con cứ đi học đi, ba mẹ sẽ cố gắng" đã trở thành động lực để cô bước tiếp.
Rời quê lên TP.HCM học tập, không còn mẹ bên cạnh hỗ trợ, Ngọc Mãi bắt đầu hành trình tự lập đầy gian nan. Chính trong những ngày tháng đó, cô quyết định chia sẻ cuộc sống lên TikTok như một cách đối diện với chính mình.
Không ngờ, những video giản dị ấy lại chạm đến trái tim của nhiều người. Kênh TikTok của cô gái thiếu đôi tay lành lặn hiện đã thu hút hơn 132.000 người theo dõi, với hàng ngàn bình luận động viên, khích lệ.
Tại môi trường đại học, Mãi tiếp tục nhận được sự đồng cảm từ thầy cô, bạn bè. Thạc sĩ Võ Phúc Toản, cố vấn học tập của lớp, ấn tượng khi Mãi chủ động ứng cử vào ban cán sự. Theo thầy Toản, việc học trong thời đại số đòi hỏi nhiều thao tác trên máy tính - điều không dễ với người thiếu đôi tay đầy đủ nhưng Mãi vẫn duy trì kết quả học tập ổn định.
Những suất học bổng cùng chính sách miễn học phí từ nhà trường đã trở thành điểm tựa giúp Mãi yên tâm theo đuổi ước mơ.
Sự tiếp sức từ giảng đường và tình thương của mọi người dần giúp cô gái trẻ cởi bỏ lớp vỏ mặc cảm. "Cuộc đời không quá dài để mình cứ tự ti mãi. Em nhận ra nếu mình nhìn nhận mọi thứ nhẹ nhàng thì cuộc sống cũng sẽ nhẹ nhàng lại với mình", Mãi cười.
Hiện tại, cô sinh viên năm nhất ấp ủ ước mơ trở thành giảng viên, để có thể truyền cảm hứng cho những người trẻ giống như mình. Từ một cô gái từng chỉ mong "không ai nhìn thấy mình", giờ đây Mãi đang dần tỏa sáng theo cách rất riêng. Không phải vì sự khác biệt, mà vì cách Mãi bước qua sự khác biệt ấy.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người đàn ông 'múa rắn' giữa Hà Nội: 'Rắn hung dữ nhất gặp tôi cũng thành thú cưng’

Một buổi chiều tháng 5, khi tiếng trống hội trong đình làng Lệ Mật vừa kết thúc, chúng tôi gặp ông Trần Như Tấn (người dân làng Lệ Mật, P.Việt Hưng, Hà Nội) - người vừa nổi tiếng với màn múa rắn sống trước hàng nghìn du khách thập phương.
Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi chính là vẻ bề ngoài của ông Tấn. Ở tuổi ngoài 50, ông vẫn toát lên sự khỏe khoắn của một người thường xuyên vận động. Ông Tấn cho biết, bản thân vẫn đạp xe hàng chục km và thường xuyên bơi lội.
Thế nhưng, điểm đặc biệt nhất lại nằm ở đôi bàn tay luôn đẫm mồ hôi. Ông Tấn cho rằng, đây là nguyên nhân chính giúp ông có thể thuần phục được những con rắn độc dữ nhất chỉ trong vòng vài phút.
Để chứng minh cho lời nói của mình, ông vội vàng về nhà, mang ra sân đình Lệ Mật con rắn hổ mang hung dữ rồi thuần phục nó một cách dễ dàng trước ánh mắt ngỡ ngàng của chúng tôi.
"Với người dân, du khách thì điều này là lạ nhưng người dân Lệ Mật thì đó là điều bình thường thôi", ông Tấn nói.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, ông Tấn cho biết, lễ hội làng Lệ Mật diễn ra vào 20 - 23.3 âm lịch hằng năm, nhằm tri ân vị Thành hoàng làng có công cứu công chúa và lập nên Thập Tam Trại. Lễ hội nổi tiếng với màn múa giảo long, tái hiện huyền tích người anh hùng diệt giảo long cứu công chúa năm xưa.
Khoảng 10 năm trở lại đây, ban tổ chức thêm màn biểu diễn "múa rắn" để giới thiệu về nghề nuôi rắn đã có từ trăm năm nay của làng Lệ Mật. Trong lễ hội, ông Tấn được giao nhiều nhiệm vụ nhưng trọng trách lớn nhất chính là màn "múa rắn".
Theo ông Tấn, đây là nhiệm vụ không hề đơn giản, đòi hỏi bản thân người nghệ nhân phải có thần kinh thép vì "sai một ly là đi một dặm", sơ suất một chút có thể nguy hiểm tính mạng. Với ông, do đã tiếp xúc với rắn từ khi rất nhỏ nên "khi nhấc con rắn lên, sẽ cảm nhận được nó qua đôi bàn tay, con rắn chuẩn bị cắn, mình đã biết rồi", ông Tấn chia sẻ.
Ông Tấn tiết lộ, để màn biểu diễn "múa rắn" thành công, ông chọn những con rắn hổ mang to, hung dữ nhất chuồng, có tuổi đời từ 4 - 5 năm. Đôi khi, người nghệ nhân cũng không cần chọn những con rắn to mà chỉ cần nhanh nhẹn. Sự nhanh nhẹn của con rắn giúp tạo ra những đường chuyển động đẹp mắt và những pha đối đầu nghẹt thở giữa nghệ nhân và con vật. Đặc biệt, rắn phải còn nguyên răng và nọc độc.
Ông Tấn cho hay, trong những khoảnh khắc biểu diễn tại sân đình Lệ Mật, trước áp lực của rất đông khán giả, ông phải tập trung cao độ đến mức 200 - 300%, gạt bỏ mọi tiếng vỗ tay hay ống kính máy quay để chỉ còn mình và con rắn độc.
Ông Tấn né những phát cắn của rắn hổ mang
ẢNH: PHẠM DUY
"Mỗi lần biểu diễn là một trải nghiệm độc nhất, không lặp lại, không bao giờ có kịch bản sẵn vì con rắn phản xạ theo bản năng tự nhiên, tôi cũng phải né đòn theo phản xạ tự nhiên đó", ông Tấn nhấn mạnh.
Nói về việc nhiều người hoài nghi rằng rắn đã bị nhổ răng hoặc lấy hết nọc độc. Ông khẳng định, không bao giờ có chuyện đó. "Tuyệt đối không một ai được phép cạo răng hay bỏ nọc của rắn hổ mang, vì đó là vũ khí duy nhất của nó. Bỏ đi rồi thì con rắn sẽ đau đớn, không ăn được và chết", ông Tấn nói và cho hay, trong lễ hội, ông cũng nhiều lần để khán giả chứng kiến điều này.
Thậm chí, ông Tấn còn tự tin cho rằng, bất cứ ai có thể mang một con rắn độc nhất, hung dữ nhất đến gặp ông, dù là hổ mang chúa hung dữ, ông cũng chỉ cần ít phút để "thuần hóa" nó trở thành thú cưng.
Ông Tấn thuần phục con rắn hổ mang hung dữ chỉ trong vài phút
ẢNH: PHAN HẬU
Ông Tấn tiết lộ, từ năm 10 tuổi, ông đã theo ông nội đi bắt rắn. Đến năm 16 tuổi, từng chạm mặt rắn hổ mang chúa dài 5 - 6 m và có những đêm phải dùng tay không lọc hàng tấn rắn đi bán. 50 năm qua, ông đã nuôi và bắt hàng vạn con rắn độc nhưng chưa từng bị rắn cắn dù luôn được bạn bè, người thân chuẩn bị sẵn dao lam và dây chun để phòng rủi ro.
Trong khi chia sẻ, ông Tấn cũng không quên kể về những câu chuyện "sinh nghề tử nghiệp" của ngôi làng có truyền thống nuôi rắn. Nghề nuôi rắn giúp người dân nơi đây có kinh tế phát triển, vươn lên làm giàu. Con rắn không chỉ mang lại giá trị kinh tế mà còn giúp bảo vệ mùa màng nhờ tiêu diệt chuột phá hoại.
Nhìn bức ảnh ghi lại khoảnh khắc đang né một đòn tấn công của con rắn hổ mang trong gang tấc, ông Tấn mỉm cười đầy mãn nguyện. Với ông, đó là vẻ đẹp của sự nguy hiểm, là đỉnh cao của sự kết nối giữa người nghệ nhân và rắn.
Chia tay chúng tôi, ông Tấn không quên lời dặn "đã uống rượu bia thì tuyệt đối không sờ vào rắn, vì lúc đó thần kinh không còn tinh nữa, cảm nhận không còn tốt". Đó có lẽ là bí quyết giúp ông không bị rắn cắn suốt nửa thế kỷ qua.
Tin Gốc: Thanh Niên

"Nhiều người hỏi sao còn trẻ mà em chọn làm giúp việc, không đi làm công ty cho thoải mái hơn. Nhưng em nghĩ ở ngoài có nhiều cám dỗ, chi tiêu nhiều, dễ bị cuốn theo bạn bè. Em muốn dành dụm lo cho gia đình nên ít tự do một chút cũng không sao. Hiện tại em thấy lựa chọn của mình là đúng", cô gái gen Z Nguyễn Thị Tươi (19 tuổi, quê ở Phú Thọ) chia sẻ.
Nguyễn Thị Tươi hiện làm giúp việc tại quận Bắc Từ Liêm (TP. Hà Nội). Cô gái gây chú ý khi đặt mục tiêu tích lũy 1 tỉ đồng trước tuổi 25. Với cô, đây không phải là con số xa vời, mà là động lực để làm việc, tiết kiệm và hướng tới tương lai ổn định hơn cho bản thân và gia đình.
Tươi bén duyên với công việc từ năm 17 tuổi, chỉ vì muốn thử sức. Sau gần 2 năm, cô nhận ra mình phù hợp và dần gắn bó. "Lúc đầu chủ nhà hướng dẫn, sau quen việc thì em tự rút kinh nghiệm, học thêm để làm tốt hơn", cô kể.
Những công việc thường ngày như nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc nhà cửa được Tươi thực hiện một cách chỉn chu. Cô luôn đeo găng tay, khẩu trang khi chuẩn bị đồ ăn, chủ động tách phần ăn riêng, giữ thói quen làm việc gọn gàng, sạch sẽ. Sự cẩn thận giúp cô nhận được sự tin tưởng từ chủ nhà.
Thu nhập hiện tại của Tươi khoảng 10 - 12 triệu đồng/tháng, con số khá mơ ước với nhiều bạn gen Z. Bên cạnh đó, Tươi cho biết công việc hiện tại có nhiều chế độ đãi ngộ rõ ràng.
Mỗi tháng cô có 1 ngày nghỉ phép. Nếu chọn làm vào ngày này sẽ được trả lương gấp đôi. Khi làm đủ năm, Tươi được nhận thêm tháng lương thứ 13, thậm chí có năm được thưởng đến tháng lương thứ 14 vì làm chuyên cần cả năm.
Ngoài ra, chủ nhà còn xây dựng lộ trình tăng lương cụ thể. Mỗi năm có thể điều chỉnh tăng tối đa khoảng 10% tùy theo mức độ gắn bó và hiệu quả công việc. "Nếu làm việc lâu dài, cô còn có các khoản thưởng lớn: gắn bó từ 3 năm được thưởng 50 triệu đồng, trên 5 năm mức thưởng lên đến 100 triệu", cô chia sẻ.
Với Tươi, những đãi ngộ này không chỉ giúp ổn định thu nhập mà còn tạo thêm động lực để cô kiên trì với mục tiêu tích lũy của mình.
Mục tiêu 1 tỉ đồng đến với Tươi khá tình cờ, từ một lần chủ nhà tính thử. Từ đó, cô xem đây là cột mốc để cố gắng. "Em thấy hay nên bám vào để làm động lực. Có ai đánh thuế ước mơ đâu ạ", Tươi bộc bạch. Toàn bộ tiền lương được cô gửi về cho mẹ, còn chi tiêu cá nhân chủ yếu từ tiền thưởng hằng ngày.
Theo Tươi, khó khăn lớn nhất là thích nghi với nếp sinh hoạt của mỗi gia đình. "Tuổi trẻ hay cố chấp, nhưng khi mình thay đổi được thì mọi thứ nhẹ nhàng hơn, mình cũng thấy yêu công việc hơn", cô nói.
Dự định sau 25 tuổi, Tươi sẽ nghỉ công việc giúp việc để trải nghiệm những hướng đi mới. Cô đặc biệt yêu thích nấu ăn và cắm hoa nên mong muốn có cơ hội học nghề bài bản để theo đuổi hai lĩnh vực này. "Hành trình phía trước còn dài, nhưng điều quan trọng là em đã có mục tiêu rõ ràng và từng bước chuẩn bị cho tương lai", Tươi chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

