Bên trong, thợ ảnh đang đi lại cùng những tấm hắt sáng đặt sát lối đi. Nhiều người đang thay trang phục hay dặm lại lớp trang điểm. Delima đợi 30 phút mới có chỗ ngồi “Tôi định ra về vì tưởng đây là sự kiện của các KOL quảng bá thương hiệu”, nữ du khách Malaysia nói.
Cô tìm đến quán cà phê này theo gợi ý trên mạng xã hội và phải đợi 30 phút mới có chỗ ngồi. Delima nói bất ngờ khi được nhân viên giải thích đó là khách tới check-in. Ở Malaysia, quán cà phê là không gian để làm việc hoặc trò chuyện. Việc thuê thợ trang điểm, thợ ảnh riêng thường chỉ dành cho đám cưới hoặc sự kiện lớn.
Aleksandra Sorokina, 24 tuổi, giáo viên tiếng Nga, sau một năm ở Hà Nội đã quen với việc người trẻ xếp hàng chụp ảnh từ đường phố đến quán cà phê hay những con ngõ nhỏ. “Tôi từng nghĩ những nơi đó mang ý nghĩa lịch sử đặc biệt, nhưng hóa ra không phải”, cô nói.
Tại quê nhà của Aleksandra, cô không gặp cảnh này vì mọi người đề cao quyền riêng tư. Việc chụp ảnh quá lâu ở nơi công cộng bị coi là thiếu lịch sự. Dù vậy, cô vẫn coi đây là một nét văn hóa bởi người Việt thể hiện sự tự tin, sáng tạo khi biến mỗi góc phố thành bối cảnh nghệ thuật.
Thời gian qua, “văn hóa check-in” của người trẻ Việt là đề tài được thảo luận trên nhiều nền tảng mạng xã hội. Các video thể hiện góc nhìn của người nước ngoài thu hút hàng nghìn lượt tương tác. “Tôi hỏi nhiều người và được giải thích thói quen này xuất phát từ nhu cầu lưu giữ kỷ niệm”, Delima nói. Một số ý kiến khác cho rằng sự bùng nổ của các công việc tự do như sáng tạo nội dung, đánh giá dịch vụ (reviewer) hay tâm lý “sợ bỏ lỡ” (FOMO) trước các địa điểm xu hướng đã thúc đẩy trào lưu này.
“Nhưng chủ yếu là nhu cầu xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội. Họ đầu tư để có ảnh đẹp đăng lên mạng”, Aleksandra nói.
Với những người có sở thích check-in, quán cà phê là “studio lý tưởng”. “Thay vì chi 250.000 – 500.000 đồng mỗi giờ thuê studio chuyên nghiệp, tôi chọn các quán có không gian đẹp, ánh sáng tự nhiên”, Lê Thùy, 27 tuổi, mẫu ảnh tại Hà Nội, nói.
Điểm bất tiện của việc chụp ảnh tại quán cà phê là thiếu không gian để đạo cụ. Thùy cho biết thường mang theo nhiều đồ, nhưng sẽ ý thức để gọn gàng và xin phép quán. Với những nơi thu phí, cô sẵn sàng chi trả.
Dù vậy cô thừa nhận người chụp ảnh khiến việc tìm không gian yên tĩnh để gặp gỡ bạn bè trở nên khó khăn. “Giờ muốn yên tĩnh, tôi chỉ có thể vào các quán chuyên để làm việc”, cô nói.
Hoàng Hải Anh, 21 tuổi, TP HCM, kể việc xuất hiện chỉn chu để chụp ảnh ở nơi công cộng là cách tăng sự tự tin. Cô dành nhiều giờ chờ đợi tại những địa điểm đang “hot”. “Chụp ảnh tại nơi đang thu hút cộng đồng giúp tôi cảm thấy bắt kịp xã hội. Việc chờ đợi để có bức ảnh đẹp cũng là một trải nghiệm”, Hải Anh nói.
Xu hướng này buộc nhiều hộ kinh doanh thay đổi quy định. Tại Hà Nội và TP HCM, hàng chục quán treo biển “Cấm máy ảnh chuyên dụng” hoặc thông báo thu phí chụp ảnh từ 300.000 đến 600.000 đồng mỗi giờ.
Chị Nguyễn Thu Hường, 43 tuổi, chủ một quán cà phê tại phường Hoàn Kiếm, cho biết thường xuyên gặp những nhóm khách mang theo vali quần áo, chiếm dụng nhà vệ sinh 30 phút, thậm chí cả tiếng để thay đồ.
“Để bảo vệ khách hàng cần sự yên tĩnh, chúng tôi buộc phải giới hạn thiết bị. Khách ngồi trang điểm tại chỗ quá lâu cũng bị tính phí 150.000 đồng mỗi giờ. Với êkíp chụp ảnh chỉ được ngồi 1-2 tiếng”, chị Hường nói.
Nhưng một số chủ quán coi đây là cơ hội quảng bá miễn phí. Anh Duy Nam, 32 tuổi, chủ một quán cà phê tại TP HCM, nói việc đầu tư trang trí theo mùa giúp quán thu hút lượng lớn khách hàng trẻ. “Khách đến chụp ảnh đông giúp quán được biết đến nhiều hơn”, anh nói.
PGS TS Phạm Ngọc Trung, nguyên Trưởng khoa Văn hóa Phát triển (Học viện Báo chí và Tuyên truyền), cho biết “văn hóa check in” của người trẻ Việt phản ánh nhu cầu khẳng định giá trị cá nhân khi chất lượng cuộc sống tăng cao. Đây là kênh quảng bá hiệu quả cho các điểm đến, giúp phát triển kinh tế dịch vụ.
“Tuy nhiên, người phương Tây đề cao sự riêng tư và khoảng cách cá nhân. Việc chiếm dụng không gian chung quá lâu để chụp ảnh dễ tạo ra ấn tượng về sự thiếu tinh tế”, ông Trung nói. Chuyên gia đề xuất người trẻ nên thiết lập quy tắc ứng xử văn minh: chụp ảnh có ý thức tại không gian chung, tránh gây phiền hà cho người xung quanh.
Monica Niebrit, 26 tuổi, người Mỹ, nói nhờ có xu hướng này mà cô khám phá thêm nhiều điểm đến tại Hà Nội và TP HCM. Nữ du khách từng thuê dịch vụ chụp ảnh để trải nghiệm như một người bản địa và bất ngờ khi việc trang điểm diễn ra ngay tại bàn cà phê. “Ai cũng thích có ảnh đẹp, nhưng ở phương Tây mọi người thường e ngại vì xung quanh không có thói quen đó”, Monica nói.
Cô gái người Nga Aleksandra nói mình đã bị “Việt hóa” khi cũng mặc áo dài đi chụp ảnh cùng đồng nghiệp vào mỗi dịp lễ. “Giờ tôi thấy đây là một hoạt động tích cực, miễn là không làm phiền ai. Chụp ảnh đăng mạng xã hội cũng là cách họ chia sẻ cuộc sống”, cô giáo tiếng Nga nói.
Tối 6-5, thông tin từ Công an thành phố Đà Nẵng, lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ Công an thành phố đã kịp thời tháo thành công nhiều vòng kim loại bị mắc kẹt trên tay một học sinh, bảo đảm tuyệt đối an toàn, không để xảy ra tổn thương.
Trước đó cháu trai N.H.K. (học sinh lớp 6 Trường trung học cơ sở Bình Thạnh), trú xã Bình Sơn, Quảng Ngãi, đã đeo nhiều vòng kim loại vào tay và không thể tự tháo ra.
Các vòng kim loại siết chặt, tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng đến tuần hoàn và gây tổn thương nếu xử lý không đúng cách.
Gia đình đã đưa em đến một bệnh viện ở phía nam của thành phố Đà Nẵng để nhờ hỗ trợ.
Tuy nhiên do đặc tính vật liệu cứng, độ bó chặt cao, việc tháo gỡ bằng các phương pháp thông thường không thực hiện được.
Trong tình huống cấp thiết, hai cha con đã tìm đến Đội chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 9, thuộc Phòng Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ Công an thành phố Đà Nẵng.
Ngay khi tiếp nhận, cán bộ, chiến sĩ nhanh chóng trấn an tâm lý cháu bé, đồng thời triển khai phương án xử lý phù hợp.
Sử dụng kìm cộng lực kết hợp các thiết bị chuyên dụng, lực lượng đã cắt tách từng vòng kim loại một cách cẩn trọng, bảo đảm an toàn tuyệt đối cho em.
Hành động kịp thời, tận tụy của lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ không chỉ giúp giải quyết sự cố một cách an toàn mà còn góp phần lan tỏa hình ảnh đẹp về người chiến sĩ Công an thành phố Đà Nẵng luôn sẵn sàng có mặt khi người dân cần.
Người phụ nữ 53 tuổi này cáo buộc bác sĩ phẫu thuật đã để lại dụng cụ sắc nhọn trong bụng khi cô trải qua ca phẫu thuật tại một phòng khám tư nhân vào tháng 10 năm ngoái.
Người phụ nữ hiện đã trình báo cảnh sát về bác sĩ phẫu thuật sau khi bị đau dữ dội do chiếc kéo bị bỏ quên.
Sau khi trải qua phẫu thuật tạo hình bụng, thường được gọi là phẫu thuật thu gọn bụng, tại một phòng khám ở Naples, Ý, bệnh nhân giấu tên cho biết cô trở về nhà trong tình trạng khó chịu nghiêm trọng.
Theo tờ báo L'Unione Sarda của Ý, người phụ nữ đã quằn quại trong đau đớn hàng giờ và thậm chí bất tỉnh sau ca phẫu thuật.
Cha mẹ cô nhanh chóng gọi số điện thoại cấp cứu trong khi các nhân viên y tế khuyên người phụ nữ quay lại bệnh viện để làm xét nghiệm.
Bác sĩ phẫu thuật nghi ngờ bệnh nhân chỉ đơn thuần đang trải qua các triệu chứng hậu phẫu, điều khá phổ biến sau các thủ thuật tạo hình bụng. Sau đó, ông tiến hành các xét nghiệm và kết quả cho thấy người phụ nữ bị nhiễm trùng. Người phụ nữ được kê đơn một đợt kháng sinh nhưng sức khỏe vẫn tiếp tục xấu đi.
7 tháng đầy đau đớn sau ca phẫu thuật ban đầu, người phụ nữ đến một phòng khám khác ở Naples để làm xét nghiệm chẩn đoán dạ dày. Các nhân viên y tế nhanh chóng tìm ra nguyên nhân gốc rễ của vấn đề - một chiếc kéo y tế bị hỏng.
Mặc dù đã tìm ra nguyên nhân gây đau đớn, người phụ nữ cho biết cô không được thông báo rằng mình có thể phải phẫu thuật khẩn cấp để lấy chiếc kéo ra.
Theo báo cáo của cảnh sát, bác sĩ mới của cô đã liên lạc với bác sĩ phẫu thuật ban đầu thực hiện ca mổ và thông báo cho ông ta về sai sót đã xảy ra.
Bệnh nhân kể với cảnh sát rằng sau đó bác sĩ phẫu thuật tạo hình bụng yêu cầu cô quay lại phòng khám để họ lấy chiếc kéo ra.
Theo truyền thông địa phương, người phụ nữ vô cùng lo lắng đã từ chối quay lại phòng khám.
Theo báo cáo của cảnh sát, người phụ nữ cho biết: "Vợ của bác sĩ phẫu thuật cũng gọi điện xin lỗi và khuyên tôi nên nhập viện lại tại cùng phòng khám tư nhân đó nhưng tôi đã từ chối. Tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào đó nữa".
Hiện tại, cô đã tìm được người đại diện pháp lý và đang nhận được sự hỗ trợ từ Quỹ Domenico Caliendo.
Cảnh sát hiện đang điều tra vụ việc. Người phụ nữ dự định sẽ phẫu thuật vào thứ Hai để lấy chiếc kéo ra khỏi người.
Những ngày qua, hình ảnh một cây mít sai trĩu quả tại Đà Nẵng thu hút sự chú ý của nhiều người bởi số lượng trái dày đặc, chen chúc bám kín thân từ gốc đến ngọn.
Qua xác minh, cây mít này thuộc sở hữu của ông Đặng Quang Minh (71 tuổi, kỹ sư xây dựng nghỉ hưu), nằm trong khuôn viên ngôi nhà 2 tầng trên đường An Hòa 12, phường Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng.
Theo ghi nhận, cây mít cao hơn 10m, thân to vừa vòng tay người lớn ôm. Điều đặc biệt là trái mọc dày đặc dọc thân cây, từ sát gốc cho đến những cành cao vượt tầng 2. Gia chủ ước tính cây có hơn 100 trái lớn nhỏ.
Nhiều cuống đậu cùng lúc 2 trái, trái nào cũng tròn đều, xanh mướt.
Trong những bức ảnh lan truyền, nhiều người đã để lại bình luận hài hước như “cây mít đẻ không kịp ăn”, “đúng nghĩa cây sai trái lúc lỉu”, hay “chưa từng thấy cây nào nhiều trái như vậy”.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, ông Minh cho biết cây mít được gia đình trồng từ năm 2010, thời điểm vừa xây căn nhà này. Khi đó cây chỉ cao khoảng 4m, ngang tầng một và rất ít trái.
Tuy nhiên đến khoảng năm 2015, cây bắt đầu phát triển mạnh và cho trái ngày càng nhiều.
“Cây này là giống lai với mít tố nữ nên múi thơm, vị ngọt đậm và rất ngon. Hột mít khá lép, ăn chín mới ngon chứ không dùng làm mít non trộn gỏi được”, ông Minh chia sẻ.
Để cây có không gian phát triển, khi xây nhà ông Minh đã chủ động khoét một khoảng trống ở sàn tầng 2 để thân cây có thể xuyên qua và tiếp tục vươn cao. Sau hơn chục năm, cây mít giờ đã vượt mái nhà, tán phủ rộng, mùa nào cũng lủng lẳng trái.
“Cây này là giống lai với mít tố nữ nên múi thơm, vị ngọt đậm và rất ngon. Hột mít khá lép, ăn chín mới ngon chứ không dùng làm mít non trộn gỏi được”, ông Minh chia sẻ.
Ông Minh khẳng định chưa bao giờ có ý định bán mít trái để lấy tiền. Mỗi khi mít chín, ông chủ yếu chia cho hàng xóm, bạn bè và người quen thưởng thức.
“Tự nhiên thấy nhiều người tới xem, hỏi thăm nên mới biết cây mít nổi tiếng”, ông Minh chia sẻ.